LƯ TỐNG

TRONG L̉NG CHÚNG TA

 

 
 
         Ngày 04-09-1992, Lư Tống từ trên phi-cơ lượn quanh thành-phố Sài-G̣n rải xuống 50,000 bản tuyên-cáo kêu gọi đồng-bào Việt-Nam tổng-nổi-dậy xóa bỏ tặc-quyền Cộng-Sản Hà-Nội, xong nhảy dù xuống thủ đô cũ của Việt-Nam Cộng-Ḥa, quyết-tâm ở lại để cùng chia-sẻ gian-nguy với đồng-bào ruột thịt dưới ách quỷ dữ độc-tài, trong ḷng quê-hương thương yêu .
         Ngày 01-01-2000, Lư Tống tự lái phi-cơ, mang theo 50,000 tờ truyền-đơn, lượn trên thủ đô Havana của nước cộng-sản Cuba, rải xuống kêu gọi dân-nhân nước này đứng lên lật đổ “con khủng-long già” Fidel Castro, hung-thần cầm đầu chế độ Cuba .
         Ngày 17-11-2000, Lư Tống lại mang theo 50,000 bản tuyên-cáo, từ trên phi-cơ lượn quanh thành-phố Sài-G̣n, rải xuống thúc-giục đồng-bào Việt-Nam vùng dậy đập tan bộ máy ḱm kẹp của cộng-sản, đem lại tự do dân-chủ và nhân-quyền cho quốc dân Việt-Nam...
         Mỗi phi-vụ như thế đều được các cơ-quan truyền-thông quốc-tế tức-thời sốt dẻo loan tin, như một biến-cố phi-thường, và sát-sao theo dơi mọi diễn-tiến liên-hệ tiếp theo để phổ-biến đi khắp hoàn-cầu .
         Cộng đồng Người Việt Tỵ-Nạn Cộng-Sản mọi nơi trên thế-giới đều cảm-kích trước hành động can-trường này .
         Đồng-thời với những tin-tức bài-vở tài-liệu và h́nh-ảnh của các hệ-thống truyền-thông quốc-tế khắp trên Thế-Giới Tự Do, đồng-hương các giới, các nhân-vật cộng đồng, các nhà lănh đạo tôn-giáo và lănh-tụ chính-trị, cùng các nhà thơ, nhà văn, nhà báo, nhà soạn nhạc, và bạn-bè của Lư Tống, đă nói lên trong các cuộc mít-tinh, biểu-t́nh, lễ-lạc, hội-hè, cũng như trong sách, trên các nhật-báo, tuần-báo, tạp-chí, đặc-san, làn sóng truyền-thanh, truyền-h́nh, của Người Việt Hải-Ngoại, những t́nh-cảm nồng-nàn và những suy-nghĩ sâu-sắc của ḿnh đối với việc làm anh-hùng của Lư Tống, ôn lại những kỷ-niệm thân thương mà Lư Tống đă để lại trong ḷng ḿnh, vẽ nên một bức tranh toàn-cảnh t́nh-tiết phong-phú, ư-nghĩa đậm-đà ...
         “Ủy-Ban Phát-Huy Tinh-Thần Lư Tống” tại Bắc California đă thực-hiện tuyển-tập “Tinh-Thần Lư Tống”; “Nhóm Thân-Hữu Lư Tống” tại Texas đă xuất-bản tuyển-tập “Lư Tống Trong Ḷng Dân-Tộc”; “Nhóm Biên-Chú Lịch-Sử Việt-Nam Cận-Đại” tại Nam California đă phổ-biến tuyển-tập “Lư Tống – Chiến Dịch Trở Về Đất Mẹ”; các “Ủy-Ban Phát-Huy Tinh-Thần Lư Tống” tại các Bang ở Úc đă ấn-hành tuyển-tập “Tinh-Thần Lư Tống” của ḿnh...
         Lần này, với phi-vụ thứ ba, Lư Tống đă bị nhà cầm quyền Thái-Lan bắt giam, bỏ tù.  Khi sắp măn án, một bản án gian trá, Lư Tống lại bị Việt-Cộng đ̣i dẫn độ qua Việt-Nam đề bị xét xử lại về tội danh xâm-phạm không-phận Việt-Nam.  Lư Tống phẫn-uất quá độ nên đă quyết-tâm tuyệt-thực đến chết để phản đối ác-tâm của kẻ thù và khuấy động tâm-thức của những người c̣n có lương-tri .  Đồng-hương khắp nơi đều rất xót đau và lo-lắng vô cùng cho số-phận của người hùng...
*
         Thấm-thoát đă hơn năm năm trôi qua.
         Hôm nay, trong niềm thương nhớ chung của đại đa-số đồng-hương và thân-hữu của Lư Tống rải-rác khắp năm châu, tôi xin kể lại vài ba kỷ-niệm riêng-tư giữa anh em chúng tôi, để bà con gần xa biết thêm đôi nét về con người và cuộc đời của Lư Tống.
         Lư Tống tên thật là Lê Văn Tống, sinh ngày 01-09-1945 tại Huế (Thừa-Thiên).
         Giữa năm 1964, Lê Văn Tống từ Huế gửi thư cho tôi báo tin quyết định bỏ dở việc học tại trường Quốc Học, đi chơi một ṿng từ Trung-Nguyên lên Cao-Nguyên, xong vào Sài-G̣n, rồi xin gia-nhập Không Quân.
         Ngày 23-08-1964, Ty Cảnh-Sát Quốc-Gia Tỉnh Quảng Đức dưới quyền tôi có tổ-chức một bữa tiệc.  Tiệc mới bắt đầu th́ Tống được xe Tuần-Cảnh chở vào .  Tống nói là ghé thăm tôi trên đường đi vào Sài G̣n.  Quan-khách không cho Tống đi tắm rửa mà bắt ngồi vào bàn liền.  Chắc hẳn đây là lần đầu học-sinh Lê Văn Tống có dịp chuyện-tṛ thoải-mái một lần với nhiều viên-chức và sĩ-quan cao-cấp:  đại-tá Tỉnh-Trưởng kiêm Tiểu-Khu-Trưởng, Đốc-Sự Phó Tỉnh-Trưởng Hành-Chánh, trung-tá Tiểu-Khu-Phó kiêm Phó Tỉnh-Trưởng Nội-An, các Trưởng Ty dân-sự, Trưởng Ty An-Ninh Quân Đội, Tỉnh Đoàn-Trưởng Bảo-An, các viên-chức và sĩ-quan cố-vấn Hoa Kỳ, v.v...  Chắc-chắn là Tống đă nghe nhiều điều bổ-ích từ những người này .
         Sau khi quan-khách ra về rồi, Tống được mời tiếp-tục ngồi lại với các đợt thực-khách khác từ các Quận, Xă đến, v́ họ rất khoái nói chuyện với “em ông Trưởng Ty”, cho đến khuya .
         Sau bữa tiệc ấy, có lẽ cũng là lần đầu Tống uống rượu mạnh, mà lại uống nhiều, Tống say liên-tiếp hai ngày, chỉ nằm và cười một ḿnh.  Các thuộc-viên của tôi thay nhau vào thăm Tống và phê-b́nh:  “Anh ấy thật là hiền-lành!”
         Ở chơi với tôi đến ngày 02-9-1964 th́ Tống lên đường tùng-quân.
         Sau đó ít lâu, trung-tá Phan Quang Điều, Trưởng Ty An-Ninh Quân Đội địa-phương, mang hồ-sơ của Tống đến, để tôi đọc, xác-nhận, và kư tên bảo đảm về phương diện an-ninh chính-trị cho Tống.
Thế là em tôi đă trở thành quân-nhân.
*
         Thời-gian 1970-73, tôi về Nha Trang chuyên-trách Ngành Đặc-Cảnh Vùng II.  Tống thường về đây thăm tôi .
         Có hai h́nh-ảnh về Tống c̣n in đậm nét trong trí nhớ tôi .
        Thứ nhất, là hầu như lần nào Tống cũng dẫn theo một người bạn gái, mỗi lần một cô khác nhau, mà cô nào trông cũng khá xinh.  Đó là chưa kể những cô mà tôi và người nhà tôi không có dịp gặp bao giờ.  Trong nhà, ngoài đường, ai cũng khen Tống có số đào-hoa .  Vợ tôi hỏi:  “Sao chú chưa chịu lấy vợ?”  Tống cười:  “Em c̣n bay nhảy mà!”
         Thứ hai, là Tống có thói lái xe thật nhanh.  Xe của tôi, chiếc th́ sơn hai màu xanh+trắng của Cảnh-Sát, chiếc th́ sơn màu trắng-sữa và mang bảng số ẩn-tế giả thường dân, mà Tống cứ lái cái vụt vào phi-trường quân-sự Long Vân cũng như một số căn-cứ quân-sự khác, không ngừng lại trước trạm kiểm-soát của Quân-Cảnh, khiến các sĩ-quan an-ninh cứ than phiền với tôi luôn.  Các con tôi hỏi:  “Chú lái xe kiểu ǵ mà nhanh thế?”  Tống trả lời:  “Chú bay mà!”
*
        Một hôm, không lâu trước ngày Quân Khu I thất-thủ, trong thời-gian tôi làm Giám Đốc Cảnh-Sát Đặc-Biệt Vùng này, Trung-Tâm Hành-Quân của Sư Đoàn I Không-Quân gọi điện-thoại cho tôi, báo tin Lư Tống đang bay từ Bửu Sơn ra Đà Nẵng thăm tôi và sắp đáp xuống sân bay .  Tôi rất mừng v́ tôi đă ra Vùng I từ cuối năm 1973 đến nay mới gặp lại Tống.  Tôi vội tạm gác mọi việc, ra phi-trường đón em.  Gặp nhau tôi mới biết là Tống đang gặp một chuyện khó-khăn.  Tống được cấp trên tín-nhiệm giao kiêm thêm việc quản-lư Câu-Lạc-Bộ Sĩ-Quan Không-Quân ở phi-trường Bửu Sơn.  Vốn tính bay bướm, Tống tuyển dụng một cô gái, hẳn-nhiên là đẹp, vào làm việc phụ, giao cho cổ giữ quỹ công.  Cô thủ-quỹ ấy bỏ trốn, ôm theo số tiền mấy trăm ngh́n đồng.  Cấp chỉ-huy gia cho Lư Tống một thời-hạn nhất định để kiếm lại đủ số tiền nói trên.  Tống vốn biết tôi là một viên-chức liêm-khiết, mà nhà lại nghèo, khó giúp em được, nhưng v́ là chỗ anh em, vui buồn có nhau, nên Tống t́m tới với tôi .  Và đó là lần cuối cùng anh em chúng tôi gặp nhau trên quê-hương Việt Nam.
*
         Tôi bị Việt Cộng bắt ngày 17-04-1975, và ra khỏi trại “cải-tạo” sau cùng là trại Tiên Lănh ở huyện Tiên Phước, tỉnh Quảng Nam - Đà Nẵng, ngày 20-04-1987.  Hai ngày sau, về đến nhà ở Nha-Trang, tôi mới biết là Lư Tống đă qua Hoa-Kỳ được ba năm rồi ...
         Sau một thời-gian, thấy hơi nguôi ngoai, các cộng-sự-viên cũ của tôi lần-lượt đến thăm tôi .  Những người đă ở trong trại A-30 thuộc tỉnh Phú Khánh cùng thời-gian Lư Tống bị “cải-tạo” ở đó, đă kể lại cho tôi nghe về thái độ bất-khuất của Tống, nhất là một lần Tống bị bắt quỳ mà không chịu quỳ, bị tên cán-bộ VC dí súng vào đầu và bắn sát bên mang tai mà Tống chẳng sợ, dơng dạc quát lớn:  “Bắn đi! Lư Tống này chết đi th́ c̣n có trăm ngàn Lư Tống khác!”  Bản-lĩnh cao-cường và câu nói lịch-sử đó cũng đă được nhiều người khác, nhất là dân Phú Yên và Khánh Ḥa, dù chỉ ở trại A-30 sau ngày Tống đă vượt thoát khỏi trại, hoặc ở ngoài đời mà nghe người khác truyền-tụng lại, kể lại cho tôi nghe với ḷng cảm-phục vô-biên.
         Một trong các con gái của tôi, là Xuân Lộc, bị bắt về tội vượt biển, cũng bị giam ở trại A-30 nói trên, sau khi Lư Tống sổ lồng đă lâu .  Thế nhưng, v́ danh tiếng của Lư Tống đă được lan xa và lâu, từ trong trại ra ngoài dân, nên hầu như ngày nào cũng có cả tù-nhân lẫn thường dân t́m cách đến gần con tôi để nh́n cho biết mặt “cháu của Lư Tống”.
        Trong hàng-ngũ CSQG, có một nhân-vật nổi tiếng ngang bướng; đó là trung-tá Nguyễn Văn Can, cựu Phó Giám Đốc Cảnh-Sát Công-An Trung-Nguyên Trung-Phần, cựu Trưởng Ty CSQG tỉnh Quảng Ngăi .  Anh cũng bị giam ở trại A-30, cũng được anh em kính phục v́ anh đă công-khai chống lại Ban Giám-Thị và các cán-bộ quản-giáo, điển h́nh là anh trước sau không chịu hát bài “bác cùng chúng cháu hành-quân”.  Việt Cộng hỏi lư do, anh trả lời:  “Tôi có đi hành-quân cùng với ‘Bác’ lần nào đâu ?”  Năm 1991, trên đường từ Huế vào Sài-G̣n, Can ghé thăm tôi ở Nha Trang.  Khi đề-cập đến Lư Tống, chính Can cũng không tiếc lời nồng-nhiệt ngợi khen.
*
         Tại Nha-Trang có một người con gái đẹp, tên Thu An.  Cô là sinh-viên đại-học ở Mỹ, về nước thăm nhà th́ bị kẹt lại v́ vụ Việt Cộng tiến chiếm Miền Nam.  Thân-phụ của cô là một sĩ-quan QLVNCH, cũng bị tập-trung “cải-tạo” tại trại A-30.  Thu-An đến thăm nuôi cha, để ư trông thấy Lư Tống lần nào cũng đi chân trần, thản-nhiên dẫm lên gai nhọn, đá sắc, đất nóng, than hồng.  Thấy hiện-tượng lạ, cô tưởng Lư Tống không có ǵ mang, bèn gửi vào biếu một đôi dép cao-su .  Nhưng những lần sau Thu An đến trại th́ thấy Tống chỉ đeo đôi dép ấy ngang vai, không khi nào rời, c̣n th́ vẫn đi chân không.  Sau đó, Thu An vượt biển, bị bắt, bị giam cùng trại A-30 với Lư Tống.  Được nghe kể lại về những thành-tích hào-hùng của Tống, lại tận mắt thấy sức mạnh tinh-thần phi-thường của chàng trai, người đẹp của Nha Thành đă dành cho em tôi một mối t́nh thật là thơ mộng.  Sau khi vượt thoát khỏi trại A-30, Tống đă ghé thăm Thu An - được phóng-thích trước - để chào từ-biệt trước khi trốn vào Sài G̣n t́m cách vượt biên.
         Tống đă ra đi theo chí tang-bồng, biết đến bao giờ mới gặp lại nhau!  Thế rồi Thu An qua Đức, và lập gia-đ́nh.
         Cha mẹ Thu An với tôi là bạn đồng-hương - Hưng-Yên.  Bà mẹ thường đến thăm tôi .  Năm 1990, bà ấy qua Đức thăm con, lúc về kể cho tôi biết là Lư Tống đă có xuất-bản một cuốn hồi-kư nhan đề “Ó Đen”.  Sách ấy đến tay Thu An.  Bà ấy có đọc ở Đức, và nói với tôi:  “Đáng lẽ Tống tránh nhắc đến cũng như in ảnh Thu An trong cuốn sách đó, v́ An đă có gia-đ́nh.”  Năm 1991, Thu An cùng chồng và con về Việt Nam, tôi có gặp.  Tôi mừng cho cô có người chồng đẹp trai, rất yêu vợ, thật xứng đôi .
*
         Những người bạn cũ của anh em chúng tôi, dù không đọc được “Ó Đen”, đă cho tôi biết là Tống đă xâm-nhập được vào phi-trường Tân Sơn Nhất, nơi mà Việt Cộng canh gác kỹ-càng.  Tống leo lên được một chiếc phi-cơ, nhưng bị trở-ngại kỹ-thuật nên không bay được, song dù bị lộ mà vẫn thoát ra an-toàn.
Sau đó, tôi có đọc được phần chính của cuốn “Ó Đen” mà Tống tách ra từng xấp, bí-mật gửi về cho mấy người bạn ở Phú Yên, và họ lén-lút chuyển vào cho tôi .  Thế là trong nước đă có một số đồng-bào biết được cuộc phiêu-lưu gian-nguy, vượt ba ngàn cây số, xuyên bốn quốc-gia, thoát bốn nhà tù, bơi qua một eo biển, thật vô-tiền khoáng-hậu của em tôi .  Cuộc vượt biên ấy đă được cả thế-giới ca-tụng, và tổng-thống Reagan của Hoa Kỳ tán-dương.
*
                    Bà con c̣n kể lại rằng, trong những ngày Lư Tống trốn-tránh công-an Việt Cộng ở Sài G̣n, vào năm 1980, có nhiều cô gái t́m đến với Tống, thậm chí làm ồn v́ ghen nhau, khiến các chủ nhà sợ hết hồn.
*
                    Bảy năm, sau khi đă góp một phần vô-giá cho Lư Tống hai lần đột-nhập được vào phi-trường Tân Sơn Nhất, rồi tiễn Lư Tống trót lọt qua Cam Pu Chia, “người con gái tên Hạnh”, mà Tống đề-cập trong cuốn “Ó Đen”, với tư-cách một người bạn cũ của em tôi, được tin tôi đă từ trại “cải-tạo” về nhà, liền gửi thư ra Nha Trang thăm tôi .  Hạnh cho tôi biết địa-chỉ, ngỏ lời mời tôi khi nào có vào Sài G̣n th́ xin ghé đến để cho cô được làm quen.  Nội dung lá thư trang nhă, nét chữ viết đẹp, lời lẽ lễ-phép, thân-mật, nhưng tôi cảm thấy có ngụ một chút tự-hào và tự-tin.  Tống đă có biết bao nhiêu bạn gái, thuộc nhiều thành-phần...  Đă bảy năm rồi, c̣n ǵ!  Ư Hạnh muốn cho tôi thấy ở cô có một giá-trị nào đó; ít nhất th́ cô cũng có công ăn việc làm, nhà cửa đường-hoàng, vẫn c̣n nặng t́nh với Tống, c̣n muốn ra mắt bà con...
                    Cuối năm 1991, nhân dịp tôi vào Sài G̣n để lập thủ-tục xuất-cảnh theo diện HO, Hạnh đến thăm tôi .  Qua cơn dâu bể, tôi chưa từng thấy có một cựu-nữ-sinh-viên Văn-Khoa Sài-G̣n nào c̣n ở lại với quê-hương khốn-khổ mà c̣n giữ được dáng vóc yêu-kiều của một thời xa xưa như Hạnh của em tôi .  Tôi hỏi Hạnh có muốn đi Mỹ không.  Biết ư tôi hỏi có muốn qua với Tống không, Hạnh đáp:  “Không”.  Hỏi:  “V́ sao ?”  Trả lời:  “V́ nếu qua Mỹ th́ phải làm lại từ đầu”.  Tôi hiểu ư Hạnh không nói về công ăn việc làm, nhà cửa, mà nói về t́nh-cảm giữa hai người .  Tôi hỏi:  “Sao phải làm lại?”  Hạnh đáp:  “Làm lại từ phía anh ấy, chứ về phần em th́ có gián đoạn ǵ đâu ?”  Tôi hỏi về tương-lai, cô đáp:  “Em sẽ ở vậy trọn đời!”  Tôi lại hỏi thêm:  “Tống có c̣n ǵ cho em hay không?”  Hạnh nh́n thẳng vào mắt tôi:  “Anh ấy nếu không c̣n ǵ cho em, th́ vẫn c̣n có một cái ǵ vô cùng lớn-lao và cao-đẹp hơn, cho mọi người!”
                    T́nh yêu của Hạnh đă chuyển từ một vô-vọng vị-kỷ sang một kỳ-vọng vị-tha ...
*
                    Đầu năm 1992, tôi đến Hoa Kỳ, ở California; Tống ở Louisiana .
                    Trước khi nạp tŕnh luận-án tiến-sĩ chính-trị tại Viện Đại-Học UNO (University of New Orleans), Lư Tống có gửi qua cho tôi xem hai bản lược đồ, biểu-thị nội dung chủ đề là “Integrative Elephantism and the Causes of War Initiation” và “The Bull’s Eyes of Integrative Elephantism”.  V́ không kèm theo bản văn nên tôi không hiểu ư chính, chỉ thấy lược đồ thứ nhất “Học-Thuyết Đại-Tượng Nhất-Thống (?)và Những Nguyên-Nhân Khởi-Chiến”, tŕnh-bày h́nh một con voi đứng trên nền-tảng kỹ-thuật bằng hai chân sau (Năng-Lực Công-Nghiệp và Năng-Lực Quân-Sự), đưa cả hai chân trước lên (Năng-Lực Chính-Trị và Đặc-Tính Quốc Dân), cho thấy cái bụng là Lănh-Thổ, cái lưng là Dân-Cư, cái đuôi vẫy lá cờ Mỹ (Chủ-Nghĩa Lư-Tưởng Đạo Đức), cái cổ là An-Ninh Quốc-Gia, cái tai là Chủ-Nghĩa Hiện-Thực Chính-Trị, trên đầu đội mũ biểu-trưng USA, đôi mắt là Quyền-Lợi Quốc Dân, cặp ngà là tinh-thần Phản-Cách-Mạng, cái ṿi quấn quanh và nâng lên cao một người con gái mặc bộ đồ tắm (không rơ là để quật chết hay để tung hô) có mang nhăn-hiệu Chủ-Nghĩa Đế-Quốc (không rơ để chỉ cô gái hay là cái ṿi); và lược đồ thứ hai “Trung-Tâm Điểm” (cũng là yếu-tố thành-công) của Học-Thuyết Đại-Tượng Nhất-Thống (?) cho thấy có năm cấp độ, với nhiều phụ-chú chi-tiết, giữa Ḥa-B́nh và Chiến-Tranh:  từ Ḥa-B́nh đến Cạnh-Tranh 20%, từ Cạnh-Tranh đến Tranh-Chấp Nhẹ 40%, từ Tranh-Chấp Nhẹ đến Tranh-Chấp Nặng 60%, từ Tranh-Chấp Nặng đến Bờ Vực Chiến-Tranh 80%, và từ đó đến Chiến-Tranh 100%.
                    Tôi chỉ hiểu được thế thôi, và đă tự hỏi chẳng lẽ Lư Tống muốn nói đến Đảng Cộng-Ḥa mà biểu-tượng là Con Voi, hay muốn triết-lư về chuyện một số người mù “thấy” voi giống như cái ǵ của Việt-Nam ta ?  Chắc phải là một kết-luận vững-vàng cho một công-tŕnh nghiên-cứu “lớn” về t́nh-h́nh bốn bể năm châu .
                    V́ sợ quấy rầy em ḿnh đang bận với luận-án ấy, vả lại không thể nghe hết cả một vấn đề rắc-rối như thế qua đường điện-thoại viễn-liên, nên tôi vẫn chưa hiểu được Tống muốn nói ǵ.  Chính-trị mà!
*
                    Lư Tống tiến-hành nhiều dự-án cùng một lần.  Thí-dụ:  Tống nhờ tôi giúp soạn-thảo một sáng-tác-phẩm gọi là “Tự-Điển Thi-Nhân”; nhưng đó lại là cuốn sách gợi ư, gợi vần, t́m chữ cho người tập-tễnh làm thơ, được sắp xếp theo thứ-tự từ điển ABC:  A th́, một mẫu-tự cuối, là “lắm a ?”, “thế a ?”, “vậy a ?”; rồi qua hai mẫu-tự cuối, là “ba-ba”, “thu-ba”, “yên ba”, “đàn ca”, “hát ca”, “thi ca”; đến ba mẫu-tự cuối, là “ḷng cha”, “mẹ cha”, “ông cha”, v.v...  Tự điển này gồm có ba thứ tiếng Việt Anh Pháp:  Tống muốn hướng dẫn cho cả những người là dân nói tiếng Anh, Pháp, cũng có thể dùng cuốn tự điển này để chọn chữ, gieo vần, làm thơ Việt Nam!
                    Thế nhưng, cuốn tự điển ấy, và nhiều công-việc khác nữa, chưa đi đến đâu th́ Tống đă bỏ lên đường trở về quê-hương...
*
                    Đó là nói về phi-vụ đầu tiên của Lư Tống về Sài-G̣n.
                    Về hai phi-vụ tiếp theo, tôi thấy sự thật t́nh-báo Việt-Cộng  chẳng tài giỏi ǵ .
                    Trước khi bay qua Cuba vào ngày 01-01-2000, Lư Tống đă có báo tin cho các bạn-bè ở nhiều tiểu-bang khác nhau; và cái tin ấy hẳn là đă được nhiều người truyền qua tai nhau .  Riêng tôi, trong lúc tham dự buổi tiệc tất-niên của tuần-báo “Mẹ Việt-Nam” do cô chủ-nhiệm Như Hảo thết đăi tại San Jose vào sáng ngày 31-12-1999, tôi đă hỏi nhà thơ Diên Nghị, kư-giả Cao Sơn của “Tin Việt News”, kư-giả Đỗ Quyên của “Thời Báo”, và các bạn, rằng họ nghĩ sao nếu Lư Tống lại sắp “làm một việc ǵ”.  Về nhà, tôi điện-thoại gọi ban giám đốc đài phát-thanh “Quê Hương” đề-nghị họ theo dơi tin-tức thời-sự nóng sốt về Người Việt Hải-Ngoại vào dịp năm cũ bước qua năm mới này .
                    Ở cả hai phía (truyền-thông chống nhau), họ đều biết rơ chí-nguyện của Lư Tống, và Lư Tống lại là em tôi .  Mà tôi nói ra tức là phải có chuyện ǵ.
                    Đặc-biệt, về phi-vụ thứ ba, tức phi-vụ Việt-Nam lần hai, trước khi bay qua Cam-Bốt vào ngày 01 tháng 11 năm ấy, Lư Tống đă gửi thư, và cả mẫu in bằng màu của tờ truyền-đơn sẽ dùng, cho khá nhiều người cùng nhận, cũng ở nhiều nơi, trước đó ít nhất là cả một tuần.  Rồi kế-hoạch bay từ Cao-Miên vào ngày 09-11 không thành, Lư Tống bay qua Thái-Lan vào ngày 14-11, đến ngày 17-11-2000 mới thực-sự lên đường trực-chỉ Sài-G̣n.  Nhưng trong các ngày trước đó, các sự đi lại và chuẩn-bị của Lư Tống đă diễn ra công-khai, kể cả nhờ viên quản-lư khách-sạn quay phim cảnh Tống sinh-hoạt tại sân bay xuất-phát, cùng với phi-công huấn-luyện và phi-cơ sẽ dùng, để làm kỷ-niệm và lưu tài-liệu về sau .  Tất nhiên không thể quên được là trước đó Lư Tống đă vượt nhiều ngục Thái-Lan, hoàn-thành chuyến đi được cả thế-giới và tổng-thống Mỹ Reagan ngợi khen (1980-84), đă đột-nhập vào phi-trường quân-sự Ubon để ăn cắp phi-cơ của Thái Lan (31-8 và 1-9-1992), đă viết thư tường-thuật vụ này để báo Bangkok Post đăng-tải rồi các báo khác phổ-biến, làm mất uy-tín của Thái-Lan (28-9-1992), đă đáp phi-cơ dân-sự từ Thái Lan về Việt-Nam để rải truyền đơn (4-9-1992), đă bị Việt-Cộng xử tù (1992-98), đă bay qua rải truyền đơn chống cộng Cuba (1-1-2000) ...
*
                    Bây giờ th́ Lư Tống đang lâm nạn v́ phi-vụ Việt Nam lần thứ hai này .
                    Nỗi đau của Lư Tống là chính Thái-Lan, một đồng-minh cũ của Việt-Nam Cộng-Ḥa, một quốc-gia trong Thế-Giới Tự Do, một nước thân-hữu của Hoa-Kỳ, đă bóp méo Sự Thật để ghép Tống vào tội không-tặc hầu tiện bỏ tù, rồi nay lại c̣n ngần-ngừ trước yêu-sách hại Tống của cộng-sản Việt-Nam.
        Một người b́nh-thường nào đó cũng có thể hiểu Lư Tống là một chiến-sĩ của Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền, chứ không phải là không-tặc.
                    Dù sao, để bù lại, Lư Tống đă nhân dịp này mà học được nhiều bài học, và đă đạt được nhiều bước tiến-bộ tuyệt-vời .
                    Trong tù, Tống nắm rất vững t́nh-h́nh thế-giới, Iraq; trở thành am-tường luật-pháp, công-pháp quốc-tế lẫn luật-lệ Thái-Lan.  Tống đă thành-công trong việc sưu-tập đầy-đủ bản chính của mọi văn-kiện liên-hệ của các cơ-quan, từ cảnh-sát qua công-tố-viện đến pháp-đ́nh, kể cả dính-líu đến Bộ ngoại-giao sở-quan, và đă gửi đến hầu khắp các vị lănh đạo các cường-quốc và cơ-quan quốc-tế, cũng như các giới truyền-thông.
                    Do đó, dù cho ṭa án Thái-Lan có xử Lư Tống thế nào đi nữa, mọi người đều thấy các lời chứng gian và các bằng-cớ ngụy-tạo trong vụ án này, và vẫn công-nhận Lư Tống là một Chiến-Sĩ của Tự Do, Tự Do không riêng cho Việt-Nam mà c̣n cho cả các nước chưa thoát chế độ độc-tài .
    *
                    Thân-hữu và đồng-hương gần xa đang cố gắng thuyết-phục Lư Tống tạm ngưng tuyệt-thực, bảo-toàn sức khỏe để tiếp-tục tranh đấu cho đến thắng-lợi cuối-cùng.
                    Cầu mong cho Lư Tống, đang v́ Hạnh-Phúc của đồng-bào mà phải lâm ṿng lao-lư, được sớm trở về với Thế-Giới Tự Do, trong ḷng Dân-Tộc, trong ṿng tay thương yêu của mỗi một chúng ta .
 

LÊ XUÂN NHUẬN