Lời cu 

Vương Kim Ngọc

Anh khuất xa rồi, em đứng đy
Run run b nhỏ dng hao gầy
Mắt buồn lệ đẫm lng t ti
Nức nở nhn theo anh c hay


L bước chn xiu thất thểu về
Đường xa hiu quạnh bng trăng khuya
Sương đm ướt đẫm bờ vai lệch
Buốt gi con tim dạ no nề

Thui thủi canh di mẹ dắt con
Trăng nghing nhếch nhc i ngại dm
Người đi đoạn nghĩa v tnh thế
Mẹ tủi con sầu dạ ho hon

Nu tiếc lm chi chỉ khổ nhiều
Bốn mươi năm thoắt c bao nhiu
Tc xanh nay đ vương mu khi
Tnh cũng tan theo giọt nắng chiều

Thi nh anh, đường ai nấy đi
Duyn xưa đ hết chẳng cn g
Vươn vai đứng thẳng tầng cao rộng
Cnh nhạn lưng trời v ngựa phi...




Ci gật đầu 


Vương Kim Ngọc

Ngy xưa cn b
C ai bảo em đu
C ai dậy em đu
M sao anh hỏi
Em lại gật đầu!

i ci gật đầu định mệnh
Ci gật đầu l nghiệp dĩ cuộc đi em
Ci gật đầu ny đy
Đ cho em những đm di than thở

Ci gật đầu ny đy
Đ cho em nhũng niềm đau nỗi nhớ
Ci gật đầu ny đy
Đ cho em bao thống khổ của kiếp người
V hnh như c cả nụ cười

Vương Kim Ngọc
==========

Đm huyền diệu 

Từ thưở hồng hoang khng nhớ saỏ
Khi vươn` xun biếc nụ hoa đo
Canh khuya h hẹn lng khao kht
Chờ đa hoa tnh anh thắm trao 

Ngời sng lng anh ngọn lửa bi
Soi dường chỉ lối dẫn em đi
Dẫu mun gian kh em khng sợ
bo tố chng gai chẳng ngại g

Nắm chặt tay nhau vạn nẻo đời
Đau thương mi vẫn nở hoa cười
Đường xa mun dặm ta cng tiến
Nhu thuận kin tm bước kịp ngươ

Anh nh xin anh chớ bỏ em
Từng ngy từng thng hững hờ qun
St na lặng gi thuyền về bến
Anh vẫn mun đơ trong mắt em





Thu sầu

Trời đ vo thu chớm lạnh rồi
Heo may xao xuyến cả hồn ti
Giờ đy qu cũ chừng xa lắm
Lơ lửng ngang trời my trắng tri

Trăm mối ngổn ngang lng ly khch
Dung thn đất tạm nửa đời ngươ
Sầu dng ln mắt rưng rưng lệ
Xa vắng từ lu một tiếng cười




Hoa Quỳnh

Trời đất cho em vẻ xinh
Người đời ưu i gọi em Quỳnh
Thơ ngy trong trắng em e thẹn
Lặng lẽ đm khuya nở một mnh

Ai muốn ngắm em phải thức chờ
Giũa đm trăng sng gọi hồn thơ
Run run em h đi hoa mỏng
Thanh vắng khng gian đến lặng lờ

Ngy ngất vườn khuya ta đợi em
Hồn hoa phảng phất giữa trời đm
Ngạt ngo hương sắc em trong gi
Như quyện hồn ta theo bng em

Gi khẽ th thầm gọi rất m
Ngập ngng h mở cnh thon mềm
Nhụy hoa thấp thong con thuyền nhỏ
Sng gợn bồng bềnh trong nh đm

Em mới ph hương gi đ chờ
Mơn man thủ thỉ gi đu đưa
Du em vo giấc thần tin ấy
Lả nhụy em rồi gi biết chưa

Ta chỉ găp nhau t giờ thi
Mong manh ngắn ngủi giữa ging đời
G chưa kịp gy trăng vng a
Gi thổi hoa tn sương trắng rơi

Di mắt nhn sao lạc cu trời
Ngậm ngi thương xt kiếp hoa ơi
Dng em đi cc đu cn nữa
Hiu hắt vườn khuya my vẫn tri.



Tiếng cười v thinh

Ti như l con rối
Để cho đời mua vui
nh sng v bng tối
Giọt lệ v nụ cười

Trước khi ra nh đn
Gắn hng lng mi giả
Bi một cht phấn hồng
Cho mầu tươi ln m

Rồi ti cười ti ni
Liếc mắt v lm duyn
C hay chăng lc ấy
Nuốt nỗi buồn vo tim

Khi bức mn nhung thắm
Đ được khp lại rồi
Phấn son khng cn nữa
Ti trở lại l ti

Nhưng ti l ti chưa
Nn vẫn thường tự hỏi
Ti hỏi gi hỏi mưa
M khng nghe ai ni

Rồi một đm tĩnh lặng
Ti hỏi lại chnh mnh
Trong tận cng su thẳm
Vẳng tiếng cười v thinh





V Minh

Người tm Đạo quỳ xuống bn Ni sư ci lạy
Tn ni sư lm thầy
Khp np bn thầy
Ngắn di lệ tủi
Người tm Đạo thổ lộ cng thầy những nỗi niềm khổ đau, từng trải ,
những ph du, ảo ảnh, những st na trong vạn kiếp lun hồi, những v minh của chnh mnh v của chng sinh
Nhưng Ni sư lm thinh, cười khẩy
Người tm Đạo ngỡ ngng, run rẩy
Ngước mắt nhn gương mặt ni sư
Gương mặt khng một cht cảm thương,
Khng một cht thiện tnh
Người tm Đạo chợt bừng tỉnh
Thương i,
Ni sư cn v minh

Vương Kim Ngọc





Bỡ Ngỡ



Anh đ trở về trong v thức
Đm chim bao i giấc mộng thin thần
Em gặp lại anh rạng rỡ v ngần
Trong min viễn em như cn bỡ ngỡ

Anh đấy ư, Anh về từ thin cổ?
Thuở hồng hoang vũ trụ vẫn chơi vơi
Tri tim hồng trinh nguyn e ấp với cuộc đời
Em ngơ ngc trước đất trời nguyn thủy

Anh ci xuống đời em đi mi mộng mị
Cả tinh cầu bỗng rực rỡ kiu sa
Em đi trong thin lộ giữa mun tiếng hoan ca
Mỗi chn bước nở đa hoa hạnh phc

Nhưng anh ơi, nếu tnh yu trn đời ny c thực
Sao con tim nhn loại vẫn thổn thức đm ngy
C những cuộc tnh diễm ảo, liu trai
C những cuộc tnh tn trong mu lệ

Nước mắt khổ đau i nhiều v kể
Biển rộng bao la chứa đựng vẫn trn đầy
Dẫu từ thượng cổ đến nay
Đm su mộng mị ngy di tương tư

Vương Kim Ngọc

================
Cha v con

Chiều muộn 30 Tết.
Cha mua một cnh mai chi cht nụ,
Những nụ cn xanh thế ny,
th mồng một lm sao mai nở?
Mắt gi sương khi phủ.
Tối 30 cha đi ngủ sớm,
Trước khi ln giường, cn ngoi nhn cnh mai xanh ngắt trn bn thờ mẹ.
Lng con t ti thương cha.
Con ngồi mở từng nụ hoa, cho đến khi vừng đng vừa hiển lộ.
Từ phng ngủ bước ra, mắt gi như bỡ ngỡ
Những nụ mai xanh đm qua
sao by giờ đều bừng nở?
những đa mai vng,
i, những đa mai vng lm rực rỡ cả ma xun.
Qua khi hương bay
mẹ nhn cha,
Nụ cười tinh khi, hiền hậu v ngần.

Vương Kim Ngọc



~o~



Phượng Nở Chiều Đng

Con lm khu vườn xinh dnh tặng mẹ
Bn khm trc vng c cy phượng vĩ
Vo h trăm cnh xe những bng hoa tuyệt mỹ
Nhn xc hồng rơi rơi trong gi chiều vời vợi
Con u lo ni nỉ
phượng ơi, đng sang mẹ mới về m
xin để dnh hoa lm qu tặng mẹ
Mỗi chiều mỗi chiều
bn gốc cy gi con thỏ thẻ
Rồi h qua thu tới
chm hoa chưa nở vội
Vẫn xanh bp trn cnh
trong vạt nắng vng hanh
Nụ hồng như e ấp
chiều nay
gi đng buồn hiu hắt
Se se lạnh cả lng
i, mẹ đ trở về
Nụ ai cười
bừng nở phượng chiều đng 

Vương Kim Ngọc