THƠ VỖ MẶT TRỜI

Ngn dặm thư ngươi rồi cũng tới
Ta trn giường bệnh vn mi cười
Người qua Hương Cảng tm vui mới
Ta rng tm qun truyện đổi đời

Ngươi kể v vng dăm kỷ niệm
Ngn đm lao ngục ho mn tri
Ta van hải tặc, van thần biển
Để một lần ngươi tới bến vui

Để thấy văn chương nơi đất trch
Cn thua sỏi đ dưới chn ngươi
Dế Gi,* ht dạo long tm phch
Vư ma vừa ca đến hụt hơi

Bạo lực nhn đời bằng mắt gỗ
Bồn Lừa,** bị ba, liệt tay rồi
Đn th chấn no, sai gn cổ
Chn sống văn chương dưới mộ hi

Ta vẫn in thơ đem bn dạo
Toan đem nhục nước gả cho người
Kinh Kha chỉ thấy trong phim xạo
Bạo cha giờ nhan nhản khắp nơị

Ngn dặm thư ngươi rồi cũng tới
Di ngn ny ta gửi ring ngươi:
-"Bạo hnh đớn mạt như lang si
Thơ sẽ hin ngang vỗ mặt trờị"

Chất xm ta dng khng giới hạn
Thơ mang chn l tặng cho người
Rừng gươm, biển lửa ta đu ngn
Ta vẫn như thơ đứng giữa đời

Bạo lực trt bn ln đuốc sng
Một nh văn gục, vạn người đui
Trống đồng, bia đ đều bi thảm
Phản nh gương buồn hậu thế soi

Khắc ln trn gỗ lằn vi hảo
Tuyn chiến cng th bạo mọi thời
Thơ mi tung honh trong mắt bo
Ngươi cn ham viết nữa hay thỉ
Hahuyenchi

*Phạm Duy
**Duyn Anh