GALANG T̀NH... XÙ!

 

Galang May 15, 198...

M.T. yêu dấu,

Nhận được thư em, đọc những ḍng chữ ân t́nh tha thiết, một hạnh phúc lạ chợt tràn ngập xâm chiếm những phần cảm xúc sắt đá lạnh giá nhất trong anh, cùng nỗi xót xa bứt rứt không cùng. Thật không ngờ một người con gái đầy kiêu hănh và tự tin lại mềm yếu và khiêm nhường đến thế.

Mănh lực mầu nhiệm nào đă chiếm ngự em sau những cơn lốc băo bất ngờ? Anh đến với em như số phận run rủi, như gịng thác lũ sau khúc quành bỗng thấy được khung trời mới lạ diệu kỳ. Những ghềnh đá, giông băo quay đảo đời con nước tám năm phút chốc đă trở thành dĩ văng mù xa. Những không gian thu hẹp. Những thời gian hối hả. Những cơn băo lửa vội vàng. Ta gặp nhau như ngày mai sắp tận thế, liều thân trong những phút thiên thu. Như có mà như không. Như thật mà như ảo. Nửa ta — nửa tha nhân. Xa lạ và yêu dấu. Ta chẳng cần nói những lời phải nói. Ta chẳng cần nghe những lời muốn nghe. Bởi tuyệt đỉnh t́nh yêu chỉ cần một h́nh thức duy nhất để... diễn tả cùng nhau.”

Em yêu.

Em xuất hiện đột ngột như cơn địa chấn và biến nhanh như cơn giông trưa để lại trong ta hạn hán và khao khát. Trên những con đường ta qua tràn đầy vết tích. Trên những rung cảm đê mê đầy những dư âm. Bến tàu, nụ hôn, ánh mắt. Bóng tàu khuất nhỏ dần, nhưng bóng dáng em lồng lộng rực rỡ trong ta. Ta tiếc thời làm con ngựa hoang buông thả nhịp đời trên những cánh đồng xanh mộng mị, mời em lên yên rong ruổi đoạn đường trần. Cuộc sống và vận mạng đă áp đặt trên lưng ta yên cương, giáp sắt. Một ngày đă lâu rồi, tiếng chiêng trống đao thương đă rền vang trong tim ta nhũng lời réo gọi, tiếng gào thét của trận địa sắt máu, bạn thù đă chấn động thần trí ta. Vết thương cuộc chiến c̣n mưng mủ. Ta đă trở thành con ngựa chiến, với những nhiệm vụ và trọng trách mới. Làm sao vứt bỏ được những t́nh cảm đằm thắm, những ưu ái của Bạn bè Chiến hữu, của những Đồng bào đang bị đày đọa hăm vây? Một quá khứ đầy gian nan oanh liệt phải được tiếp tục. Ta gặp nhau trên gạch nối của quá khứ và tương lai, trong thời điểm của đ́nh chiến tạm thời. Giai đoạn ngắn b́nh yên chỉ cho phép con tuấn mă đủ thời gian trui luyện khả năng thiện chiến cho một trận giao tranh đầy hứa hẹn hiểm nghèo.

Em yêu.

Đă từ lâu lắm anh không c̣n có thói quen sống riêng cho bản thân ḿnh nữa. Cái tên tuổi đó đă trở thành niềm tin, niềm hănh diện của tập thể tù binh, của những trái tim trẻ tuổi nhiệt thành, của những thị trấn miền duyên hải. Hăy cảm thông và giúp anh đáp ứng hoài băo, không chỉ của một cá nhân, mà của cả một quần chúng. Giây phút rung cảm mềm yếu đă đưa anh những giây phút lao đao. Bản thân anh đă tự khắc kỷ với chính ḿnh. Em phải tự nguyện làm một người y tá độ lượng, tận tụy, băng bó nhũng vết thù trên lưng ngựa chiến, để một ngày b́nh phạc, anh trở lại trận địa, trả lại mối hận bại trận ngày nào, giải thoát gông cùm xiềng xích trên một dân tộc đọa đày. Ngày xưa, anh vẫn c̣n độc thân v́ không muốn quấn vành khăn tang trên đầu những thiếu phụ trẻ, những đứa bé thơ, v́ mỗi đường bay đan bằng những lằn đạn lửa. Ngày nay anh chưa thể phủi tay hưởng thụ cuộc sống cá nhân ḿnh bởi những t́nh cảm gắn bó thiêng liêng và cao cả. Hăy đóng góp sự hy sinh trong giới hạn người t́nh, bởi lửa t́nh của trái tim em cũng là một trong những ngọn lửa nồng nàn nhất sưởi ấm vó ngựa rong ruổi trường chinh. Trong bụi mờ nhân ảnh ngày mai, h́nh dáng em lặng lẽ thẩn thờ trên những phím cung đàn, trầm lặng cô độc trong bữa tiệc tiễn đưa... những giây phút ngỡ ngàng hốt hoảng và... đắm đuối cuồng nhiệt.

Em yêu.

Em đi để lại cho anh kỷ vật một chiếc dù, mà những cơn mưa lớn anh không c̣n ướt át lạnh lẽo như những ngày tháng một ḿnh lang thang, những ngày nắng cháy, không đội lửa phơi trần dưới ánh nắng nhiệt đới. Nhưng một chút bụi mưa, một chút hanh nắng, một mảnh trời xanh xuyên qua “khung cửa hẹp” của đỉnh dù sút chỉ, làm anh liên tưởng đến cuộc t́nh của chúng ḿnh, một cuộc t́nh tṛn mà không vẹn, một hạnh phúc thật trùm phủ nhưng vẫn c̣n một chút khoảng nhỏ tự do. Nếu em chấp nhận một quan niệm sống thiệt tḥi, anh sẽ đến để được bàn tay mầu nhiệm của em xoa dịu làn da dạn dày mưa gió, “charge” cho trái tim anh có thêm nguồn điện nhiệt t́nh để anh có thêm chất lửa nghị lực, tiếp tục con đường thăm thẳm hiểm nguy của định số.

Anh không trả lời lá thư đầu từ Singapore, bởi v́ c̣n ngại ngần những cơn sốc nổi. Lá thư từ Mỹ chứng tỏ tấm ḷng thuần nhất của em. Hăy để tâm hồn lắng xuống khi đọc thư anh. Hăy để một thời gian dài để nhận hiểu những điều anh muốn nói. Có thể em sẽ buồn, sẽ thất vọng. Có thể em sẽ vui và hạnh phúc với hạnh phúc nửa vời, mộng mị.

Đừng viết và trả lời thư anh như nhũng qui ước thông lệ. Hăy viết khi thèm viết như người thợ lặn dưới đáy nước sâu thèm khát được thở, hay nhũng đêm trở giấc lạnh lùng ta nhớ nhau đến xót xa da thịt, nhé em!

LƯ TỐNG

 

THƯ GỬI VQ

Trại Nam Hà, ngày 19-7-1996

VQ, cô bạn nhỏ đáng yêu,

          Thư VQ đến , kết thúc thảm kịch đợi chờ. Tâm trạng bất an của chú là một hỗn hợp của sự đồng cảm “ṇi t́nh” và dự cảm tâm lư. Chú lo ngại tác hại thương tổn t́nh cảm, ḷng tin, niềm tự tin, tấm ḷng nhiệt t́nh nếu v́ lư do nào đó mà VQ không bao giờ nhận được hồi âm của chú. T́nh yêu là một Thú: Thú-Đau-Thương (Painful Pleasure) hay Đau-Thương-Hạnh-Phúc (Pain-Happiness) như bài thơ VQ diễn đạt. Chú sẽ có tội nặng nếu chỉ đem lại cho VQ một nửa, nhất là cái nửa Đau-Thương. Đọc cuốn Ó Đen gần 600 trang, VQ chỉ cần trích vài từ “mắt ruồi lửa,” “diễn tả,” cũng đă nắm được cốt lơi, tinh túy của phần “Kinh T́nh Yêu Ó Đen,” cái phần sóng ngầm của đại dương mà anh HN nhận xét: “Chỉ có nhà phân tâm Freud mới lư giải nổi;” ngụ ư cái ẩn ức t́nh dục (refoulement/ sexual repression hay Oedipus complex) mà đúng ra thường dùng để giải thích hiện tượng ức chế của giới đạo đức như anh HN hay bản năng vs luân thường, chứ không áp dụng cho giới cấp tiến về phạm trù… diễn tả như chú. (Chắc VQ có học những tác phẩm như Oedipus, King Lear trong chương tŕnh cử nhân môn Anh văn?) VQ làm chú ngây ngất với hồi cảm Từ Thức thoát y trên đoạn đường biên giới Thái-Miên, chủ đề h́nh b́a cuốn Ó Đen. Nếu đă đạt thấu cảm Bá Nha-Tử Kỳ, tại sao phải “mai danh ẩn tích?” Hai năm “lội ngược ḍng” giữa phồn hoa đô hội có phải là những cố gắng giăy giụa giữa lằn ranh Mộng-Thực, và 53 ngày “chậm trễ bất đắc dĩ” là giai đoạn nước rút cuối cùng? “Chờ làm người lớn” đâu phải là lớn về thể xác, là phổng phao lên cho vừa ṿng tay Không Tặc? Mà lớn lên trong sự chín chắn tư duy, không để con tim mù quáng dành quyền  dẫn đạo, hướng cuộc lăng du về băi biển mơ mộng… lầm lạc vào băi đá ngầm. Vấn đề “thay bậc đổi ngôi” chú chỉ có thể chiều VQ một nửa. “De facto” th́ chúng ta đă… qua những h́nh thái ẩn dụ, và v́ chú tin tưởng rằng T́nh Yêu là món quà qúy Thượng Đế thường dành riêng cho tên Hề cưng của Ngài để động viên tinh thần đóng tṛ tận tụy. Nhưng “De Jure” hoặc nói đúng hơn trên “danh xưng” th́ chú phải giữ nguyên tắc. Nguyên tắc quy định rằng: Bất cứ cô bé nào thích chơi ngông nhưng hoặc v́ “run” hoặc muốn hành hạ “chú Đạt” mà sử dụng danh xưng “chú” từ đầu, th́ suốt đời không được đổi cách xưng hô, ngay cả trong lúc tay chân đang… bắt chuồn chuồn cũng chỉ được phép ú ớ “chú ơi…” mà thôi. (Trong trường hợp người ngoại quốc — người Phi chẳng hạn — c̣n phải tập ú ớ bằng tiếng Việt nữa.)

          VQ, cô bạn nhỏ đáng yêu,

          Mỗi tháng chú chỉ được viết thư một lần, tiêu chuẩn một tờ giấy khổ nhỏ.V́ thế ít ai nhận được thư chú ngoài anh HN. V́ thế thư, thơ của chú, VQ có thể gửi cho chị Anh,  anh Nhuận… và đặc biệt… Lê Lai để họ được biết tin chú. (Nên kèm theo thư VQ, nếu không họ không hiểu ông khùng nầy nói ǵ, tại sao!)  Có những hạnh phúc không chia sẻ được — như bơi qua biển một ḿnh — nhưng t́nh cảm, th́ trong giới hạn nào đó, có thể chia sẻ bằng những h́nh thức như tâm sự qua điện thoại, qua thư từ, thơ văn… trừ diễn tả! Trong thế giới của Triết Vương (VQ đọc cuốn Philosopher King chưa?) hay thế giới D… (Dream: Mộng), thế giới của tương lai trong thiên niên kỷ thứ IV, mà thi thoảng đại diện của họ vẫn đến tiếp xúc với chú bằng những phương tiện vượt tốc độ ánh sáng (đi ngược thời gian), th́ t́nh yêu cũng quốc hữu hoá, không c̣n riêng tư nữa! Ở đây chú không có người đồng cảm để chia sẻ bởi ông hàng xóm của chú (cũng phe ta) quá “đạo đức.” Chỉ nghe chú nhận thư làm quen của một cô bé chỉ bằng ½ tuổi ḿnh, ông ấy đă mỉa mai:

- Hồi nầy ở Việt Nam  có phong trào yêu nhau theo số tuổi đảo ngược. Chẳng hạn 51 tuổi th́ cặp 15 tuổi, 61 th́ 16 … chắc hợp gu ông đấy, ông T. ạ!

Nhớ hôm trả tờ Tạp chí mượn, lại để quên thư VQ trong đó (chú hay kẹp tư VQ trong sách, báo… để khi “hơi bị nhớ” bất tử th́ có sẵn để ngấu nghiến), ông ta cự nự:

- Nè ông T.  Tôi có hỏi mượn thư t́nh đâu mà ông gửi cho tôi chi vậy!

Đôi khi lẩm cẩm chú khôi hài nghĩ: Nếu VQ viết thư làm quen lại trúng nhầm ông ấy, chắc chắn ông ta sẽ cho một bài moral về “nam nữ thọ thọ bất thân, công dung ngôn hạnh” không biết con nai vàng của chú sẽ ngơ ngác thế nào! Thế mà có lúc nổi hứng bất tử, ông ta lại kể về thành tích anh chị một thời nghe nổi da gà luôn! Cũng nhờ ông ấy mà chú nhận thức thêm về những thói hư tật xấu bản thân để tự sửa chữa, tự hoàn thiện.

          Thanh niên Hà Nội bây giờ có mốt dùng từ “hơi bị…” như: Hơi bị đểu, hơi bị đắt, hơi bị đụng… chú bắt chước làm mấy câu thơ tựa đề: Thời Gian,  để chỉ những kẻ hơi bị vật vờ ngày tháng, viết thơ theo h́nh Sao Chổi:

 

THỜI GIAN          Như Sao Chổi

                               Vun Vút

                               Qua Vạn Thiên Hà

                               Vô Cảm

                               Và Khi 

                               “Hơi Bị” Đụng

                                Nhận Thức

                                Hủy Diệt

(Giống như Sao Chổi đụng vào Sao Hoả vừa qua, và khi con người nhận chân được giá trị của Thời Gian th́ cũng là lúc sắp xuống lỗ.)

          VQ viết một hơi 3g30, sáng tác 8 trang giấy, “văn như Siêu, Quát vô tiền Hán,” thế mà tự nhận vốn liếng tiếng Việt nghèo nàn  làm chú muốn bẻ găy bút quá. Cứ gửi thử vài bài thơ tiếng Việt hoặc vài đoạn ngắn nhật kư và h́nh ảnh của 4 giai đoạn: Bắt đầu quen, làm quen, hiện tại, và lúc 15-16 tuổi (cái tuổi lần đầu biết dị, đỏ mặt) để chú “chiêm ngưỡng quá tŕnh nẩy nở, trổ mă về tâm hồn và thể xác…” như đă yêu cầu.  Cũng nên tiết lộ chút ít về “thân thế và sự nghiệp” của VQ bởi có hiểu thêm mới dễ “quen thân thêm tí nữa” chứ! (Đừng ngại không ăn ảnh. Như chú trong ảnh trông đẹp… lăo vậy, chứ ngoài xấu lắm, xếp li hết rồi!) Có ảnh để khi hơi-bị-nhớ khỏi tưởng tượng nhầm thành Linh Đa Trang Đài hay… bà Năm Sa Đéc th́ phiền lắm! Nên hạn chế làm thơ bằng tiếng Anh, tốn tiền trại thuê người dịch để kiểm duyệt. Đọc thư VQ, nhân tiện dịch theo yêu cầu của cán bộ phụ trách, chú ngẫu hứng làm thử 2 bài: 1 bài dịch thơ, 1 bài phóng tác thơ của VQ, để tặng lại, dù chẳng có năng khiếu làm thơ. Bạn bè thường bảo chú chẳng có năng khiếu ǵ đặc biệt ngoài… diễn tả.

 

 

T̀NH NGOÀI HÀNH TINH 1

            (E. T. LOVE)

 

Làm sao diễn tả chất                

Cảm xúc tràn ngập hồn

Sâu lắng và ngây ngất?

* * *                              

 

Người vừa gần, vừa xa

Tưởng chừng tay chạm được

Hoá … ảo ảnh lướt qua.

* * *

Xa cách: Nỗi u sầu                      

Nhưng t́nh yêu nặng sâu

Đă thành thú-thương-đau.

* * *

Ước là con chim Nhạn 

Sải cánh vượt ngàn trùng

Đem t́nh xuân đến cùng

* * *  

 

“Xa mặt cách ḷng,” Ai

Chưa lụy ṿng t́nh ái

C̣n ta, ngày càng gần.

* * *

 

Ôi ta quá yêu ai

Mơ được người đáp lại

Để măi nghe người nói

Để măi được người nh́n

Băo lửa đời Kinh Kha 11            

Đốt tim băng tan chảy

* * *

Đợi ngày người trở về

Trao nụ cười đẫm lệ

Đắm đuối nụ hôn nồng

Nhưng … h́nh như không thể!

* * *

Người chưa là cuả ta!

Chợt sầu dâng buồn lạ

Thầm nhủ ḷng, an ủi

Biết ra sao, ngày sau!

* * *

Chỉ cần người trở lại

Ướt mơ thành hiện thực

T́nh ta măi không phai

Dẫu người chưa nhận thức.

VQ

 

T̀NH NGOÀI HÀNH TINH 2

            (E. T. LOVE)

 

Em dùng tia Laser thay dao

Mổ trái tim ḿnh không đau 1

Banh te he chờ người kiểm nghiệm

Từ hang sâu, khe hẹp, mép cao.

             * * *

Người lạn gần rồi vụt bay xa

Em tập trung cao xạ, ra đa

Pháo cấp tập quyết hạ (chàng) giặc lái

Hụt, vui -- buồn, mất hút (chiếc) Mirage. 2

             * * *

 

 

 

Gơ đũa thần em biến Chim Ưng 3

Vượt ngh́n trùng thẳng hướng phi trường

Đợi Don-Juan-vô-t́nh cất cánh

Kamikaze (cùng chàng) nát như tương 4

             * * *

Ai bảo “xa mặt cách ḷng” đó

Là kẻ chưa nếm mùi dồi chó

Với “cầy tơ” chỉ  ngửi, chưa ngó (thấy)

Nước dăi… t́nh càng ngày càng rỏ.

             * * *

Yêu người, em lệnh người yêu lại

Kệ tay người (quơ quào), miệng người lải nhải

Chỉ cần đóng đèn … mắt ruồi lửa 5

Là trái tim xèo xèo tan chảy.

             * * *

 

Mộng ngày người chống gậy trở về 6

Em đón chờ, nụ cười đẫm lệ

Khóc ướt hết quần x́ áo xú 7

Phô (thân) h́nh sexy cho người mê (chơi)8

             * * *

 

 

 

 

 

Ăn nhằm ǵ (chuyện) em – chàng: người lạ

“Ướt mơ” xưa sắp thành (sự) thật nhá! 9

Tuổi 25 vừa (ṿng) tay Không Tặc

Tuyệt đỉnh t́nh yêu cần… diễn tả! 10

LƯ TỐNG

Ghi chú:

1 Bởi v́ em là y sĩ

2 Tên máy bay cuả Pháp, cũng là một thứ “ảo ảnh” như chàng: Vui --> Buồn.

3 “Mắt Chim Ưng” chưa đủ.

4 Nhiều tai nạn xảy ra do nhiều chim tụ tập ở phi trường, đụng vào kính buồng lái hoặc     động cơ máy bay, nên Chim Ưng được sử dụng để đuổi chim.

5 Mắt chàng có ruồi có lửa nên chàng nh́n vào đâu em thấy nhột nhạt như bị ruồi bâu, và nóng ran như bị lửa đốt.

6 16 năm nữa măn hạn tù chắc chàng dư tuổi lănh tiền già.

7 Quần x́ líp, áo xú chiêng.

8 Thơ 7 chữ nên những chữ thừa, dùng làm rơ nghiă, được đặt trong ngoặc ( ).

9 “Ướt mơ”: Wet dream; ước mơ: Dream.

10 Bởi tuyệt đỉnh t́nh yêu chỉ cần một h́nh thức duy nhất để… diễn tả cùng nhau.

11 Đọc “Rượu Tiễn Ó Đen” của Nguyễn Lập Đông.

Bài thơ của VQ chú đặt tên  E.T. LOVE . E.T. là tên phim về “người ngoài hành tinh,” hơn nữa chữ E nếu lấy 2 gạch (=) phần trên ra thành chữ L, đem xuống thành dấu = (bằng). Như vậy E = L hay E.T. = L. T. hay E.T.LOVE = L.T. LOVE.

          Đúng là ngôn ngữ cũng có định mệnh! Chữ “bird” (chim) thường dùng để diễn đạt sự thoát ly, tự do hơn là t́m sự ràng buộc; chưa kể chim chóc bây giờ cũng muốn biến thành hoả tiễn, phi thuyền để bay nhanh hơn, xa hơn. Nếu VQ ước thành gà (hen) có vẻ hợp t́nh, hợp cảnh hơn. Ở đây trước kia chú có nuôi một cô gà mái có đôi mắt và lông xám màu áo lam giống ni cô thường bắt cóc tặng chú trong tù A.30, nên được chú đặt tên Ni Cô. Từ ngày ông hàng xóm biến khu biệt giam thành “trại gà” làm mất khung cảnh tĩnh lặng, thơ mộng, nên Ni Cô xuất hồn giă biệt. Từ đó chú không nuôi gà nữa. Nếu có một cô gà có “mắt chim ưng” do VQ hoá thân chắc ḿnh có dịp gần nhau tâm sự mỗi ngày!

          Bài thơ của VQ đúng 36 câu (trente-six modes: 36 kiểu), một ngẫu nhiên vô t́nh hay chủ ư? Trời miền Bắc đang vào mùa nóng (mùa nóng từ tháng 5-10; lạnh 11-4, riêng lạnh có lúc dưới 4,5 độ C). Mùa nóng cũng là mùa mưa. Mưa là do trời đổ mồ hôi để giải nhiệt (cho ổng và cho ḿnh), nên mưa càng lớn, càng mát. Suốt mùa nóng có lúc trên 40 độ C, ngày đêm chú ăn mặc theo phong cách người tiền sử. Trời đang nóng mà đọc đoạn kết bốc lửa của VQ làm thân nhiệt tăng tốc đột ngột, vă ướt (wet) xối xả như ṿi rồng.

Chú thèm "diễn tả" quá!

LƯ TỐNG

 

TRONG NHỮNG RUNG CẢM MÙA XUÂN

 

Như có một ma lực hấp dẫn, như có tiếng kêu gọi từ cơi siêu h́nh, tôi không cưỡng được phải lên đường lang thang. Đêm cuối năm, cái thời điểm giữa cũ-mới, giũa cằn cỗi-thanh xuân có sức thu hút kỳ lạ. Tôi rời nhà bỏ đi một minh khi mọi người trở về quần tụ chung quanh bếp lửa gia đ́nh. Sự cô độc, đơn lẻ, xót xa từng phần xúc cảm. Cái hạnh phúc lạc lơng, tự bỏ rơi âm ỷ gặm nhấm tận cùng tâm thức. Tôi tung ném những đồng bạc cuối cùng không tiêu xài kịp. Tôi độc hành giữa đường trường vắng lạnh hun hút nửa đêm. Tiếng nhịp chân lạc loài như điệu nhạc đơn điệu trầm trầm văng vẳng âm hưởng đời sống đă xa.

Đêm yên lặng mầu nhiệm bỗng bừng nở những tràng pháo rung chuyển dồn dă. Nỗi rộn ràng run rẩy của phút Giao thừa vỡ oà. Tôi t́m thấy từng xác pháo đỏ phần máu thịt xác thân ḿnh tan tác. Trong từng ánh chớp ḷa điện quang những cảm nhận mới lạ lóe sáng. Vũ trụ và con người giao hoan trong cơn cuồng lũ cảm giác. Rồi đêm, cái đêm trinh nguyên của một ngày đầu năm mới vừa dâng hiến ch́m đắm trong khoái lạc mệt mỏi đằm thắm.

Tết và tôi luôn luôn là những cảm xúc riêng biệt không chia sẻ, bởi v́ niềm vui bất chợt quí báu chỉ biến hiện trong những giờ phút ngắn ngủi phù phiếm, dù thời thơ ấu chung sống với gia đ́nh hay ngày lớn khôn, luôn luôn biệt lập một ḿnh.

Huế, tuổi học tṛ, xe đạp, lọc cọc, An Cựu, Gia Hội, bờ sông Hương Giang đêm thanh vắng huyền thoại, Bến Ngự, Từ Đàm mài miệt dốc cao.

Cần Thơ, xe Honda, từ giă người t́nh đường B́nh Thủy hun hút mù mê. Phan Rang, một ḿnh, đỉnh đôi chơ vơ lộng gió. Đêm phi trường chập chờn lung linh, đồng vọng tiếng sóng biển Ninh Chữ dạt dào.

Những ngày cuốỉ năm hối hả, những ngày đầu xuân nhàn tản rong chơi, mỗi ngày với tôi đều có một đời sống riêng của nó. Cuộc sống vui buồn độc lập không bị ảnh hưởng bởi không khí ồ ạt của từng cảnh sắc.

Mùa xuân 1975, khi kẻ thù hoàn toàn xâm lược miền Nam, thẳng tay tước đoạt tất cả nhũng ǵ thuộc về quyền sống của con người, sự tuyệt vọng, cùng khổ làm tàn úa những màu xanh, thui chột niềm hy vọng rực rỡ của mùa xuân. Cảnh tù đày, phân ly làm tan tác những cuộc họp mặt gia đ́nh. Có chăng là những bánh chưng, dưa món, trong khả năng hạn hẹp, cố gắng tồn tại để giữ hương vị và ư nghĩa của ngày Tết hằng năm. Tết đă trở thành nỗi kinh hoàng, cơn ác mộng bởi v́ Tết nhắc nhở những ngày hạnh phúc đă mù xa. Tết cứa sâu lưỡi dao vào vết thương nỗi đau buồn hiện tại. Đời sống muốn bơi ngược ḍng nguồn nước để níu kéo, bám víu âm hưởng kỷ niệm, dư hương của thuở hoàng kim, nhưng ḍng thác lũ tàn bạo ồ ạt cuốn phăng đi những tàn lực cuối cùng. Trong cảnh gông cùm, đoàn tù binh ṃn mỏi giữa tuyệt lộ. Thời gian căng trải những ước mơ trên cọc sắt, kẽm gai làm khô héo những tâm hồn thơ mộng, làm mềm nhũn, mục nát những niềm hăm hở tuổi trẻ từng ngày tháng qua.

Từ chiều ba mươi đến trưa mồng hai, hai ngày nghỉ như một ân huệ hiếm hoi trong một xă hội mà cuộc tranh sống không chỉ đối kháng với thiên nhiên mà đối tượng chính là giai cấp cai trị mới. Những miếng thịt, những món ăn quí hiếm trong hoàn cảnh đói khát làm con người tạm quên trong giây phút niềm đau riêng, những nhớ nhung không cùng. Khi thời điểm quan trọng linh thiêng sắp đến, khi những người bạn tù khôn khổ đang than thở, thổn thức hồi tưởng bầu không khí rộn ràng đầm ấm cuối năm, tôi lại bỏ đi t́m hạnh phúc riêng rẽ bất diệt. Tôi rời xa những ngọn đèn đầu tù mù, chụm bóng những mái đầu mệt mỏi chia sẻ sự trống trải, ưu tư qua những mẩu chuyện ngày cũ, những vóc dáng lặng lẽ buồn bă nằm cô đơn thương nhớ mái ấm gia đ́nh thân thương.

Sự quản thúc hạn chế những bước chân, nhưng sự quản thúc không ngăn cản được cái tự do độc lập trong tâm hồn. Tôi t́m một


gốc sân vắng, dưới tàn cây, ngả ḿnh nằm ngắm bầu trời mộng mị. Thực tại khốn khổ không c̣n chỗ nương thân dung chứa trong nỗi hạnh phúc bất hủ ngàn đời. Sống và hạnh phúc trong nỗi cảm thông riêng rẽ với thiên nhiên, trong sự tách biệt với những quan điểm thường t́nh, hoàn cảnh chỉ c̣n là một yếu tố mờ nhạt không đủ bề thế chi phối một đời sống. Trại tù Lam Sơn, con đường khuya lẻ bóng giữa hai hàng liễu hiu hắt âm thầm. Nhà tù 52, 53 đêm rừng xa, trên bờ dốc, ch́m đắm trong tiếng suối nước róc rách tỉ tê.

Đêm tù A30, đèn nê ông sáng rực, tiếng đàn cuốn hút dồn dập của đêm văn nghệ không xô dạt được những lời th́ thầm của ngàn hoa nội cỏ. Đêm ba mươi Tết vượt rừng biên giới Thái Miên, những họng súng truy kích rượt đuổi, nhũng băi ḿn ŕnh rập từng ngơ ngách âm u, không làm ngập ngừng bước chân trên muôn dặm hành tŕnh cô độc. Đây đó, những thân cây khô rực cháy như những cây đuốc vĩ đại thắp sáng lẻ loi cánh rừng bí hiểm tối tăm. Chim đêm buông tiếng kêu thảng thốt, thất đảm nửa vời. Từ đêm tối ta t́m về ánh sáng. Từ ngục tù ta rong bước thênh thang.

Mùa xuân. Như biển vẫn rền vang sóng vỗ muôn đời. Như vũ trụ vẫn bốn mùa tuần hoàn luân chuyển. Như hoa bướm vẫn rực rỡ hội hoa đăng. Như thân cây vẫn cựa ḿnh từ đám rừng cháy cũ, nhựa sống tuôn trào thành những mầm lộc mùa xuân, ta vẫn một ḿnh hạnh ngộ chờ đón giây phút lột xác của đất trời trong cuộc trăn trở hồi sinh.

LƯ TỐNG

 

 

NHỮNG NGÀY SINH NHẬT

 

Một thời rất xa xưa, một hôm trở về nhà tôi bảo Mẹ:

— Nhà trường bắt học sinh làm giấy khai sinh.

Mẹ tôi nhíu mày suy nghĩ, rồi bỗng quay sang D́ tôi hỏi:

  Cháu nó sinh ngày mấy Chị nhớ không?

  Mồng một tháng chín. D́ tôi nhanh nhẩu trả lời.

Đó là lần đầu tiên tôi biết ngày sinh của ḿnh và cũng là lần đầu tiên, tôi nhận ra rằng, trong gia đ́nh ḿnh có hai thiên tài trí nhớ. Bà D́ tôi chẳng học hành bao nhiêu, nhưng đặc biệt bà có thể nhớ hầu hết ngày sinh tháng đẻ của những người trong làng, từ già đến bé, cũng như tất cả những biến cố đă xảy ra quanh vùng hàng chục năm qua. Bà Chị tôi lại chuyên về địa hạt khác: “Những bức thư t́nh.

Không chỉ những năm tháng c̣n yêu đương mơ mộng mà Chị có thể thuộc ḷng gần trăm bức thư của người ḿnh yêu, mấy chục năm sau, khi người Chồng đă hy sinh ngoài mặt trận, một lần gặp lại, tôi đă phải mất hết một đêm để ngồi nghe Chị ấy lần lượt đọc lại những bức thư từ ngày mới làm quen, đến những bức thư ngỏ lời cưới Chị. Chị ngồi lặng lẽ trước ban công, mắt mơ màng nh́n trời đêm. H́nh như nhũng v́ sao đă kết thành chữ nghĩa và bầu trời là những trang thư, nên Chị đọc lại không quên một chữ, không sót một dấu chấm than!

Có phải v́ luật quân b́nh mà Thượng đế muốn san sẻ công bằng cho từng đơn vị gia tộc, hay v́ số phận mỗi con người có một vị trí và chức năng khác nhau mà tôi chịu thiệt tḥi về phần trí nhớ? Tôi khó nhớ những chuyện mới và dễ quên những chuyện cũ. Bởi thế tôi chẳng giận ai lâu, chẳng thương ai sâu đậm. Tôi quên mặt những người đă từng làm phiền, làm buồn ḷng ḿnh những ngày năm cũ, và quên tên những người t́nh đă từng mặn nồng ngày xưa. Cái “trí quên” làm tôi bối rổỉ mỗi lần gặp một người vồn vă chào hỏi ḿnh một cách thân t́nh. Ngay chính Hạnh, người t́nh mà kỷ niệm suốt đời vẫn c̣n tươi mát, thế mà ngày vượt ngục trốn về Sài G̣n, cô bé t́m tôi, tôi cũng ngơ ngẩn một lúc lâu mới nhận ra nàng.

Cái mà tôi thường quên nhất là ngày sinh nhật của ḿnh. Có nhiều năm tôi không hề nhớ ngày sinh nhật. Có nhiều năm tôi sực nhớ sau khi sinh nhật đă qua đi vài tháng. Phải chăng mỗi ngày đều là ngày sinh, là ngày tử, mỗi ngày phải xông pha lửa đạn, mà nhũng cảm giác mạnh, những cảm giác nghẹt thở đă làm mờ nhạt đi cái ngày sinh b́nh thường của con người? Nếu phải làm lễ sinh nhật, chắc hẳn mỗi năm tôi phải tổ chức đủ ba trăm sáu mươi lăm ngày, bởi v́ mỗi ngày đều có một giá trị nổi bật, đặc biệt mà chính tự bản thân ḿnh đă hồi sinh hoặc tái sinh. Những ngày vượt ngục hiểm nghèo, những ngày ngang nhiên đứng thách thức trước mũi súng kẻ thù, những ngày tháng chạy dưới lằn đạn truy kích của nhũng tên Lính biên pḥng, những ngày t́nh nguyện đảm nhận nhũng Phi vụ tử thần... Ôi biết bao nhiêu ngày tháng dồn dập nóng bỏng, mà chỉ khi đă thực sự bước xuống máy bay, những lúc thực sự vượt ra khỏi ṿng kẽm gai ngục tù, hay đă nằm thu ḿnh trong những góc rừng rậm, kín... tôi mới cảm nhận được bản thân ḿnh c̣n sống sót. Vâng, những ngày đó c̣n quan trọng, đáng kỷ niệm hơn ngày cất tiếng khóc chào đời.

Thế mà từ ngày tôi bị bắn rơi, nhảy dù và bị giam cầm qua các Nhà tù Cộng sản, bỗng nhiên tôi có dịp để nhớ đến ngày sinh của ḿnh một cách cụ thể. Chuyện đó thật dễ hiểu. Bởi v́ ngày Cộng khánh (Quốc khánh Việt cộng) nhằm vào 2 tháng 9 và tôi sinh ngày 1 tháng 9. Đă ở tù Cộng sản, không ai không nhớ ngày 2 tháng 9. Người tù nhớ ngày Cộng khánh chỉ v́ một lư do duy nhất: Ngoài ngày Tết, đây là ngày thứ hai trong năm được ăn no và ăn ngon miệng.

Và tôi cứ cho rằng, những heo ḅ chuẩn bị cho tù ăn ngày 2 tháng 9 chính là tiệc sinh nhật của tôi đăi bạn tù và cũng chính v́ tôi sinh 1 ngày trước ngày sinh của Nhà Cầm quyền Cộng sản Việt Nam, nên tôi tự xem ḿnh thuộc "cấp Đại ca" của VC và thường chọn ngày 1 tháng 9 để đột nhập Phi trường đánh cướp máy bay. Không ǵ hạnh phúc bằng sinh và tử cùng ngày và không ngày nào thích hợp bằng ngày 2 tháng 9 bởi v́ tôi có thể cướp những máy bay chuẩn bị phi diễn Cộng khánh.

Năm 1983, lần đầu tiên trong đời, tôi được ăn lễ sinh nhật ḿnh một cách trang trọng. Tôi “được ăn” bởi v́ tôi không đứng ra tổ chức và mời bạn bè ḿnh, trái lại, một người lạ, một người Phụ nữ Mỹ đă t́nh nguyên tổ chức lễ sinh nhật của tôi và mời bạn bè bà đến dự tại Boston. Ở Trại Tị nạn Galang, Indonesia, tôi nhận được nhiều thư gửi từ Mỹ. Nhiều Presidents của các Hăng, Công ty, Nhà băng gởi thư chúc mừng, t́nh nguyện bảo trợ và offer job. Trong số đó, có bà Nancy, người mời tôi, nếu có dịp đến Boston, ghé thăm gia đ́nh bà ấy.

Năm 1983, tôi rời Galang qua Singapore, rồi từ Singapore đi máy bay qua Mỹ. Điều kỳ lạ là phi cơ bay qua vùng không phận Việt Nam đúng vào giờ tôi sinh ra đời: Một giờ sáng ngày 1 tháng 9. Ba mươi mấy năm lưu lạc, vào sinh ra tử, tù tội, vượt ngục, đúng ngày và giờ sinh của ḿnh, tôi được thấy lại Quê hương ḿnh để rồi biệt xứ không biết ngày về. Tôi như nghe văng vẳng tiếng khóc oe oe của ḿnh khi vừa lọt ḷng Mẹ, và tôi có cảm tưởng như ḿnh vừa lại được sinh ra, và bắt đầu một cuộc đời mới, một nhiệm vụ mới.

Mỹ Quốc nằm cách Việt Nam một ngày kinh tuyến, v́ thế sau khi thay đổi nhiều chuyến máy bay tôi xuống phi trường Boston lại đúng vào Một giờ sáng ngày 1 tháng 9 năm 1983. Thượng Đế đă dàn xếp thời giờ một cách tài t́nh để tôi vừa ở trên vùng trời quê hương ḿnh đúng ngày, giờ sinh, và để tôi đặt chân xuống quê hương tạm dung thứ hai này cũng đúng ngày giờ sinh của ḿnh.

Tôi đi một đoạn đường khá xa, đầy rắc rối, phức tạp và kiếm ra nhà bà, một gian nhà ở tách biệt hẳn giữa những rừng cây, giữa những đồi cỏ mượt mà. Bà so sánh đoạn đường từ Allston đến Boston nhà bà với Long trek to freedom của tôi từ Việt Nam đến Singapore.

  Người đi bộ một ḿnh qua năm quổc gia có khác.

Bà Nancy vừa mừng rỡ vừa khen ngợi và vội vă gọi điện thoại thông báo cho Chồng, thông báo cho Bạn bè, Hàng xóm và vội vă chuẩn bị tổ chức một Lễ Sinh nhật linh đ́nh bất ngờ khi nghe tôi nói:

   Today is my birthday!

Tám giờ tối, nhà tấp nập khách. Tôi nhận quà tặng, đáp lại lời chúc mừng, và hát Happy Birthday to Ly Tong cùng mọi người. Tôi ăn sinh nhật đúng tiêu chuẩn của Mỹ và nhảy Disco, New Wave cùng các cô đầm Mỹ.

Mấy tháng sau, tôi rời Massachusetts đi về New York, Washington D.C., Texas, California, rồi cuối cùng tạm dừng chân tại New Orleans. Ngày xưa làm Quản lư Câu Lạc bộ Sĩ quan Không quân Phan Rang, tôi thừa phương tiện tổ chức sinh nhật ḿnh, nhưng mê mải với những Phi vụ tử thần, tôi đă quên thủ tục thông thường đó. Giờ đây làm Quản lư China Nite Club, bạn bè khách khứa đến chơi đông, và tôi lại nhớ rơ ngày sinh nhật, thế mà tôi lại quyết định sinh nhật năm nầy tôi chỉ tiếp đăi một khách duy nhất: Tên trộm cướp Mỹ đen.

Tôi vừa sực nhớ tên Mỹ đen đă bị tôi bắn chết và tôi quyết định dứt khoát như vậy. Tôi sai cô bé Mỹ trắng nữ đệ tử đi mua hai bánh Big Mac. Sau khi đóng cửa Nite Club, tôi đem bánh cùng mền ngủ qua China Mall. Tôi đến chỗ cửa sổ kính đă ba lần bị đập bể, nơi tên Mỹ đen đập phá để chun vào và sau khi lănh một viên đạn ngay tim, y vùng chạy trở ra và gục chết tại đó. Tôi để hai bánh trên bàn nhỏ, ngồi tại chỗ y nằm chết, nhắm mắt khấn nguyện:

   Hôm nay là ngày sinh nhật của anh. Chú mày là khách duy nhất được anh mời tham dự và chiêu đăi. Giờ này anh đúng ba mươi sáu tuổi và chú mày chết gần được hai tháng. Chú mày chết là lỗi của chú mày. Giờ nầy anh đề nghị với chú mày hai điều. Nếu chú mày c̣n oán hận anh, tối nay anh sẽ ngủ tại đây, chú mày cứ hiện hồn lên bóp cổ anh, hoặc chú mày xui khiến một tên nào đó đột nhập vào đây để trả thù cho chú mày. C̣n nếu chú mày đă biết lỗi, muốn cải tà quy chánh, chú mày hăy theo anh, phù hộ anh trong công tác Trừ gian Diệt bạo. Ngoài ra chú mày muốn yêu cầu ǵ, tối nay cứ báo mộng cho anh biết.

Tôi cầm bánh Big Mac lên, mời y một cái và tôi ăn cùng y một cái. Xong, tôi tắt đèn, nằm ngay trên tấm thảm nơi hai tháng trước, thân xác đồ sộ đẫm máu đă quằn quại trút hơi thở cuố cùng. Tôi nằm một ḿnh với một hồn ma giữa một Chinatown rộng mênh mông, không bóng người đang đắm ch́m trong bóng đêm bí ẩn.

Đang mơ màng, tôi bỗng giật ḿnh v́ tiếng động mạnh, rung chuyển cả nền nhà. Tôi ngồi phắt dậy, định thần nghe ngóng. Th́ ra cái freezer, sau thời gian ngừng nghỉ, bỗng tự động mở máy chạy lại để giữ điều ḥa độ đông lạnh. Máy đă cũ nên mỗi lần depart phải quẫy mạnh như một kẻ đang bị bóp cổ, nghẹt thở, vùng vẫy để thoát khỏi gọng kềm đang siết chặt. Tôi mắt nhắm, mắt mở, vào restroom đi tiểu, vừa mở cửa, bỗng hai bóng người từ trước mặt và bên trái xông về phía tôi. Tôi giật ḿnh đứng sững lại. Th́ ra pḥng lady restroom gắn nhiều kính, ban đêm không người, tôi tiện đường đi vào. V́ lần đầu tiên, nên thót giật ḿnh khi thấy bóng ḿnh trong các gương bất th́nh ĺnh hiện ra. Đúng là thần hồn nhát thần tính. Tôi tự giễu ḿnh:

   Cỡ toa mà cũng sợ ma hở Lư Tống?

Vâng, một kẻ đă từng ngủ những nơi, trong những trường hợp khủng khiếp như tôi, mà đêm nay, tại đây, cũng c̣n có lúc giật ḿnh v́ những chuyện lẩm cẩm. Tôi đă từng bị nhốt trong nhà kỷ luật, chân cùm, tay trói, nằm sấp, tên vệ binh gác dí mũi súng gắn lưỡi lê vào tôi, rà cái mũi nhọn hoắt, lạnh tanh đó từ cổ lên tới mặt, gáy, trong lúc miệng gầm gừ rên rỉ với nỗi khát khao của một con thú đói mồi:

   Tao thèm đâm mày một dao, tao thèm lóc thịt mày, tao thèm bằm mày từng khúc. Tao thèm...

Cái tiếng “tao thèm” rền rền như một điệp khúc, ru tôi vào một giấc ngủ tự nhiên b́nh thản, quên hẳn y và chiếc lưỡi lê giết người.

Hay những đêm lạc lơng một ḿnh trong rừng sâu, bốn bề tăm tối, giữa tiếng vượn hú, cọp gầm. Những tiếng tru gào ma quái, rầm ŕ, rầm ŕ cuối cùng chỉ có tác dụng dỗ cho tôi một giấc ngủ say vùi.

Giờ đây, tôi nằm đây, ngay trên chỗ cái xác ngoại khổ hơn 300 lbs của Bố trẻ teenager đă chết dưới viên đạn của ḿnh nằm, mùi máu khô như c̣n ngây ngây phảng phất, dáng dấp co quắp trong chiếc áo trắng đỏ loang màu máu c̣n hiển hiện trước mắt. Cảm giác kinh rợn này không giống như những cảm giác kinh rợn đă qua. Nhưng những cảm giác rờn rợn đó đă bị nghị lực và sự trui luyện qua nhiều ngày tháng thắng lướt... Vâng, tôi phải tập luyện để làm chủ bản thân ḿnh. Tập chế ngự những cơn sợ hăi. Tập b́nh thản trước sự hiểm nguy. Tập từ khước những tiện nghi và chấp nhận gian khổ. Tập hạnh phúc trong những chuẩn bị hy sinh để giữ ǵn khí tiết, danh dự. Tập chiến đấu và chiến thắng địch thủ trong cả những giấc mơ... và tập ngủ thản nhiên giữa nhũng mồ ma nghĩa địa, giữa những oan hồn xác chết là một công tŕnh tập luyện trường kỳ đầy nỗ lực.

Đang say ngủ, tôi giật ḿnh v́ một tiếng thét lớn. Tôi dụi mắt, ngồi dậy nh́n quanh. Anh chàng thợ quay thịt buổi sáng vào sớm, đi ngang qua cái chỗ mà mỗi lần đi qua, anh ta đều rón rén hồi hộp, v́ h́nh ảnh xác chết của tên Mỹ đen c̣n gây ấn tượng sâu đậm, và bởi v́ anh đă nằm mơ thấy y nhiều lần trong những cơn ác mộng. Giờ nầy bỗng nhiên tại chỗ đó lại có một bóng người đang nằm, anh ta ngỡ là xác chết hiện về.

Tôi cười lớn, trấn tỉnh anh ta:

— Tôi đây mà, làm ǵ mà cuống cuồng lên thế?

Vâng. Thế cũng xong một ngày sinh nhật. Tôi tự hỏi, không biết trong tương lai, ḿnh sẽ làm ǵ cho những ngày sinh nhật. Tôi nghĩ đến ngày ḿnh sẽ tổ chức sinh nhật và tôi chợt buồn. Vâng! Tôi sẽ buồn biết bao, nếu một ngày nào đó, cơn lốc của thế giới máy móc nầy sẽ nhận ch́m ḿnh vào cuộc sống tầm thường vô vị, và ngày tháng chẳng c̣n ǵ hào hứng sôi nổi, và tôi rồi sẽ phải nhớ, rồi sẽ phải tổ chức sinh nhật của ḿnh, như để t́m một chút vui thú nhạt nhẽo trong nhũng ngày tháng nhạt nhẽo vô vị của kiếp tha hương.

LƯ TỐNG

 

 

 

 

LỜI KÊU GỌI TRỪ GIAN DIỆT BẠO CỦA LƯ TỐNG

 

Phải chăng đă đến lúc chúng ta phải có một tổ chức để chống lại tội ác trong Cộng đồng Tỵ nạn Việt Nam? Một câu hỏi được nhiều người đặt ra, được nhiều báo chí đề cập, được nhiều giới quan tâm, nhưng vẫn c̣n trong h́nh thức phôi thai của một câu hỏi. Bởi từ câu hỏi đến câu giải đáp, từ giải đáp đến hành động là một quá tŕnh phức tạp và rắc rối. Nếu chống lại tội ác đem lại lợi nhuận và địa vị, chắc chắn đă có nhiều Tổ chức cạnh tranh nhau để chiếm độc quyền.

Chống tội ác chỉ có đương đầu với nguy hiểm. Và tài sản, tính mạng của kẻ chủ trương luôn luôn đặt trong t́nh trạng báo động. Sự buộc tội cho hoàn cảnh sinh ra và nuôi dưỡng tội ác không hoàn toàn đúng. Hoàn cảnh cũng chỉ là một yếu tố, bởi v́ trong cùng một bối cảnh chiến tranh, trong cùng một cơ cấu xă hội, và ngay cả trong cùng một huyết thống, mỗi cá nhân vẫn có một đường hướng sinh hoạt khác nhau.

Tội ác chính thực do từ bản chất bẩm sinh của một số cá nhân. Có người sinh ra bản tính độc ác. Từ bản tính, xă hội sẽ kềm chế hoặc phát triển bản chất của họ. Nhiệm vụ của Nhà Luân lư là hướng dẫn cá nhân theo hướng Chân-Thiện-Mỹ. Nhiệm vụ của luật pháp là ngăn chận tội ác để bảo đảm trật tự và ổn định. Những tên tội phạm trong Cộng đồng Tỵ nạn Việt Nam, số lớn tuổi đă từng là tội phạm tại Việt Nam, hoặc công khai, hoặc kín, số trẻ tuổi lớn lên tại Mỹ, tự phát triển ác tính để thỏa măn nhu cầu bệnh hoạn. Chúng ta không có tham vọng thay thế các viên chức hành xử luật pháp Hoa Kỳ để ngăn chận tội ác, nhưng chúng ta có nhiệm vụ đóng góp một phần tích cực để lành mạnh hóa Cộng đồng Việt Nam.

Nước mất nhà tan, rời bỏ Quê hương Đất nước để sống kiếp tha phương, lưu vong, điều đó đă là một nỗi đau lớn. Hàng triệu Đồng bào đang quằn quại dưới ách cai trị độc tài của bọn quỷ đỏ, là một ám ảnh không nguôi, ước mơ giải phóng quê hương chưa thực hiện được. Sư b́nh yên của cuôc sống tự do tam bơ nơi quê người đang bị lung lay. Ảnh hưởng tội ác không chỉ mở cửa cho những luồng dư luận đả kích, kỳ thị tại Mỹ Quốc, mà chính ngay bản thân của mỗi người, mỗi gia đ́nh cũng đang bị đe dọa trầm trọng... Sự thất bại lớn nhất là Cộng đồng lớn rộng, gồm nhiều thành phần ưu tú lại đầu hàng trước thiểu số bọn bất lương. Hàng trăm ngàn người không đối phó nổi vài chục con người xấu, vài chục loài sâu bọ? Phải đoàn kết lại. Phải tích cực góp tay v́ chính bản thân ta, v́ chính quyền lợi của Cộng đồng để tiễu trừ bọn bất lương. Trước khi thực hiện công cuộc Cứu quốc, Phục quốc vĩ đại, ta phải thực tập tham chiến chống bọn gây tội ác trong Cộng đồng Tỵ nạn tại Hải ngoại.

Hệ thống An ninh Cảnh sát tại Mỹ không yếu, không bất lực trước sự hoành hành của tội ác, nhưng là v́ một quốc gia tôn trọng tự do nhân quyền, Nhà Chức trách cần có bằng cớ rơ ràng trước khi buộc tội. Không hợp tác tích cực chúng ta đă trực tiếp đồng lơa nuôi dưỡng áp lực khủng bố để rồi trở thành chính nạn nhân của nó. Một người khó chống lại cả nhóm bất lương. Phải có một Tổ chức lớn mạnh với sự hậu thuẫn của Quần chúng. Muốn thành lập một Tổ chức có thực lực và đủ uy tín, phải có sự góp tay của mọi người.

Giới trí thức sẽ cố vấn chỉ đạo trong các đường lối, kế hoạch chung. Một lực lượng hành động gồm các Cựu Quân nhân, các Thanh niên t́nh nguyện, các vơ đường huấn luyện vơ thuật, và đặc biệt những anh em giang hồ có tinh thần mă thượng mệnh danh là những Hiệp sĩ Thời đại, trực tiếp có nhiệm vụ bảo vệ, truy tầm và ngăn chận tội ác. Báo chí là phương tiện truyền thông và cổ động, vạch mặt chỉ tên những tay đầu sỏ có thành tích để Quần chúng theo dơi.

Một khi đă có Tổ chức mạnh, những nạn nhân của tội ác, đặc biệt giới thương măi sẽ có đủ tin tưởng và can đảm thông báo cho Tổ chức về các hoạt động tội ác. Và biện pháp hợp pháp là t́m đủ các dữ kiện buộc tội để thông báo cho Nhà Chức trách địa phương. Và trong trường hợp “chẳng đặng đừng” Tổ chức phải áp dụng “biện pháp mạnh” đối với thành phần bất trị, nguy hiểm. Tổ chức chống tội ác phải được thành h́nh khắp các Tiểu bang có sự hiện diện của Cộng đồng Tỵ nạn Việt Nam và có sự liên kết chặt chẽ theo một đường lối thống nhất.

Để tổ chức sớm thành h́nh, tôi t́nh nguyện làm Hội viên, và kêu gọi tất cả các bạn, anh Chị em, tích cực t́nh nguyện góp tay xây dựng Tổ chức. Gần sáu năm trong Nhà tù Cộng sản, trước áp lục của mũi súng kẻ thù, tôi vẫn “không quỳ,” không khuất phục và vẫn c̣n sống sót.

Hơn một năm trong Nhà tù Thái Lan, sau những biện pháp đe dọa trừng trị dă man của những tên Cai ngục dữ tợn nhất, tôi vẫn c̣n sống và giữ được khí tiết.

Gần chín năm chỉ biết tù tội và vượt ngục trên nhiều quốc gia, thà chết trong tù, trong rừng hơn đến Mỹ Quốc để chỉ mong bịt mắt, ngậm miệng và yên thân.

Nếu v́ chống tội ác để giữ Danh dự cho Cộng đồng Việt Nam mà phải hy sinh bởi tay của những người anh em Đồng hương cùng ḍng máu, nhưng không cùng chí hướng th́ đó cũng là một cách chết hữu ích nên xả thân.

Đă đến lúc chúng ta phải tích cực góp tay để sớm có một Tổ chức bài trừ tội ác.

LƯ TỐNG

 

TƯỜNG TR̀NH TỪ NEW ORLEANS

 

Tôi gặp Lư Tống ngay sau khi nhận được cú phone từ người bạn cho biết Lư Tống đă hạ sát một tên trộm cướp tại Chinatown. Lúc đó, đêm đang trở ḿnh để bắt đầu một ngày mới.

Tôi đến Chinatown, Khu phố Tàu h́nh như vùa chợp mắt. Bên ngoài cũng vẫn những đường nét kiến trúc mang đầy sắc thái Đông phương, công trinh điêu khắc cổ kính đă được bàn tay tài hoa của họa sĩ Phạm Thăng nhào nặn khiến khách qua lại thường buột miệng khen ngợi không ngớt. Đêm nay, tôi gặp Lư Tống cũng ở khung cảnh cũ, dưới những nét kiến trúc rực rỡ tại phố Tàu New Orleans. Lư Tống ngồi đó, trên chiếc ghế cao của gian hàng bán đồ biển, đang b́nh thản nhả những ṿng khói thuốc và trả lời những câu thẩm vấn của nhân viên công quyền. Đó đây, Cảnh sát đang chụp h́nh, lập biên bản. Nhân viên Cứu thương đă chực sẵn để mang xác nạn nhân đi. Một vài Phóng viên ngoại quốc săn tin khuya đă có mặt và làm những câu phỏng vấn thường lệ. Những ống kính của các Đài Truyền h́nh đă mở kích độ để thu những cảnh tượng sống động cho chương tŕnh phát h́nh sớm.

Trong cái bầu không khí hỗn tạp của phạm trường, một người đàn ông lách ḿnh ra khỏi hàng rào của Cảnh sát tiến tới trước mặt Lư Tống và đưa bàn tay chắc nịch siết mạnh bàn tay của Lư Tống:

— Bạn yên tâm, có chúng tôi đây.

Người ấy quay lưng lại, tôi bắt gặp gương mặt quen thuộc của Chủ nhân Hộp đêm Chinatown, anh Trương Sĩ Lương. Cảnh tượng ấy diễn ra như một pha xi nê mà tôi vẫn thường trông thấy hằng ngày. Tiếp theo đó, một Nhân viên Công lực tiến đến với chiếc c̣ng màu bạc mang nhăn hiệu USA đưa vào hai cánh tay của Lư Tống. Đại tá Ân, Chủ nhân Chinatown nh́n Lư Tống bảo:

— Đó chỉ là thủ tục. Chú mày không bị ǵ đâu.

Lư Tống điểm một nụ cười nhẹ:

— Tám năm ở tù Cộng sản, tôi quen cùm kẹp rồi, Sư phọ khỏi

lo.

Nhưng ngay sau đó một người Đàn ông mặc bộ đồ complet màu xám tro tiến lại ra lệnh cho người vừa c̣ng Lư Tống mở c̣ng cho anh. Người Nhân viên cự nự như chưa thỏa măn và xem như đó là nhiệm vụ giữ trật tự an ninh của ḿnh. Người Đàn ông trong bộ xám tro hơi giận và xẳng giọng:

— Anh biết tôi là ai và từ đâu đến không?

Lúc bấy giờ, người Nhân viên mới dịu giọng, trố mắt nh́n kẻ vừa ra lệnh cho ḿnh và lật đật mở khóa c̣ng trên tay Lư Tống. Người Đàn ông gật gù chỉ vào Lư Tống và nói với nhân viên công lực:

— Anh này không có tội, chúng ta chưa được quyền bắt.

Cuộc điều tra liền được tiếp tục dưới sự điều khiển của người Đàn ông trong bộ đồ xám tro. Đến bây giờ, mọi người mới biết ông ta mang một chức vụ khá lớn trong Ban Điều tra và Mật vụ tại New Orleans. Người ta lại hỏi, Lư Tống vẫn giọng đều đều kể lại từng diễn biến mà anh đă đối điện khoảng hơn nửa tiếng đồng hồ trước: — Tôi đang nằm ngủ trên chiếc ghế xếp bên cạnh chiếc radio để nghe với mục đích trau dồi thêm tiếng Anh. Có lẽ hơi mệt, tôi thiếp ngủ sớm hơn thường lệ. Vừa chợp mắt được một lúc, tôi bỗng giựt ḿnh vùng dậy v́ tiếng vỡ loảng xoảng, chát chúa của tấm kiếng vỡ. Tôi dụi mắt, đôi mắt cay xè như không muôn mở ra. Trong bóng đêm đen đặc của Chinatown Mall, tôi chợt phát hiện một thân h́nh đồ sộ xuất hiện ở cửa sổ kính phía hông gian nhà. Đèn đường le lói sáng nên vóc dáng kẻ vừa đột nhập vào nổi bật lên như một con quỷ dữ vừa đội mồ chun lên. Và sau lưng y, ba bốn tên đồng bọn đang lăm le chun vào qua khung kiếng vỡ. Tôi chụp lấy khẩu súng sẵn, bắn một phát chỉ thiên để cảnh cáo. Nghe tiếng súng, tên tội phạm bỗng nhào về phía tôi định bắn trả hoặc đâm tôi. Tôi lánh ḿnh nấp về phía bức tường và bóp c̣ lần thứ nh́. Tiếng súng gầm chát chúa như muốn nổ tung cả Chinatown Mall. Tên tội phạm quay người lại và phóng ḿnh chạy như bay về phía cửa sổ vỡ kính. Tôi tưởng ḿnh bắn trật nên quay vào trong, bật đèn sáng lên rồi ôm súng rượt theo. Tôi chợt khựng lại khi thấy tên tội phạm đă nằm soài tại cửa sổ, máu đỏ đẫm hết chiếc áo màu trắng. Và những tên đồng bọn bên ngoài đang kéo y ra để lấy vũ khí trong người y trước khi kịp rút lui chạy thoát thân. Tôi chạy vào bếp. Tiếng cười nói của nhân viên Chinatown Imperial Restaurant vẫn ḍn dă đây đó. Tiếng máy lạnh và các máy điện khác của nhà bếp đă bưng bít được những tiếng nổ kinh hoàng của loại súng săn và họ không hề hay biết cảnh tượng rùng rợn vừa xảy ra sau lưng họ không đầy hai mươi mét. Khi nghe tự sự, đám nhân viên hoảng hồn chạy tán loạn và lo gọi điện thoại cấp báo...


 

CON ĐƯỜNG NGẮN NHẤT

 

Tôi gặp Dương Ngọc Cư lần đầu tiên năm 1981 trong thời gian tôi vượt ngục ẩn trốn tại Sài G̣n. Một bữa bà cụ của Vân nhắn cháu Lan:

— Chú cháu mầy hết gạo nấu cơm, vậy chiều nay qua nhà, bác đăi ăn bún ḅ.

Hai ba ngày cầm hơi bằng cháo loăng, tôi hí hửng đến nhà Vân chuẩn bị ăn một bữa đền bù mấy ngày đói khát. Ngoài ba cô gái, nhà Vân bữa đó lại có thêm một người khách lạ. Chàng khách trẻ đứng dậy bắt tay tôi trọ trẹ giọng Huế:

— Em là Cư. Nghe nhiều người kể chuyện về anh bữa này mới hân hạnh được gặp.

Chuyện giữa tôi và Cư đậm đà và kéo dài nhờ nồi bún ḅ quá ngon và quá lớn. Mỗi chàng khách làm tù t́ liền năm tô quên cả mắc cỡ với các cô bé chủ nhà. Cư cho biết đang đi dạy kèm Anh văn và t́m đường vượt biên. Dân Huế gặp nhau nên cũng có nhiều kỷ niệm chung để nhắc, hơn nữa sống bất hợp pháp dưới Chế độ Quản lư nghiêm nhặt của Cộng sản nên càng có thêm nhiều đề tài để hàn huyên.

Sau bữa ăn, Dương Ngọc Cư dạm hỏi tôi:

— Em biết một ông Thầy bói giỏi lắm, đoán chuyện như thần. Nếu anh muốn, anh em ḿnh đón xích lô đi gặp ông ta. Em c̣n đủ tiền trả tiền xe và tiền Thầy.

Tôi th́ ít tin dị đoan, nhưng từ ngày đột nhiên có tới năm Thầy bói cùng đoán rằng ba năm sau tôi sẽ gặp một đại nạn kinh khủng có thể chết bất đắc kỳ tử, hoặc nếu may th́ thoát chết trong đường tơ kẽ tóc. Quả nhiên năm 1975, đúng ba năm sau, phi cơ tôi bị trúng một quả tiễn SA7 đứt làm đôi, tôi nhảy dù, và bị giam cầm gần sáu năm đến ngày vượt ngục thoát khỏi trại tù A.30 tại Phú Khánh.

Đang dự trù kế hoạch đột nhập Phi trường Tân Sơn Nhất đánh cướp máy bay, ném bom gây bạo động và nổi dậy, tiện thể, tôi muốn thử xem ông Thầy có đoán ra ư định của ḿnh không, và nếu thực hiện có thành công không, nên tôi đồng ư đi với Dương Ngọc Cư. Ông thầy quả thật là Quỷ Cốc Tiên Sinh, bởi v́ những ǵ xảy ra trong mấy năm sau hoàn toàn phù hợp với những lời ông tiên đoán. Sau lần coi bói, tôi c̣n gặp Cư thêm ba lần, toàn do bất ngờ, và có dịp hàn huyên tâm sự chuyện hiện tại, tương lai tại các quán cóc cà phê trên các vỉa hè Sài G̣n.

Bẵng chừng bốn năm, khoảng đầu năm 1985, tôi đột nhiên nhận được thư Dương Ngọc Cư nhờ nhà báo chuyển. Cư cho biết đă vượt biên và tị nạn tại Gia Nă Đại, và gần đây đă xin được định cư tại California. Ngại lâu ngày tôi quên, Cư nhắc lại một vài chuyện cũ và hỏi:

— Anh c̣n nhớ thằng em kết nghĩa của anh không?

Tôi viết thư từ New Orleans thăm Cư và nhắc lại lời ông Thầy bói tại Sài G̣n đă nói về bàn tay đặc biệt của Cư:

— Chú em có bàn tay nhọn nên trở lực nào cũng đâm thủng được.

Cư mới xin làm việc cho anh Đức Chủ chợ Viễn Đông. Mặc dù lương không đủ xài vẫn dành dụm tiền mua vé máy bay mời tôi qua chơi. Và tôi đă ở nhà của Dương Ngọc Cư và Trần Văn Bé Tư trong thời gian nghỉ học bốn ngày. Tôi đến nhà buổi chiều nhưng đến sáng ngày hôm sau mới gặp Bé Tư. Khả năng làm việc và tinh thần tích cực hăng say của Bé Tư vượt hẳn cái vóc dáng nhỏ, gầy ốm, và khuôn mặt hiền nhưng rắn rỏi của một chàng Giáo viên tỉnh nhỏ. Trần Văn Bé Tư đêm ṃ mẩm từ đường này đến hẻm nọ đi bỏ báo cho tờ Los Angeles Times, ngày lúi húi lo việc công quả, góp tay góp sức phục vụ Cộng đồng và Kháng chiến.

Bốn ngày ngắn ngủi, nhưng có nhiều chuyện để trao đổi bàn bạc. Tôi cảm động khi hiểu được tấm ḷng của anh em, những người trẻ tuổi sẵn sàng đem hết nhiệt huyết và nghị lực để phục vụ Đất nước và Đồng bào. Và tôi cảm động v́ t́nh cảm và sự tin cậy mà anh em dành cho ḿnh.

Tôi trở lại News Orleans tiếp tục chương tŕnh học tập. Mấy tháng sau nhân dịp nghỉ hè ngắn hạn, anh em lại gởi vé máy bay qua cho tôi. Lần này, sự lường gạt và bất tín của một số người được anh em tin tưởng đă làm anh em bất măn và buồn bực. Tôi khuyên giải và an ủi. Tôi khuyến khích anh em dồn nỗ lực ḿnh vào những mục đích, những đối tượng mới. Có những người khác rất nhiệt t́nh, tích cực, sau biến cố này lẳng lặng rút lui, phủi tay từ khước mọi sự tham gia, hoạt động. Trần Văn Bé Tư và Dương Ngọc Cư, trái lại, vẫn nhiệt t́nh lăn xả vào trận chiến đấu mới để thực hiện hoài băo của tuổi trẻ trong những hoàn cảnh và điều kiện mới.

Tôi trở lại Cali trong một dịp khác để coi sóc việc dịch cuốn sách của ḿnh, trong đó Dương Ngọc Cư phụ trách dịch phần từ Việt sang Anh văn và một người phụ nữ Mỹ bạn phụ trách viết lại theo hành văn Mỹ. Lần này v́ cần nhiều th́ giờ để đọc bản dịch, thay đổi và sửa chữa, tôi đă ở tạm nhà một người bạn khác, v́ thế chỉ ghé thăm anh em được một lần. Tôi linh cảm h́nh như có chuyện quan trọng anh em muốn tâm sự, nhưng v́ thời gian hạn chế và bận bịu, tôi phải trở lại New Orleans. Niềm ân hận lớn nhất là tôi được tin về anh em muộn sau cả những kẻ bàng quan nhất. Tôi gọi điện thoại cho anh Thuận để chỉ được nghe một vài chi tiết vắn tắt và lời kết luận:

— Có rỗi hăy bay qua đây. Nói chuyện điện thoại dài ḍng không tiện.

Tôi về Cali đúng lúc phiên ṭa họp. Phiên nhóm không quan trọng nên chỉ có vài người bạn và Chị Minh Đức Hoài Trinh tham dự. Phải nh́n kỹ mới nhận ra Trần Văn Bé Tư và Dương Ngọc Cư trong bộ đồ màu vàng đồng phục tù lụng thụng sau các song sắt bên góc mặt của Pḥng Xử án. Tôi đi vào hàng ghế gần sát lồng sắt ngồi xuống vẫy tay chào Bé Tư và Cư. Tôi đến để nh́n và ngưỡng mộ các người bạn trẻ và đồng thời động viên tinh thần anh em. Các bạn đă thực hiện điều tôi đang dự định, những anh em khác đang dự định, và tất cả những ai đă từng sống, và bị đày đọa trong Ngục tù Cộng sản đều nghĩ và muốn thực hiện.

Mỹ Quốc tiên tiến, thượng tôn pháp luật, nhưng luật pháp nước Mỹ c̣n có nhiều khe hở cho bọn thù địch lợi dụng phá hoại Dân chủ, phá hoại Tự do, phá hoại Cộng đồng, chúng ta tôn trọng luật pháp nhưng cũng sẵn sàng chĩa ṇng súng vào các tên răng đen mă tấu ngu dốt đần độn, dăm ba tên trí thức chồn lùi cam thân


chạy theo Chủ nghĩa Vô thần. Ta chỉ cần dăm ba tay súng, vài tấm ḷng là có thể nhổ cỏ tận gổc. Chỉ những ai chưa từng sống trong Ngục tù Cộng sản, chưa từng một lần chạm mặt thử thách với Cộng sản, mới sợ hăi Cộng sản. Có người sợ hăi Cộng sản v́ thơ ngây, v́ ấu trĩ, nhưng cũng có kẻ lợi dụng sự thơ ngây ấu trĩ để dùng “ông ba bị” Cộng sản cho những mưu đồ riêng.

Cộng sản đang ở trong thời kỳ mạt vận. Một Hồ Chí Minh đă chết. Một Lê Duẩn đă chết. Một Trường Chinh, một Phạm Văn Đồng... đang chống gậy khập khểnh trên đoạn đường tăm tối cuối cùng đi về nghĩa địa. Thế hệ kế tục đang chia bè kết phái trong trận chiến quyết liệt để tranh giành Quyền Lănh đạo. Ta phải nắm lấy thời cơ. Một mặt ở nước ngoài phải diệt sạch hết mầm mống bọn Cộng sản nằm vùng cùng tay sai, một mặt trong nước hô hào Đồng bào đứng dậy, tay dao tay búa xuống đường, chắc chắn hầu hết các Cán binh Cộng sản sẽ qui chánh đầu hàng, thiểu số c̣n lại sẽ bị tiêu diệt tại từng Phường đội, Phường Công an.

Để đạt được mục đích tối hậu đó, thế hệ trẻ của chúng ta không những chỉ vinh danh những tấm gương của Trần Văn Bé Tư và Dương Ngọc Cư mà c̣n noi theo con đường của hai người bạn trẻ, thực sự dấn thân để phục vụ Tổ quốc và Dân tộc.

LƯ TỐNG

15-8-1986


 


 

NGƯỜI VÊ TỪ CƠI CHẾT

 

Sáng thứ bảy, một thanh niên chạy thể dục trên đường đê, chợt phát hiện trong khu rừng lân cận một sự kiện lạ:

— Một chiếc xe hơi nằm lạc lơng sau các bờ bụi rậm rạp đang ngút khói, những giải khói vật vờ như hơi thở một người gần chết thoi thóp nhịp sắp tàn.

Anh ta vội báo Cảnh sát về vụ giết người bí ẩn khả nghi. Không lâu một xe cảnh sát xuất hiện. Nhân viên công lực bàng hoàng trước khung cảnh kinh rợn:

— Một xác người bị trói ké bằng xích sắt, thân thể cháy đen lở lói v́ vết phỏng nặng sau khi bị tưới xăng và đốt cháy.

Một bàn tay chuyên nghiệp đặt vào mũi và tim để xác nhận t́nh trạng của nạn nhân:

— Chưa chết, c̣n đang hấp hối.

Phải chạy đua với tử thần để t́m ra manh mối, Viên Cảnh sát vội vă áp miệng vào tai nạn nhân hỏi gọn:

— Sát nhân là người Việt hay Mỹ?

Miệng nạn nhân mấp máy, những bọt máu ứa đọng suốt đêm phập phèo qua hơi phều phào đứt đoạn không thành tiếng. Tiếng hỏi bỗng càng khẩn thiết:

— Việt Nam hả?

Cái đầu rung nhẹ để ra dấu:

— Đúng.

Như ngọn bấc cạn dầu, nạn nhân đă tranh đấu với tử thần suốt đêm chờ dịp duy nhất đó để tiết lộ kẻ đă âm mưu giết ḿnh. Nỗi uất hờn đă giúp nạn nhân phấn đấu toàn lực đến đó là hết, rồi gục xuống.

Bí mật tưởng sẽ muôn đời giữ kín v́ nạn nhân đă chết. Nhưng sống chết vẫn có số, và quy luật nhân quả vẫn c̣n hữu hiệu. Ngoài những nguồn tin không chính thức cho rằng Chu Văn Hùng đă được âm thầm đưa đi chôn cất tại một tiểu bang khác, lại có tin đồn vụ án Chu Văn Hùng chỉ là một sản phẩm tưởng tượng, Chu Văn Hùng đă đi Pháp với hồ sơ về công tŕnh xây cất làng Vina. Sống hay chết? T́nh? Tiền? Cạnh tranh nghề nghiệp? Bao nhiêu câu hỏi, nghi vấn đang dồn dập thổi phồng khắp nơi. Ai giết Chu Văn Hùng? Một con người hiền lành ḥa nhă với mọi người, một con người tận tụy với những ích lợi chung. Chính kẻ ở gần với những thẩm quyền nhất cũng chỉ đoán lờ mờ v́ tin tức cần được giữ kín trăm phần trăm cho cuộc điều tra khẩn cấp và qui mô.

Thế rồi, bỗng nhiên cách đây vài hôm, Chu Văn Hùng chợt xuất hiện về đêm tại China Town. Mái tóc ngắn vừa mọc lại sau thời gian nằm bệnh viện, khuôn mặt mập, tṛn trinh như một chú bé ngộ nghĩnh bởi v́ làn da phỏng cháy vừa được đắp lại bằng lối giải phẫu thẩm mỹ hiện đại. Chu Văn Hùng bắt tay tôi, hai bàn tay anh bám víu tay tôi thật chặt, vồn vă như người bạn quá thân lâu ngày mới gặp. Vâng, thời gian đă trở thành ngh́n thu cho những giây phút kinh hoàng của một đời người. Chu Văn Hùng đă trở lại đây bằng con đường dài nhất thế kỷ:

— Từ cơi chết trở lại trần gian!

Chu Văn Hùng đang ngồi thuật chuyện cho Viên Thám tử điều tra bổ túc. Anh có ư muốn trở lại thăm làng Vina ngay đêm đó. Tôi chuẩn bị súng ống để đưa Hùng đi về nơi đầy hiểm họa và đe dọa đó, đi trong đêm tối đầy bất trắc ŕnh rập, không chỉ để thỏa măn khao khát của một người mà sự khao khát sống, sự khao khát nh́n ngắm lại công tŕnh tim óc, máu và nước mắt của ḿnh đă vượt qua những khao khát b́nh thường của những con người b́nh thường, mà c̣n chính v́ sự khao khát của bản thân tôi, sự khao khát của một sinh lực tràn trề, sẵn sàng hăm hở cho những thử thách hiểm nguy v́ Công lư.

Trong đôi mắt vàng vơ đó c̣n in rơ h́nh ảnh kinh hoàng của một đêm định mệnh đời ḿnh. Cái đêm thứ Sáu sẽ măi măi ám ảnh đời anh.

Một cú điện thoại gọi mời Hùng đi họp. Anh lên đường như có một sự huyền bí nào xúi dục, dù thời gian đó Hùng đă trở nên cẩn thận hơn v́ những đe dọa vô h́nh, v́ nhứng nghi ngại không duyên cớ vẫn lởn vởn trong đầu anh. Ớ xứ Mỹ, khi con người đang có một dự tính lớn, một business béo bở, th́ sinh mạng của con người như đang đặt dưói giá treo cổ, bởi v́ sự tự do và sự lạm dụng tự do quá trớn tại Mỹ đă mở cửa rộng cho những tên tội phạm hoành hành. Hùng đến địa điểm hẹn, dừng xe lại bên đường. Ba người đàn ông đang chờ đợi trong bóng tối lờ mờ của đêm. Anh quay kiếng xuống, tḥ đầu ra tính nói chuyện với người hẹn ḿnh. Bàn tay của kẻ đứng gần nhất có dáng dấp nhỏ thó, bỗng nhanh như cắt, chụp vào mặt anh một chiếc khăn tẩm thuốc mê. Liền sau đó kẻ lạ mặt đẩy anh qua một bên và ngồi vào ghế tài xế. Một người khác thân h́nh hộ pháp mở cửa ngồi vào ghế sau và tên thứ ba lên một xe khác chạy theo.

Chu Văn Hùng dù đang mơ màng trong cơn mê chập chờn vẫn c̣n cảm nhận được những ǵ xảy ra quanh ḿnh. Con đường ngoằn ngoèo như vô tận và cuối cùng anh giật ḿnh tỉnh lại bởi ḍng nước lạnh của can xăng tạt vào người. Hùng bị trói, cửa kiếng quay kín và khóa lại. Hộp quẹt bật lên và ngọn lửa man rợ bùng lên cuồng dại. Làm sao diễn tả nỗi đau đớn ghê hồn của con người đang bị giết bằng một hành vi man rợ và tàn ác như vậy. Anh quằn quại, lăn lộn và bất tỉnh dần v́ gan ruột da thịt đang bị nung cháy rừng rực bởi ngọn lửa oan nghiệt. V́ sự ngột ngạt thiếu dưỡng khí trầm trọng trong chiếc xe khóa kín mù mịt khói lửa. Nỗi đau đớn đó âm ỉ suốt đêm. Cái lạnh của đêm, cái lạnh của sự kinh hoàng tận xương tủy, cái lạnh ào ào kéo đến khi cái nóng hừng hực của lửa xăng nung chín đốt cháy thân người vừa chấm dứt.

Thiên bất dung gian. Bọn gian ác giết người đă toan tính quá kỹ lưỡng,quá  cẩn thận mà đă thành ra sơ hở v́ thiếu khoa học. Lửa cháy thiếu dưỡng khí phải bị tắt. Cửa đóng kín tưởng để đóng kín miên viễn sự bí mật tàn ác đó lại là cánh cửa dập tắt nỗi hân hoan thỏa măn thú vật của bọn mặt nguời dạ thú.

Chu Văn Hùng đă trở về. Câu chào hỏi thốt ra như c̣n vướng vất sự huyền nhiệm của định mệnh:

— Không ngờ c̣n sống để gặp lại anh em.

Vâng, anh vẫn c̣n sống. Chu Văn Hùng đă trở về từ cơi chết. Kẻ tưởng đă chết vẫn c̣n sống, và bọn người tưởng ḿnh sẽ sống, sẽ c̣n ngang nhiên gieo tai họa và tội ác cho những người hiền


lương bỗng nhiên hốt hoảng thấy ḿnh đang ngồi gần chiếc ghế điện đền tội.

Luật pháp của Hoa Kỳ, kỹ thuật điều tra hiện đại nhất thế giới sẽ không dung tha những tên tội phạm. Và dù cho chiếc lưới nhện của nền Công lư Hoa Kỳ có để lọt con ruồi độc địa kia, th́ h́nh thù tội ác của những con vật ghê tởm cũng không thoát khỏi lương tâm của loài người. Nỗi căm giận của lương tâm Công lư sẽ bùng lên như một khối thuốc nổ, và kẻ hiền lương, nhân ái nhất cũng phải nghĩ đến chuyện cầm súng để Trừ Gian Diệt Bạo.

PHI CÔNG "DỞM" LƯ TỐNG

Có Chiến hữu từng nói:

"Không quân nào không biết Lư Tống là Không quân 'dởm.'

Tù nào không biết Lư Tống là tù 'dởm.'"

Điều nầy không quá đáng. Thí dụ:

1. Không Quân: Điều chắc chắn là tất cả khóa đàn anh c̣n ở TTHLKQ/ Nha Trang hay đang được huấn luyện tại Mỹ cùng thời năm 1966 đều phải theo dơi vụ LT hành hung Cán bộ và bị sa thải, chưa kể 2 Tư Lệnh KQ Nguyễn Cao Kỳ, Trần Văn Minh và tất cả Trưởng Pḥng Bộ Tư Lệnh. Với các Khóa đàn em đây chuyện "hot" nhất. Có lần ngồi đợi tại Pḥng Thặng số, tôi nghe 1 nhóm SVSQ đang làm thủ tục du học đứng gần đang tranh nhau kể chuyện về Niên trưởng Lư Tống. Nghe thiên hạ kể "Huyền thoại Lư Tống" trước mặt ḿnh cũng thú vị, nhất là họ cố tô màu hoặc thêm thắt nhiều điều hấp dẫn để chứng tỏ ḿnh biết nhiều chuyện độc đáo hơn. Cuối cùng tôi đứng dậy hỏi họ: "Các anh có ai từng gặp mặt ông Niên trưởng Lư Tống chưa?" Mọi người đều lắc đầu và tôi chỉ vào bảng tên đang đeo trên túi áo: "Tôi là Lư Tống!" Ai cũng ngỡ ngàng và mừng rỡ "Hân hạnh bắt tay Niên trưởng!"

2. Nhà Tù: Những ai đă từng ở các Trại tù cùng thời hay sau LT như Cảnh sát Đặc biệt Nha Trang, Lam Sơn, 52, 53, A30 (1975-1981), Khám Chí Ḥa, Xuân Phước, Ba Sao (1992-1998), Rayong, Klong Prem-Dan1, Remand, Thái Lan (2000-2007) đều biết "vua quậy" LT. Khám Chí Ḥa là nơi khó biết nhau nhất v́ có 8 khu, suốt ngày đêm tù bị nhốt trong pḥng không tiếp xúc nhau, đặc biệt Khu Tử h́nh nhốt LT chỉ toàn pḥng nhỏ, mỗi pḥng nhốt riêng một hay vài người. Ở đây có tay anh chị "ngầu" nhất là "Phúc buồi" (mở miệng là chửi "đồ buồi"). Tất cả "Đại Bàng" đều phải thu thuế tù rồi đóng cho bố già này. Phúc buồi pḥng cạnh tôi từng tâm sự: "Em từng giết 4 Bộ đội, 4 Công an và 2 người dân. Nhưng so với Đại ca từng giết hơn 50 ngàn VC, từng không tặc Airbus với cả 200 hành khách... th́ em xin cúi ḿnh chào thua." Bởi vậy ban đêm, Phúc và đàn em các pḥng 1, 2, 3... đều lần lượt gào lớn: "Pḥng 1... chúc Ngài Không tặc đêm nay ngủ ngon, mơ nhiều gái đẹp, sớm trở thành... Tông Tông nghe khôôôông!" Cứ sau lời chúc của mỗi pḥng, tôi lại dộng chân xuống nền nhà 3 tiếng và đáp "Ừ, Ừ, Ừ!" Tiếng rống của họ vang dội khắp các khu v́ Khám Chí Ḥa xây theo h́nh bát giác, kín cổng cao tường.

Tại các Trại Tị nạn, không thiếu người giả "Tù cải tạo" bằng cách đem theo áo quần tù mua chợ trời làm bằng chứng. Bằng chứng chắc ăn nhất là khai ở cùng Trại tù với Lư Tống. Bởi vậy Cao ủy LHQ thỉnh thoảng vẫn kêu tôi lên nhờ xác minh. Toàn bộ tù mỗi Trại biết tôi nhưng tôi chỉ biết số người cùng Tổ, cùng Đội nên khi họ khai ở nhà tù A30 chẳng hạn, tôi sẽ hỏi: "Ở A30 nhà bếp, bệnh xá, nhà cùm, khu nữ, khu mộc... ở đâu?" và một số chuyện đặc thù của từng nhà tù mà những người tù "dởm" không thể nào trả lời đúng. V́ sợ VC cho "gài" người đi vượt biên, tôi phải thận trọng. Và khi tôi xác nhận đúng, họ sẽ được Cao ủy Tị nạn chấp nhận.

Vậy mà thỉnh thoảng vẫn có kẻ "thắc mắc" nầy nọ, cho rằng Lư Tống không phải Phi công hay LT không bị sa thải v́ lư do kỷ luật. Người đặt vấn đề đầu tiên là Quang X. Pham, một cựu Sĩ quan Thủy quân Lục chiến và Phi công Mỹ, đă từng bay tham chiến trong Chiến tranh Vùng Vịnh 1 và tại Somalia. Ông Quang c̣n là tác giả cuốn: “A Sense of Duty: My Father, My American Journey” (Random House, 2005) và thân sinh của ông là một Tr/Tá QLVNCH bị VC cầm tù 12 năm.

Ông Quang nghĩ "trên đời chỉ có ḿnh và bố ḿnh mới là thứ thiệt c̣n mọi người đều giả cả" nên đặt nghi vấn về tính thực-giả của Lư Tống dựa trên 2 điểm:

- Cánh bay Lư Tống mang không thuộc Không Quân QLVNCH.

- Theo sự sưu tra thông suốt mọi tài liệu lịch sử và phỏng vấn hàng chục cựu Chiến binh của ông Quang, không hề có Phi công bay A37 bị VC bắn hạ tên Lư Tống!

Thay v́ "Biết th́ thưa thốt, không biết th́ dựa cột mà nghe" ông ta phổ biến bài "lật tẩy" năm 2008 mặc dù từ năm 1983, 1984 đă có hằng chục tờ báo khắp thế giới đăng về Lư Tống, kể cả những báo có tầm cỡ thế giới như Reader's Digest, The New York Times, The Wall Street Journal... và Tổng thống Ronald Reagan đă viết thư ca ngợi: "Cuộc vượt ngục táo bạo thoát khỏi các nhà tù Việt Nam và Cam Bốt  của Lư Tống thực sự là một huyền thoại... Sự can đảm của Lư Tống là một tấm gương và nguồn cảm hứng cho tất cả ai muốn biết cái giá của tự do."

Mặc dù năm 2002, Chuẩn Tướng Phạm Ngọc Sang, Tư Lệnh Sư Đoàn 6 Không Quân, trong Hồi ức TRẬN PHAN RANG đă viết: "Ngày 8.4.1975... bắt sống tại đèo Du Long 7 xe tiếp tế thuộc đoàn hậu cần địch cùng một số quân lính VC, v́ ngở Phan Rang đă bị chúng chiếm, nên cứ ngang nhiên di chuyển. Đồng thời, t́m thấy bộ đồ bay của Trung úy Lư Tống, thuộc Không đoàn 92 Chiến thuật/ Sư đoàn 6 Không quân, c̣n để tại vùng đèo Du Long, khi phi cơ A-37 của ḿnh vừa bị bắn rơi, lúc cùng phi đội oanh tạc khu Vườn Dừa." Sợ nhầm với LT nào khác, Chuẩn Tướng Sang c̣n ghi thêm: "Trung úy Lư Tống là người đă thả truyền đơn chống cộng tại Saigon năm 1992, tại Cuba trong năm 2000 và tại Saigon cuối năm 2000, nhân dịp Tổng Thống Bill Clinton đến thăm Việt Nam."

Thật xui cho Mr. Quang, ngay sau đó lại có nhiều nhân chứng có uy tín xác nhận LT là ai, trong đó Trung Tá Nguyễn Quốc Hưng, Sĩ Quan Liên Lạc KQ tại căn cứ Lackland, xác nhận "Lý Tống hành hung cán bộ có thương tích” và chính ḿnh đă cùng Thiếu tướng H. K. O’Nooley, Chỉ Huy Trưởng trường Huấn luyện Sinh Ngữ Lackland AFB, San Antonio, Texas, kư lệnh sa thải LT về VN và ra khỏi Không Quân. Đào Bá Hùng, cựu Thiếu Tá Hoa tiêu Trực thăng, cựu Tổng Hội Trưởng THKL/VNCH, người cùng Khóa 65A KQ và du học Hoa Kỳ đồng thời với LT xác nhận Cựu Trung Tướng Tư Lệnh Không Quân Trần Văn Minh từng giải thích cho Hùng lý do tại sao Lý Tống không được cố vấn Hoa Kỳ chấp thuận cho qua Mỹ du học lần thứ hai khi trở lại Không Quân năm 68. (Các Trưởng pḥng Bộ Tự lệnh đều kư Thuận theo gợi ư của Tr/Tướng Minh nhưng Cố vấn Mỹ từ chối v́ Tr/úy Lộc, do thù oán cá nhân, báo cho Tr/Tá Ngọc, Trưởng pḥng Du học, vụ LT bị kỷ luật, đuổi về VN trong chuyến du học năm 1966.)

(Nếu nhớ không lầm, TrungTướng Minh từng đến nhà Tr/Tá Khôi, Phi Đoàn Trưởng PĐ 548 thăm khi nghe LT đang ở chơi nhà sếp cũ.)

Không chỉ duy nhất một (1) "chuyện khó tin nhưng có thật" là bị sa thải kỷ luật lại được nhận trở lại Không Quân, tôi có thể liệt kê một số chuyện "khó tin có thật" khác về LT như:

1. Người duy nhất vượt biên đường bộ đến Singapore sau khi bơi qua eo biển Johor Strait.

2. Người duy nhất bị 2 án Không tặc.

3. Người duy nhất nhảy dù qua cửa sổ pḥng lái Airbus.

4. Người duy nhất mà 9 Phi vụ + vụ Vượt biên đều được báo chí và truyền thông Mỹ, thế giới tường tŕnh. (Quư vị nào muốn có Sách và DVD sưu tập tất cả bài báo, phóng sự của Truyền thông Mỹ hăy gửi thư về địa chỉ: Lư Tống 1990 Uphall Ct., San Jose, CA 95121 và Cell: 408-644.0467)

5. Người duy nhất từng Tuyệt thực 7 lần, từ 1 đến 3 tháng.

6. Người duy nhất từng vượt ngục 6 lần.

7. Người duy nhất có Tôn giáo riêng: Thượng Đế hay God và có chữ kư là "Lạy Thượng Đế" thay v́ tên ḿnh Lư Tống như mọi người.

8. Người Phi công duy nhất bị Hỏa tiễn SA-7 tầm nhiệt bắn vỡ nát máy bay c̣n sống.

9. Người Phi công duy nhất bắn anti-tank rockets quá thấp bị mảnh rocket và đá cục văng trúng phi cơ mấy chục lỗ vẫn bay về đáp an toàn dù phi cơ sau đó phế thải v́ bất khiển dụng.

10. Người duy nhất được báo chí gọi và đặt gần 20 Danh hiệu gồm:

(1) Black Eagle (2) Resistance Icon (3) Mr. Impossible (4) Leaflet Cowboy (5) James Bond (6) Papillon (7) Don Quixote (8) Top Gun (9) “Ike” Eisenhower (10) International Father (11) Freedom Fighter (12) Hero [The Last Action Hero, American Hero, Binational Hero, Folk Hero, War Hero, Tragic Hero] (13) Robin Hood (14) Mr. Franklin (chỉ xài tiền mệnh giá $100 MK) (15) Hijacker và (16) Terrorist.

Chỉ thiếu việc Guinness đăng: "LT là người break all world records!'"

Tôi có trả lời Quang X. Pham, giải thích việc mang cánh bay Hải quân Mỹ v́ tôi thuộc Nhóm học bay tại Căn cứ Hải quân Pensacola, Florida, và cánh bay đó do Tr/Tá Hải quân Mỹ gốc Việt Lê Hưng trao tặng trong một buổi lễ. (Đúng ra trên bộ đồ bay của tôi, ngoài huy hiệu Không Quân VNCH là đúng, c̣n tất cả logo Phi đoàn, Không đoàn... đều của Mỹ tôi chọn v́ đẹp và hợp "goût moi!") C̣n vụ "bị VC bắn hạ" th́ hăy liên lạc với các Sếp và bạn cùng Phi đoàn đang ở tại San Jose như Tr/Tá Trần Mạnh Khôi, PĐ Trưởng, Th/Tá Nguyễn Tiến Xương, Trưởng pḥng An phi, Đ/Úy Nguyễn Bảy, Trưởng pḥng Huấn luyện, Th/Úy Phạm Hữu Nghĩa...

Vậy mà năm 2013, ĐQC lại thắc mắc về Tiểu sử Lư Tống với những câu thắc mắc ngớ ngẩn, vớ vẩn đă có người nêu lên nhiều năm về trước. Đúng là: "Thương nhau củ ấu cũng tṛn. Ghét nhau quả bồ ḥn cũng méo!"

Như quư Thân hữu đă biết, LT sau khi lên đường gia nhập Không Quân, không hề trở lại Huế, và do sống độc thân nên tất cả giấy tờ, h́nh ảnh, tài liệu... liên quan đến bản thân đều bị mất sạch sau khi bị bắn rơi, bị bắt v́ VC khi chiếm Căn Cứ Phan Rang đă tiêu hủy hoặc tịch thu tất cả. Vậy mà giờ phút nầy LT vẫn có một số h́nh ảnh cũ của ḿnh nhờ chụp chung với các Chiến hữu hay với bạn học cùng lớp gửi tặng.

I. H́nh Ảnh Cũ Thời Việt Nam. (Lư Tống được đánh dấu X.)

1. H́nh Lớp Nh́ Trường Tiểu Học An Cựu do cô giáo Bạch Vân gửi tặng (LT mũi tên đỏ).

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

2. H́nh Khóa 65A Không Quân. (LT hàng nh́, thứ 3 từ phải, dấu X) (Riêng H́nh LT gắn Alpha cho Vũ Ngô Khánh Truật lạc mất, bạn KQ nào c̣n giữ nhờ gửi LT một copy.)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

3. H́nh Khóa 33/69 Không Quân. (LT đứng đầu, bên phải, dấu X.)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

4. H́nh chụp tại Phi Đoàn Ó Đen 548 nhân Lễ Cưới của Th/úy Phạm Hữu Nghĩa.

 

 

 

 

II. H́nh Ảnh Tại Mỹ: (Lư Tống được đánh dấu X.)

1. H́nh chụp tại nhà Tr/Tá PĐ Trưởng Trần Mạnh Khôi ngày tới Mỹ.

 

 

2. H́nh Chụp với Cựu Tr/Tướng Tư Lệnh KQ Trần Văn Minh. (Hai dấu X: LT (giữa trái ) và Tr/Tướng Minh (giữa phải)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

3. H́nh Chụp với hai Cựu Tư Lệnh KQ: Nguyễn Xuân Vinh (phải), Nguyễn Cao Kỳ (trái, trước vụ về Việt Nam) cùng Bà Kỳ 1: Đặng Tuyết Mai và Bà Kỳ 2: Nicole Kim (ngồi cạnh nhau) và LT dấu X.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

3. H́nh Chụp cùng Hội KQ New Orleans (Lư Tống mặc áo bay màu cam đứng giữa).

 

 

 

 

TRẢ LỜI THẮC MẮC CỦA ĐQC:

Nhân ĐQC "thắc mắc" về một số chi tiết trong bài "Trung Tướng Không Quân Lư Tống" tôi viết thêm bài nầy để quư Thân hữu chưa rơ chuyện có thể biết thêm tại sao trên đời vẫn có "những chuyện khó tin nhưng có thật" và cái mà tôi thường gọi là "Thần Hộ Mệnh" hay "Bùa Hộ Mệnh" đă giúp tôi vượt qua những gian nan trắc trở ảnh hưởng đến vận mệnh đời ḿnh.

1. Khai sinh Lư Tống: Trong giấy Khai sinh, tôi sinh ngày 1/9/1946, trong lúc tuổi thật 1945, bớt 1 tuổi để đi học. Lư do: Từ 4 tuổi, tôi được học tiếng Pháp nhưng khi chuyển sang Trường Việt do tài chính gia đ́nh suy sụp, tôi phải xuống tuổi, xuống lớp để bắt kịp bạn cùng lớp. Qua Mỹ bớt thêm 2 tuổi để đi học v́ lớn tuổi khó xin việc nên ID Card ghi 1/9/1948. Hồi đó tôi chọn môn Chính Trị là có ư đồ làm việc cho CIA hay Bộ Ngoại giao. Nhưng khi CIA đến trường tuyển nhân viên sau khi tôi có bằng Thạc sĩ, tôi đưa điều kiện chỉ làm việc tại Đông Nam Á để có môi trường hoạt động lật đổ CS th́ họ từ chối v́ trái với quy định luật pháp Mỹ. Do đó tôi vừa không thể t́m job phù hợp với ư thích vừa bị "lỗ" 3 năm hưởng tiền già!

2. Hụt Khóa 64A KQ: Năm 1963 đậu Tú Tài Bán lúc 17 tuổi và ghi tên khám Khóa Phi hành 64A Không Quân tháng 1/1964. Tuy thiếu 4 tháng tuổi (1/1964-9/1946) nhưng được Trung Tá Trực, Trưởng Pḥng Nhân Viên Bộ Tư Lệnh, "nâng đỡ" nhận đơn nhờ bức thư gởi gấm của một cô bạn gái ở Nha Trang, có mẹ là bạn với mẹ Lư Tống và LT ghé nhà thăm trên đường vào Sài G̣n gia nhập KQ.

LT pass khám sức khỏe nhưng do anh Trương Minh Diệu (Thượng Sĩ Không Quân) có vợ sinh nên bận bịu, quên xem dùm kết quả để thông báo cho Lư Tống như đă hứa khi LT lên đường trở về Huế chờ tin trong khi LT lại quên lấy địa chỉ KBC của anh Diệu.

3. Đậu Khóa 65A KQ: Lư Tống trở lại Sài G̣n tháng 6/1964 th́ được tin ḿnh pass nhưng toàn khóa 64A KQ đă lên đường đi Quân trường Huấn luyện KQ Nha Trang từ lâu. Thời gian khám sức khỏe lại quá 6 tháng, nên LT phải tái khám và đậu vào Khóa 65A KQ.

4. Phạm Kỷ Luật: Sau 1 năm Huấn Nhục tại Quân trường Nha Trang, LT có tên trong Nhóm được huấn luyện bay Khu trục cùng Trần Thế Vinh tại Căn cứ Hải quân Mỹ Pensacola, Florida. Nhưng trong thời gian học Anh ngữ tại Lackland Air Force Base, LT "hành hung Cán bộ có thương tích" nên bị trả về VN vào tháng 7/1966.

5. Sa Thải: Sau một thời gian nằm Pḥng Thặng số, LT bị Tư Lệnh KQ Nguyễn Cao Kỳ kư giấy sa thải khỏi Không Quân mặc dù Đại Tá Vũ Văn Ước đă đề nghị Tướng Kỳ tha lỗi và cho trở lại Mỹ du học.

6. Hăng RMK: LT thi đậu Thông Dịch viên của Hăng RMK và được biệt phái làm việc tại Qui Nhơn. Sau vụ lấy xe sếp đi chơi, lái ẩu qua đoạn đường cấm có 2 trụ chận đường quá hẹp làm cánh cửa trái của xe mới ra ḷ bị hư nặng, LT c̣n chạy xe vào Phi trường lấy hàng quá nhanh không thắng kịp khi bị Quân cảnh Mỹ chận lại nên bị RMK sa thải sau 4 tháng làm việc năm 1967.

7. Hăng Pacific Architects and Engineers, Inc: Một chiều năm 1967 trên đường Trương Minh Giảng, LT bất ngờ gặp Phó Giám đốc Hăng PAE đứng trú mưa khi ông đi bộ ra ngơ mua thuốc hút. Sau một hồi tán gẫu, ông cho biết đa số nhân viên người Việt của Hăng rất kém Anh ngữ và hỏi LT học ở đâu mà thông thạo vậy? LT đưa xem thẻ căn cước du học tại Mỹ, nhưng dấu vụ "sa thải kỷ luật" bảo sức khỏe kém v́ bị "quáng gà" nên phải bỏ nghề bay. Ông bèn viết vắn tắt vài ḍng trên Carte de visite lệnh Pḥng Nhân Viên ở đường Bùi Thị Xuân thu nhận LT và phát trước 1 tháng lương v́ nhân viên Hăng phải mặc Veston trong khi LT đang "hơi bị đọi."

8. Programmer: Thấy LT có năng khiếu đặc biệt, ông giao cho LT một chồng sách Programmer để học thêm khi làm việc tại Bộ phận Phân tích Dữ liệu gồm 5 người: 2 Mỹ, 2 Việt, 1 Tàu. Sau 3 tháng, LT viết 1 program sửa program chính của Hăng, và thay v́ mỗi ngày Pḥng Computer in ra cả chục thùng giấy để 5 người ḍ đọc và sửa để giao cho Pḥng Key Punch, giờ chỉ in vài tờ, chỉ rơ sai ở đâu, sửa thế nào và chỉ cần 1 ḿnh LT phụ trách.

9. Vice Director: Phó Giám Đốc về hưu, ông Phó mới, nhân Đại Hội Thảo Chương viên (programmer) toàn VN năm 1968 có khoảng 500 người tham dự đủ quốc tịch, nhưng không có VN ngoài LT, họp tại Khách sạn Continental để bầu lại Ban Lănh Đạo của Chapter Saigon, ông đề cử LT làm Vice Director trong số 5 chức vụ và được Đại Hội thông qua. Đại úy Nhảy dù Trần Hiết là người chứng kiến cảnh "kinh dị" này: Một thanh niên Việt 22 tuổi mặt búng ra sữa ngồi chễm chệ trên bàn Chủ tọa cùng 3 ông Sếp râu xồm Mỹ và một bà sếp Mỹ. (Trần Hiết cùng Khóa 65A KQ, bị loại ra Nhảy Dù, đă từng "cứu" LT 3 lần. Lần trầm trọng nhất là tôi bị băng anh chị làm cùng Hăng PAE đe dọa "Bề hội đồng" v́ 1 tên trong nhóm có bồ Đại Hàn và cô này lại chú ư đến tôi. Y chận đường gây sự và bị tôi đập một trận. Tôi ghé Sư đoàn Dù t́m Hiết và báo: "12 giờ trưa chúng hẹn tôi trước Cổng Ngă Ba Chú Ía để thanh toán." Hiết dẫn 1 Tiểu đội Nhảy Dù trang bị "tận răng" như đi hành quân và đậu GMC ngay trước cổng chờ. Tôi đi ra cùng chúng và ra hiệu. Hiết móc súng rượt uưnh cả đám, chưa kể Quân Cảnh gác cổng hôm đó lại là "đệ tử" cũ của tôi. Vừa bị Nhảy Dù đục, vừa bị Quân Cảnh KQ răn đe sẽ không cho vào cổng đi làm nếu c̣n lộn xộn với Big Boss, thế là từ đó thấy tôi từ xa chùng chẩu đi ngả khác tránh mặt. ĐT Trần Hiết: 805-490.6609).

Tạp chí Thảo Chương viên xuất bản tại Mỹ gửi về VN cho Hăng sau Đại Hội có đăng h́nh toàn bộ Chủ Tịch đoàn trên toàn thế giới trong đó có h́nh Lư Tống của Chapter Saigon. Các cô nhân viên Việt đọc được bèn "chôm" 1 tờ, thêm râu vào h́nh LT rồi đem tặng tôi làm kỷ niệm.

10. Khóa 4/68 Thủ Đức: Hăng PAE dự trù cử LT đi du học Mỹ để trở thành Thảo Chương viên người Việt đầu tiên, nhưng chưa kịp lên đường th́ Đại Tá Bùi Đ́nh Đạm, Nha Động viên, cấp thời gọi Lư Tống tŕnh diện Khóa 4/68 Thủ Đức.

11. Con Đường Sạn Đạo Gian Nan:

(1) Quang Trung: Khóa 4/68 học Giai đoạn I tại Quang Trung. Ai đậu đi Thủ Đức, rớt đi Đồng Đế. Tại Quang Trung tôi suưt lâm nạn 2 lần:

a. Pháo Kích: Trong 1 lần VC pháo kích, một quả đạn rơi sát pḥng tôi. Tôi ngủ giường trên bị văng xuống u đầu nhưng vô sự. Lâu quá không nhớ vụ đó có ai bị thương không?

b. Đồng Đế: Tại Quang Trung có nhiều quán nhậu, nhưng quán của sếp an ninh đông khách nhất ngoài v́ đồ ăn ngon c̣n có cô gái rượu rất xinh đẹp thỉnh thoảng ngồi tính tiền phụ bố. Sau một thời gian "trồng cây si" và thấy cô bé có vẻ "chịu đèn", một tối chờ sắp đóng cửa tôi đến trả tiền và bỏ nhỏ: "Anh muốn gặp em sau hè vài phút được không?" Cô gật đầu. Hôm đó có chút hơi men tôi bạo hơn nên vừa thấy cô bé ra đến là tranh thủ ôm hôn v́ thời gian eo hẹp. Do là lần đầu nên "T́nh trong như đă, mặt ngoài c̣n e" cô bé làm duyên vừa né tránh vừa nhè nhẹ đẩy tôi ra. Xui xẻo là đúng ngay lúc đó sếp an ninh vừa vô t́nh ra đến. Ông nghĩ tôi là tên say rượu tấn công con gái ḿnh làm ẩu nên bắt tôi về nhốt và viết báo cáo loại tôi đi Đồng Đế. Tôi giải thích con gái ông thích tôi và hẹn tôi càng làm ông nổi đóa hơn. Thấy khó thuyết phục, tôi bèn dùng "Bùa Hộ mạng" lớn tiếng: "Ông đừng giỡn mặt tôi! Hăy mở hồ sơ ra xem để biết tôi là ai mà dám vu oan giá họa hại tôi?!" Sau khi xem "Hành hung Cán bộ có thương tích" ông đổi thái độ, "hù" vớt vát: "Lần này tạm tha cho anh. Lần nữa là ra Đồng Đế ngay!"

(2) Ghi Danh: Khi sắp măn khóa, Đại diện Không Quân đến tuyển quân. LT ghi tên nhưng bị Tr/úy Hải, sếp Trung Đội 2 không cho với lư do LT từng bị "Sa thải khỏi Không Quân." Trước kia ông rất "ái mộ" người từng du học Mỹ nên đề nghị tôi phụ trách Trung Đội trưởng Chiến đấu, Đại Đội trưởng Tuần sự, kiêm Quản ca. Những tối Trung đội 2 trực gác, ông thỉnh thoảng ghé tới nhậu chung. Trong một lần nhậu, ông bảo: "Khóa tôi có người được tuyển vào KQ Khóa 65B." Tôi bật miệng nói theo thói quen: "Vậy là Khóa đàn em của tôi." Nghĩ tôi cố t́nh "hạ nhục" ông trước các Khóa sinh, từ đó ông "đ́" tôi tận mạng. Một lần có Đoàn Văn nghệ đến Trường tŕnh diễn, thấy trong đám Ca sĩ có cô tôi mới quen nên bỏ lớp học súng cối đi theo tán dốc. Ông kư tôi 8 củ.

Thấy ông vẫn muốn chơi ḿnh, tôi ra tối hậu thư: "Việc  tôi có được nhận trở lại Không Quân hay không là chuyện của Bộ Tư lệnh KQ. Nhiệm vụ của Tr/úy là ghi tên người t́nh nguyện. Ông biết rơ tôi là ai, từng có thành tích ǵ. Trong ṿng 2 giờ, ông phải quyết định và ông sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm nếu tự ư loại bỏ tên tôi!" Chỉ 1 giờ sau, ông báo: "Đă ghi tên cho anh."

(3) Khám Sơ Khảo: Theo thủ tục, người có tên phải được Khám sơ khảo tại Bệnh xá Trường. Tôi lại gặp trở ngại khác: Trước đó chừng tuần, tôi được 1 cô nữ quân nhân làm việc tại Trường ái mộ và chúng tôi có một cuộc t́nh chớp nhoáng dưới hầm trực chiến. Không ngờ mấy ngày sau tôi bị "bể ống khói" và hàng ngày phải lên Bệnh xá chích thuốc. Y tá phụ trách Khám Sơ khảo là người vẫn chích thuốc trụ sinh cho tôi nên hỏi: "Anh tính sao đây?" Tôi xuống giọng: "Ông Thầy giúp dùm. Tôi sẽ hậu tạ bằng 1 chầu nhậu linh đ́nh." Tôi "pass" và cùng Nhóm về tŕnh diện Pḥng Khám phi hành tại Bộ Tư lệnh KQ của Bác sĩ Húc.

Đến mục thử nước tiểu, tôi đi ḷng ṿng xem nước tiểu ai trong trẻo nhất xin một ít. Không ngờ pḥng khám nước tiểu cho nhân viên giả dạng phục kích trong restroom. Anh Tr/sĩ y tá bảo tôi: "Anh tiểu ngay trước mặt tôi. Nếu không, tôi sẽ không nhận ống nước tiểu này!" Tôi lại móc "Bùa hộ mạng" ra, nạt lớn: "Cầm giấy nầy đọc để biết anh mầy là ai. Nếu chú mầy không nhận ống nghiệm, từ rày về sau đừng bao giờ ra khỏi cổng Phi Long. Anh sẽ cho đàn em đón lỏng chú mày làm thịt. C̣n nếu biết điều, chơi đẹp, trưa nầy anh sẽ đăi chú mầy một chầu huy hoàng hết chỗ chê." 11 giờ trưa, anh Tr/sĩ ra gặp tôi, bỏ nhỏ: "Ông Thầy đă pass rồi!" Tôi bèn dẫn anh ta ra Quán Nhậu cạnh Bệnh Xá để thực hiện lời hứa. Vừa bước vào quán bỗng đám Quân cảnh đang ngồi nhậu đứng dậy vồ vập mời tôi: "Ông Thầy! Lâu quá mới gặp lại ông Thầy. Ngồi đây để bọn em chiêu đăi." Đám Quân cảnh nầy thời Tân binh dưới quyền cai quản của SVSQ Lư Tống, Cán bộ kỷ luật. Đám "nhà tranh" Tân binh thường bị đám "nhà sắt" Hạ Sĩ quan Khóa sinh ăn hiếp. Giờ ăn, họ thường lạn qua pḥng ăn Tân binh quơ hết đồ ăn ngon. Tôi trước đó cũng đă từng làm Cán bộ kỷ luật Khu Nhà sắt và những tay đầu gấu dữ nhất đều bị tôi nhốt chuồng cọp nên nhẵn mặt. Trật tự pḥng ăn được phục hồi nhờ sự hiện diện thường xuyên của tôi.

Đúng là "Dĩ độc trị độc." Tôi là tay ba gai nhất, bị phạt trọng cấm nhiều nhất, nhưng để trị các tay vô kỷ luật ở Khu Nhà tranh và Nhà sắt, các Sếp phải cử tôi phụ trách Cán bộ Kỷ luật mới có thể giải quyết vấn nạn sau khi một SVSQ phụ trách trước tôi bị Khóa sinh HSQ "trùm bông sô" ta pi một trận hội đồng trong giờ điểm danh phải nằm bệnh viện.

Tay Tr/sĩ Pḥng thử màu, nước tiểu thấy đám Quân cảnh dữ dằn là đệ tử của tôi nên nói nhỏ trước khi rút lui: "Thôi ông Thầy cứ nhậu với mấy sếp Quân cảnh đi. Chuyện giúp ông Thầy là chuyện lặt vặt, đừng để ư." Đúng là: "Người... gian mắc nạn có Bùa Hộ Mạng pḥ."

(4) Đàn Em-Thầy: Hết kẹt nước tiểu lại đến vụ khác. Tôi vào tŕnh diện Pḥng Du học lại gặp Tr/úy Lộc, Khóa 65B, vừa "Đàn em vừa Thầy!" Bên Quân trường, SVSQ Lộc là khóa đàn em của SVSQ Lư Tống, nhưng khi qua Trường Anh Ngữ, ông lại là Thầy dạy chúng tôi. Khóa 65B gồm cấp Hạ Sĩ quan học lên Sĩ quan. Trong Quân trường, tôi có nhiều người thương nhưng vẫn có người ghét. Ông Lộc không chỉ ghét c̣n hay kiếm chuyện với tôi. Thấy tôi ông bảo: "Anh bị sa thải v́ kỷ luật. Tại sao lại ḷ ṃ trở lại đây?" Thế là ông báo Pḥng Nhân viên để loại tôi ra bộ binh.

Anh Diệu là anh cùng cha khác mẹ với Trương Minh Dũng, cùng Khóa 4 với Tr/Tướng Ngô Quang Trưởng nhưng chỉ lên cấp Tr/Tá là tịt ng̣i. Anh là tác giả của bài Túy Ca và một số bài hát nổi tiếng khác. Anh Dũng lại là anh cùng mẹ khác cha với tôi. Anh Dũng là gạch nối giữa tôi và anh Diệu. Vợ anh Diệu chơi thân với Phu nhân Đại Tá Vũ Văn Ước. Con Đại Tá Ước được gửi tới nhà anh Diệu học v́ cùng mướn chung précepteur! Thời gian đó tôi tạm trú nhà anh Diệu trong Cư xá. Tôi quen gia đ́nh Đại Tá Ước qua kiểu ḷng ṿng như vậy, nhưng ông lại tận tụy giúp tôi. V́ thế khi Đại Tá qua đời, tôi từ Bắc xuống Nam Cali đưa đám và đọc Điếu Văn. (Bài bên dưới.)

Theo lời anh Diệu, tôi bay ra Nha Trang gặp Đại Tá Ước, Không Đoàn trưởng KĐ 62 Chiến thuật KQ. Đại Tá Ước viết một bức thư cho Tr/Tướng Tư Lệnh Trần Văn Minh và bảo tôi trao cho Thiếu tá Đỗ Văn Ri, Chánh văn pḥng Tư lệnh. Chừng tuần sau, Thiếu Tá Ri bảo tôi: "Bộ Tư lệnh có cuộc họp bất thường khẩn cấp và Đại tá Ước đă được triệu về Sài G̣n. Em qua Nhà Đại tá tại Cư xá nhắc ông ấy khi vào họp, nói trực tiếp với Tr/Tướng Tư Lệnh vụ của em th́ chắc ăn hơn bức thư." Tôi làm theo lời dặn. Trung Tướng Trần Văn Minh chấp thuận, nhưng nhận lại một quân nhân bị "Sa thải v́ kỷ luật" là trái với quân kỷ nên ông ra lệnh Th/tá Ri thảo một văn thư rồi phê: "Đề nghị các Trưởng pḥng cứu xét giúp đỡ đương sự!" Thấy Tr/Tướng Tư Lệnh "bật đèn xanh" các Trưởng Pḥng Bộ Tư lệnh đều kư THUẬN, riêng Pḥng Du học, Cố vấn Mỹ không chấp thuận do Tr/úy Lộc "mách bu" với Tr/Tá Ngọc trưởng pḥng để chơi tôi. Do đó tôi không được tái du học, phải học tại Nha Trang, Khóa 33/69 KQ. Đại Tá Ước lại cho tôi ở chung pḥng với người em, Trung Tá Hải quân, tại Tư Dinh Không Đoàn Trưởng.

"Gần mực th́ đen, gần đèn th́ sáng" câu châm ngôn nầy có thể áp dụng cho tôi vào thời gian nầy. Tôi cùng Khóa với Trần Văn Tấn, em ruột Tr/Tướng Tư Lệnh KQ Trần Văn Minh và trở thành cặp bài trùng "phá làng phá xóm" tại Nha Trang. Nên khi Đại úy Ngọc KQ quân nhắc câu: "Lư Tống là thần tượng tuổi trẻ Nha Trang" (sau 1975) th́ có người đùa bảo: "Lư Tống là thần sầu của các chủ động!" (năm 1969) (Quỷ khốc thần sầu). Chúng tôi không "dựa thế" nhưng do thiên hạ "dựa hơi" nên "hưởng" quá đà. Đám Quân cảnh "tránh" Tấn v́ họ nghĩ có Đại Tá Lam Sơn, Quân Trấn trưởng, "đỡ đầu." (Tr/Trướng Minh nhắn Đại Tá Lam Sơn coi chừng dùm thằng em hoang đàng để trừng trị, nhưng ông hiểu nhầm nhờ "nâng đỡ!") Đám Cảnh sát "nể" tôi v́ anh Nhuận làm Giám Đốc Nha Cảnh Sát Đặc biệt! Năm Vĩnh, trùm du đảng và Tư Định, trùm thuốc phiện, trở thành đệ tử phục vụ 2 quan KQ dân chơi. Đại Tá Nguyễn Hồng Tuyền từng bắt tôi đánh Tấn 20 hèo và Tấn đánh tôi 20 hèo v́ tội ăn nhậu, hút xách vô độ! Tôi được thả solo trong khi đang "phê" nên không đáp được, suưt bị đánh rớt và Đại Tá Tuyền phải nhảy vào dợt đáp rồi cho tôi pass.

Tôi tốt nghiệp Phi Công Quan sát, bay L19 và trở thành "Quỷ khốc thần sầu" của VC. Đến năm 1973, do chiến trường sôi động cần nhiều Phi công A37, tôi t́nh nguyện và được huấn luyện tại Phan Rang và trở thành Phi công A37 với nhiều chiến công hiển hách.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

TRUNG TƯỚNG KHÔNG QUÂN LƯ TỐNG?!

A. ĐỌC BÁO THÁI LAN

 

 

 

 

 

DỊCH BÁO THÁI เดลินิวส์ 19 พฤษภาคม .. 2549

(DAILY NEWS 19/5/2006)

I. TRANG ĐẦU:

1. Ghi chú dưới photo Lư Tống: พล...ลืด รึอลืตง, đọc Phon AR-KAD Tho Ly Tong or Lư Tống (Trung Tướng Không Quân Ly Tong hay Lư Tống).

2. Tít lớn bên dưới photo: Dẫn độ Trung Tướng Không Quân về nước tội khủng bố. Cựu Phi công tiêm kích bị gửi trả về VN v́ tội rải truyền đơn (xem tiếp trang 11)

II. TRANG 11: tại Thành phố HCM 6 năm trước thông qua hành động không tặc phi cơ. Ông ta không sợ bị nhà cầm quyền VN trừng phạt v́ có nhiều người ủng hộ cuộc chiến đấu của ḿnh. Ông có một lai lịch, tiểu sử đặc biệt. Là một người tị nạn chính trị rồi trở thành công dân Hoa Kỳ, ông đă từng bay từ Florida sang Havana Cuba rải truyền đơn chống Fidel Castro. Ông không tặc phi cơ tại Don Muang, Thái Lan, về rải truyền đơn tại Việt Nam.

Trung Tá Chỉ huy Trưởng Cảnh sát đă dẫn toán quân đến Trại Giam Trung Ương trên đường số 13, lúc 8 AM ngày 17/5/ 2006 để bắt giữ ông. Ông sinh quán tại Việt Nam, cựu Phi công của QLVNCH và trở thành công dân Mỹ với tên LYTONG hay TONG LY. Ông 59 tuổi được chuyển từ nhà tù cũ (Klong Prem) đến một nhà tù đặc biệt khác (Bangkok Remand) sau khi măn hạn tù theo lệnh của Ṭa Án do yêu cầu xin dẫn độ của chính quyền VN với các tội danh "vi phạm không phận, bay ra bay vào bất hợp pháp" trong Phi vụ không tặc, cất cánh từ Hua Hin bay về thành phố HCM rải truyền đơn chống chính quyền CSVN năm 2000. Ông khá đẹp trai, ăn mặc rất mốt và mang kính đen. Nếu bị Thái Lan trả về VN ông sẽ bị trừng trị rất nặng v́ chính quyền VN xem ông là một tên khủng bố cực kỳ nguy hiểm. Nếu được trở về một quốc gia tự do, ông sẽ được đón tiếp như một Anh Hùng. Dù bị bắt và bị buộc tội có ư đồ lật đổ chế độ CSVN, ông vẫn được nhiều người Việt định cư nước ngoài ủng hộ và đoàn kết trong nghiệp đấu tranh chống Cộng. Nếu bị chính quyền CS đối xử tàn ác, không tôn trọng nhân quyền và các công ước quốc tế, ông tin tưởng Đồng Bào VN sẽ nổi dậy chống lại chế độ.

Ông Lư Tống nguyên là Phi công của miền Nam VN với cấp bậc พลโท (พล..) Phon Tho ★★★/Trung Tướng Không Quân) trong Chiến tranh VN. Trong một Phi vụ hành quân ngăn chận cuộc tiến công của CSVN, phi cơ A37 của ông bị bắn hạ, ông bị bắt và bị cầm tù 7 năm. Ông vượt ngục rồi vượt biên qua nhiều quốc gia Đông Nam Á trong suốt 3 năm. Cuối cùng ông đến tận Ṭa Đại sứ Mỹ tại Singapore xin tị nạn chính trị. Sau đó ông đến Hoa Kỳ, trở thành công dân Mỹ năm 1988. Thế rồi ông lên đường trở về, không tặc phi cơ Airbus của Hăng Hàng không VN từ phi trường Don Muang của Thái Lan. Ông bắt giữ cô Chiêu Đăi viên Hàng không, đe dọa có bom và buộc Phi công bay trên không phận Sài G̣n để rải truyền đơn chống chính quyền VN và sau đó nhảy dù khỏi phi cơ. Cuối cùng ông bị CSVN bắt, bị kết án 20 năm, nhưng chỉ 6 năm sau ông được phóng thích.

Tháng 1/2000 ông mướn phi cơ tại Miami, Florida, bay tới Havana, Cuba, để rải truyền đơn chống Fidel Castro và đến cuối năm 2000 lại qua Thái Lan để không tặc máy bay. Ông bị giam giữ 5 năm 6 tháng tại nhà tù Thái v́ vi phạm không phận và luật di trú. Sau khi thi hành xong án phạt, ông bị chính quyền VN yêu sách dẫn độ về VN để trị tội.

 

B. TẠI SAO LƯ TỐNG ĐƯỢC "TRUY THĂNG" TRUNG TƯỚNG?

Trong Phiên Ṭa Dẫn độ Sơ thẩm, có Thân hữu từ Mỹ qua tham dự hỏi tôi: "Sao có báo Thái đăng tin anh cấp Trung Tướng?" Tôi trả lời: "Đây là chuyện dài Nhân dân Tự vệ. Khi nào có dịp tôi sẽ giải thích cho các anh hiểu." Bài nầy, ngoài ghi lại một kỷ niệm về Nhà tù Thái, c̣n có mục đích thực hiện lời hứa nói trên.

I. NGUYÊN NHÂN: Bay trở về U-Tapao sau khi thi hành xong Phi vụ Saigon2, tôi bị thẩm vấn tại U-Tapao và sau đo tại Đồn Cảnh sát Ban Chang rồi bị tạm giam tại đây. Môt điều đặc biệt là Trung Tướng Tư Lệnh Tỉnh Rayong ghé đồn qua lại pḥng tôi vài lần. Thái Lan là xứ quan liêu nên việc một Trung Tướng ghé thăm được Cảnh sát Đồn đón tiếp đủ nghi lễ trang trọng. Lần thứ 3, ông tiếp cận và nói chuyện. Ông hỏi: "Trông anh quen quen. Anh có du học Hoa Kỳ bao giờ chưa?" Tôi trả lời: "Năm 1966, tôi học tại Trường Anh ngữ Lackland Air Force Base." Nghe tới đây, ông mừng rỡ nói lớn: "You're my classmate!" Đám Cảnh sát Rayong nghe tôi là bạn học cùng lớp với Trung Tướng Tư lệnh 34 năm về trước (2000-1966) tại Mỹ nên suy ra tôi cùng cấp v́ họ quên tính chuyện Miền Nam bị "sập tiệm" năm 1975, 25 năm trước (2000-1975) và các bạn cùng Khóa 65A KQ hầu hết mang lon Thiếu Tá ngoài một số sắp lên Trung Tá do đang giữ chức Quyền Phi Đoàn Trưởng. Tôi c̣n "bẹc cờ na" hơn, do bị "Sa thải kỷ luật v́ hành hung Cán bộ có thương tích," bị loại khỏi Không Quân, nhập Khóa 4/68 Thủ Đức và do Bộ Tư lệnh tưởng tôi bị Hỏa tiễn SA-7 bắn hạ và chết trong Phi vụ Cuối cùng nên truy thăng "Cố Đại Úy" sớm hơn vài tháng.

Khi tôi kể chuyện khôi hài nầy cho đám tù Thái nghe, họ năn nỉ tôi: "Hủ Na (Ông lớn) đừng cải chính. Ông cứ để bọn Cai tù tưởng Ông là Trung Tướng, chúng sẽ sợ Ông và như vậy Ông có thể giúp đỡ anh em tù Thái chúng tôi!" Nghe họ cầu khẩn chân t́nh, tôi đành chấp nhận đề nghị của họ.

Theo Wikipedia và vài Thân hữu Thái, Tướng lănh Thái có 4 cấp:

http://en.wikipedia.org/wiki/Military_ranks_of_the_Thai_armed_forces 1. Cấp cao nhất là จอมพล, đọc Chom Phon, tức Field Marshal, Thống chế, Đại Nguyên soái dành cho Đức Vua, tương tự chức Thống Chế của Tưởng Giới Thạch hay Tổng Tư Lệnh của Barack Obama.

2. Cấp thứ nh́ là พลเอก viết tắt พล.., đọc Phon Ek, tức 4-star General, Đại Tướng.

3. Cấp thứ ba là พลโท viết tắt พล.., đọc Phon Tho, tức Lieutenant General, Trung Tướng.

4. Cấp thứ tư là พลตรี viết tắt พล.., đọc Phon Tri, tức Major General, Thiếu Tướng.

 

 

Do Ông Tư lệnh là Tướng 3 sao nên tôi "ăn ké, đu gió" được gọi là Phon Tho hay Nay Pol. Nay Pol thường được dùng để gọi chung cho cả 3 cấp Phon Ek, Phon Tho và Phon Tri (Thiếu, Trung, Đại Tướng) để phân biệt với Chom Phon của Vua Thái. Một số th́ gọi tôi bằng danh xưng Hủ Na, Phú C̣n (Ông lớn) hay Big Boss!

II. HẬU QUẢ: Từ khi được thăng nhảy cấp, có  một số ưu đăi và kỷ niệm đáng nhớ như sau:

1. Pḥng Tạm Giam Ban Chang:

(1) Hệ Thống Cửa Lưới: Ông Trung Tướng hỏi thăm t́nh h́nh ăn ở tại Đồn Ban Chang và hỏi tôi có nguyện vọng ǵ không? Tôi bảo: "Chuyện ăn, ở cũng tạm được. Chỉ có điều các cửa lưới quá cũ và mục nát nên ruồi, muỗi vào nhiều quá không ngủ được. Nếu Tr/Tướng cho phép, tôi sẽ chi tiền để thợ thay mới toàn bộ hệ thống lưới muỗi." Ngay ngày hôm sau, yêu cầu của tôi được thực hiện bằng tiền quỹ của Đồn Cảnh sát.

Tôi nghĩ ông cũng kẹt không thể giúp nhiều hơn v́ chính Thủ Tướng Thái Chuan Leekpai đă tuyên bố: "I have personally instructed the national police chief to carefully investigate the issue as this kind of incident occurs repeatedly it could create misunderstanding with our neighbours."

(2) Pḥng Riêng: Sau đó tôi lại được chuyển sang pḥng Nữ ở một ḿnh thay v́ chen chúc cùng 10 tù trong pḥng Nam. V́ Đồn Ban Chang chỉ có 2 pḥng tạm giam, 1 Nam 1 Nữ nên cô gái đang ở 1 ḿnh phải ra hành lang nằm. Thấy vậy bất công tôi định từ chối nhưng chính cô này bảo: "Hủ Na cứ ở pḥng đó đi. Em thích ở ngoài nầy v́ tự do hơn, có thể đi lại, qua gặp tù pḥng Nam, liên lạc bên ngoài..."

(3) Sinh Hoạt: Các nhu cầu khác đều được đáp ứng nhanh và dễ dàng. Cần mua, dùng bất cứ ǵ đều được thỏa măn. Điều này được khả năng tài chánh hỗ trợ. Một Trung Tướng quá "bần hàn hoặc keo kiệt" chắc sẽ được "kính nhi viễn chi" thay v́ kính trọng. Tôi lên đường đem theo $US10.000. Ở Cam Bốt vài tuần xài hết tiền nên nhắn Chị Hai (Phu Nhân Tướng Phan Ḥa Hiệp) gửi thêm $US20.000 (trong đó có $US10.000 do Anh em Bến Cũ yểm trợ). Tôi điều đ́nh với Phi Công Thira người Thái, tặng anh ta $US20.000 nếu đồng ư hợp tác. Tôi đưa trước $US10.000 trên phi cơ, hứa xuống phi cơ đưa thêm $US5.000 trước khi "chẩu" lên phi trường và về Mỹ sẽ gửi qua thêm $US5.000 để Thira đăi tiệc Trường bay. Nhưng chưa kịp trao $US5.000 th́ đă bị bắt, do đó tôi c̣n gần $US15.000. Pḥng tạm giam tổng cộng trên dưới 10 tù, mỗi ngày tôi đều mua thức ăn, nước uống biếu họ + 2 Cảnh Sát trực. Mọi người đều hạnh phúc, nhất là tôi.

2. Nhà Tù Rayong:

(1) Ra Mắt Phó Giám Đốc: Giám Đốc Nhà Tù tại Thái Lan chỉ là một "figurehead" v́ chỉ giữ chức vụ một vài năm rồi đổi nhiệm sở. Phó Giám Đốc nắm toàn quyền v́ là người chính thức điều hành Trại giam và thâm niên hàng chục năm. Tôi vừa đến Rayong th́ có lệnh tŕnh diện Trung Tá Phó Giám Đốc. Ông đang đứng trên bục chỉ tay ra lệnh các Cai tù th́ tôi đến. Tôi chào theo kiểu nhà binh và nói: "Chào Trung tá Phó Giám Đốc." Tên tù trật tự chấp tay vái ông ta, rồi cúi gầm người nói lí nhí: "Dạ Chào Ngài" rồi quay lại bảo tôi: "Anh phải chào Ngài giống như tôi vậy!" Tôi trừng mắt quát: "Mầy biết tao là ai không thằng bố láo?" Phó Giám Đốc thấy vậy bèn bảo: "Cám ơn. Vậy đủ rồi" và ra lệnh y dẫn tôi về pḥng.

(2) Khám Xét: Tù đi Ṭa về thường phải thông qua một thủ tục khám xét rất nhiêu khê. Toàn bộ tù nhân cởi truồng ngồi thành hàng, áo quần để trước mặt như đám đười ươi. Tù trật tự lần, bóp từ túi áo, mép áo, lưng quần, lai quần... rồi bắt tù dang 2 tay, xoạc hai chân, xem kỹ trong nách, dưới háng. Bắt banh miệng, lè lưỡi để kiểm tra. Màn cuối là chổng mông để trật tự banh hậu môn ra xem có dấu tiền, x́ ke, tài liệu... không! Tôi được ưu đăi không bị khám. Nhưng ngồi nh́n cảnh tù Thái bị đối xử chẳng khác ǵ súc vật, nhất là khi khám phá được vật dấu diếm, tù phạm quy bị đánh đập dă man, tôi thật đau ḷng, nhưng không đủ khả năng thay đổi quy định Nhà Tù, đành chịu.

(3) Giải Trí: Rayong có 4 pḥng biệt giam dành cho tù tội nặng, bị ḳng chân suốt ngày đêm. Tôi thuộc nhóm nầy nhưng được ưu tiên ở pḥng 1, rộng hơn, ít người hơn. Ngoài ra, pḥng được ngăn cách với pḥng lớn bên cạnh bằng hàng song sắt hay v́ bức tường nên có thể "xem ké" Tivi của pḥng lớn. Quy định nhà tù Thái cũng du di tùy Sếp tù. Phần lớn TV tại các nhà tù được dùng để xem chương tŕnh các Đài Truyền h́nh, nhưng Rayong th́ được xem phim thuê mướn. Những phim hay nhất, mới nhất của Mỹ đều được chuyển ngữ sang tiếng Thái nên xem movie action hàng đêm là một thú tiêu khiển của tù Rayong.

Tôi th́ vừa xem vừa "đoán" v́ kiến thức tiếng Thái chỉ gồm một số "tục" từ thông dụng. Tiếng Thái có vài trường hợp khôi hài khi so âm với một vài ngôn ngữ khác. Khi đọc báo thấy Nam Cali có Quán Hỷ, tôi viết một chuyện vui nhỏ gừi về. Chuyện một cô gái Huế mời bạn trai người Thái: "Mời anh đi ăn hỷ! Ở Quán Hỷ!" Nghe lời mời nầy chắc anh chàng Thái sẽ đè cô xuống "thịt" ngay v́ Hỷ tiếng Thái là "L..." (pussy) và tù Thái th́ khoái nhất từ "Hỷ dày dày" (L. bự). Từ khác là "Ki." Chẳng hạn ở Thái mà cứ luôn miệng dùng chữ "key" tiếng Anh sẽ gặp rắc rối. Chẳng hạn: "Đức Vua là một 'Key Figure' của nước Thái" ta sẽ bị bỏ tù v́ tội "xúc phạm Hoàng gia, tội khi quân" v́ âm "ki" giống chữ "Ki" nghĩa là "cứt" tiếng Thái và "'ki' figure" bị hiểu nhầm là "mặt cứt" thay v́ "Nhân vật chủ chốt, chủ yếu."

Mỗi Cai tù Thái là một Ông Vua nhỏ. Họ được tù phục vụ "tận răng." Hầu hết sếp trực đêm đều enjoy bằng nhậu nhẹt. Sau khi "đă điếu" lăn ra ngủ th́ có tù tay nghề cao đấm bóp. DVD/Video Player đặt tại pḥng trực. Nhiều sếp lo nhậu quên mở máy, quên thay phim, và khi phim bị "vô tiếng tàng h́nh" họ cũng không biết, không "care." Ngay cả có cai tù đi kiểm tra, đứng trước pḥng, thấy phim bị cà giật hoặc tịt ng̣i họ vẫn tỉnh bơ. Không tù Thái nào dám lên tiếng, dù là tù trật tự, v́ có ư kiến là bị đục ngay. Chỉ người duy nhất họ có thể trông cậy là "Big Boss!" Các tù lân cận năn nỉ: "Big Boss gọi cai tù chỉnh máy dùm tụi tôi!" Pḥng tôi đầu dăy, đối diện pḥng trực vừa gần vừa dễ thấy nên tôi leo lên cửa sổ, vừa đấm tường vừa la lớn: "Movie! Movie!" Có cai tù lật đật đứng dậy sửa ngay, có cai tù giả điếc nhậu tiếp. Thế là tôi phải hét lớn hơn, rung cả cửa sổ đến khi yêu cầu được thực hiện mới thôi. Tù khác chỉ làm ồn chút chút ban đêm có thể bị đánh "nhừ tử" không chút thương xót. Sau này khi quỹ giải trí thiếu hụt, Trại đổi sang xem Truyền h́nh, và tôi phải giúp giữ chương tŕnh movie bằng cách phụ trách chi tiền mướn phim.

Tù tội nhẹ ban ngày đi làm, tù biệt giam ban ngày được chuyển sang pḥng lớn xem Tivi. Tù Thài lại "rù ŕ": "Big Boss nói sếp Chaiwat thỉnh thoảng mướn vài cuốn phim Sex cho tụi nầy xem đỡ ghiền!" Tôi bảo: "Sao được? Nội quy cấm mà!" "Người khác không được nhưng Big Boss chắc chắn được!" Đại úy Chaiwat là sếp phó khu cư xá và là "hung thần" của Rayong. Những tên ác nhất thường hèn nhất. Câu nầy rất đúng. Chaiwat "hơi bị sợ" tôi và do y là người toàn quyền khu nầy nên tôi phải dùng y. Y phụ trách chuyển thư từ "lậu" của tôi ra vào Trại, qua Mỹ và khi cần, cả tape recorder để thu âm lời nói của tôi chuyển về cho Đài Quê Hương. Y là một trong ban staff giúp việc của tôi ngoài Luật sư, cô Thư kư, Người Thông dịch, tù phụ trách giặt giũ, đấm bóp, mua thức ăn. Mỗi tháng y được trả công $US100 chưa kể khi đi gặp các Thân hữu đến Thái Lan thăm tôi, các bạn c̣n "ĺ x́" thêm nữa. Tôi gọi Chaiwat hỏi nhỏ: "Lâu lâu mướn phim XXX cho tụi nó xem chút chút được không?" "Nếu Hủ Na muốn, tôi sẽ cố gắng!" Chaiwat gật đầu. Mục nầy ở nhà tù Klong Prem lại "tự do!" Ở ngay pḥng ăn có dành bàn cho mướn tạp chí Sex và mướn Video phim sex đem về pḥng xem ban đêm. Cuối tuần, ngày lễ c̣n cho Kathoey (đọc: cà thơi) tức Ladyboy dựng lều tiếp khách hay hú hí với tù boyfriend. Dân Thái ngoài mê thể thao, kick boxing c̣n rất "xọp" (khoái) sex! Bởi vậy kỹ nghệ du lịch sex của Thái ăn khách nhất thế giới. (H́nh Kathoey tức Ladyboy của Dan 1, Klong Prem.)

 

Thấy ở trong pḥng suốt ngày, suốt tháng người ngợm cứ "tả" đi dù vẫn thường xuyên tập thể dục, tôi bèn đề nghị Phó Giám đốc (Ông nầy cũng "hơi bị nể" tôi) rồi chi tiền cho Chaiwat mua đủ thứ đồ thể thao để tuần 2 lần xuống sân đá Takraw (cầu mây), đánh bóng chuyền, bóng bàn, vũ cầu. Tù biệt giam từ đó mới có dịp được hưởng ánh nắng mặt trời và các thú thể thao ưa thích.

(4) Thuyên Chuyển: Người Thái rất "ác," nhất là cai tù Thái. Bởi vậy không ngạc nhiên khi trên biển cả mênh mông, người vượt biên chỉ sợ duy nhất "Hải tặc Thái." Dân ngu khu đen dưới sự cai trị quan liêu, hà khắc của Nhà Cầm quyền Thái bị đối xử chẳng khác nô lệ hay súc vật. Người hầu trong gia đ́nh quyền thế vào gặp chủ nhân, cách 3 thước phải qú xuống và đi bằng đầu gối. Khi ra, phải lết 3 thước mới được đứng dậy đi. Thủ tướng và các Lănh đạo Chính phủ Thái vào gặp Đức Vua cùng hành xử theo thể thức nầy.

Cũng như tại các Quân trường, nơi nào thời Huấn nhục khắc nghiệt nhất, bị "hung thần" đày ải, đày đọa tàn nhẫn nhất, các đàn em từng bị lăng nhục khi trở thành đàn anh sẽ rửa hận, trả thù bằng cách "đ́" lại đàn em tận mạng. Đó là tâm lư chung của người Thái và v́ sao họ đối xử "quá ác" với nạn nhân, người yếu khi có chút quyền hay có cơ hội.

Tù tŕnh diện cai tù phải quỳ trong khi nói chuyện. Tục lệ nầy không chỉ áp dụng cho tù Thái mà cả tù Mỹ, Pháp, Đức, Anh... (Có lẽ v́ quá sợ nên họ bắt chước theo tù Thái?) Tôi gặp cai tù, kể cả Phó Giám đốc, cũng được mời ghế ngồi. Nếu ghế quá "thấp" so với ghế sếp, tôi chỉ đứng, không ngồi. Rayong rất ít tù nước ngoài, thỉnh thoảng mới có một vài ḅ lạc. Một hôm có một người Đức được chuyển tới pḥng cạnh. Anh ta phải đi làm và phải quỳ như tù Thái. Thấy anh ta "hơi bị hèn" nên một buổi tối, tôi kêu lại bảo: "Anh có biết tù ngoại quốc (trừ VN, Lào, Miên, Miến bị người Thái xem "giống hạ đẳng!") có quyền không lao động và quyền để tóc dài căn cứ theo Luật Thái không? Ngày mai, khi xuống dưới, anh cứ ngồi tại chỗ, không đi làm, tuyệt đối không quỳ. Nếu cai tù thắc mắc, anh nói: 'Big Boss Lư Tống bảo tôi làm vậy' và tôi chịu hoàn toàn mọi trách nhiệm." Thế là từ đó anh tù Đức suốt ngày "ngồi chơi xơi nước" cho đến khi chuyển đi Trại tù khác.

Kinh hoàng nhất là vụ 2 tù Thái bị đánh chết. Có 3 tù Thái trẻ bị án nhẹ mới được chuyển đến Rayong. Do có máu "dân chơi" "3 chàng ngự lâm pháo thủ" dự tính vượt ngục lấy tiếng. Trong khi làm việc, họ dấu một số giây và que sắt để làm móc ném lên tường, đu leo lên như "Tạc dăng." Nhà tù nào cũng có ăng ten. Âm mưu 3 người bị bại lộ. Họ bị bắt ḅ từ nơi làm việc đến Pḥng Trực khu cư xá. Trên đường ḅ lết gần 200 trăm thước, cai tù, đặc biệt tù trật tự, dùng ma trắc, gậy đánh, đâm kết hợp với đá, đạp liên tục. Mỗi lần bất tỉnh, họ bị tạt từng xô nước lạnh cho tỉnh để ḅ tiếp và bị đánh tiếp. Đến sân Pḥng Trực họ bị "bề hội đồng" thêm một trận tới tấp. Lần nầy, nhiều xô nước đổ ào ào lên đầu, lên ḿnh nhưng họ vẫn không tỉnh lại. Chaiwat liền ra lệnh kéo họ vào pḥng 3 và pḥng 4 kiên giam. Pḥng 3 và 4 nằm cuối 2 dăy pḥng ngủ đối diện và ở tầng hai. Tù trật tự nắm chân từng người kéo đi. Khi kéo lên các bậc thang, đầu nạn nhân bất tỉnh đập kêu lộp cộp theo từng nấc thang nghe kinh rợn. Vết máu từ các vết thương kéo dài theo hành lang. Chừng 5 phút sau, Pḥng 3 la lớn thông báo: "Có người chết!" Thế là tù trật tự lên, lại cầm chân kéo xác lệt sệt xuống lầu. 5 phút kế, pḥng 4 lại la tiếp: "Có người chết!" và cảnh trên lại tái diễn. Một xe ḅ ệch được đưa vào để kéo 2 xác chết ra ngoài. Tưởng đám cai tù kinh hoảng, không ngờ họ lại kéo tù thứ 3 c̣n lại xuống đánh tiếp. Vậy mà người nầy sau đó c̣n sống dù bị bại liệt toàn thân.

Chứng kiến cảnh man rợ khủng khiếp, tôi quyết định viết thư gửi cho Ṭa Án H́nh sự Quốc tế ICC, Cục trưởng Cục Trại giam và báo chí Thái lên án hành động tàn bạo nầy. Khôi hài nhất là thư này lại được chính Chaiwat đem ra trao cho cô thư kư của tôi để cô gửi đi v́ y không rành tiếng Anh. Tôi lại yêu cầu gặp Phó Giám đốc. Sau khi nghe tôi khiếu nại, PGĐ phân trần: "Ở Thái Lan, việc đánh chết tù là chuyện b́nh thường, không bị truy cứu trách nhiệm h́nh sự. Nhưng nể anh, tôi sẽ cho thuyên chuyển 2 cai tù nầy ra bộ phận văn thư bên ngoài, không c̣n tiếp xúc trực tiếp với tù để tránh chuyện đáng tiếc." Không hề thấy ICC, Cục Trại giam trả lời. Riêng báo chí Thái chỉ đăng tin ngắn tin gia đ́nh 2 tù chết khá giàu định kiện Trại Rayong!

(5) Tuyệt Thực: Tôi tuyệt thực chống việc truy tố sai trái tội Không Tặc dù Cảnh sát tịch thu $US10.000 trong túi Phi công Thira và video ghi cuộc đối thoại đầy tự nguyện giữa tôi và Thira trong lúc rải truyền đơn tại Sài G̣n, trong đó có câu cuối Thira hỏi tôi: "Are you satisfied with the result?" Tôi tuyệt thực đúng 3 tháng gồm 13 ngày cuối kiêm tuyệt ẩm và Trại đă cho Bác sĩ tư vào khám sức khỏe rồi chuyển tôi đi Pḥng Cấp cứu. Cục trưởng Cục Trại giam dẫn một đoàn tùy tùng đến thăm tôi. Khi Ông mời tôi ăn trưa cùng Phái đoàn, tôi từ chối và bảo: "Tôi là người sống theo nguyên tắc. Đă tuyệt thực th́ tuyệt đối không đụng đến thức ăn, dù được Cục trưởng mời là một vinh hạnh lớn." Ông đáp lại: "Chúng tôi cũng có nguyên tắc. Nếu chưa được Ṭa án xét xử, Đức Vua cũng không có quyền khoan hồng hoặc phóng thích." Sau bữa ăn trưa trở về, Giám đốc bệnh viện bảo tôi: "Chánh Văn pḥng của Đức Vua có gọi điện thoại hỏi tôi về t́nh trạng sức khỏe của anh. Ông bảo: 'Nếu ông Lư Tống chết, anh sẽ vào tù thế chỗ!' Do vậy, khi anh bất tỉnh, tôi sẽ chích thuốc cứu anh. Anh có thể sống 'đời thực vật' nhưng không thể chết!" Sau nầy ông c̣n nói thêm: "Trong lịch sử nhà tù Thái Lan, lần đầu tiên một Cục Trưởng Cục Trại giam đi thăm một người tù. Và vĩnh viễn sau này sẽ không bao giờ tái diễn dù người tù đó là một Quan chức Thái cao cấp!" Riêng Luật sư lại kể chuyện ông từng gặp Thiếu Tướng Giám Đốc Trường bay tôi mướn phi cơ trong một bữa tiệc. Đức Vua từng gọi ông ta vào hầu và bảo: "Nếu ông Lư Tống, thay v́ mang truyền đơn về rải tại VN, lại mang bom thả vào dinh của Trẫm, th́ giờ nầy Trẫm sẽ ra sao? Khanh biết tội của ḿnh lớn thế nào không?" Ông Giám Đốc đập đầu xuống sàn nhà đến tóe máu và không ngừng van xin: "Tội thần đáng chết! Tội thần đáng chết! Xin Bệ Hạ rộng ḷng tha tội chết."

(6) Ṭa Án: Do Chánh án vẫn tiến hành xử tội Không tặc theo lời luận tôi của Công tố dù có đầy đủ bằng cớ chứng minh Thira t́nh nguyện hợp tác, tôi tức ḿnh tuyên bố: "Ngày nào tôi chưa đưa Quan Ṭa ra Ṭa và chưa đưa Cai tù vào nhà tù, ngày đó tôi sẽ chết không nhắm mắt!" Thông dịch viên không dám dịch v́ sợ bị nhốt 6 tháng tù. Tôi yêu cầu quan ṭa cho ông dịch. Ṭa chấp thuận. Sau khi nghe dịch, Chánh án bảo: "Tôi sẽ kết anh thêm tôi 'khinh mạn Ṭa án!'" Tôi độp lại: "Tội 'khinh mạn Ṭa án' không nặng bằng tội 'khinh mạn công lư,' nhất là người phạm tội lại là Chánh án và Công tố!" Sau đó Chánh án xin rút lui, Ṭa đổi Chánh án khác.

3. Nhà Tù Klong Prem: Sau khi có án, tôi được thuyên chuyển đến nhà tù Klong Prem.

(1) Văn Pḥng: Tôi được bàn giao cho Dan 1 là Dan rộng nhất, thoải mái nhất. Mỗi Den (building) có một số nhà gác để sếp tù ngồi làm việc, ăn, nghỉ nhưng Den 1 (trong 8 Den của Klong Prem) có một nhà gác thừa được dành cho Big Boss Lư Tống. Hàng ngày tôi ngồi đó một ḿnh đọc sách, ăn uống, tập thể dục và tập vơ với một tù Nam Hàn Đệ tứ đẳng Taekwondo có trả lương. Đây cũng là nơi tôi trưng bày Thiệp chúc Tết Đồng Bào gửi và thù tiếp bạn tù (H́nh Văn pḥng "Big Boss" Lư Tống).

 

 

 

(2) Bầu Đội Bóng: Do muốn đi lại nghiên cứu t́nh h́nh canh gác các Den để t́m cách vượt ngục tránh bị Dẫn độ, tôi t́nh nguyện làm Bầu Thể thao dẫn Đội Bóng đá, Đội Cầu mây qua các Den khác thi đấu. Chức nầy hơi "hao" v́ tôi t́nh nguyện chi tiền mua đồng phục thể thao, mua bóng, cầu và đặc biệt thức ăn, nước uống, dầu nóng, thuốc hút... mỗi khi đi thi đấu. Tại Klong Prem, Den 6 là nơi đầu tiên tù tŕnh diện để được phân bố đi các Den khác. Do đó tất cả những cầu thủ giỏi nhất đều được giữ lại nên Den 6 luôn luôn dẫn đầu mọi môn đấu. Den 1 của tôi đứng hạng chót. Sau một thời gian, tôi đưa đội bóng lên hạng nh́ bằng 2 biện pháp:

a. Thưởng: Ai làm 1 bàn được thưởng 200 baht (5 MK thời đó).

b. Khẩu Hiệu: "Dinh mác kinh mác. Dinh xuội kinh xuội. Mai dinh mai kinh!" (Sút nhiều thắng nhiều. Sút đẹp thắng đẹp. Không sút không thắng.) Sân đá bóng nhà tù rất nhỏ, gôn hẹp và thấp nên tù lừa loanh quanh trước sau cũng mất banh v́ sân chật, cầu thủ đông. Tôi chạy tới chạy lui dọc theo ŕa sân, cứ thấy từ trái banh đến gôn không bị cản là hô lớn: "Dinh, dinh" dù xa hay gần, v́ từ gôn nầy có thể sút thẳng qua gôn kia dễ dàng do chỉ cách vài chục thước.

Đây cũng là dịp tôi chụp h́nh gửi về Mỹ để Đồng Bào theo dơi tin tức, bởi nhà tù cấm chụp h́nh, trừ dịp Tết và chỉ đặc biệt ưu tiên các đội bóng. Tôi c̣n phương tiện khác: Kêu tay "xịp vin" (cai tù, tiếng Thái) "đệ tử" h́nh trên dấu máy vào chụp khi tôi có yêu cầu. (H́nh "Ông Bầu" đội bóng (đội nón), và h́nh chụp với Thiếu tá Trưởng Dan 1.)

 

 

 

(3) Bể Nước: Thái Lan quanh năm nắng nóng, ngay cả Ngày Giáng Sinh. Thỉnh thoảng mới có một trận mưa rào, chỉ kéo dài vài chục phút hoặc vài giờ, không dầm dề nhiều ngày, nhiều tháng như VN. Do đó khan hiếm nước và nước có mùi là chuyện b́nh thường. Hầu hết các nhà tù chỉ cho tù tắm ngày 1 lần và mỗi lần chỉ được dội tối đa 8 ca nước, có lúc rút xuống c̣n 6 ca. Tới giờ tắm, tù đứng sắp hàng bên ngoài và tù trật tự cho tù vào từng đợt, vừa đủ để đứng sát nhau quanh bể nước. Tù trật tự đứng trên bể nước quan sát và thổi c̣i. Cứ mỗi tiếng Tít, tù múc một ca dội lên người, nhịp nhàng không trễ, không sớm. Sau 4 Tít, 4 ca, tù bắt đầu thoa xà pḥng lên người. 4 Tít tiếp, tù vừa dội 4 ca c̣n lại, vừa chà sạch xà pḥng. Xong, đi ra. Tù nào "ăn gian" múc thêm 1 ca sẽ bị tù trật tự nện cho mấy hèo trị tội.

Dan 1 Klong Prem không rập theo khuôn "tắm 8 ca nước" nhưng gặp trở ngại nước dơ và giờ tắm eo hẹp. Bồn tắm tập thể rất lớn, dài hơn 30 mét, rộng 2.5 mét và cao 1.2 mét. Tù chen lấn nhau tại ṿi để hứng nước đang chảy v́ nước trong bể đầy rong rêu cáu bẩn. Nước dơ do bể nước quá cũ, nứt bể, lồi lơm nên dù tù làm vệ sinh trang bị đủ đồ nghề để quyét, cào, kỳ cọ vẫn không sạch do th́ giờ hạn chế, tuần 1 lần và do tập tính "nước sông công tù." Do đó chỉ sau một hôm, rong rêu đă nổi lềnh bềnh. Nhà cầu dơ dáy, nước cầu cáu bẩn. Tôi bèn "deal" với Sếp Den 1: "Nếu Sếp đồng ư cho tù tắm giặt thoải mái, tôi sẽ chi tiền tráng gạch men toàn bộ bể nước, nhà cầu để dễ chùi rửa, vừa sạch vừa đẹp." Sếp OK, tôi chi tiền mua xi măng, cát sạn, gạch men... tổng cộng tốn hết $US 3.500. Từ đó tù Den 1 tắm rửa, giặc giũ và đi vệ sinh thoải mái.

(4) Quà Tù: Mỗi năm 2 dịp, Tết và Sinh Nhật, tôi đặt căng tin bên ngoài cung cấp khoảng 600 con gà hay 600 nải chuối (loại rất lớn), tặng mỗi tù 1 con gà hay 1 nải chuối. (Den 1 chứa từ 600-700 tù). Mỗi lần Vinh, Úc Châu, qua thăm, Vinh thường mua cả xe ḅ thức ăn để tôi đem vào phát cho bạn tù.

3. Nhà Tù Bangkok Remand:

Sau khi thi hành án Không tặc xong, tôi bị chuyển đi Remand chờ xử Vụ án Dẫn Độ theo yêu cầu của CSVN.

(1) Đụng Độ: Tôi được xếp vào Den 5. Đến nơi, sau khi xét đồ, chúng tôi được lệnh sắp hàng đến pḥng hớt tóc! Tôi từ chối hớt tóc v́ Luật Thái không bắt buộc tù ngoại quốc lao động và cắt tóc ngắn. Trưởng Den 5 báo Phó Giám đốc và ông xuống gặp tôi. Khi tù thông dịch bảo: "Quỳ xuống," tôi trừng mắt và đứng yên. Tôi giải thích: "Tôi không phải từ ngoài đời mới vào mà từ nhà tù Klong Prem đến. Tôi đă qua 5 nhà tù trong 6 năm và tóc tôi vẫn để dài. Nếu Trại nầy bắt buộc tất cả tù hớt tóc, lao động th́ xin ông hoăn cho tôi 1 tuần. Tôi sẽ yêu cầu Ṭa Đại sứ Mỹ chuyển tôi đi nhà tù khác." Họ chấp thuận. Tôi liên lạc và Lănh sự cho biết ở Thái Lan chỉ có Remand là nhà tù duy nhất giữ tù Dẫn độ nên tôi không thể nào chuyển trại được. Ông nhấn mạnh: "Mỗi Quốc gia, mỗi Nhà tù đều có luật lệ, quy định riêng khác nhau, Chính phủ Mỹ không có quyền can thiệp vào công việc nội bộ. Tôi khuyên anh nên chấp hành lệnh để tránh rắc rối!"

Đúng 1 tuần sau, tôi được lệnh lên Pḥng Phó Giám Đốc tŕnh diện cùng Th/ Tá Trưởng Đen. PGĐ bảo: "Một tuần đă qua. Bây giờ anh có chấp hành quy định của Trại không?" Tôi lập lại: "Luật nước Thái không bắt tù ngoại quốc lao động và hớt tóc. Tôi chỉ chấp hành Luật của nước Thái." Ông gắt lại: "Nhà tù này có quy định riêng. Tất cả tù đến Remand đều phải hớt tóc, lao động, bất kể quốc tịch ǵ!" Tôi chỉ mặt Sếp nói lớn: "Luật của ông là luật rừng! Các ông là Mafia Boss!" Nói xong, tôi quay lại bức tường sau lưng, đập đầu vào tường 3 phát đùng đùng, biểu diễn "Công phá" rồi quay lại, tay chỉ vào đầu ḿnh thét lớn: "You can cut my head but you can't cut my hair!" (Ông có thể cắt đầu tôi nhưng không thể cắt tóc tôi!) PGĐ kinh hoàng, lính quưnh hạ giọng: "Để tôi hỏi ư kiến của Giám đốc Trại." Tôi độp tiếp: "I don't care your goddamn Director! Ông hăy hỏi Cục Trưởng Cục Trại giam, Sếp số 1 của ông, để biết tôi là ai!" Nói xong tôi bỏ về pḥng. Chỉ 2 giờ sau, Trưởng Dan 5 t́m gặp tôi và nói: "Cục Trưởng cho phép anh để tóc, khỏi lao động và muốn ở pḥng nào cũng được. Mong anh từ nay đừng 'quậy' nữa và để chúng tôi yên."

(2) Kiếm Điểm: Nhà tù Thái có thành phần "kiến càng" do ăn uống đầy đủ và có th́ giờ tập luyện. Trưởng Den chọn tay "kiến càng" số 1 làm đệ tử đấm bóp hàng ngày. Sau khi bị "một trận" ông rất ấm ức, nên khi được đệ tử phục vụ, ông kể lại chuyện bị tôi mắng "Luật rừng, Mafia Boss" để giải tỏa ẩn ức. Tay đệ tử, do muốn kiếm điểm, tự vạch kế hoạch trả thù cho Sếp. Y ŕnh rập theo dơi và khi biết tôi có thói quen ngồi đọc sách tại thư viện hàng ngày, y bèn dùng một chiếc đ̣n gỗ tù dùng để ngồi lúc tập họp và lao động lén đến sau lưng tôi rồi quất mạnh vào mặt tôi. Nhờ tập "công phá" đập đầu, đấm đá vào tường hàng ngày nên phần mặt đ̣n trúng trán chỉ làm da ửng đỏ, nhưng cạnh đ̣n trúng vào sóng mũi gây một vết cắt sâu, máu phun dầm dề. Tôi được đưa đi bệnh xá. Cả PGĐ và Trưởng Dan đến xin lỗi rối rít. Tôi hỏi: "Có phải 2 ông bật đèn xanh cho tên tù đánh tôi để trả thù?" Hai ông đều bảo không đời nào, đây chỉ do tên tù hiểu nhầm và muốn kiếm điểm. Họ bảo sẽ đưa tay nầy ra Ṭa để trị tội hành hung tôi. Thấy họ thật ḷng, tôi bảo: "Chuyện lẻ tẻ, bỏ qua đi" rồi phịa thêm để "hù": "Tôi đă ở nhiều Trại tù, và đă từng trừng trị nhiều Bố già bằng chiêu 'Tŕnh Giảo Kim ba búa!' Búa đầu tôi đập vào đầu gối để chúng khuỵu xuống không chạy được. Búa nh́ đánh vào cùi chỏ để chúng không c̣n khả năng đánh trả. Và búa thứ ba đánh vào mồm để miệng chúng câm luôn. Đánh chết một Mafia chỉ dăm bảy tháng sau đám 'đầu gấu' sẽ quên. Nhưng với 'Ba búa' tên bị đánh trở thành tàn tật, chân quẹo, tay vẹo vừa lết đi ẻo ẹo vừa dăi nhớt ḍng ḍng từ chiếc miệng méo găy hết răng mới gây ấn tượng mạnh để chúng kinh hăi suốt đời!" Tôi được cho nằm pḥng lạnh bệnh viện 1 tháng dưỡng sức dù chỉ mấy ngày sau vết thương đă liền miệng. Tuy vậy vết thương cũng làm mũi tôi "ngắn" lại một chút, làm mất bớt vẻ "đẹp lăo" đôi chút dù chỉ những người tinh ư mới nhận ra.

(3) Bể Nước: Remand thuộc diện "tắm 8 ca" đă diễn tả trên và bể nước lại nhỏ bằng 1/2 Klong Prem. Den 5 lại ở cuối đường nước nên nạn khan hiếm nước càng trầm trọng. Tôi lại deal với Trưởng Den và ông chịu điều kiện cho tù tắm giặt thoải mái 6-7AM và 3-4PM. Không chỉ lát gạch men bể nước, nhà cầu, tôi c̣n cho lát gạch quanh hồ cá để tù có chỗ ngồi chơi, xem đá bóng vào buổi chiều sau giờ làm việc. Ngoài ra c̣n phải mua 1 máy bơm mới thuộc loại mạnh nhất. Chuyến này tốn gần $US 4.000. Ngoài ra tôi c̣n dành việc mở nước bởi tên tù phụ trách nhiều lúc mê đá banh, về bật công tắc trễ nên không đủ nước.

Tôi c̣n được tù Remand trông cậy 2 trách nhiệm quan trọng khác: Lén bật công tắc TV trung tâm để vừa lên pḥng là xem TV được ngay và "la làng" khi Cai tù quên mở nước ban đêm bởi không thiếu Cai tù tà tà chỉ bận nhậu nhẹt nên việc không có nước dội cầu, tắm tối và mất xem chương tŕnh truyền h́nh là việc xảy ra như cơm bữa.

Tại Remand ngoài tôi và sau đó Vơ Đức Văn đến ở Dan đối diện có khoảng vài chục tù VN khác. Tôi lấy tên họ ghi vào Danh sách, thỉnh thoảng nhờ Cai tù "đệ tử" hay Thân hữu đến thăm gửi giúp họ mỗi người vài ngàn baht. Riêng Văn, khi về Mỹ, tôi trao tận tay Thân Mẫu Văn $US1.000 để yểm trợ bạn hiền. Do phiên Ṭa sơ thẩm đă chấp thuận yêu sách Dẫn độ của CSVN, tôi bèn nhắn Lê Ngoạn "cưa đôi" số tiền Quỹ Đồng Bào yểm trợ để gửi giúp Khối 8406 số tiền $US24.196. Sau nầy khi Tỉ phú Trần Đ́nh Trường tặng tôi $US2.000, tôi bèn tặng luôn cho đủ số 26 ngàn 196 MK.

Khi được Ṭa Phúc thẩm Chính phủ mới sau đảo chánh phóng thích, tôi được chuyển đến Bangkok's Immigration Detention Center chờ máy bay về Mỹ. Tôi về trễ v́ nhà tù Remand định "quỵt" 10 ngàn MK trong tài khoản của tôi với lư do: "Pḥng Tài chánh hết tiền!" Buổi tối cuối cùng ngồi chờ tại Pḥng Trực, tôi được Cai tù cho xem phim James Bond do tài tử Anh Daniel Craig đóng v́ báo chí đăng "Ly Tong, The James Bond of Vietnam." Tôi nhờ họ đi mua bia và đồ nhậu để chiêu đăi. Khi nghe tin tại đây có nhiều người Việt bị giam nhiều năm chỉ v́ lư do duy nhất: "Không có tiền mua vé máy bay trở về VN" tôi gợi ư muốn giúp nhưng chỉ đủ khả năng giúp chừng vài chục người. Cai tù dẫn tôi đến một pḥng Nữ mà cảnh tù nằm chen chúc giống như "cá hộp." Tôi hỏi: "Cháu nào là người Việt đến đây gặp chú!" Không thấy ai nhúc nhích, tôi hỏi Cai tù: "Tại sao vậy?" Ông giải thích: "Ở đây đứng dậy đi vệ sinh cũng mất chỗ nên có nhiều người 'nín' đến độ bể bọng đái luôn. Anh phải nói rơ chuyện cho tiền mới được." Tôi lại lên tiếng: "Chú là Lư Tống mới được phóng thích và đang chờ về Mỹ. Cháu nào người Việt không có tiền mua vé máy bay đến đây chú tặng mỗi cháu 200MK." Lúc đó mới có 20 cô lật đật đứng dậy giẫm bừa lên bạn tù đang nằm la liệt để đi. Họ rối rít cám ơn: "Không có chú chắc tụi cháu ở tù mút mùa!"

Để có khả năng đem lại chút hạnh phúc nhỏ cho những người tù khốn khổ và đóng góp phần nhỏ trong Sự nghiệp chống Cộng cứu nước, tôi cần gửi lời Tri Ân đến Đồng Bào, đặc biệt các Mạnh Thường Quân, đă đấu tranh, vận động để tôi sớm được phóng thích và yểm trợ tài chánh để tôi có phương tiện thực hiện các Phi vụ và làm những việc tốt có ích cho đời, cho người.

(4) Nay Pol: Ở Remand, không chỉ là tù duy nhất để tóc dài và không lao động, tôi c̣n là người duy nhất được đội nón và đi dép, hai món bị cấm v́ tù có thể dùng để dấu tiền, x́ ke, thư lậu... Trong một lần đi thăm nuôi, tôi bị một cai tù mới đổi tới chỉ mặt và quát: "Ai cho mầy đội nón, đi dép?" Tôi quát lại, tay chỉ vào ḿnh: "Lú Nay Pol, Pol Tho?" ("Mày có biết tao là Trung Tướng không?" Đây là lần đầu tiên và duy nhất tôi tự nhận chức "Trung Tướng dởm" bất đắc dĩ bởi chức nầy do chính Cai tù và Báo chí tự suy diễn rồi phổ biến.) Tên cai tù vừa đi giật lùi, miệng lắp bắp ú ớ: "Nay... nay... pol!" và đưa tay lên chào. Y đi hỏi các cai tù khác và họ cho anh ta xem các tờ báo Thái đăng tin Trung Tướng Lư Tống.

Riêng tờ Daily News post ở trên là tờ báo được Cục Trại giam chọn và đặt mua cho tù xem. Báo này được hầu hết các tù đọc v́ mỗi Dan có Bảng cáo thị để dán tin tức và báo hàng ngày. Cai tù "đệ tử" ngày hôm sau, khi thay báo mới, lấy tờ báo cũ dán ở bảng tặng tôi và tôi vẫn giữ đến ngày hôm nay để kỷ niệm một thời làm "Trung Tướng dởm" khá ly kỳ và khôi hài.

LƯ TỐNG

 

PHI VỤ TỬ THẦN

 

Những năm trước 1965, khi nói đến những chiến công hiển hách của không lực Việt Nam Cộng Ḥa, người ta thường nhắc đến những phi vụ oanh tạc miền Bắc. Nhưng từ khi các mặt trận giao tranh đă dần dần bị đẩy lùi về miền Nam, và đặc biệt sau khi phi công Hoa Kỳ và các loại máy bay hiện đại như B52, F4, F105, A7... không c̣n trực tiếp tham chiến sau ngày Việt Nam hóa chiến tranh, và không lực Việt Nam Cộng Ḥa đă trở thành nỗ lực chính duy nhất yểm trợ các đơn vị bạn dưới đất, một trong các trận oanh kích được đánh giá cao và thường được nhắc nhở là kỳ tích đánh sập cầu Dziên B́nh của không đoàn 92 chiến thuật Phan Rang.

Cầu Dziên B́nh là một chiếc cầu chiến lược quan trọng, con đường tiếp tế từ vùng ngă ba biên giới vào mặt trận Kon Tum đă được Hoa Kỳ kiến trúc bằng bê tông cốt sắt thật vững chắc trong những năm trước. Theo nhận xét của các sĩ quan t́nh báo vùng II, chiến thắng Dziên B́nh đă làm tŕ trệ nặng nề công việc tiến công xâm lược của Cộng Sản Bắc Việt. Nếu không có trận Dziên B́nh, chắc chắn ngày Quốc Hận được dời về một thời điểm nào đó vào cuối năm 1974 thay v́ 30-4-75.

Phi Vụ Tứ Thằn bắt đầu từ một buổi sáng mờ sương tại phi trường Pleiku Vùng II Chiến Thuật, Đại Tá Lê Văn Thảo khẩn cấp triệu tập Phi đoàn Ó Đen 548 với những lời giận dữ:

— Các anh biết rằng, chúng ta đă áp dụng chiến thuật đánh BOBS (Beacon Only Bombing System) suốt hơn nửa năm vẫn chưa hạ được cầu Dziên B́nh. Đó không phải là lỗi của ta, mà là lỗi kỹ thuật của trung tâm hướng dẫn BOBS. Điều không thể chấp nhận là sáng hôm nay, buổi sáng xuất quân đầu tiên với kế hoạch tấn công mới, phi hành đoàn cảm tử gồm hai người của đệ nhất phi đoàn phản lực A37 lại quyết định rút lui một người sau một tháng tập luyện ṛng ră loại bom mới snack eye. (Một loại bom nổ dùng thả ở độ thấp, sau khi được thả, một hệ thống dù sẽ tŕ hoăn tốc độ rơi của bom, giúp cho phi công có đủ th́ giờ đưa phi cơ ra khỏi vùng sát hại.) Bây giờ các anh, phi đoàn A37 trẻ tuổi nhất không lực Việt Nam Cộng Ḥa, các anh có t́nh nguyện đảm nhận trách nhiệm nặng nề này không?

Phi công Không lực Việt Nam Cộng Ḥa không thiếu ǵ lúc phải bốc thăm v́ số t́nh nguyện nhiều hơn số nhu cầu. H́nh như chết đến nơi vẫn cười là một đặc tính cố hữu của những người lính mặc áo liền qun. Họ sống thật hồn nhiên, không tính toán, đi vào lửa đạn như đi dạ vũ, không khoác lác, không so b́, không kèn cựa.

Thế nhưng, đặc biệt với cầu Dziên B́nh, người cảm tử quân cầm chắc cái chết. Phi đoàn 524 có lư do chính đáng để rút lui một trong hai chiếc phi cơ, bởi v́ yếu tố bất ngờ chỉ dung tha phi cơ đầu tiên, chiếc thứ hai chỉ là một con mồi thiêu thân trong chiến thuật xung kích. Trận địa pḥng không với hai trung đoàn pháo cao xạ danh tiếng nhất miền Bắc kết hợp với hỏa tiễn tầm nhiệt SA7 cùng hàng ngàn súng lớn, nhỏ khác của ba Trung đoàn Bộ binh Cộng Sản bố trí theo chiến thuật đan lưới để giữ vững một đầu cầu chiến lược quan trọng bậc nhất của vùng ba biên giới Việt Miên Lào. Thiếu Uư Bá đă ví von một cách sống động và đầy ấn tượng về sự khủng khiếp của hệ thống pḥng không Dziên B́nh:

"Về đêm Dziên B́nh bắt đầu khai hỏa trông giống như thành ph San Francisco vừa lên đèn!"

Ó Đen 548 Trung Tá Trần Mạnh Khôi (Ó Đen 01) chỉ huy là một loại hậu sinh khả úy, đă gây nhiều sóng gió khắp chiến trường. Nhưng sự hi sinh thảm khốc của sáu phi công phi đoàn trong một thời gian ngắn đă làm nhiều bàn tay lưỡng lự, nhiều quyết định đắn đo thận trọng. Nào Hỷ bị pḥng không 57 ly bắn tử thương trên vùng trời Mộc Hóa không lấy được xác, nào Thức bị găy cánh bay tại Ban Mê Thuật, chết không toàn thây, nào Kỷ rơi một cách thầm lặng khi hai trái bom vừa rời khỏi cánh trên đỉnh núi Bà Đen, nào Anh cắm mũi phi cơ xuống một hồ nước ở trên vùng phụ cận Đà Lạt, và hai người bạn phi công khác, đâm sầm phi cơ vào núi chết tan xác, chỉ c̣n lại hai nón bay, sau một phi vụ trở về trong lúc thời tiết xấu cùng cực. Sự im lặng nghiêm trọng bỗng ̣a vỡ như tiếng x́ lớn của một quả bóng quá căng vừa bị đâm thủng khi tôi đứng dậy, xung phong t́nh nguyện.

-    Lư Tng!

Tôi nói gọn, đảo mắt nh́n quanh t́m kiếm những đồng minh cảm tử:

    Ê!  Sư phụ chơi chứ!

Thiếu Tá Nguyễn Tiến Xương (Ó Đen 04) lấp bấp, ấp úng:

     OK. Sợ ǵ!

Tôi hất mặt về phía phải:

     Ê! Minh chù, mầy c̣n chờ ǵ nữa!

Trung Uư Minh (Ó Đen 08) trọ trẹ giọng Huế:

*


     Đâu có ngán. Đồ đất sét!

Lúng túng chưa biết phải bắt cóc thêm tay độc thân ĺ lợm nào nữa th́ Thiếu úy Hóa, một phi công trẻ vừa du học Hoa Kỳ về, một tay điếc không sợ súng hăng hái đưa tay t́nh nguyện.

Phi vụ cảm tử bắt đầu, bốn chiếc A37 cất cánh rời phi trường Pleiku. Đến không phận Kon Tum, phi cơ xuống cao độ dưới 500 feet, bay ṿng, chờ giờ hẹn.

 -    Black Eagle combat formation.

Tiếng leader Xương vang lên ngắn gọn. Bốn phi cơ theo đội h́nh chiến đấu hướng về cầu Dziên B́nh. Trời mù tối v́ thời tiết xấu. Chúng tôi bay len lỏi giữa các sườn núi thấp mây mù phủ kín bầu trời, thỉnh thoảng giật thót ḿnh kéo mạnh cần lái v́ những ngọn cây cao chợt xuất hiện trước mũi phi cơ. Sự phôi hợp tác chiến khá chặt chẽ, khi 40 phi cơ do Đại Tá Thảo chỉ huy bay 20.000 feet vừa rải thảm hàng loạt bom xuống khu vực cầu Dziên B́nh để đánh phủ đầu trận địa pḥng không địch, và khi cột khói cuồn cuộn bốc lên, Thiếu Tá Xương cũng vừa báo cáo: “số 1 in hot. ” Chiếc phi cơ từ dưới một khe suối bất ngờ phóng lên lấy cao độ rồi đâm bổ nhào xuống thả một loạt sáu trái bom. Bom cày nát con đường nhựa rộng và chấm dứt tại mép đầu cầu.

     Hơi ngắn. Sô' 2 off left.

"Hóa nhí" lủi dài theo bờ sông tẩu thoát sau khi ném một loạt bom rơi lỏm bỏm xuống sông, cặp sát mép trái cạnh cầu. Tiếng không đoàn trưởng, gào thét trên tầng số khi số 2 vừa nghiêng cánh vào mục tiêu:

     Pḥng không rát quá. Tất cả ra khỏi vùng, hủy bỏ phi vụ!

Tiếng hối thúc, tiếng la hét ngập ngụa trong nỗi kinh hoàng sợ hăi, trong nỗi cuống quưt lo âu.

 -  Ra hết. Nhanh lên không chết hết.

Tinh thần trách nhiệm đối với sự an nguy của phi công trong Không Đoàn đă buộc Đại Tá Không Đoàn Trưởng thay đổi ư định trong giờ phút hiểm nghèo nhất. Tôi mím môi, giả điếc, phải chơi đến cùng dù phải găy cánh tại đây. Tôi ôm mối hận Dziên B́nh nửa tháng qua, tôi phải rửa hận, phải phục thù. Phục thù chính bản thân ḿnh bởi v́, trong một phi vụ đánh BOBS, phi tuần 12 chiếc A3 7 do Đại úy Nguyễn Bảy (Ó Đen 05) lead, trong khi đang bay 20.000 feet và thả bom theo tín hiệu radio hướng dẫn, tôi đă tự ư lén bỏ formation, một ḿnh len lỏi qua các tầng cao độ dày đặc đạn pḥng không. Đạn 23 ly rải những cánh hoa đen tử thần trên không trung như những bông sen chen chúc trên mặt hồ sen. Những hoa khói 37 ly treo lơ lửng như những chùm lan rừng. Thiếu Tá Trần Thanh Minh (Ó Đen 03) từng theo Tướng Nguyễn Cao Kỳ bay chinh phạt miền Bắc đă phải thú nhận:

     Suốt cuộc đời bay bổng, tôi chưa từng thấy trận địa nào pḥng không kinh khủng như cầu Dziên Binh.

Tôi len lách giữa các ngón tay bạch tuột nhám nhít độc địa đang líu quíu vồ chụp cánh chim sắt, nghiêng cánh turning base, cao độ 4,000 feet, đụng phải một đám mây nằm cản ở điểm quẹo in hot. Bị overshoot, tôi trượt cánh phi cơ vào mục tiêu, cố trườn tâm điểm kính nhắm vào giữa cầu và bấm bom. V́ ảnh hưởng lực ly tâm do đạp ép rudder quá mạnh, tất cả loạt bom chém trượt thành cầu rơi bỏm xuống sông. Nếu tôi đừng vội, nếu tôi b́nh tĩnh làm một dry pass quành lại một ṿng khác rồi bấm bom, nếu tôi... làm sao để tự thắng được cái bản ngă yếu đuối, làm sao để tự chủ trong những giờ phút cô đơn đầy hiểm nghèo đă trở thành người bạn đồng hành của người lính “chết không chiến trường” như những phi công. Tôi đau khổ trằn trọc nhiều đêm v́ chữ nếu. Phải phục hận! Tôi bổ nhào phi cơ xuống mục tiêu, khói của loat bom "Hóa nhí” che lấp chiếc cầu, tay tôi khựng lại khi ngón cái đụng vào nút đỏ bấm bom trên cần lái:

 -  Số 3 dry pass. Tiếng nói khô, sắc, lạnh lùng bt chợt phát qua cổ họng tôi. Tôi gặt mạnh stick về phía phải, tiếng gào của Đại Tá Thảo trên tầng số khàn đặc và thất đảm:

 Ra ngay, ra ngay, phi vụ hủy bỏ.

Tôi không c̣n thấy lưới đạn pḥng không vây bọc quanh ḿnh. Phi cơ bị cḥng chành mạnh bởi những khối lửa và sức nổ của họng súng pḥng không, bởi những khối không khí hỗn loạn do sức đạn phóng đi. Lưới đạn lửa giăng kín hạn chế tầm nh́n xa.

     Sô' 4 in hot.

Nhiều tiếng la lớn trên tầng số:

     Sập rồi! Sập rồi!

 

Trung úy Minh (biệt danh Minh Chù, người đưc Hà Thúc Sinh nhắc đến trong “Đại Học Máu” không biết đă chết hay bị di chuyển đến một trại tù đặc biệt nào) là số 4 chót, nhưng bất ng̣ dứt điểm một cú đẹp đầu tiên. Tôi quành lại, bổ nhào xuống góp những trái bom khiêm nhường đánh bồi vào chiếc cầu vĩ đại đang sụp đổ. Vừa cất mũi phi cơ lên, tôi thót giật ḿnh v́ một quả hỏa tiễn Sam phóng lướt qua đầu. Không phải! Đại Tá Vơ Văn Ân, Không Đoàn phó, một sư phụ chịu chơi, vừa chơi bạo một cú low pass trên cầu Dziên B́nh để t́m cảm giác. Không đoàn 92 chiến thuật không quân Phan Rang được tưởng thưởng gần 100 huy chương có giá trị và một số tiền lớn để tổ chức liên hoan. Trong lúc cụng ly, Thiếu Tá Nguyễn Thượng Tứ cười góp ư:

—Thằng đánh sập cầu Dziên B́nh trái bom đầu tiên thật tuyệt. Nhưng thằng t́nh nguyện, động viên anh em t́nh nguyện và dám làm một go around trên cầu Dziên B́nh c̣n đáng phục gấp bội!

Sau chiến thắng Dziên B́nh, Phi đoàn 548 thừa thắng xông lên nện một vố thật mạnh làm tan tác tiểu đoàn chủ lực của Sư Đoàn Sao Vàng Cộng Sản, trong một phi vụ vào một đêm giông gió cuồng loạn. Phi vụ thành công do một lỗi lầm của tôi v́ Thiếu Tá Chấn (Ó Đen 02) leader, sau khi cross check, thây phi đội hầu như đang bay trên vùng phi trường Phù Cát, cho rằng đài BOBS nhầm lẫn nên không bấm bom. Tôi v́ quen tay, nghe tiếng “tè... ” tín hiệu dài là ấn nút nên tất cả phi công trong đội h́nh bám theo phía sau đều đồng loạt thả bom theo loạt bom đầu của phi cơ tôi. Tôi bị khiển trách trên đường về th́... tin đại thắng vừa bay đến sáng hôm sau, bởi v́ Cộng Quân đă đột nhập đến sát ṿng đai phi trường, và chính những trái bom tưởng thả nhầm lại tiêu diệt toàn bộ địch quân. Số tử thi địch quá nhiều không chôn kịp trong một tuần lễ đă śnh thối làm nồng nặc cả vùng phi trường Phù Cát.

LƯ TỐNG


 

VÀI Ư NGHĨ VỀ TRƯỜNG PHÁI THƠ CÁCH TÂN VÀ THƠ HỌA Ư

 

Tôi thích thơ nhưng không nhớ một bài thơ nào, dù là thơ của ḿnh. Tự nhận ḿnh cũng làm thơ chắc chắn các thi sĩ cựu  trào, những thi sĩ có hàng chục tập thơ đă xuất bản sẽ phán một câu tương tự (dù tao nhă hơn) các ông Trung - Thượng sĩ thường vụ già đời trong quân ngũ, từng trải với chiến trường thường mỉa mai các chuẩn úy, thiếu úy mới ra trường: “Thời gian đi lính của các anh không bằng thời gian chúng tôi…đau lậu.”

Tôi có hứng viết văn, làm thơ cũng do ông Phù Sa, tạp chí Không Quân của SĐ 4 KQ, Cần Thơ. Mới đổi về Phi Đoàn Họa Mi 122, tôi viết một đoản văn gởi cho Ṭan Soạn. Gởi xong quên luôn v́ không chắc được đăng. Vậy mà mấy tuần sau một lính phi đạo chạy lại bắt tay, bắt chân bảo tôi: “Bài của anh được đọc trên Đài Phát Thanh, mục văn nghệ lính, hay quá.”  Được tin, tôi tới ṭa báo xin một tờ kỷ niệm và t́m hiểu ai đă tuyển bài chuyển cho Đài. Từ đó tôi chăm chỉ hơn, tự tin hơn, thỉnh thoảng lộp cộp máy chữ viết bài mà không sợ đám bạn cùng phi đoàn chọc quê. Nhất là sau đó, khi tôi viết một bài tường tŕnh về sinh hoạt kinh tế ở địa phương, có niên trưởng đọc bài, hiểu nhầm, gặp tôi cứ hỏi: “Anh có bằng tiến sĩ kinh tế lâu chưa?” Một lần từ Phan Rang biệt phái bay ở Biên Ḥa, tham dự trận đánh Xuân Lộc, Phước Long, tôi làm một bài thơ tả lại phi vụ đánh bom cảm tử của ḿnh (giờ chẳng c̣n nhớ tên bài thơ), và sau đó nhận một bức thư của Trung Tá Chủ Nhiệm báo Lư Tưởng với lời thông báo: “Có dịp về Sài G̣n nhớ ghé Ṭa Soạn nhận tiền thưởng nhuận bút.” Gởi báo Lư Tưởng được đăng là may lắm, lại c̣n được thưởng tiền, thật là một chuyện ngoài sức tưởng tượng của một mầm non thi sĩ. Nhận tiền xong, tôi mời toàn bộ nhân viên Ṭa Soạn có mặt ra quán thịt chó gần ngă tư Bảy Hiền nhậu một trận đă điếu vừa hết cọc tiền trên trời rơi xuống. Sự nghiệp văn thơ hồi đó cũng gặp nhiều chuyện khôi hài. Khi đọc bài thơ “Van xin” của tôi, Trung Tá Vui, (Liên Đoàn Trưởng, đă tử nạn phi cơ, người được thuộc cấp đặt tên “ông vui buồn lẫn lộn” bởi sếp vừa khen xong, vài phút sau có thể lại bị sếp sê nẹc bất tử) bảo: “Anh làm thơ khôn bỏ mẹ. Van xin nào: Tràng B.52 dội rỉ máu tai, tia laser chọc mù mắt, lựu đạn nổ banh mồm, ḿn cắt cụt chân, mă tấu chặt đứt tay, tàn phá, hủy hoại hết toàn thân chỉ…trừ một chỗ c̣n nguyên vẹn!” Không ngờ sếp recglo vậy mà chịu đọc kỹ bài thơ và có một nhận xét sắc sảo vậy. Tôi cười trả lời: “Dùng kế đui, điếc, câm, què, cụt để gợi ḷng thương cảm, c̣n tiêu `ngải thần` th́ chắc chắn 100% nàng cho…de ngay.” C̣n bài “Họa mi vùng biên trấn” đăng vào số báo vừa in xong, đem phát trùng ngày phi cơ tôi lănh một tràng AK cắt đứt ngang thân, trở về được thân hữu và cấp trên chúc mừng, khen ngợi, chỉ Phi Đoàn Trưởng (Trần Trọng Khương đă mất v́ bệnh ở Hoa Kỳ) lướt mắt nḥm vết đạn rồi lái xe đi thẳng chẳng thèm nh́n mặt, chẳng nói một lời. Lư do: Trong bài viết về cuộc sống hiểm nghèo của đời phi công, ngoài việc nhắc đến những chiến hữu kẻ chết, người bị thương, tôi gài một câu móc họng, diễn tả cảnh phi đoàn Trưởng luôn luôn kênh x́ po, cổ áo bay bẻ dựng đứng và …đi qua đời chúng tôi với một vẻ lạnh lùng, xa cách! Bài “Ó Đen Trên Thành Phố Lửa” nhận được thư của ba nữ sinh Phan Rang đ̣i làm quen tác giả.

Những bài thơ, đoản văn viết thời phi công đă tiêu tùng theo Câu Lạc Bộ Sĩ Quan Không Quân Phan Rang, sau khi tôi, Quản Lư CLB bị bắn rơi tại Cam Ranh ngày 5/4/1975. Thời tù “cải tạo” cũng có vài bài, đă được xếp vào hồ sơ đen của Trại. Cuốn Ó Đen được viết tại Trại Tị nạn Ga Lăng khi các biến cố c̣n ghi đậm dấu ấn trong đầu, giữa khung cảnh biển, rừng, núi đồi của ḥn đảo trữ t́nh. Tám năm bận bịu học hành ở Mỹ tôi viết lai rai một số bài vô thưởng, vô phạt. Rời nhà trọ lên đường thực hiện phi vụ Việt Nam 1  (4/9/1992), tài liệu, bài vở được chủ nhà ưu ái ném vào thùng rác khi dọn dẹp pḥng chuẩn bị cho khách khác mướn. Vốn liếng thơ văn tiếp tục trắng tay.

Ngày trở về, sau 6 năm tù, sau cuộc ái ân quá độ bù 6 năm thiếu thốn, thèm khát đàn bà, người t́nh trẻ hào hứng đọc thơ trong giờ…hưu chiến. Nghe vài câu tôi lại gật gù khen: Cũng được! Đến đoạn cuối tôi thắc mắc khi nghe các từ quen thuộc “O xưa – O nay” giống tựa đề bài thơ tôi đăng trên báo Phụ Nữ Diễn Đàn đă lâu. Cô bé ngạc nhiên hỏi: “Chú không nhớ thơ của chú sao? ” Th́ ra cô “cháu” ái mộ ông “chú” ở tù, sưu tầm tài liệu về ông chú, và học thuộc ḷng các bài thơ cô bé t́m được. Tôi phải nhờ cô bé chép lại để lưu làm tài liệu. Các bài thơ khác nếu c̣n cũng do các cô bồ cũ c̣n giữ cho lại. Bài nào bị thiên hạ vứt thùng rác xem như chưa hề hiện hữu trên cơi đời này bởi tôi không nhớ.

Tôi bắt đầu h́ hục làm thơ từ thời trung học. Nói chính xác là viết lại những cảm xúc lộn xộn bức rức, rạo rực trong người. Có lúc nửa đêm giật ḿnh thức giấc, lơ mơ với đủ loại xúc cảm, ư nghĩ, tôi bật dậy ghi ghi chép chép sợ sáng thức dậy lại quên. Sau này lười dậy, tôi thủ sẵn một tape recorder nhỏ đầu giường, vứa ngái ngủ vừa ghi âm những ư tưởng lạ vừa phát hiện. Tôi làm thơ, viết văn những lúc bị “mót” giống ông cụ hàng xóm ở khu cầu Trương Minh Giảng. Tuy đă 80 tuổi, tóc bạc phơ, với nhúm râu h́nh cây cọ kiểu Hitler (bố của một anh MC có tiếng thời trước) cụ vẫn hay “mót” bất tử, nên thường dụ khị các bà lao công trong xóm về nhà buổi trưa làm t́nh. Có lần thấy cụ hào hứng, tôi gạ hỏi: “Cụ già vậy mà c̣n phông dữ há!” Ông cụ trả lời: “Làm t́nh cũng như đi cầu. Khi ´mót` là phải đi. C̣n ´mót` đi cầu th́ c̣n ´mót` làm t́nh” Cái kiểu làm thơ t́nh của tôi c̣n  giống trường hợp học tṛ giải toán. (T́nh yêu cũng có ẩn số, cũng khó giải như bài toán đố.) Bài toán khó quá, bí quá, giải măi không ra, anh học tṛ bỏ cuộc, đi ngủ v́ đêm đă khuya. Trong lúc mắt nhắm ngủ, cái đầu vẫn thức tiếp tục làm toán. Có những bài toán được giải trong mơ, anh học tṛ chỉ chép lại khi giật ḿnh thức giấc. Tôi c̣n có tật thi hứng trong lúc…đi cầu. Do thế, có thời tôi chủ trương phát hành “báo…nhà cầu.” kẹp sẵn giấy và viết trong nhà cầu, ở nhà cũng như ở phi đoàn, để trong khi phơi phơi …trút bầu tâm sự, nếu đột nhiên xuất hiện những tư tưởng, những ư, từ mới lạ là chép ngay tại chỗ. Tôi cũng khuyến khích các bạn nên có nhu cầu viết th́ viết vào giấy thay v́ viết bậy bạ lên tường làm dơ nhà cầu, và tôi sẽ chọn lọc biên tập thành tờ báo“Tư tưởng nhà cầu,” để thiên hạ đọc lúc đi cầu.

I-Thơ Cách Tân: Tôi c̣n muốn mở mục “Thơ cách tân, hay Thơ cách thiện” (cải cách – hoàn thiện), lấy những bài thơ nổi tiếng nhất, hay nhất trong lịch sữ thi ca Việt Nam làm đề tài để thi sĩ độc giả góp ư sửa chữa và hoàn thiện. Bởi nhiều bài thơ tuy bất hủ có chỗ đứng trân trọng trong nền văn học VN, nhưng thực tế chỉ có vài câu đặc sắc được mọi người nhớ thuộc ḷng. Toàn bài vẫn c̣n những câu, ư, từ, vần chưa chỉnh, đạt, đọc vẫn thấy ấm ức, chưa sướng, chưa đă v́ vẫn c̣n có thể sửa lại hay hơn. Thí dụ như câu thơ của đại thi sĩ Tố Hữu: “ Đường ta rộng thênh thang tám thước” vẫn bị thần đồng tám tuổi Nguyễn Đăng Khoa sửa lại: “ Đường ta rộng thênh thang ta bước.” hai chữ mới “ta bước” vẫn giữ vần “ước,” lại hợp nghĩa với chữ thênh thang. Tám thước đối với Việt Cộng Tố Hữu là quá thênh thang, nhưng đối với “đế quốc Mỹ”  th́ lại chật chội, hẹp ḥi như một con hẻm nhỏ.

Lấy một bài thơ nổi tiếng, chẳng hạn bài (Hổ) Nhớ Rừng của Thế Lữ đưa vào mục Thơ Cách Tân, Cách Thiện, yêu cầu độc giả góp ư sửa thơ. Một người có thể hoàn thiện vài câu, vài chữ, vài vần nào đó. Người phụ trách sẽ chọn lọc phần tinh hoa của các bài góp ư của độc giả để sáng tạo một (Hổ) Nhớ Rừng mới toàn hảo, không chê được, không sửa được nữa. Và bài (Hổ) Nhớ Rừng cách tân ngoài tên tác giả chính Thế Lữ  c̣n có mục chú thích ghi tên các tác giả khác. Chẳng hạn câu mới, chữ mới được in đậm (bold) và đánh số ghi chú: Số 1 NVX, số 2 NVY…Bài thơ (Hổ) Nhớ Rừng cách tân sẽ trở thành một bài thơ bất hủ đúng nghĩa v́ đó là bài hoàn thiện tuyệt đối. Khi dạy Việt văn cần dạy học sinh cùng lúc hai bài thơ: Bài của Thế Lữ và bài đă cách tân. Việc cách tân, hoàn thiện được áp dụng cho các lănh vực vvan học nghệ thuật khác như: nhạc, văn, hội họa…van học VN sẽ có những bài thơ, bản nhạc, bức họa cách tân tuyệt đối bất hủ. Ngay cả bài Quốc ca “Tiếng Gọi Công Dân” hay “Quốc Dân Hành Khúc,” các bài Hịch Tướng Sĩ, Hận Nam Quan, Chiến Sĩ Vô Danh đều cần cách tân. Bởi một thiên tài cá nhân không thể bằng thiên tài tổng hợp của tập thể. Qua cách tân, nền văn học VN sẽ có những tác phẩm bất hủ tuyệt đối, không chỉ xứng đáng so sánh mà c̣n vượt trội những tác phẩm bất hủ của thế giới, của nhân loại.

II- Thơ Họa Ư: Việt Nam có trường phái Họa vần, tức chọn một bài thơ ưng ư, dùng vần của bài thơ này sáng tác một bài thơ khác. Ngoài ra c̣n có trường phái: Họa Ư, không chú trọng vần của bài gốc, chỉ chú trọng ư và thường biến ư cũ thành một ư mới có tính cách khôi hài, trêu đùa. Tôi thích họa ư từ các bài thơ, bản nhạc bất hủ, đă nổi tiếng qua thời gian. Thơ Họa Ư nên dựa trên một ư tưởng mới lạ hoặc đối lại với ư tưởng  tác phẩm cũ. Lấy bài (Hổ) Nhớ Rừng của Thế Lữ làm tỉ dụ. Bài thơ này bất hủ về phương diện thơ, nhưng phương diện tư tưởng không đạt, nặng tính bi quan, yếm thế, đầu hàng, hết thời. Hoặc câu thơ bất hủ “Nhất Nhật Tại Tù Thiên Thu Tại Ngoại.” Câu thơ này gây tác động tâm lư tiêu cực, ảnh hưởng bất lợi cho các nhà tranh đấu, làm tinh thần họ sa sút, chùn bước trước cảnh tù đày. Bài “Hồ Trường” được hầu hết dân nhậu yêu thích, ngâm nga tại các bàn rượu. (Sau này tại các quán café karaôkê, dân nhậu chuyển sang hát “Túy Ca” thơ của Trương Minh Dũng- anh ruột tôi- do Châu Kỳ phổ nhạc.) Hồ Trường thăng hoa hào kiệt thất chí trong cơn cuồng men. Hồ Trường được bợm nhậu dùng như cứu cánh biện minh cho sự sa đọa, nghiện ngập. Lưu linh tử nếu không ngâm Hồ Trường cũng nghêu ngao với vẻ ngạo nghễ các câu thơ: “Ai bảo rằng say, ai bảo điên. Chân cao, tay thấp múa huyên thiên. Phàm phu đâu biết người say nhỉ. Say nước say nhà lúc ngửa nghiêng.”  Đây chỉ là một lối tự biện của những kẻ vô trách nhiệm, hèn nhát, suốt ngày say sưa v́ nghiện ngập nhưng lại muốn tha nhân nhầm tưởng ḿnh là đấng hào kiệt, trong cơn bỉ vận, t́m quên trong rượu, ôm hận vong quốc, đợi thời!

Trong thời gian nhà tù Chon Buri  tôi có làm vài bài thơ theo khuynh hướng Họa Ư. Có bài dài như “Nhất Nhật Tại Tù,” có bài trung b́nh như “(Ó) Nhớ Trời,” “Hận Trăm Côn.” Tuy chỉ sáng tác trong vài giờ hay một buổi nhưng những tư tưởng, những luận điểm trong các bài thơ này là một quá tŕnh tích lũy từ xúc cảm, những tư duy của ngày tháng dài tù đày. Tuy tôi không thuộc thơ ḿnh, nhưng tư tưởng của các bài thơ là bản sao những  dấu ấn chạm khắc trong năo, trong tim. Tôi thường đề nghị đăng Thơ Họa Ư song song với bài gốc để nêu bật điểm đối nghịch, giữa hai tư tưởng cũ - mới, và thường chua câu “Mong góp ư để hoàn thiện bài thơ” theo khuynh hướng cách tân ở mục I. Trong bài “Nhất Nhật Tại Tù” có câu “Nhất nhật tại tù bán nhật tại ngoại” để đối câu “Nhất nhật tại tù thiên thu tại ngoại.” Trong bài (Ó) Nhớ Trời có câu “A ha! Thời oanh liệt măi c̣n đây!” để đối câu “Than ôi, thời oanh liệt nay c̣n đâu” của (Hổ) Nhớ Rừng của Thế Lữ; hay bài “Hận Trăm Côn” có những chữ “con yêu quỷ,” “Hồ con rơi” để đối với “con yêu quư, ” “Trăi con ơi” trong Hận Nam Quan…Các bài thơ Hồ Phường (đối với Hồ Trường,) (Ó) Nhớ Trời (đối với (Hổ) Nhớ Rừng,) hay “Nhất Nhật Tại Tù” (đối với ư câu thơ “Nhất Nhật Tại Tù Thiên Thu Tại Ngoại”) đă hiễn lộ một số động cơ, nhân tố thúc đẩy một Chiến Sĩ dù kinh qua ba lần tù đày 1975 đến 1983, 1992 đến 1988, và 2000 đến 2003? tổng cộng 17 năm, vẫn sẵn sàng lên đường, tiếp tục ở tù, xem nhà tù như một chốn nghỉ mát dài hạn nhờ tinh thần lạc quan, yêu đời, đầy hy vọng. Sau đây bài thơ “Hận Trăm Côn” gợi ư từ bài “Tân Hận Nam Quan” của Thượng Quân Lê Văn Sắc. Bài này lên án Trung Cộng, Việt Cộng, nhất là Hồ Chí Minh rất đạt, nhưng về mặt chính trị lại…phản tuyên truyền và về mặt văn học thiếu tính đối xứng.

1- Phản Tuyên Truyền: Nguyễn Sinh Sắc là một loại “cẩu phụ” sinh Nguyễn Tất Thành một loại “cẩu tử.” Trong bài “Tân Hận Nam Quan,” trong khi mắng “cẩu tử” Hồ Chí Minh, tác giả lại vô t́nh nâng “cẩu phụ” Nguyễn Sinh Sắc lên cấp “hổ phụ,” giống Nguyễn Phi Khanh, một đại thần lên đường đi đày v́ sơn hà, xă tắc.

2- Thiếu Tính đối xứng: Hận Nam Quan thuộc thể đối thoại, giữa Phi Khanh và Nguyễn Trăi. Tân Hận Nam Quan thuộc thể độc thoại, chỉ Nguyễn Sinh Sắc mắng Nguyễn Tất Thành

́Chú Thích: Để nắm bắt được ư của bài “Hận Trăm Côn,” phần chú thích cần được đăng trước thay v́ sau bài thơ và Hận Trăm Côn cần được đăng song song với Hận Nam Quan để làm nổi bật những tư tưởng đối nghịch hoặc lối chơi chữ trong bài.

1 Tháng 7-1972, Nhà văn Trần Huy Quang đăng truyện ngắn “Linh Nghiệm” trên tạp chí Văn Nghệ của Việt Cộng, và bị cách chức khỏi Ban Biên Tập v́ cố t́nh dựng nên nhân vật Hinh để ám chỉ Hồ Chí Minh. Trong bài Linh Nghiệm, Trần Huy Quang đă kể lại chuyện Nguyễn Sinh Sắc (cha Hồ Chí Minh) kẻ có “tính khí thất thường, ḷng đầy ham hố, ” lạm quyền đánh chết người nên bị phạt trăm côn (trượng), bị gông đầu về Huế và về sau bị đuổi về vườn. Chuyện diễn tả Hồ Chí Minh là tên đa mưu túc kế, ḷng dạ hiểm độc, gián tiếp nhắc chuyện bọn văn nô, bồi bút dựng chuyện HCM khi đọc Luận Cương Lê Nin mừng đến phát khóc, gào lên trước quần chúng tưởng tượng: “Hởi đồng bào bị đọa đày đau khổ!... Đây là con đường giải phóng chúng ta!”

2 Nguyễn Sinh Sắc được người đương thời gọi là Nguyễn Sinh Sát v́ tật nghiện rượu và hung bạo, nhiều lần đánh chết ngựi dân vô tội khi say sưa.

3 Hồ yêu quỷ: Hồ Chí Minh có xú danh “con quỷ râu xanh.”

4 Gạt/c: tức gạt gẩm ái t́nh xong gạc bỏ người t́nh, các cô gái trẻ hộ lư (ủng hộ sinh lư) như cô đầy tớ người Tày Nông thị Chân, (mẹ Nông Đức Mạnh được lên chức Tổng Bí Thư nhờ là con roi của HCM), cô Xuân, khi có thai muốn được làm Bác gái, th́ bị Hồ cho lệnh đập vỡ đầu chết rồi quẳng ra đường cho xe cán để ngụy trang.

5 & 6 Thơ của Tố Hữu

7 Câu này nói móc câu: “Hỡi đồng bào bị đọa đày đau khổ…”

8 Hồ là con rơi chứ không phải con ruột của Nguyễn Sinh Sắc

9 Việt Cộng đă dâng Ải Nam Quan, Bản Giốc cùng một số lănh thổ, lănh hải cho Trung Cộng

10 Hồ Chính Mi là lối đọc ngược của tên Hồ Chí Minh, bắt nguồn từ câu chuyện một anh bộ đội có tất cả anh em bị đưa vào Nam và đều tử trận theo đúng khẩu hiệu: Sinh Bắc, Tử Nam. Trong lúc quá phẫn uất đă nguyền rủa: Hồ Chí Minh! Hồ…Chính Mi. Chính mi đă gây bao cảnh chết thảm cho gia đ́nh ta. Chính mi đă biến dân ta thành ngựa trâu để phục vụ quan thầy

11 Cha Hồ bị gông đầu về Huế v́ tội giết người

12 Chuyện tếu nhân gian ngoài Bắc kể rằng Phạm Tuân được trở thành phi công vũ trụ do hai lư do. 1-Liên Xô nâng đỡ đàn em Việt Cộng. 2-Phạm Tuân có năng khiếu bẩm sinh là chỉ dùng tay…feeling, cảm giác độ nóng, lạnh, khô, ẩm của không khí là có thể định vị được tàu vũ trụ hiện đang bay ngang nước nào, khu vực nào. Trong chuyến bay trở về địa cầu, do trời xấu, mây mù, máy định vị tàu vũ trụ lại bị hỏng, phi công vũ trụ trưởng bèn nhờ Phạm Tuân cho biết tàu vũ trụ đang bay qua không phận nước nào. Phạm Tuân vừa tḥ tay ra khỏi khoang tàu liền rút tay trở lại ngay, thay v́ giữ lâu chừng 5, 7 phút như thường lệ để feeling. Trưởng tàu gắt gỏng hỏi: “Vừa tḥ ra lại thụt vào nhanh vậy làm sao đoán chính xác vị trí? Nguyễn Tuân nhăn nhở trả lời: Đồng chí yên tâm! Mới tḥ ra bị giật mất cái đồng hồ đeo tay, chắc chắn 100% chúng ta vừa bay qua Hà Nội, thủ đô của Miền Bắc XHCN, bởi không đâu trên thế giới có diệu thủ cao cường như vậy. Các từ trong ngoặc kép không đọc, chỉ để làm rơ nghĩa, và để giữ đúng 8 chữ thể thơ bát cú.

13 Thơ Trần Dần: “Ta bước đi không thấy phố không thấy nhà - Chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ.”

14 Nguyễn Sinh Sắc ṃ về ẩn thân ở miệt Cao Lănh, làm nghề lang băm kiếm ăn và chết già tại đó.

 

 

HẬN NAM QUAN

 

Phi Khanh:

Con yêu quư! Chớ xuôi ḷng mềm yếu

Gác t́nh riêng vỗ cánh trở về Nam.

Con về đi! Tận trung là tận hiếu!

Đem gươm mài bóng nguyệt dưới khăn tang.       

Nếu trời muốn cho nước ta tiêu diệt,

Th́ lưới thù sẽ úp xuống đầu xanh.           

Không bao giờ! Không bao giờ con chết!

Về ngay đi rồi chí nguyện công thành.

Nghĩ đến cha một phương trời ảm đạm,

Th́ nghiến răng, vung kiếm quét quân thù.

Trăi con ơi! Tương lai đầy ánh sáng

Cha đứng đây trông suốt được ngàn thu  

 

Nguyễn Trăi:

Cha nói đến tương lai đầy ánh sáng

Khiến ḷng con bừng tỉnh một cơn mê.

Quỳ lạy cha, cha lên đường ảm đạm,

Rời Nam Quan, theo gió, con bay về.

 

 

Phi Khanh:

Ôi sung sướng! Trời sao chưa nỡ tắt,

Về ngay đi, ghi nhớ Hận Nam Quan,

Bến Kim Lăng cho đến ngày nhắm mắt,

Cha nguyện cầu con lấy lại non sông.

 

HOÀNG CẦM

HẬN TRĂM CÔN 1

 

Nguyễn Sinh Sát: 2

Con yêu quỷ! Hăy nuôi ḷng khuyển mă 3

Gạt/c Chân, Xuân vỗ cánh Max-cơ-va 4                          Con đi đi! Tận Nga – Hoa tận hiếu!

Thờ Mao-Tịt, thờ Xít-Lin bất diệt. 5

Nếu con muốn Việt Nam chư hầu đỏ

Nguỵ quân, quyền mồ tập thể cỏ xanh

Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ 6

Con đi ngay! Mau chí nguyện công thành.

Lợi dụng bần cố đọa đày đau khổ 7

Vung búa-liềm tận diệt lũ dân Nam

Hồ con rơi! Tương lai hồng như máu 8

Cha về vườn trông suốt (số phận) Ải Nam Quan 9

 

Hồ…Chính Mi: 10

Cha nói đến tương lai hồng như máu

Khiến ḷng con nổi máu…Dracula

Quỳ lạy cha, cha (bị) gông đầu về Huế 11

Rời Nam phương, (con) cỡi (tàu) vũ trụ (theo) Phạm Tuân12

 

Nguyễn Sinh Sát:

Ôi đả điếu! Mưa sa nền cờ đỏ 13

Lên đường ngay, ghi nhớ Hận Trăm Côn

Lang băm miệt vườn đến ngày tắt thở 14

Cha nguyện cầu con bán trọn non sông.

 

LƯ TỐNG                                          

 

 

BIỆN PHÁP CHỐNG BẮT KHÔNG TẶC VÀ KHỦNG BỐ

 

Mỗi người trong chúng ta đều có một niềm mơ ước . Những mơ ước tựu trung gồm các lănh vực : T́nh, Tiền, Địa vị, Sắc đẹp, Danh vọng . Một số ít có những lư tưởng cao thượng, quan tâm đến tha nhân, nhân loại hơn bản thân . Bản thân Tôi có người nhận xét : Tôi thích “chơi trội” để nổi tiếng . Có người nghĩ : Tôi xả thân v́ đại nghĩa, quê hương … Tôi ít quan tâm dư luận v́ biết ḿnh muốn ǵ, làm ǵ, dù đôi lúc cũng cảm thấy bị thương tổn v́ chưa loại bỏ được bản chất hỉ, nộ, ái, ố … của con người . Là kẻ “không giống ai,” tôi có ước mơ không giống ai : “Tôi ước ao được đi trên một chuyến bay bị Không Tặc !” Ước ao nầy vẫn  chưa thành hiện thực dù tôi đă một lần trở thành Không Tặc “bất đắc dĩ” để giải cứu dân tộc tôi khỏi gông cùm Cộng sản, và cũng thử kinh qua kinh nghiệm làm Không Tặc để t́m biện pháp góp tay chống không tặc hữu hiệu . Và hiện thời tôi lại bị buộc tội Không Tặc bằng những bằng chứng bịa đặt bởi những thế lực ác ma, bởi thái độ dững dưng, vô trách nhiệm của các nhà lănh đạo thế giới . Là kẻ ước mơ có mặt trên một phi cơ  bị không tặc để “bắt không tặc” và đă từng không tặc, tôi tự nghĩ ḿnh tạm có đủ kinh nghiệm để bàn biện pháp chống và bắt không tặc .

I . Điểm Mạnh Và Điểm Yếu Của Không Tặc

1 . Điểm mạnh : Điểm mạnh của Không Tặc là Lỗ Hổng của hệ thống an ninh phi trường và bản chất sợ hăi của hành khách . Nhiều nhóm Không Tặc ( KT ) đưa vũ khí lên phi cơ trước nhờ gài người trong các Tổ vệ sinh, Tổ chuyển hành lư, thức ăn, sửa phi cơ, Tổ an ninh và bảo vệ phi trường . Có KT đem lọt vũ khí lên phi cơ nhờ hệ thống máy móc kiểm tra hành lư lạc hậu, nhân viên kiểm tra bất cẩn, hoặc dùng những chất liệu chất nổ mới, ngụy trang tinh vi . Nhiều KT không có vũ khí ( như Tôi ) chỉ dùng hù dọa (bluff) dựa trên bản chất hèn nhát, sợ hăi của con người và trên quy tắc, điều lệ không hành cũ phi lư : Thỏa măn mọi yêu sách của KT v́ an toàn của hành khách . Ngoài ra c̣n là sự tiếp cận pḥng lái phi cơ quá dễ dàng .

2 . Điểm yếu : Điểm yếu của KT  là một người hay một nhóm nhỏ người phải khống chế một tập thể hàng trăm người . Khoảng cách giữa KT và hành khách (HK) gần trong tầm tay, đường di chuyển (aisle) là đường độc đạo, KT bị bao vây không có ngơ thoát. Nếu bị HK phản công,, KT cầm chắc thất bại dù có vũ khí . Khi phi cơ ở dưới đất, KT c̣n bị tấn công bởi các đội đặc nhiệm chống KT chuyên nghiệp, hùng hậu . Bởi vậy, dù gây hậu quả nghiêm trọng, hầu hết KT đều kết thúc bi thảm : chết, ở tù, hiếm KT đạt được yêu sách : thả đồng bọn, tiền chuộc … và rút lui an toàn .

II . Những Biện Pháp Mới Chống Không Tặc Sau Vụ 9-11

1 . Biện pháp dưới đất :

a - Thanh lọc kỹ các thành phần có cơ hội tiếp cận phi cơ .

b - Tăng cường biện pháp kiểm tra hành khách và hành lư .

c - Chụp h́nh và lấy dấu tay .

d - Theo dơi chặt chẽ sinh viên du học : Kiểm tra sự hiện diện tại lớp học, nơi cư trú, các sinh hoạt …

e - Kiểm tra và hồi hương các du khách lưu quá hạn, di dân bất hợp pháp, tạm thời hợp pháp hóa lao động người Mễ Tây cơ có chủ xác nhận …

f - Hạn chế cấp chiếu khán và kiểm tra kỹ khi cấp chiếu khán công dân các nước được liệt sổ đen .

g - Lập Bộ An ninh Quốc nội trực tiếp phụ trách chống khủng bố và KT .

h - Tăng cường kiểm tra biên giới .

2 . Biện pháp trên trời :

a - Thay đổi điều lệnh chống không tặc : Thay v́ thỏa măn mọi yêu sách của KT, t́m mọi biện pháp chống lại KT .

b - Trong trường hợp trầm trọng, bắn hạ phi cơ bị không tặc, để tránh tái diễn vụ 9-11

c - Thiết kế cửa pḥng lái chống xâm nhập và phá hoại

d - Đưa nhân viên an ninh có vũ khí theo phi cơ .

e - Hủy bỏ hoặc tŕ hoăn các chuyến bay nghi ngờ bị KT .

III . Phê B́nh Các Biện Pháp An Ninh Mới

1 . Hủy bỏ hoặc tŕ hoăn các chuyến bay t́nh nghi bị KT :

Nhiều chuyến bay từ Châu Âu hoặc Nam Mỹ đến Hoa Kỳ trong dịp Giáng Sinh và Tết Dương lịch 2004 bị hủy bỏ hoặc tŕ hoăn v́ có nguồn tin t́nh báo hoặc có tên hành khách khả nghi, kể cả một chú bé có tên trùng tên KT bị theo dơi . Bọn khủng bố sẽ lợi dụng biện pháp nầy gọi điện thoại công cộng hù dọa đặt chất nổ, bị không tặc, làm hàng không quốc tế và nội địa bị khủng hoảng và tê liệt .

Việc đơn giản : hành khách nào khả nghi chỉ giữ hành khách đó để kiểm tra, điều tra, chuyến bay nào có nghi vấn kiểm tra phi cơ và hành khách kỷ hơn là đủ .

2 . Nhân viên An ninh có vũ khí :

Nhiều quốc gia chấp nhận biện pháp nầy như Hoa Kỳ, Pháp, Singapore … và có quốc gia chống đối kịch liệt như Anh quốc . Biện pháp nầy hại nhiều hơn lợi, cần dẹp bỏ .

a - Lợi : có thể trấn áp hoặc ngăn chận ư đồ cướp máy bay của những KT đơn độc, kém khả năng, không có vũ khí hoặc vũ khí thô sơ như dao các loại.

- Gây tâm lư yên tâm cho một số hành khách .

b - Hại :

- Tốn kém huấn luyện và trả lương nhân viên an ninh .

- Đạn lạc giết hành khách vô can .

- Đạn xuyên phá thân phi cơ ở cao độ gây t́nh trạng thiếu oxy hoặc giảm áp suất, gây nguy hiểm cho sức khỏe và tính mạng HK .

- Đạn xuyên phá các cơ phận điều khiển hoặc động cơ phi cơ, gây tai nạn phi cơ thảm khốc.

- Dùng đạn không công phá hoặc gây mê : Một nhân viên an ninh không thể trấn áp một nhóm KT đông người .

- Gián tiếp giúp vũ khí cho KT . Việc cướp súng nhân viên an ninh quá dễ . Chỉ cần ba tên KT không có vũ khí ngồi dọc các ghế hành lang, cách nhau vài ghế . Tên KT ngồi vị trí giữa đứng lên tuyên bố KT máy bay . Nhân viên an ninh bắt buộc phải xuất đầu lộ diện để khống chế tên nầy . Tên KT thứ nh́ ở vị  thế “sau lưng” viên an ninh ( armed air marshal ) bất ngờ tấn công từ sau . Tên KT chớp cơ hội cướp súng, và tên thứ ba nhảy vào phụ lực . Với phương pháp nầy, chỉ cần 3 người, KT từ không vũ khí trở thành có vũ khí để áp đảo HK, phá cửa pḥng lái, uy hiếp phi công và cướp quyền điều khiển phi cơ .

IV – Góp Ư Bổ Túc Các Biện Pháp An Ninh Mới

1 . Dưới đất :

a - Ngoài các cổng trang bị Metal Detector, máy scan thông thường, mỗi phi trường tùy theo tầm mức lớn, nhỏ, cần tăng cường một hay vài chó nghiệp vụ kiểm tra tổng quát . Chó ngoài năng khiếu bẩm sinh khám phá các vật cấm dấu trong người, hành lư, c̣n có tác động “tâm lư” không chỉ với KT mà cả với những HK chuyển lậu ma túy đường hàng không .

b - Gắn Camera tại mỗi pḥng đợi, pḥng vệ sinh, và thiết lập một pḥng trung tâm kiểm tra tổng quát toàn  bộ hành khách nhờ hệ thống Camera nầy, khám phá và thông báo kịp thời cho cảnh sát, an ninh phi trường chận xét, bắt giữ kẻ t́nh nghi .

2 . Trên phi cơ :

a - Pḥng lái phi cơ ngoài thiết kế cửa chống phá hoại, xâm nhập, cần thiết kế bồn vệ sinh nhỏ bên trong . Thức ăn, nước giải khát phi công và phi công phải vào pḥng lái khóa cửa lại, trước khi hành khách lên phi cơ . Tuyệt đối khóa cửa pḥng lái ( cockpit ) trong suốt thời gian khách hiện diện trên tàu, bởi KT có thể lợi dụng lúc phi công mở cửa đi vệ sinh hoặc nhận đồ ăn, thức uống để đột nhập pḥng lái, khống chế phi công .

b - Pḥng vệ sinh của HK hạng nhất và business class không nên thiết kế gần cửa pḥng lái phi cơ . Nếu đă thiết kế, không dời được, cấm HK các hạng khác xử dụng pḥng vệ sinh nầy để hạn chế số HK tiếp cận gần cửa pḥng lái .

c - Gắn camera tại mỗi khoang tàu và Tivi theo dơi đặt tại pḥng lái . Cửa pḥng lái cần thiết kế 2 lỗ nhỏ, một lỗ ngang tầm mắt để nh́n được người bên ngoài, một lỗ ngang tầm ngực để đặt ṇng súng . Súng loại nhỏ, bắn đạn hoặc kim gây mê .  Chuyên viên không hành phụ trách thêm phần theo dơi tivi, khám phá các hoạt động t́nh nghi, điều động và thông báo số KT, vị trí KT và bắn KT nào đến gần cửa pḥng lái .

d - Ở mỗi khoang tàu có trang bị nút báo động để nhân viên phi hành bấm báo động kịp thời. Nhân viện phục vụ phi hành đều trang bị loại súng thiết kế đặc biệt, nhỏ gọn, rẻ tiền có thể đeo ở cổ tay, dưới tay áo, trang bị đạn, kim gây mê hoặc xung lực điện để bắn KT ở cự ly gần .

e – Phi cơ cần trang bị b́nh thuốc gây mê nhẹ trong hệ thống điều ḥa nhiệt độ, nút điều khiển gần phi công . Ghế phi công và chuyên viên không hành có trang bị mặt nạ dưỡng khí chống gây mê .

f - Xếp hành khách thanh niên khỏe mạnh ngồi ghế đường đi (aisle), trẻ em và người già, yếu ghế giữa và ghế cửa sổ . Khi hữu sự, HK trai tráng ở vị trí thuận lợi để tấn công KT đồng loạt . Vũ  khí là sung xung lực điện, seat belt với đầu bằng kim loại. Hành khách thường xuyên sử dụng phương tiện hàng không nên tập đ̣n đánh bằng seat belt . Phần tŕnh bày thủ tục an toàn trên phi cơ nên dùng Tivi, ngoài các hướng dẫn thông thường như cửa Emergency, mặt nạ dưỡng khí, gài seat belt … cần thêm : cách dùng sung xung lực điện, cách gở seat belt ra khỏi ghế, cách cầm seat belt đánh, siết cổ KT, cách tấn công một hay nhiều KT bằng một đoạn phim biễu diễn để HK vừa thưởng ngoạn, vừa ôn tập cách đối phó, và để “hù” KT . Kết thúc bằng đoạn phim tài liệu : phi cơ đâm vào Tháp Đôi ngày 9-11 để hành khách ư thức rằng quyết chiến là con đường duy nhất để sống c̣n và chiến thắng vinh quang, nếu không nhận lănh số phận kết thúc bi thảm .

g - Đặt phần thưởng từ 50 ngàn đến 1 triệu MK cho những cá nhân hoặc nhóm HK có công bắt KT dựa trên băng camera quay khoang hành khách .

h - Bắt đầu đưa vào chương tŕnh giáo dục, từ tiểu học đến đại học, môn học vơ, tính điểm như các môn khác, mỗi lớp phải đủ điểm cho một đẳng cấp tương đương, và khi xong trung học, mọi học sinh đều đạt đai đen . Một dân tộc mà mỗi công dân đều có vơ nghệ giỏi, ngoài sức khỏe tốt, ngoại h́nh đẹp, c̣n đủ khả năng tự vệ và tự tin . Xă hội có khả năng loại trừ nạn trộm cướp, băng đảng, ngay cả nạn ngoại xâm, độc tài, bởi những kẻ xấu, kẻ ôm mộng thống trị quần chúng, cướp nước sẽ chùn tay, v́ không thể ỷ mạnh hiếp yếu bởi chúng luôn luôn là nhóm thiểu số, luôn luôn yếu thế .Trên một phi cơ, mọi HK đều có cấp đẳng đai đen trở lên, không tên KT, nhóm KT nào dám cướp máy bay dù chúng có vũ khí .

V . Một Hoạt Cảnh Điển H́nh Bắt Không Tặc Trên Không

1 . Khi một hay nhiều tên KT đứng dậy tuyên bố cướp phi cơ, nhân viên phi hành ngoài ṿng khống chế của KT bấm nút báo động . Và các nhân viên khác bắn tên không tặc ở cự ly gần ḿnh nhất .

2 . Phi công báo cáo thẩm quyền phi cơ bị KT, chuyên viên không hành theo dơi màn h́nh hệ thống camera báo cho HK biết có bao nhiêu KT, trang bị, vị trí và trực tiếp chỉ huy cuộc tấn công, đồng thời phụ trách bắn hạ các tên KT đến gần cửa pḥng lái .

3 . Tất cả HK thanh niên ngồi dọc hành lang mở seat belts, những HK ở vị thế sau lưng KT tấn công bằng súng xung lực điện hoặcseat belt trước, xong HK bên trái và phải KT,  HK trước mặt KT và bắt sống KT cũng bằng súng xung lực điện, cũng bằng dùng seat belt siết cổ hoặc trói tay, chân .

4 . Nếu KT đông, có vũ khí nặng, có thể tàn sát HK hàng loạt, phi công và chuyên viên không hành trong pḥng lái mang mặt nạ và bấm nút xă khí gây mê và đáp khẩn cấp xuống phi trường gần nhất .

5 . Sau  khi đáp, phi công và chuyên viên không hành (navigator) theo cửa sổ pḥng lái dùng dây trang bị sẵn tụt xuống rời phi cơ và giao toàn bộ hành khách và KT bị gây mê cho các đội cứu thương và cảnh sát bắt KT theo sự chỉ điểm của chuyên viên hàng không .

VI . Một Hoạt Cảnh Điển H́nh Bắt Không Tặc Dưới Đất

Nếu KT có mặt nạ chống hơi độc và có vũ khí, nhưng không đủ khả năng đột nhập pḥng lái, sau  khi xả khí gây mê HK và đáp xuống phi trường gần nhất, 2 phi công rời phi cơ và chuyên viên không hành ở lại trong cockpit, theo dơi và báo cáo t́nh h́nh để Đội Đặc nhiệm chống KT nắm vững các yếu tố tấn công .

1 .  Toán Đặc nhiệm có thể tiếp cận phi cơ bị KT từ trên trời, bằng cách đu dây xuống từ các trực thăng “hover” cao trên đầu phi cơ bị KT .

2 . Tính hướng gió, thả khói mù tối đa để toán đặc nhiệm tiếp cận phi cơ .

3 . Một số lực lượng đặc nhiệm leo lên pḥng lái qua cửa sổ . Nhờ tất cả HK bị đánh mê và nhờ TV camera họ có thể nắm vững t́nh h́nh KT, mở cửa pḥng lái bắn hạ KT bằng các loại đạn đặc biệt không gây hư hại phi cơ hoặc tử vong, chỉ gây mê để bắt sống toàn bộ KT.

VII . Bắn Hạ Phi Cơ Bị Không Tặc

Trong trường hợp KT có lực lượng đông, có đủ vũ khí nặng, có mặt nạ chống hơi độc và có đủ khả năng phá cửa pḥng lái để uy hiếp phi công, phi công vừa thông báo cho phi cơ tiêm kích sẵn sàng bắn hạ, vừa cố gắng đưa phi cơ ra khỏi phạm vi đông người, nhà cửa trước khi bị KT khống chế hoàn toàn .

VIII . Chống Khủng Bố

1 . Yếu tố Nhân Dân : Các nước CS, hành động khủng bố thường bị phát hiện sớm v́ cách tổ chức quần chúng chặc chẻ : Tổ tam tam, từng ba người có nhiệm vụ theo dơi nhau, báo cáo và chịu trách nhiệm . Các quốc gia tự do không thể dùng biện pháp bắt buộc kiểu Cộng sản, nhưng việc dùng tưởng thưởng c̣n hữu hiệu hơn . Mỗi công trạng chống, bắt tội phạm, khủng bố đều được tưởng  thưởng thích đáng, giá trị hiện kim cao, nên mỗi công dân sẽ tự động góp sức .

2 . Vũ khí : Ai cũng hăng hái bắt không tặc, khủng bố nếu họ có đủ tự tin về sức mạnh thể lực bản thân . Trước khi hoàn  thành chương tŕnh “vơ nghệ hóa” toàn  dân, có thể chế tạo loại súng phóng xung lực điện, h́nh dạng như bút Bic giắt túi . Bấm nút, súng có thể phóng một chưỡng điện đủ mạnh để đánh té tên khủng bố trong cự ly vài thước . Mỗi súng có thể phóng điện tối đa ba (3) lần . Và khi phóng điện, súng c̣n phóng tiếng hú báo động . Mọi công dân không bị bệnh tâm thần đều được phát một khẩu, có số đăng kư và luôn luôn đem theo, đeo trên túi áo chẳng hạn . Ai thấy kẻ t́nh nghi bắn ngay . Một người có thể bắn hạ 3 tên đứng gần ḿnh chớp nhoáng . Tiếng cảnh báo khi súng phóng điện sẽ báo động cho dân chúng quanh khu vực để họ tiếp tay tấn công và bắt tên tội phạm, khủng bố . Loại súng có tiếng báo động không sợ bị đánh cắp, hoặc các tội phạm lạm dụng, bởi nếu chúng dùng, sẽ tự tố cáo ḿnh đang làm việc ám muội .

3 . Nút báo đông : Trên đường phố, các trạm xe, phi trường, trên tàu thủy, tàu lửa … cần thiết lập một hệ thống nút báo động . Bất cứ ai phát hiện trường hợp phạm tội ngoài tầm súng phóng chưởng điện, có thể bấm nút để báo động toàn khu vực, tất cả mọi người và nhân viên an ninh, cảnh sát, bảo vệ cùng bắt kẻ phạm pháp .

4 . Gắn hệ thống camera trên đường phố, những điểm tụ tập đông người để theo dơi .

5 . Tưởng thưởng người có công đồng thời trừng phạt kẻ lạm dụng súng và các nút báo động để gây mất trật tự công cộng .

6 . Một hoạt cảnh bắt khủng bố :

Một người đi đường chợt phát hiện một kẻ khả nghi chưa chắc 100%, chỉ súng vào y bắt đứng lại để cảnh sát tra hỏi . Nếu y tỏ ư kháng cự, bỏ chạy, bắn ngay, cũng như phát hiện kẻ khả nghi chuẩn bị việc phá hoại . Người phát hiện có thể bắn tối đa 3 tên khả nghi, và tiếng báo động sẽ cảnh giác các hành khách cùng khu vực tiếp tay tấn công và bắt tội phạm . Những người đă sử dụng súng sẽ được cảnh sát cấp giấy chứng nhận để “charge” lại súng và camera sẽ ghi lại các hoạt động để tưởng thưởng những người có công xứng đáng.

IX . Kết Luận

Bắt K T và khủng bố cũng dễ như bắt chim bay lạc vào pḥng cửa sổ đóng kịp thời . Các trang thiết bị đề nghị trên đều rẻ tiền, dễ chế tạo, chỉ cần điều chỉnh seat belt cho dễ cầm và phần kim loại để khóa thành một vũ khí đánh trúng đầu đủ bất tỉnh ngay . Việc xếp chỗ ngồi hành khách chẳng gây phiền toái, chi phí thêm một số chó nghiệp vụ có thể cân bằng bằng cách giảm các nhân viên bảo vệ, an ninh và trung tâm theo dơi tại phi trường đều ít tốn kém . Việc huấn luyện các nhân viên phi hành sử dụng súng bắn đạn thuốc mê, súng xung lực điện chỉ cần một khóa học . Chỉ việc huấn luyện toàn  bộ nhân dân một nước giỏi vơ nghệ hơi tốn th́ giờ, nhân lực vơ sư trong giai đoạn đầu và đợt  đầu . Khi vơ nghệ trở thành một môn học bắt buộc, tính điểm, mọi việc đều vào nề nếp .

Trên đời nầy mọi việc đều được giải quyết dễ dàng nếu toàn dân đều “vô úy” nhờ có khả năng, tự tin và quyết tâm . V́ sợ hăi, v́ tâm lư “Tôi phải sống,” nên hơn 3 ngàn người đă chết v́ 19 tên KT tay không, chỉ có mấy cây dao “giả”. Ngay cả chiếc phi cơ đâm đầu xuống cánh đồng Pensylvania gây tổn thất nhân mạng hành khách cũng chỉ v́ những người quyết định “Let‘s Roll” quá trễ! Tôi vẫn ước mơ đi trên một chiếc máy bay bị không tặc để chứng minh cho mọi hành khách hàng không thấy rằng, với một seat belt làm vũ khí, một hành khách can đảm và có tí vơ nghệ có thể hạ sát 2 hoặc 3 tên KT một cách dễ dàng, cũng như tôi đă từng chứng minh việc xâm nhập vùng trời của các nước CS như VN và Cuba, những nước tự quảng cáo “vùng trời bất khả xâm phạm,” cũng dễ như đi chợ hay đi dạo cảnh . Tôi bật cười khi nh́n cảnh Saddam Hussein râu, tóc bù xù như người rừng, chui ra từ một lỗ chuột đầu hàng và ngoan ngoăn cúi đầu, há miệng để một y sĩ Mỹ nắm tóc t́m chí, rận, banh miệng khám DNA . Một kẻ hèn nhát, tầm thường như vậy mà 25 triệu người dân Iraq sợ hăi quá độ, để y biến thành bạo chúa, và hàng trăm ngàn người khuất phục để chịu chết dưới bàn tay của kẻ hèn nhát, tồi tàn kia !

Công dân của mỗi nước nhờ chương tŕnh tập vơ nghệ đều khỏe mạnh, thể h́nh đẹp, có đủ sức tự vệ, xă hội loài người sẽ tốt đẹp hơn v́ loại bỏ dần các tệ nạn xă hội, các cuộc xâm lăng và các tập đoàn độc tài, bạo chúa, v́ con người đủ tự tin để trở thành “vô úy”.

Những tên Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh … c̣n hèn mọn gấp ngàn lần tên Saddam Hussein, vậy mà 80 triệu người dân VN, ai cũng hănh diện về 4 ngàn năm văn hiến, về tinh thần bất khuất của ṇi giống Việt, lại cam tâm cúi đầu để một đám đầu gấu mười mấy tên trong Bộ Chính trị đè đầu, cỡi cổ đày đọa ! Tiệp khắc chỉ cần mầy trăm ngàn người xuống đường cũng đă làm nên cuộc “Cách mạng nhung,” Georgia (Grudia) chỉ cần mấy ngàn người lăn xă vào Quốc hội cũng hoàn thành cuộc “Cách mạng Hoa Hồng” . Tám chục triệu người Việt chỉ cần một sáng thức dậy, đồng loạt ra ngồi dọc theo các con đường chính tại nơi cư ngụ, chẳng cần đi làm, chẳng cần đi kiếm ăn, chẳng cần nói, chẳng cần trả lời, cứ ngồi chơi khơi khơi mặc cho bộ đội, công an VC la hét, ra lệnh … th́ tự nhiên thành một cuộc “Cách mạng ngồi”. Chẳng chết Ông Tây nào, mà khi đứng dậy, có đủ Tự do, Dân chủ, Nhân quyền, sẽ đổi đời và được sống xứng đáng với nhân phẩm của con người . Ngày nào c̣n sợ hăi, c̣n tâm lư “Tôi phải sống” th́ con người c̣n tiếp tục chết, c̣n tiếp tục bị đọa đày, đau khổ . Chỉ khi nào mọi người đều “vô úy,” và đều quyết tâm thét lớn “ “Tôi phải chết,” khi đương đầu với kẻ thù, kẻ ác, th́ con người mới được sống và sống xứng đáng với giá trị con người .

 

LƯ TỐNG

Rayong Thái Lan, ngày 02/02/2004

 

HẠ CỜ TÂY

 

I . Thú Hạ Cờ Tây

Năm Khỉ nói chuyện Hạ Cờ Tây có vẻ không hợp khẩu vị, thay v́ bàn chuyện ăn óc khỉ  nhân sâm, cao khỉ, uống sỏi mật, huyết linh, đặc biệt món môi đười ươi, một trong bát trân chỉ hàng vua chúa, quan quyền và hạng thượng lưu mới đủ khả năng thưởng thức gồm : “gan rồng, gan phụng, thịt chim dủ di lộn, đuôi cá lư ngư, môi đười  ươi, thỏ hàng nàm, mí mắt heo con và bàn tay gấu .” Đặc biệt tại Mỹ, nói chuyện ăn thịt chó là điều cấm kỵ ! Với hoạt động tích cực của các Hội Bảo Vệ súc vật, có tay ghiền thịt chó bị bỏ tù vài năm v́ tội ăn thịt chó cũng đă xảy ra . Năm trước, khi Hàn quốc và Nhật bản đăng cai bóng đá thế giới, một trong những đề tài nổi cộm là t́nh trạng ăn thịt chó phổ biến tại Hàn quốc . Thịt chó tại Hàn quốc được bán trong những đại tửu lầu như một món ăn sang trọng, khác kiểu thịt chó b́nh dân ở Ngă Ba Ông Tạ, Hố Nai … Tuy vậy, đọc hết bài, quư độc giả sẽ thấy “Hạ Cờ Tây” trong năm Giáp Thân không trái cẳng ngỗng mà c̣n rất hợp thời sự .

1 . Hạ Cờ Tây Tại Việt Nam :

 Thời kỳ phục vụ tại căn cứ 20 Chiến Thuật Không Quân/ Phan Rang, tôi “đỡ đầu” một nhóm trong đám phi công Phi Đoàn Ó Đen Hạ Cờ Tây mỗi tuần trung b́nh hai lần . Gọi là “đỡ đầu” v́ trong nhóm tôi là chủ Câu lạc bộ Sĩ quan, tạm xem có máu mặt hơn anh em, nên mỗi lần đi Hạ Cờ Tây, tôi đều phụ trách trả tiền và khấu trừ dần vào tiền bay của các bạn . Thỉnh thoảng tôi đứng chủ xị đải bạn bè và lắm khi tôi chủ động bắt chó để ăn miễn phí . Đặc trưng của thời ăn thịt chó nầy là ngoài đám đực rựa, c̣n có sự tham dự của các nữ đệ tử thư kư, chiêu đải viên Câu lạc bộ . Tôi dụ khị các cô đi ăn thử vài lần, và cuối cùng các cô cũng ghiền thịt chó không thua ǵ Sếp ḿnh . Thịt chó là món vừa ngon - mùi vị đặc biệt hơn các thứ sơn hào hải vị khác theo quan niệm ẩm thực bản thân - vừa rẻ tiền . Tuy ở địa vị “tư bản”, nhưng nhậu nhiều cũng “hao”, v́ vậy ban đêm đi chơi về, tôi vẫn thường trực trong tư thế sẵn sàng chiến đấu . Bất cứ gặp cô, chú chó nào, dù “nhất mực, nh́ khoang, tam vàng, tứ đốm,” tôi đều trổ tài lạng lách, dùng xe Pick up của Câu lạc bộ cán chó để ăn chùa, v́ kiếm được một chú chó, chủ tiệm cho cả đám ăn free thịt chó thỏa mái, chỉ tính tiền bia, thuốc lá. Sinh nghề tử nghiệp . Có mấy lần rượt chó, tôi suưt húc cột đèn hoặc đâm sầm vào cây cối, hàng rào dọc đường . Cho tới một lần, đang thưởng thức món cầy nướng thống khoái, bỗng một con chó ghẻ lỡ xuất hiện, tiến đến gần bàn kiếm xương rơi văi . Thân h́nh con chó xác xơ lông, đầy những măng da lác và lỡ lói đến kinh tởm . Tôi mất hứng ăn thịt chó một thời gian . ( Người ta bảo “ chó không ăn thịt chó” là một điều sai lầm .) Ăn thịt chó có nữ đệ tử cùng ăn, cùng nhậu vui hơn ăn thịt chó cùng đám toàn đực rựa . Các nữ đệ tử vừa trẻ trung, vừa xinh đẹp lại đươc huấn luyện đúng tiêu chuẩn, nên vừa ăn nhậu, vừa đuà giỡn “chăm phần chăm” với các cô không ǵ thú vị bằng .

“Sống ở đời ăn miếng dồi chó, chết về âm phủ biết có hay không ?” Một bợm chó nào đă chó hứng được câu thơ chó hay để đời ! Thời kỳ “Không Tặc” (1992), ở tù khám Chí ḥa, tuần nào anh Trương Minh Dũng ( cùng khóa tướng Ngô Quang Trưởng, đồng tác giả với Châu Kỳ bản nhạc “Túy ca” được giới dân nhậu hải ngoại thời nay chịu hơn cả bài thơ Hồ Trường thuở trước ) cũng đem thịt chó vào ngày thứ Sáu ( ngày thăm nuôi của khu Tử h́nh ) trong số quà thăm nuôi . Ngoài thịt chó anh c̣n ngụy trang bia trong các loại ca lớn đựng nước giải khát, để vừa nói dốc, vừa nhậu . Một số tù “nước ngoài” được thăm nuôi đặc biệt tại pḥng khách trại, thay v́ gặp thân nhân ở khu thăm nuôi nh́n nhau qua lưới B40, để Giám thị hoặc chuyên viên An ninh Bộ tiện theo dơi . Cán bộ Trại chắc biết vụ bịa bọt nhưng làm lơ để mong “Không Tặc” có tí cay cay, yêu đời đỡ  “quậy”.Khôi hài nhất là cả thời kỳ tôi tuyệt thực ( 48 ngày ), anh vẫn kè kè ca bia bự, gạ gẫm tôi uống . Là người sống theo nguyên tắc, tôi dứt khoát  từ chối, thà nhịn thèm .

Thời trại Ba Sao, Nam Hà, sếp Lấn ( Trưởng Trại ) biết tôi ghiền thịt chó v́ hay nhờ bà Sâm, Đại úy cán bộ phụ trách căng tin, mua thịt chó, nên mỗi dịp ăn mừng chiến thắng (đá bóng, voleil, hoặc nhận cờ Thi đua Bộ …) Trại thường chiêu đăi cán bộ thịt cầy, vừa hợp khẩu vị, vừa tiết kiệm ngân sách v́ Trại nuôi nhiều chó, sếp Trại cho Sơn, đệ tử h́nh sự phụ trách phục vụ “tù cậu” Kiên giam lễ mễ bưng cả khay thịt chó vào cho chúng tôi bồi dưỡng . Khu tôi có 4 người, 3 tay từ  Mỹ về, và một đại gia người Singapore buôn lậu vàng, nhưng 2 tay không ăn, anh Tư th́ ăn đại khái, ḿnh tôi hẩu xực, c̣n thừa cho đệ tử . Dân Huế ăn thịt chó là điều hi hữu v́ thời nhỏ ở Huế, tôi ít thấy ai nhậu “mộc tồn”. ( Mộc tồn tức cây c̣n, tức con cầy ).

2 . Hạ Cờ Tây Ở Nước Ngoài :

Ở Mỹ khó khăn như vậy mà tôi cũng nhậu thịt chó được mấy lần . Các bạn biết tôi ghiền thịt chó nên mỗi lần nghe có mối thịt chó, họ gạ gẫm xin một bịch dù không thích ăn, cất ngăn đá để dành chiêu đăi Hàn sĩ . Có mấy lần được ăn thịt tươi, v́ vùng Versailles có quá nhiều chó, và mấy cha, mấy thầy cả cũng ghiền, nên bắt chó nhà thờ bỏ bao bố và chuyển kín cho anh T. Hải quân, chuyên viên thịt chó, để làm cho các cha nhậu . Vụ nầy không kéo dài, v́ tuy mấy cha trẻ chịu chơi, chịu thịt chó, nhưng sợ “bể” mang tiếng nên chỉ thời gian ngắn, hậm hực nh́n chó quấy rầy, nhỏ giải, mà đành chịu thèm. Anh T. cùng băng nhậu, nếu có thịt tươi th́ gọi điện thoại triệu đ̣i tŕnh diện khẩn cấp .

Thời tị nạn (1981-82), tôi bị nhốt tại Aranyaphathet, tỉnh địa đầu của Thái Lan, tiếp giáp Campuchia, tôi cũng có dịp ăn thịt chó . Dân Thái phần đông kiêng thịt chó, chỉ trừ một thiểu số ở miền Bắc, nhưng với sự ngă giá hời : Một con chó đổi toàn bộ gà Hồng Thập Tự Quốc Tế cung cấp cho tù tị nạn mỗi ngày, sếp mập nhà bếp cũng có lần ráng lượm chó bị xe cán đem vào trao đổi . V́ không ăn thịt chó, Thái Lan nhà nào cũng đầy chó, và chó bị xe cán chẳng thiếu ǵ . Một lần có con chó bẹc giê hàng xóm chạy lạc vào sân nhà tù, tôi đóng cửa kịp thời, bố trí phe ta rượt chó . Khi chó bị dồn vào pḥng trực tại cổng, tôi một ḿnh “tử chiến” và hạ được con cầy thật hấp dẫn . Các sếp tù Aran không chịu được mùi thịt chó, chê “mễn” ( hôi ), nên mỗi lần chúng tôi Hạ Cờ Tây, son chảo nấu thịt chó họ chùi rửa muốn ṃn luôn và không bén măng đến pḥng giam tù VN đến mấy ngày .

II . Thiếu Cung Nô Bộc 

Vơi Sếp Râu Kẽm, tôi chưa được hân hạnh làm “đệ tử ruột” như một số KQ khác, nhất là những người từng một thời cùng Sếp lên Khánh Dương khai phá đồn điền lập nghiệp . Tuy vậy, tôi cũng có khá nhiều kỹ niệm về Sếp .

Kỹ niệm đầu tiên là thời tù “cải tạo” Trại Lam Sơn . Nghe tin đồn Tướng Kỳ về Rừng Lá chiêu binh măi mă, tôi bàn kế hoạch với Kiên trốn trại v́ Kiên nhà ở Ban Mê Thuột và từng chỉ huy một toán pháo binh đóng tại đèo Phượng Hoàng và bị bắt, kỹ luật nhốt thùng Conex, riêng tôi gần nửa năm . Đến khi qua Mỹ mới biết thời đó Sếp đang bận làm chủ Tiệm Liquor tại Cali ! Tuy tin đồn Sếp về Rừng Lá là do “tù nói tội nghe”, chẳng ăn nhằm ǵ đến Sếp, nhưng tôi vẫn có cảm giác bị Sếp “lường gạt” về tinh thần . V́ nghe Sếp từng tuyên bố “Bắc Tiến”, “Tử Thủ” ai cũng tưởng Sếp là người hào kiệt, v́ thế người tung tin mới dùng tên Sếp để làm nức ḷng chiến sĩ trong tù, và tôi mới vượt Trại đi Ban Mê Thuột . Như vậy Sếp không “trực tiếp” gạt vụ Rừng Lá, nhưng Sếp đă “gián tiếp” gạt chúng tôi qua lời tuyên bố “BắcTiến, Tử Thủ” để chúng tôi đặt nhầm niềm tin vào Sếp .

Tôi c̣n được biết khá nhiều chuyện “thâm cung bí sử” về Sếp, nhất là bà Sếp mới, v́ thời New Orleans, Sếp thường qua chơi và mở nhà máy chế biến tôm đông lạnh . Những lần đầu Sếp đến New Orleans, từ phi trường đến khách sạn, Sếp được đội xe Harley Cảnh sát Mỹ hộ tống rất hách, nhờ Sếp được nhiều sếp Mỹ địa phương nghe tiếng và  người tổ chức có một chân nhỏ trong pḥng Thị Trưởng New Orleans . Tôi làm  thơ tặng Sếp đăng trong cuốn Ó Đen,  có thân hữu đọc xong, bảo : Tôi “ca” Sếp hơi “xấc!”

 

NGƯỜI VỀ

( Lư Tống viết tặng Tướng Nguyễn Cao Kỳ )

 

Xưa :

 

Người về trên Khánh Dương (1)

Ta bay vào lửa đạn

Vẫn nghe đầy huyền thoại

Một thuở nào dọc ngang .

 

Ngày về trên Khánh Dương

Cao giọng ḥ vỡ đất

Sao ta nghe lồng lộng

Như lệnh truyền xuất quân .

 

Nay :

 

Người về dưới Houma (2)

Ta ngồi trong Đại học

Nghe sóng gầm biển cả

Lời “danh ca” rền vang  .(3)

 

Ngày về dưới Houma

Đêm đỏ xanh tướng sĩ

Chiều nghiêng bầu rượu quí

Thong dong tháng ngày thừa .

 

Người hôm xưa  Tiều phu

Ta hôm xưa Đại bàng

Người hôm nay Ngư phủ

Ta hôm nay khoa bảng .

 

Giờ :

 

Người cùng ta đối ẩm

Ngẫm chuyện  đời xưa, nay .

(1),(2) Ngày xưa Tướng Kỳ lên Khánh Dương phá núi mở đồn điền, ngày nay Tướng Kỳ xuống Houma khai thác nghề biển .(3) Trong lần phỏng vấn trên Đài TV8, Tướng Kỳ đă nói: Trước kia tôi là một “good pilot” và ngày nay tôi sẽ là một “good fisherman” .

Thân hữu bảo tôi “xấc” v́ trong các câu đối “Người-Ta”, chỗ nào “Ta” cũng “trội” hơn “Người” . Khi Người cày cuốc ở Khánh Dương, Ta tung cánh đại bàng đánh đông, dẹp tây, tiểu trừ Cộng phỉ . Khi Người làm “danh ca” ( đánh cá ), Ta chễm chệ trên Đại Học, luyện chưởng chính trị, ngoại giao .

Và kết thúc : “Người cùng Ta đối ẩm,

   Ngẫm chuyện đời xưa, nay .”

Tuy không là đệ tử, nhưng những dịp đang “cơm lành, canh ngọt”, ghé New Orleans, Sếp đều để message trong điện thoại : “Lư Tống tŕnh diện ở quán …giờ …” Có lần Sếp Râu Kẽm đăi tôi món trà rất đặc biệt, bảo là quà của Thủ tướng  Singapore . Trà đạo với tặng phẩm quí  phải dùng chén hột mít . Trà quá ngon, chỉ nhấm vị ngọt, thơm, đậm đà mà không dám nuốt, v́ mỗi lần chỉ được vài chung hột mít nhỏ . Tôi đăi lại Sếp Cordon Blue, loại rượu được Sếp đặt tên “tiên tửu” . Mạng tôi không có cung “ nô bộc” nên không có đệ tử và cũng chẳng được ai nhận làm đệ tử, v́ mắc “khẩu nghiệp” . Có mấy lần vô t́nh suưt bị đệ tử Sếp “đục” .

Một lần tại văn pḥng cơ sở chế biến tôm, lúc nhậu, Sếp đem video quay Đại Hội Không Quân tại Houston ra xem . Đại Hội KQ có nhiều người đẹp, nhưng thỉnh thoảng lại xuất hiện một mỹ nhân nổi bật, rất sang trọng và ăn mặc hợp thời trang . Tôi chịu không nổi bèn cất tiếng khen : “Em Tây lai nào trông thơm quá, hấp dẫn quá !” Đệ tử Sếp cau mặt,. quắt mắt bảo tôi : “Chị Cả mà sao ông nói vậy ?” Thật đoăng ! Tôi có tật nhận diện rất kém ( v́ thế khi được báo chí đặt danh hiệu James Bond, tôi rất xấu hổ, v́ điệp viên James Bond chỉ cần thoáng thấy ai một lần, sau đó dù họ ngụy trang khéo, cũng nhận ra ngay ) nhất là chị Cả  ( Đặng T. Tuyết Mai ), người tôi được hân hạnh tháp tùng đi ăn chung nhiều lần, kể cả nhảy đầm . Sợ Sếp nghĩ ḿnh cố ư nói móc méo, tôi lật đật phân trần : “Ông Tướng tha lỗi . Tôi thật t́nh không nhận ra chị Cả, v́ trong video chị Cả đẹp quá, trẻ quá, tây quá , cứ tưởng  cô nào, chứ không cố ư “hỗn” với Ông Tướng đâu !”

Một lần khác, tại tư dinh Sếp ở Cali . Hôm đó sinh nhật Sếp và tôi là khách không được mời . Hồi đó tôi có cô bồ “cựu minh tinh” người một thời là t́nh địch của chị Cả, v́ thế cô bị “đ́” ở lại Thái Lan dài dài và nhờ thế cô trở thành minh tinh nổi tiếng tại Thái Lan . Điều nầy được ông cựu Đại Sứ Thái Lan, cũng một khách quư đêm đó, bật mí qua câu chuyện : “Tôi c̣n nhớ thời đó h́nh minh tinh, AH được vẽ trên những tấm bảng cao 5,7 thước, mặc minijupe rất sexy, dựng tại các ngă tư và trước rạp chiếu bóng để quảng cáo phim”. Hôm đó tôi đi thăm ân nhân cũ, một cựu Tư lệnh Không đ̣an . Việc tôi quen ông cũng hi hữu . Anh Dũng là anh cùng mẹ khác cha của tôi . Anh Diệu là anh cùng cha khác mẹ với anh Dũng . Bà mẹ tôi, theo cụ Nguyễn Du thuộc dạng : Hồng nhan đa truân . Thời bà c̣n trẻ, bà bạn mẹ tôi diễn tả : “Mỗi lần cô ấy đi ra đường, đám con gái tụi tao c̣n nh́n theo chết mê, chết mệt ! “V́ thế bà có tới 3 đời chồng” . Anh Diệu chơi thân với ông cựu Không đoàn Trưởng (KĐT). Mỗi ngày cô gái lớn của ông ( lúc đó khoảng 16 tuổi ) thường dẫn mấy đứa em đến nhà anh Diệu, trong cư xá Tân sơn Nhất, để học chung cùng con anh Diệu với một thầy dạy kèm tại gia . Thời đó tôi vừa bị đuổi về Việt Nam v́ tội trừng trị niên trưởng “T. Khùng” tại trường Sinh ngữ Lackland AirForce Base, Austin, Texas . Chính ông KĐT nầy vừa viết thư, vừa đích thân gặp Tướng Minh, Tư lệnh Không quân, chạy thuốc  cho tôi . Tội tôi nặng đến nổi Tướng Minh c̣n không “dám” đề “Thuận”, chỉ viết trên đơn : “Các Trưởng pḥng nghiên cứu giúp đỡ đương sự”. Trưởng pḥng nhân viên và các Trưởng pḥng khác  biết ư Tư lệnh đều OK, chỉ pḥng du học không chấp thuận, do cố vấn Mỹ không đồng ư . V́ thế tôi là lính KQ duy nhất bị sa thải v́ kỷ luật được trở lại KQ . Và thay v́ đi du học trở lại theo Ngành Khu trục cùng Trần Thế Vinh ( cùng khóa 65A ), tôi đành đi căn cứ Huấn luyện KQ Nha Trang ôm “Em Lan 19” (L.19) để trở thành phi công Ngành Quan sát .

V́ ân nghĩa đó, thỉnh thoảng có dịp, tôi ghé thăm ông KĐT . Ông KĐT đáng lẽ lên Tư lệnh Sư đoàn, nhưng v́ khi đi tu nghiệp khóa Tham mưu Cao cấp, ông xài toàn trực thăng, bị ganh ghét, bị “đ́” nên sau chỉ lên làm Chỉ huy trưởng Không Trợ, Bộ Tư lệnh . Sau  khi vượt ngục Trại A-30, vượt biên đường bộ ngàn dặm đến Singapore, và được qua Mỹ, tôi có dịp ghé Cali, và ghé thăm ông cựu KĐT . Ông bà rất mừng, rất ngạc nhiên, và c̣n ngạc nhiên hơn khi thấy cô gái rượu ḿnh ôm ông “chú” chào một cách quá thân mật ! Ông đâu ngờ trong thời gian ở nhờ tại tư dinh, trong thời gian học bay L.19, chú cháu tôi đă có  t́nh ư với nhau trong những dịp chú Đạt kèm Anh văn cho cháu Diễm . Ông cựu KĐT cũng có thời  “ái mộ” cô minh tinh, nên rủ chúng tôi đi cùng . Khách toàn loại thân t́nh nên chưa tới 10 vị, kể cả cặp của tôi . Sếp râu có vẻ hứng v́ gặp “người xưa”, nhưng chị Cả không vui khi thấy “t́nh địch” cũ . Do bất b́nh, chị Cả kiếm cớ cự nự vụ hút thuốc phun khói mù mịt trong pḥng lạnh mà không hé mở cửa sổ để giải tỏa bớt mùi thuốc lá . Sếp vờ đi, cứ nổ ḍn chuyện chuyến đi New Orleans đươc các cô, các bà tranh nhau chụp h́nh chung và trả 5-10 Mỹ kim . Không biết Trời xui Đất khiến thế nào, tôi phun ra  2 câu thậm, vô duyên . Thấy chị Cả hục hặc, tôi chôm Nho ra xổ : “Không Tề gia được làm sao Trị quốc Ông Tướng ?” Dù Sếp bực ḿnh, tôi chưa chịu câm mồm, c̣n đía thêm : “Ở New Orleans, mấy cô, mấy bà chụp h́nh chung vớ tôi c̣n tặng 50 MK . Sao Ông Tướng giá bèo thế !” Sếp Râu Kẽm giận quá, rời bàn tiệc bỏ lên lầu . Đệ tử ruột ( h́nh như Trung tá K. đen ) bèn đổi chỗ, ngồi kềm sát tôi, chắc chuẩn bị “lệnh xé xác!”

Một tội khác là nhảy đầm . Cái lạ là Sếp Râu Kẽm nhảy Tango, Boston rất đẹp, rất lă lướt, vậy mà có mấy ai biết Sếp không biết nhảy Valse và Bebop ! Tôi được biết chuyện nầy v́ chị  Cả rất thích Valse và Bebop, nhưng những lần đi chung, đến hai bản nầy, chị Cả đều nháy mắt ra hiệu tôi mời nhảy . Một lần Đại hội KQ ở Houston, lúc nầy chị Cả đă bye bye, do Piste quá chật và chỉ có chỗ trước mặt Sếp ngồi c̣n trống ( có lẽ anh em KQ né Sếp ), tôi  đưa đào đến chỗ trống giật Bebop cho đỡ ngứa gị . Hôm sau trong bữa tiệc ăn sáng chia tay, Sếp lên nói chuyện và không quên móc méo tôi : “Có những đứa tôi nhảy đầm từ lúc nó chưa sinh ra đời, vậy mà dám đến trước mặt ḿnh múa ŕu qua mắt thợ”. Tôi suưt lật tẩy Sếp trước mặt bá quan văn vơ bằng câu : “Ông Tướng có biết nhảy Bebop, nhảy Valse đâu mà đ̣i làm thầy, làm thợ!” nhưng chỉ cười ruồi v́ biết Sếp hênh hoang để che đậy mặc cảm .

Có lần tôi xây dựng Sếp, Sếp nghe lời nhưng chắc không vui ḷng, v́ bị chạm nọc . Hôm đó tôi đi nhảy đầm với vợ chồng Vĩnh Anh ở Cali và bất ngờ gặp Sếp và chị Cả . Trong lúc nhảy, tôi rất cay mắt khi thấy Sếp “L. cao bồi,” mỗi lần nghe bản slow là sang mời chị Cả, rồi dẫn tuốt tới góc kín thật xa và ôm gh́ nhảy một cách đểu cáng .( Tôi biết sếp L. cao bồi v́ trước kia có lần chở Sếp, Đại tá HQ, từ Năm Căn đi Phú Quốc bằng Cessna ). Đến khi ra về lại thấy chị Cả đứng một ḿnh giữa trời giá lạnh . Tôi hỏi : “Sếp đâu mà chị Cả đứng ở đây ?” Chị Cả càm ràm : “Thằng cha L. bị xẹp lốp, không biết cách thay bánh xe . Ổng đi làm giúp đằng kia ḱa !” Tôi đi về phía Sếp, thấy Sếp đang lịu hụi vặn bù lon, c̣n sếp L. đứng chống nạnh hút thuốc . Thấy gai mắt tôi bảo : “Sếp nên đưa chị Cả về kẻo trời lạnh. Ở Mỹ nầy thằng đếch nào lại không biết thay lốp xe ? Tại sao ông Tướng lại hạ ḿnh làm giúp chuyện tào lao vậy ?” Nghe giọng nói hơi xẳng của tôi, Sếp đứng dậy bỏ về, không bye bye Sếp L. cao bồi, cũng chẳng bye bye tôi . Có lẽ sếp ngượng v́ bị đàn em bắt gặp trong cảnh hơi  “mất giá,” đáng hỗ thẹn .

Hồi tôi mới vào quân trường, Sếp có ghé thăm Trung tâm Huấn luyện KQ Nha trang, cổ quấn phu la tím, mặc áo bay đen, chơi 2 súng ngắn bá ngà voi, trông cao ráo, rất hào hùng, phong lưu . Thế mà hôm ở Versailles, khai trương con đường đặt tên Sàig̣n, khi Ban tổ chức mời Sếp lên phát biểu, có người chưa từng biết Sếp ngạc nhiên hỏi : “Cái ông Khờ Mễn nào vậy ?” Trong buổi sáng đẹp trời, có lẽ sau một đêm trác táng với bài Tứ sắc và rượu Cordon Blue, Sếp trông phờ phạc, bệ rạc thấy rơ . Bộ Râu Kẽm một thời nổi danh giờ bạc phếch, loi đoi . Cặp mắt ốc nhồi lờ đờ, mệt mơi . Hôm đó Sếp đi giày đế thường, thay v́ những đôi giày đế 10,15 phân như thường lệ, nên trông Sếp thấp kém, loắt choắt, với nước da đen lẽm, thảm năo giống một  ông Miên xứ chùa Tháp hết thời . Hèn ǵ cô gái rượu Sếp, giống mẹ đủ thứ nét đẹp, vẫn âu sầu v́ bị dính gene mắt ốc nhồi, thiếu tấc và mầu da sẫm của Sếp . Cũng may, càng lớn, công nương càng giống mẹ, những khuyết điểm gene bố nhạt dần, nên vẫn rực rỡ dưới ánh đèn màu sân khấu .

Ngoài Sếp số 2 ( nếu tính theo chức vụ Phó Tông Tông ), tôi cũng mấy lần làm mất ḷng Sếp số 1, Tông Tông Thiệu . Một buổi sáng chủ nhật đẹp trời, tôi nổi hứng tắm biển . Tôi đi sớm, nên đến băi biển chưa có ai, b́nh yên vô sự . Chừng hơn giờ sau, không khí rộn ràng có vẻ khác thường . Th́ ra trùng dịp Tông Tông về quê hương Ninh Chữ và đi tắm biển . Những người đi biển giờ thường lệ đều bị chận lại đuổi về . Đó là dịp đầu tiên tôi tận mắt thấy rơ Tông Tông . Tông Tông có dị tướng ở chân . Cẳng chân từ đầu gối trở xuống ngắn cũn cỡn, trong khi đoạn trên lại dài gấp đôi, rất kỳ dị, trông như cẳng chân dưới của anh hề lùn được gắn vào cẳng chân trên người cao khều. Tông Tông vui đùa với các cháu nhỏ và đám cận thần một cách vui nhộn . Một cận vệ Tông Tông bất ngờ phát hiện tôi, dù tôi ngâm ḿnh dưới nước, chỉ tḥ nửa khuôn mặt, theo dơi, quan sát kỹ xem Tông Tông c̣n có dị tướng ǵ “không giống” người thường . Tay cận vệ kêu sĩ quan an ninh cự nự . Viên an ninh chạy lại ra dấu gọi tôi lên . Anh hỏi tôi là ai ? Làm sao vào đây được? Tôi trả lời : “Phi công căn cứ 20 chiến thuật KQ . Tôi đi tắm sớm, và không gặp ai chận đường cả”.

Anh đuổi tôi về, bảo khu băi biển nầy, hôm nay dành riêng cho Tông Tông . Tôi bực ḿnh vừa đi vừa cự nự : “Mẹ ! Băi biển nầy là tài sản đất nước, có phải của riêng cho Tông Tông mà đ̣i độc quyền chiếm hữu ?” Tông Tông nh́n tôi nhưng không có phản ứng ǵ đặc biệt . Đám lính gác đường bị xài xể v́ bố trí canh gác trễ, để có kẻ lạ mặt xâm nhập khu cấm địa . Nếu tôi là đặc công VC, chắc Tông Tông hôm đó “đi đái” rồi !

Lần khác, gặp hôm không trực bay, tôi lang thang và thấy đám sinh viên từ Sàig̣n vừa xuống phi cơ . Tôi đến hỏi chuyện, được biết họ đi viếng phong cảnh lịch sử Phan Rang, đặc biệt ngôi nhà Tông Tông thời thơ ấu . Thấy có nhiều nữ sinh, tôi hào hứng tháp tùng theo họ . Nhà cũ Tông Tông nằm trong một con hẻm nhỏ, xuống dốc . Trong xóm nhà cũ b́nh dân nghèo nàn, bỗng nổi bật một ngôi nhà sơn trắng, mới tinh . Không biết đệ tử nào muốn lấy điểm, phá bỏ ngôi nhà cũ, xây lên một ngôi nhà trệt nhỏ . Cũng may là họ chưa đuổi hết đám bà con hàng xóm lấy thêm đất, xây một khu dinh thự nguy nga tráng lệ . Trong ngôi nhà, mọi đồ vật đều đắt tiền, mới toanh và tất cả được “bọc ny lông” từ bộ xa lông, đến Tivi, hết mọi thứ ! Ai cũng thấy khôi hài ! Người ta từ muôn dặm đến để xem cái nhà cũ, đồ vật cũ một thời nghèo nàn Tông Tông đă sống, đă sử dụng, chứ loại đồ mới xây, mới sắm, lại bọc ny lông kỹ, th́ Sài g̣n thiếu giống ǵ, đi cho mất công ?

Lần khác, tôi được học bổng du học Âu châu, gồm Bỉ, Pháp và Áo . Không biết ông nào lượm được tờ báo tiếng Anh của trường đọc nhầm chữ Austria ( Aó ) thành Australia ( Úc ) nên viết bài, thông báo Lư Tống được học bổng du học ở Úc châu ! Tôi đến Bỉ  gặp lúc Tông Tông qua nói chuyện nên Hội KQ mời tôi đến dự . Khi tôi đi có hai bạn người Bỉ hiếu kỳ đ̣i đi theo xem mặt Tông Tông . Phái đoàn Tông Tông chừng 7,8 người . Buổi nói chuyện hạn chế trong cựu quân nhân v́ thời đó nhiều người chống Tông Tông, sợ họ hỏi vụ 16 tấn vàng, hay các câu móc họng khác . Buổi nói chuyện ít người nhưng kéo dài . Hai anh Bỉ nghe tiếng Việt như vịt nghe sấm, chán quá, ngủ gật gáy kḥ . Ngủ đă đời, hai anh thức dậy đ̣i chụp h́nh Tông Tông kỷ niệm . Hồi đó, không hiểu sao, phái đoàn Tông Tông lại cấm chụp h́nh . Tôi bảo họ muốn chụp h́nh chung với tôi kỷ niệm, đâu chụp h́nh Tông Tông và nhờ anh bạn chụp đại từ xa . Tuy vậy cũng dính h́nh Tông Tông sau phông,  đủ cho 2 bạn vui ḷng . Tôi nhớ Tông Tông nói lời rất tội : “Anh em muốn gặp tôi, vài ngườ́ tôi cũng đi, đừng ngại, không cần phải vài trăm, vài ngàn người !” Sau buổi nói chuyện, phái đoàn kéo về nhà một bạn Không quân, và chỉ 7,8 người trong Ban tổ chức được tham dự, gồm có tôi, chỉ vừa đủ một bàn khách . Chủ nhà chiêu đăi bún ḅ Huế và tôi ngồi đối diện Tông Tông . Khi nghe giới thiệu Tông Tông tỏ ra vui vẻ, bảo : “ Bên ngoài trông anh thư sinh, c̣n trong h́nh vẽ đăng báo Reader’s Digest, trông anh phong trần và ngầu quá . Tôi rất thích khi đọc câu : “ Cuộc vượt biên đường bộ độc nhất vô nhị trong lịch sử vượt biên của thời đại ! Cuộc đời anh thật gian truân và thật hào hùng”.Tông Tông hồi đó tóc trắng như cước, da dẻ hồng hào, dáng tiên phong đạo cốt . Ông kể chuyện vui thời đi lính Tây, thời đánh VC, giọng sang săng, rất oai phong . Đến khi nói về vụ tướng số, tự nhiên tôi chợt nhớ lời bàn của anh bạn Sự, Không quân New Orleans, có thời mở pḥng xem bói toán tại Chinatown, nơi tôi làm quản lư : “Thời nầy là thời người mạng Mộc, Ông Thiệu mạng Kim, nên hết thời rồi !” Tôi bèn góp ư : “Tôi nghe một ông thầy tướng số ‘nổi tiếng nhất’ ở New Orleans – Tôi phịa thêm chữ ‘nổi tiếng nhất’ để có thêm trọng lượng - bảo rằng thời nầy là thời của người Mạng Mộc.  Tông Tông mạng Kim chắc khó ăn!”  Tôi c̣n đía thêm bằng câu chuyện thực đă xảy ra tại Phan Rang trước ngày mất nước mà Tông Tông rất kỵ !  “Hồi đó tảng đá trên mu có h́nh lưỡi kiếm mà thiên hạ bảo là tượng trưng cho uy quyền của Tông Tông bị sét đánh tét đôi, và hàng tỉ tỉ con kiến từ rừng lớp lớp chen nhau tràn về thành phố. Đúng là điềm Trời nên VC tổng tấn công và Tông Tông thất thế, bỏ của chạy lấy người” . Da mặt hồng hào, tươi tắn của Tông Tông bỗng trắng bệch v́ giận dữ.  Vậy mà Đào Hiếu Thảo, KQ, phóng viên Á Châu Tự Do (hay VOA) ? lại hào hứng chêm vào: “Tôi là người mạng Mộc!  Vậy tôi sắp tới thời rồi!”  Buổi tiệc v́ thế chấm dứt trước dự định.  Khi ra về, Tông Tông lần lượt bắt tay từng người từ giả, nhưng đến phiên tôi, Tông Tông mặt lạnh như tiền, bỏ đi luôn, như không hề có sự hiện diện của tôi trên cơi đời .  Sau nầy tôi c̣n “lỡ” dại đụng độ với một cận thần của ông, một cựu Tư Lệnh Cảnh Sát Quốc Gia, phụ trách gây quỹ cho tổ chức “Giải pháp Nguyễn Văn Thiệu” để đưa Tông Tông trở lại ngai vàng.  Ông Tư Lệnh có thời làm nhà băng Mỹ, nhận chuyển ngân cho một đường giây chuyển tiền lậu về VN.  Ông qụyt nợ họ mấy trăm ngàn Mỹ Kim và tôi được người nọ nhờ đi đ̣i nợ!  Con đường tiến thân của tôi v́ “khẩu nghiệp” nên chẳng ra cơm cháo ǵ v́ bị tới hai ông Sếp lớn nhất một thời “kỵ giơ” .  Đúng là không có cung nô bộc.

Ngoài thiếu cung nô bộc, tôi c̣n một tật “đoăng” khác là thường “bất hạnh” về điều người khác xem là “hạnh phúc.”  Chẳng hạn một đại ca nhảy dù hân hoan, hănh diện liệt kê tên những quan lớn, những ông Tướng đại ca đă bất ngờ được xếp nhảy tập cùng chuyến.  ( chắc các Sếp lớn chẳng biết đại ca là ai hoặc chẳng nhớ  đă được “hân hạnh” có lần nhảy tập cùng chuyến  khi đọc bài đại ca viết ) trong khi tôi lại đau khổ mỗi lần có dịp gặp các Sếp lớn.  Chẳng hạn  lần tham dự buổi chiêu đải tại Washington D.C. sau chuyến thuyết tŕnh về vi phạm nhân quyền ở VN tại Quốc Hội Hoa Kỳ.  Thông thường khi đi thuyết tŕnh tôi rất lười nói chuyện với các quan khách cùng bàn hay khách đến bàn ḿnh v́ sau những chuyến bay dài mệt mơi, vừa mất ngủ, vừa bận với bài thuyết tŕnh hoặc được mời đi thăm gặp, tiếp xúc nhiều nơi, nên tuy bản tính cỡi mở, thân mật, lịch sự với mọi người, tôi thường ít nói chuyện, góp ư, hoặc chỉ trả lời đại khái các câu hỏi, các câu chào hỏi .  Hôm đó có ông khách lớn tuổi trông c̣n phong độ, đến bàn đứng cạnh tôi, tỏ bày t́nh cảm nồng nhiệt và khen ngợi các việc tôi làm.  Với tật lười v́ những yếu tố nêu trên, tôi chỉ cám ơn mà không góp chuyện tích cực.  Khi vị khách trở về bàn, bà Bác Sĩ Tích hỏi tôi: Anh không biết người vừa nói chuyện với anh là ai sao ?”  Tôi trả lời: “Dạ không .  Ai vậy Bác Sĩ ?”  Ông Tướng Nguyễn Chánh Thi đấy !”  Tôi tự cảm thây ḿnh hơi thất lễ! ( dù rất lễ độ khi tiếp khách ) bèn vội vă đi qua bàn Tướng Thi đứng nghiêm chào theo thủ tục lễ nghi quân cách và trần t́nh: “Xin lỗi Trung Tướng. Tôi nghe tiếng Trung Tướng đă lâu và rất ngưỡng mộ Trung Tướng.  Nhưng lúc năy không nhận ra Trung Tướng v́ từ xưa đến giờ chỉ thấy h́nh Trung Tướng lúc c̣n trẻ.  Sau mấy chục năm mới được hân hạnh trực diện Trung Tướng và không biết nên đă thất lễ, không  tiếp chuyện Trung Tướng theo đúng cương vị một đàn em với một Đại niên trưởng cao cấp!”  Tướng Thi nắm tay tôi, vui vẽ baỏ: “Anh có ǵ thất lễ đâu!  Chẳng qua giờ nầy có tuổi tác, tôi cũng khác xưa .  Nếu mấy chục năm qua không hề nh́n ḿnh trong gương, giờ nầy được nh́n ḿnh lại lần đầu, tôi chưa chắc đă nhận ra ḿnh.  Tôi rất hănh diện có những đàn em trong quân đội như anh”.  Một lần khác tại Atlanta, trong một buổi chiêu đăi của Không Quân, tôi được xếp ngồi đầu bàn với một vị khách lớn tuổi, dáng dấp gầy g̣, ốm yếu nhưng rất nồng nhiệt.  Ông hỏi tôi đủ thứ chuyện và tôi cũng lễ phép trả lời đại khái . Khi ông yêu cầu tôi kể một số việc tôi dự định thuyết tŕnh, tôi trả lời: “Mời Bác chiều ghé qua hội trường nghe tôi tŕnh bày luôn, v́ vấn đề này dài ḍng lắm.”  Khi tiệc khai mạc, Hội trưởng đứng dậy giới thiệu quan khách và người được giới thiệu đầu tiên là ông khách ngồi cạnh tôi: Trung Tướng Tôn Thất Đính!  Tôi thật t́nh muốn kí một phát vào đầu ḿnh để trị tội đoăng, hời hợt của ḿnh.  Tôi đứng dậy chào một cú thật đẹp để xin lỗi, xin phải, v́ ngồi cạnh đại Niên Trưởng cả nửa giờ mà không nhận ra . Th́ ra chiều hôm đó, do anh em Không Quân tổ chức một cuộc tiếp tân khác để giới thiệu cuốn sách của Trung Tướng mới xuất bản.  Ông biết không tham dự được buổi thuyết tŕnh nên hỏi tôi trước. Khi tôi đem bức h́nh chụp chung về cho Nguyễn Lập Đông xem, Lập Đông cũng không thể nào nhận ra các ông cụ hom hem đứng cạnh tôi là Tướng Đính, hoàn toàn khác hẳn bức h́nh đăng ngoài b́a sách đầy phong độ vơ tướng của thời huy hoàng.  Một Tướng khác ở San Jose, tôi tiếp chuyện trước sân lễ đài như vẫn thường tiếp các đồng bào nơi ḿnh đến thăm khi chờ khai mạc.  Khi ông đi khỏi, anh bạn cho tôi biết thân thế của ông.  Tôi đi gặp ông để chào lại, nhưng ông Tướng có vẻ không thông cảm như các vị kể trên, nên trả lời: “Anh đă chào tôi khi năy rồi!”  Nhiều nơi khác cũng vậy, sau khi trở về và đọc báo địa phương gởi, thấy đăng h́nh có ghi tên, tôi mới biết các vị đă ngồi nói chuyện, chụp h́nh chung đều là các Đại niên trưởng thân thế cao trọng nhưng do tật đoăng, hời hợt của ḿnh, và cũng do ban tổ chức hay các thân hữu không giới thiệu, nên tôi đă thất lễ nhiều lần.  Bởi vậy chính các điều đại ca nói trên rất hạnh phúc, hănh diện kể lại, tôi lại đau khổ, bất hạnh, v́ ngại rằng các Đại niên trưởng hiểu lầm, không thông cảm, cho rằng ḿnh là  tên tiểu tốt thiếu lễ độ, thiếu kính trọng đàn anh cao cấp, ếch ngồi đáy giếng coi trời bằng vung .

Thời đi học, tôi chỉ lo chuyện bài vỡ, thi cử.  Thời đi lính, chỉ lo chuyện đánh giặc, rỗi rănh chơi thể thao, giải trí và chỉ đọc sách, truyện, không hề đọc báo ( cũng do các đơn vị tôi phục vụ các Sếp không quan tâm ) nên chỉ biết tên các Sếp trực tiếp trong đơn vị, và trong ngành phi hành.  Chỉ khi phụ trách thêm chức Quản lư Câu Lạc Bộ Phan Rang, bắt buộc phải tiếp xúc với các ngành không phi hành, tôi mới biết thêm tên vài Sếp khác. Ngoài đơn vị, tôi chỉ biết tên ông Tư  Lệnh Không Quân. Trong lănh vực quân đội, chỉ biết tên ông Đại Tướng Tổng Tư Lệnh, có lúc đổi Sếp mới, tôi cũng không theo dơi . Trên b́nh diện quốc gia, chỉ biết tên Tổng Thống, tên các Bộ Trưởng cũng mù tịt.  Sau nầy qua Mỹ và ở tù, có nhiều dịp nghiên cứu báo chí, vậy mà có nhiều tên cựu Thủ Tướng, Chủ tịch quốc hội tôi c̣n thấy lạ lẫm.  Các ông Tướng nào đặc biệt, hay được bạn bè lúc đấu láo nhắc đến  tôi mới biết.  Bởi tật đoăng nầy mà súyt có lần ở tù v́ tội xúc phạm Sếp Tư Lệnh Sư Đoàn.  Một lần đi bay, trong lúc bận liên lạc lấy thông tin mục tiêu, nghe pḥng Hành Quân Chiến Cuộc thông báo:  “Phong giao thông báo Một sao trên tần số.”  Tôi tật hay đùa, độp lại:  “Bốn sao đây. Một sao ăn nhằm ǵ!”  Th́ ra Một sao là Tướng Ánh, Tư  Lệnh Sư Đoàn 4, c̣n 4 sao là từ tụi tôi thường dùng để gọi các tay bị ...hoa liễu!  Sau khi về đáp, lên pḥng Tư Lệnh tŕnh diện, tôi tŕnh bày sự thực là ḿnh không biết.  Trên tầng số tôi quen đùa với bạn bè như vậy, không có ư xúc phạm thượng cấp.  Cũng may Sếp thông cảm nên chỉ răn đe nhẹ, không bị củ nào . Tuy vậy tôi vẫn thấy ḿnh khá hơn một người .  Thời Tướng Râu Kẽm càn quét cao trào bàn thờ xuống đường của Phật Giáo, tôi từ Đại Học Xá Minh Mạng về phố, tiện đường ghé qua Viện Hoá Đạo xem xét t́nh h́nh. Thấy một bà cụ đứng gần có vẻ “quá khích” nhất trong đám đông tập trung dọc con đường trước Viện, tôi vờ hỏi:  “Vụ ǵ vậy Bà Cụ?”  Bà súyt làm tôi ph́ cười qua câu trả lời:  “Đả đảo Ngô Đ́nh Diệm đàn áp Phật Giáo!”  Chắc không thiếu người đi biểu t́nh với ư thức mù mờ, khôi hài như Bà Cụ . Tôi có tật nhớ dai những ǵ trực tiếp mắt ḿnh thấy, tai ḿnh nghe . Bởi vậy khi nghe nhắc Tông Tông Ngô Đ́nh Diệm, tôi lại sực nhớ chiến dịch tuyên truyền hạ bệ Cựu Hoàng Bảo Đại tại Huế thời nhỏ, lúc mới 10 tuổi trên đài phát thanh với bài vè chửi Bảo Đại ra rả :

“Nghe vẻ, nghe ve

Nghe vè Bảo Đại

Là quân ăn hại

Ôm gót thực dân …”

Và chỉ thị  mà dân chúng Huế, phải học thuộc và chấp hành nghiêm chỉnh:

“Xanh bỏ giỏ, đỏ bỏ b́!” 

Tức phiếu bầu màu xanh của Quốc Trưởng Bảo Đại phải bỏ vào giỏ rác, và phiếu màu đỏ của Thủ Tướng Ngô Đ́nh Diệm phải bỏ vào b́ và bỏ và thùng phiếu . Và ngay sau khi nghe tin Ông Diệm và Nhu “tự sát,” tôi cùng đám bạn đạp xe chạy lên Chín Hầm, nơi giam cầm thành phần đối lập, để tận mắt chứng kiến cảnh kinh hoàng địa ngục trần gian, chỉ được nghe rỉ tai, truyền miệng trước đó. Chỉ tiếc là khu dinh thự của Cậu Cẩn, bạo chúa Miền Trung, bị cấm vào nên không tận mắt thấy những cây cam to lớn, xanh tươi lạ lùng mà, cũng theo lời đồn, mỗi cây cam được bón phân bằng xác nhân vật chống đối chế độ!

III .  Sếp Râu Kẽm Áo Gấm Về Làng

1. Chuẩn bị về Việt Nam:

Vào những ngày đầu năm 2004, giữa lúc dịch cúm gà đang nổi cộm tại Đông Nam Châu Á, một nhân vật tên tuổi cố chen lên nổi tiếng hơn “gà chết” là Sếp Râu Kẽm.  Nhưng thời lượng báo chí và truyền thông quốc tế dành cho Sếp chỉ bằng 1 phần triệu tin gà chết.  Tin gà chết kéo dài hằng tháng và có thể cả năm, c̣n tin Sếp Râu Kẽm “vinh quy bái tổ,” lấy cớ về thăm quê hương, viếng mộ mẹ già ở Sơn Tây, chỉ được nhắc nhở vài hôm và ch́m lĩm trong mùi gà chết thối um lan khắp 14 quốc gia Châu Á.  Một cận thần của Sếp, khi được Đài VOA phỏng vấn, tuyên bố:  “Mỗi người có một cách chống Cộng.  Sếp trở về cũng không ngoài mục đích chống Cộng cứu nước kiểu Râu Kẽm.”  Công nương D. cũng góp tiếng:  “Bố có đủ chín chắn, kinh nghiệm và biết ḿnh đang làm ǵ.  Bất cứ việc ǵ bố làm, D. đều ủng hộ hết ḿnh dù không thể tháp tùng bố v́ bận nhiều shows đă lên chương tŕnh.”  Một số thân hữu cẩn trọng dè dặt:  “Biết đâu Sếp sẽ đi thăm các vị chân tu của các Tôn Giáo đang bị tù đày, quản chế; đi thăm các vùng quê khốn khổ bữa đói, bữa no...  Sếp sẽ làm nhân chứng về những vi phạm nhân quyền tại VN.  Và lời tố cáo CS của Sếp sẽ thức tỉnh chế độ, được thế giới chú ư hơn và tạo  một luồng gió mới thức tỉnh lực lượng chống Cộng hải ngoại đang bận đấu đá nhau trong cuộc gió tanh mưa máu . VC sẽ bị tṛ phản hồi ngược:  gậy ông đập lưng ông!”

2 . Những Lời Tuyên Bố của Sếp Râu Kẽm tại VN:

a - Giọng Mị Dân:  Trước và sau khi phi cơ đáp tại phi trường Tân Sơn Nhất, do chưa biết rơ VC sẽ phản ứng như thế nào, Sếp c̣n cẩn trọng trong lời tuyên bố, dù một phóng viên Mỹ đă huỵch toẹt nhắc lại nhận xét cũ về Sếp:  “Một hoả tiễn không người lái!”

         “Tôi muốn hàn gắn những vết sẹo chiến tranh đă chia rẽ cộng đồng VN quá lâu”.

         “Tôi trở về v́ nhớ quê hương và muốn đóng góp phần ḿnh.  Sự hiện diện của tôi chứng tỏ tôi muốn làm một sứ giả hoà giải, hoà hợp quốc gia”.

         “Khi hồn tôi thương nhớ quê hương, tôi sẽ đi con đường tôi chọn, bất kể mọi người, mọi chuyện.  Những sự chống đôi chẳng hại cũng chẳng ích lợi ǵ cho tôi hay cho đất nước”.

         “Khi máy bay sắp đáp tại Sài G̣n, tôi bật khóc lần thứ nh́ trong đời .  Lần đầu khóc khi phải rời bỏ quê hương năm 1975, và hôm nay tôi khóc lần nữa v́ thấy ḿnh đă trở lại quê nhà”.

         Sếp c̣n nói bóng nói gió là chuyến trở về nầy sẽ vĩnh viễn sống những ngày tháng c̣n lại đời ḿnh tại VN. 

b - Giọng Phản Bội:  Sau buổi ăn trưa và đánh gôn giao lưu cùng Chủ tịch UBND thành phố HCM, chắc đă nhận các hứa hẹn và các cuộc gặp tương lai với các VC cao cấp  như Chủ tịch MTTQ Phạm Thế Duyệt, Thứ Trưởng Ngoại Giao VC Nguyễn Phú B́nh, Phó Chủ Nhiệm Ủy ban Việt Kiều Nguyễn Chiến Thắng...  Sếp tạm “biết ta, biết địch”  nên mạnh dạn “phóng hỏa tiển không người lái”.

         Sếp tuyên bố ủng hộ chế độ độc tài, độc đảng của VC, so sánh chế độ VC với các chế độ “độc tài” của Singapore, Đại Hàn, Đài Loan, và dùng ngụ ư phân tích:  Chính quyền do một đảng cầm quyền độc tài sẽ đem lại “trật tự kỷ cương” cần thiết cho t́nh h́nh VN, đưa đất nước thoát nghèo đói để trở thành con Rồng Châu Á . ( Đời Sếp hết ngưỡng mộ Hitler, giờ ca tụng độc tài đảng trị! )

         “Ưu tiên hàng đầu là xây dựng kinh tế, tạo ra giai cấp trung lưu cho xă hội rồi mới nghĩ đến cải cách chính trị”. ( Trung lưu và thượng lưu đỏ đầy dẫy xă hội chỉ cải cách chính trị theo hướng đỏ để tiếp tục đàn áp, bóc lột dân đen . )

         “Không cần phải suy nghĩ ǵ nữa, chính sách Đại Đoàn Kết ( của VC ) là chính sách hoàn toàn đúng đắn.  Sự hoà hợp dân tộc sẽ tập hợp được sức mạnh trong và ngoài nước.”  ( Đại đoàn kết để chống Cộng th́ có ai phản đốỉ ? Đoàn kết với đầu gấu Bộ Chính Trị là đồng loă với bọn buôn dân, bán nước . )

         “Hăy quên quá khứ, nh́n về tương lai”. ( Quá khứ đồi trụy của Sếp cần phải quên là đúng.  Nh́n về tương lai chỉ thấy Sếp ngắc ngoải cùng đám gà toi mắc dịch ).

         Và Sếp công kích một cách độc địa những nhà hoạt động dân chủ tại Hoa Kỳ:  “Những người muốn trở về với quá khứ và nói toàn những chuyện không tưởng . Số người chống Cộng hải ngoại chỉ là thiểu số rất ít, gồm toàn những kẻ “sắp về chầu tổ đến nơi” .

3 . Phản ứng tại Hải Ngoại và Quốc Nội :

a - Hải Ngoại:  Do cách xa Sếp đến nửa ṿng trái đất và không thể ném cà chua, trứng thối trực tiếp vào mặt Sếp, đồng bào hải ngoại chỉ c̣n cách dùng những từ ngữ “xứng đáng” nhất để đáp lại những lời “xú danh vạn đại” của Sếp:  Kẻ đầu hàng, tên điếm nhục, lạy lục, phục tùng, luồn trôn VC, vô liêm sĩ, mất tư cách, hèn nhát, kẻ phàm phu tục tử cho đến rốt ráo cuộc đời, lố lăng, ăn nói hồ đồ, đâm sau lưng chiến sĩ, bán rẽ lương tâm, tên đầu hàng địch, đào ngủ, phản bội, Xuân Tóc đỏ, tên vô lại ...

Người “văn hoa” th́ lư luận :

         NCK tán thành chế độ VC mà một thời ông chống lại, tiếp tay cho kẻ gây ra tội ác với nhân loại nói chung và VN nói riêng . 

         Đi ngược lại trào lưu dân chủ hóa toàn cầu, khuyến khích Hà Nội phạm thêm tội ác mới trong các công cuộc đàn áp các phong trào dân chủ và Tôn giáo trong nước .  

         Hỗ trợ nhà cầm quyền độc tài VC là phản bội dân tộc VN, phản bội đồng minh Hoa Kỳ, đồng lỏa với kẻ bán nước, cắt đất dâng cho kẻ thù, đi t́m con được tự sát.

Hai tiếng nói có trọng lượng nhất :

         Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại:  “Ông Kỳ không có căn bản học vấn, cá tính bất trắc, ngạo ngược, bị khánh kiệt tài sản nên kiếm cơ hội về làm ăn với VC, qụy lụy nhà cầm quyền độc tài CS để mưu cầu danh lợi, một hành động của kẻ hèn nhát, vô liêm sĩ, đi ngược lại nguyện vọng của toàn dân VN, loại trừ NCK ra khỏi hàng ngũ những người Việt Quốc Gia, lời phát biểu của NCK không có ảnh hưởng ǵ đến tinh thần chống Cộng của khối người Việt tỵ nạn CS ở hải ngoại”.

         Cựu Thủ Tướng Nguyễn Bá Cẩn:  “Ông Kỳ là một người thiếu nhân cách, đă phản bội bè bạn, đàn em, đồng đội, đồng bào, những người đă hy sinh, quốc gia, dân tộc.  Tuyên bố bốc đồng, ngẫu hứng, hồ đồ, xấc xược mang tính nhục mạ tập thể người Việt hải ngoại . NCK là người kém hiểu biết về chính trị, không phân biệt được độc tài dân chủ pháp trị với độc tài đảng trị, toàn trị .”

b. Quốc Nội:  Đại diện là hai nhà trí thức bất đồng chính kiến hàng đầu :

         Nguyễn Thanh Giang:  “Bất kỳ xă hội nào muốn phát triển đều phải đi cả hai chân kinh tế và chính trị . Nếu chỉ tập trung một chân th́ trước sau ǵ cũng té ngă.”  “Nếu chỉ phát triển kinh tế mà bỏ lơ cải cách chính trị, xă hội sẽ phát triển què quặt và không bền vững, và dễ sụp đổ trước các khủng hoảng lớn.”

         Hoàng Minh Chính:  “Tôi thúc giục ông NCK đối diện với thực tại VN hôm nay, hăy gặp dân chúng nói chuyện với người nghèo và hỏi xem họ có ủng hộ những ǵ ông ta nói hay không.” “Ông ta đă không nói thật v́ có thể ông ta muốn làm hài ḷng chính phủ và đảng CSVN để t́m nơi an nghỉ cho phần đời c̣n lại;” “Ông Kỳ bán đứng lương tâm... bán đứng các chiến hữu của ông ta và đồng bào VN.”  Lời dạy dỗ và lên án của hai người CS phản tỉnh có thân thế, uy tín là những cái tát, sự sĩ nhục nặng kư gấp ngàn lần lời lên án của người Việt quốc gia chúng ta đối với kẻ chủ trương hoà giải, hoà hợp, thiểu năng kiến thức về chuyên chính vô sản, và kinh tế thị trường theo định hướng xă hội chủ nghĩa của VC.  Người trí thức có câu: “Càng học càng thấy ḿnh dốt!”  Sếp thuộc loại trí ngủtrí đoăn do thất học, không học hỏi, chỉ lo hưởng thụ, nên Sếp không những không biết ḿnh dốt, c̣n tưởng ḿnh tài giỏi hơn thiên hạ,  phát biểu lung tung, chỉ ḷi cái dốt cho đời khinh chê, nguyền rủa . Cuộc đời đi “hàng hai” của Sếp cũng do lậm tứ đổ tường:  Đă cờ ( Kỳ ) th́ phải bạc ( bạc bẽo ) và hút th́ phải xách mới đủ cung cấp các thú ăn chơi .  Bởi thế lời tuyên bố của Sếp lúc nào cũng tự ... chửi cha ḿnh.  Hô hào Bắc Tiến, tiêu diệt CS, giờ ca tụng CS, cam tâm làm thân khuyển mă phục vụ VC, đúng lời Sếp tự tiên tri:  “Tuổi năm mươi đă coi như bỏ.  Tuổi bảy ba cam thân làm ngựa chó!” Vừa hô hào Tử thủ, không di tản hôm trước, hôm sau đă chẩu lên phi cơ chạy trốn bỏ lại ba quân...

IV.  Sếp Râu Kẽm:  Một Phó Săn Thời Đại

Chủ Tịch Ủy Ban Hành Pháp Trung Ương và phó Tổng Thống:

Cái lạ là không thấy ai đề cập đến nguyên nhân thời Sếp “lên voi”. Đó là thời “tranh bá, đồ vương” ác liệt nhất của lịch sử cận đại VN.  Bao nhiêu kẻ lên voi, xuống chó rèn rẹt như người bị bệnh tháo tỏng.  Chưa ngồi ấm chỗ đă bị đảo chánh, chỉnh lư, lật đổ.  V́ thế các Tướng trong Hội Đồng  Quân Nhân Cách Mạng đều ớn, chẳng ai dại ǵ tranh chức trong Hội quần hùng nhiễu nhương.  Các Tướng thấy Sếp thuộc loại “ngựa non háu đá” nên đẩy Sếp ra làm kẻ bung xung, đưa đầu chịu báng, để loại bỏ Sếp.  Sếp “điếc không sợ sung,” chộp lấy cơ hội ngàn năm một thưở, bỏ ngựa thời làm cao bồi Hà Nội, nhảy đại lên lưng voi .  Tuy vậy vẫn c̣n kiêng “nài” nên đăi đưa:  “Để tôi về hỏi ư kiến bà xă trước.  Nếu bả OK th́ tôi chấp thuận.”  Có lẽ nhờ tướng “vượng phu” của chị Cả và nhờ Ông Trời chơi  khăm dân tộc ta nên Sếp mới yên vị, ngồi xổm trên “chính phủ nhà nghèo” được một thời gian . Khi thời thế  đến, Tông Tông Thiệu  dành lấy “búa,”  chọn Sếp làm phó v́ biết ḿnh trên cơ, chờ khi  đủ vây cánh, cho Sếp Râu Kẽm lên Khánh Dương cuốc đất vỡ rừng.  Sếp là phó sản của thời cuộc, nên việc Sếp “lên voi, xuống chó” không phải là do tài trí, uy tín của ḿnh, mà chỉ là công cụ cuả kẻ khác . Và giờ nầy, Sếp lại tiếp tục là phó sản và công cụ của aỉ ? (Đọc tiếp bài: Tại Sao Tôi Đề Cập Chuyện Pḥng The?!)

 

TẠI SAO TÔI ĐỀ CẬP CHUYỆN PH̉NG THE?!

 

A. HỌC THUYẾT VÀ THỰC TIỄN

I. HỌC THUYẾT: Từ ngày gặp phóng viên Đoàn Trọng (ĐT) đến giờ, tôi toàn mắc nạn lớn. Hết Bà Công tố Hernandez dùng video ĐT thực hiện trong dịp tôi đi Nam Cali chống ĐVH như một bằng chứng quan trọng để buộc tội đến việc Vietweekly dùng đoạn video ĐT đề cập đến “Học Thuyết Tân Plato Tương Lai” trong một dịp khác để gây làn sóng phản cảm hại tôi trên khắp các Diễn Đàn. Tôi đặt trọng tâm chống Cộng tại các quốc gia CS trên thế giới như VN, Cuba, TC, Bắc Hàn thay v́ chống nhau quẩn quanh cối xay Bolsa như Ngô Kỷ nên ít rành các phe phái ở Nam Cali, không biết nhiều về ĐT cũng như Đài Tiếng Nước Tôi trước kia nên ai, đài nào  phỏng vấn tôi cũng trả lời. Khi biết ĐT hợp tác với Vietweekly lúc đó, tôi cũng thử dùng đầu óc không thiên kiến, thiên vị để t́m hiểu và, nếu cần, thử cảm hóa không ngờ bị Vietweekly lợi dụng cơ hội chơi “đểu” có bài bản, sách lược. Trước hết đăng h́nh tôi lên trang b́a “Mặt ngầu như một Bố già,” kế đến so sánh tôi với Ngô Kỷ, dù 2 người có địa bàn và phương thức hoạt động, kể cả cách “tán gái” (1) hoàn toàn khác nhau, ngay cả trái ngược nhau làm NK từ “đồng minh” trở thành “địch thủ” của tôi và “trợ thủ” đắc lực cho Thinh Nguyen viết bài công kích tôi. Trích:Mọi t́nh tiết, kết cấu đều được “nói có sách, mách có chứng”, có bác KyNgo kiểm chứng, dựa theo những bài viết của anh tài xế máy bay đẹp “giai”, hào huê, phong bạch yến TongLy.” (Thinh Nguyen nên save các bài viết nầy để dùng về sau, khỏi cậy nhờ Ngô Kỷ bởi có ngày, do không thỏa măn yêu sách, lại trở thành thù địch của NK giống LT tôi!) Cuối cùng Vietweekly “bắn phát súng ân huệ” với “Chuyện Pḥng The Lư Tống” qua cách đặt câu hỏi gây “ấn tượng” như:

Lư Tống và những “độc chiêu” pḥng the khiến phụ nữ mê mẩn ra sao? V́ sao phụ nữ “chịu không nổi” cách làm t́nh của Lư Tống? Quan niệm “loạn luân” của Lư Tống là ǵ? Những khoái cảm Lư Tống mang lại cho phụ nữ là ǵ? Có thể so sánh Lư Tống với vua Càn Long, vua Minh Mạng trong khía cạnh pḥng the không? “Của quí” của Lư Tống có phải là “vũ khí” duy nhất khiến phụ nữ phải “hoảng” hay không?  bằng “độc chiêu” cắt đầu, xén đuôi, chọn lựa những câu, ư gây sốc ra khỏi văn cảnh cố t́nh gây ngộ nhận, “cấy” vào đầu óc độc giả ư nghĩ: “Lư Tống hănh diện phô trương thành tích pḥng the” rồi chạy tội một cách khôn khéo: “Tuy nhiên câu chuyện được ông Lư Tống kể lại xen lẫn những câu hỏi liên quan đến chính trị, xă hội và chuyện cá nhân khác. Việt Weekly xin lược bỏ những chuyện ngoài lề khác, chỉ giữ lại những câu hỏi liên quan đến khả năng t́nh trường của Lư Tống. Hoặc “Tới đây, ông Lư Tống nói một hơi dài về sự phát triển của khoa học kỹ thuật ảnh hưởng đến tŕnh độ trí tuệ của loài người. Ṭa soạn lược bỏ.” Câu văn chỉ cần cắt bỏ một vài chữ đă có thể dẫn đến kêt luận trái ngược, huống hồ Vietweekly cố ư chọn toàn chuyện pḥng the và bỏ qua mọi khía cạnh khoa học, kỹ thuật, chính trị, xă hội… là mục đích chính của đề tài! Do bận nhiều chuyện cần giải quyết sau khi “nằm ấp 3 tháng” trở về, từ chuyện check Luật sư “chùa,” chuyện gây quỹ mướn Luật sư tư, chuyện gặp Quan chức Quản chế, Sở Thu thuế… đủ thứ chuyện linh tinh nên tôi im lặng, không trả lời. Ngoài những Thân hữu đă tích cực lên tiếng “lật tẩy” đám “Chí Phèo làng lưới,” những thân hữu hiểu rơ tôi th́ bảo: “Đám ruồi nhặng, ḍi bọ đó ông quan tâm làm ǵ ph́ th́ giờ” trong khi có người ủng hộ nhưng chưa từng tiếp xúc trước kia, sau khi nghe giải thích, lại đề nghị tôi nên viết bài làm sáng tỏ sự thật. Tôi đồng ư với ư kiến thứ nh́ nhưng định để cho đám ruồi nhặng “xả xú bắp” hay “phóng uế” hết mọi độc tố, độc chiêu để hôm nay giải quyết một lượt cho tiện sổ sách.

Tôi cần nói rơ việc đề cập đến đề tài “Chuyện Pḥng The” có mục đích sau: Tôi quan niệm kết án phải đúng tội, không nên bịa thêm tội. Sếp Râu phạm nhiều tội, nhưng tội “Cướp vợ đàn em” là không đúng như nhiều người lên án. Người công minh không nên “Ăn gian, nói dối.” Tôi là người trong cuộc nên có bổn phận phải dùng những bằng chứng cụ thể để thanh minh dù tôi chống đối Sếp Râu Kẽm trong vấn đề Quốc-Cộng. Thực ra tôi đă từng phân tích đề tài nầy trong bài: NHỮNG ẨN SỐ ĐẰNG SAU QUYẾT ĐỊNH VỀ VN CỦA SẾP RÂU KẼM” viết ngày 16/2/2004 và phổ biến trong thời gian ở tù tại Rayong, Thái Lan. Bài nầy được một Thân hữu phổ biến lại trong mấy tháng trước. Cám ơn Thân hữu, nếu không tôi cũng không có tư liệu nầy v́ những bài tôi viết trong tù đều do Lê Ngoạn đánh máy phổ biến và phần lớn bị thất lạc do máy bị virus hoặc máy computer thay mới nhiều lần. Bài nầy được đăng lại bên dưới với một số bổ túc mới để làm rơ vấn đề. Kế đến tôi muốn tŕnh bày mục tiêu của các hoạt động đă từng thực hiện bởi ḿnh là một Lập Thuyết gia đồng thời Thực Hành gia gồm:

1. THUYẾT SỨC MẠNH QUẦN CHÚNG: Tôi lập thuyết People’s Power từ những ngày vượt biên và tị nạn tại Galang trước khi Tổng Thống Marcos bị dân Phi hạ bệ và tiếp theo đó là các cuộc nổi dậy thành công của quần chúng khắp thế giới từ Liên xô đến Á châu, Phi châu và Trung đông. Việc này đă được một quan chức Đại Sứ quán Mỹ xác nhận khi báo chí phỏng vấn qua câu: “Ông Lư Tống trả lời: ‘Tất cả đều nằm trong tập tài liệu viết về People’s Power này’ ông đang cầm trên tay khi tôi hỏi ông có kế hoạch ǵ để lật đổ các Chế Độ CS và độc tài.” Thuyết Sức Mạnh Quần Chúng cũng được tôi đề cập trong Luận án Tiến sĩ. Tôi lên đường chống Cộng ngoài nhiệm vụ của một Chiến sĩ, một Công dân c̣n cưu mang nhiệm vụ của một Thực Hành gia: Thực hiện Học thuyết của ḿnh vào thực tiễn tại Việt Nam, Cuba, Trung Cộng và Bắc Hàn.

2. THUYẾT TÂN PLATO TƯƠNG LAI: Tôi lập thuyết Futurist Neoplatonism qua bài thơ Thế Giới Tân Plato với 2 giai đoạn: Valentine 2000 Valentine 4000.

(1) VALENTINE 2000: Giai đoạn I phân tách nguyên nhân chính của những vấn nạn xă hội, khổ đau của nhân loại: T́nh Dục. Bởi trong Tứ khoái: Ăn, Ngủ, Đ, Ỉa hay Tứ Đổ tường: Cờ bạc, Rượu chè, Trai gái, Hút xách th́ món thứ ba là nguồn gốc sinh ra mọi chuyện. “Đức Khổng tử” Minh Mekong (San Diego, có biệt danh này v́ là Chủ chợ Mekong đầu tiện tại Mỹ, được vợ phục vụ theo đúng nghi lễ của Nho giáo ngày xưa) trong lần tán gẫu mấy tuần trước bằng điện thoại (858-204.4239) về đề tài “Chuyện pḥng the của Lư Tống” đă nói huỵch toẹt quan điểm của ḿnh một cách giản đơn, chẳng cần rườm rà, màu mè theo kiểu học thuyết Tân Plato Tương Lai: “Mọi sự trên đời giai do tại Đ. Uống rượu để có hùng khí tán gái và “cương” (cứng) khí để làm t́nh. Hút, chích ma túy để câu giờ, tránh nạn “khóc ngoài quan ải.” Đánh bài với hy vọng có đủ tiền để dụ khị hay cung phụng giai nhân. Đây là những phương tiện để đạt mục đích Đ. Nhưng phương tiện dần dần trở thành mục đích v́ nhậu, hút, bài bạc cuối cùng lại thành thú giải sầu khi bị t́nh phụ và một khi đă nghiện ngập th́ không c̣n tha thiết đến mục đích ban đầu. Bởi vậy mới có những tục ngữ như: ‘Nóc nhà xa hơn chợ. L. vợ gần hơn mả cha;’ ‘Cấn cái như gái ngồi phải cọc’ và cần sửa các câu chưa chỉnh như: ‘Đàn ông lấy L. (Danh) mà dắt. Đàn bà lấy C. mà dẫn.’” Minh Mekong cũng rất tâm đắc với các câu “ranh” ngôn của tôi: “Muốn thần phục đối tượng trước hết phải chiến thắng trên giường;” “Bởi tuyệt đỉnh t́nh yêu chỉ cần một h́nh thức để… diễn tả cùng nhau;” “Y phục đẹp tăng thêm sắc đẹp mỹ nhân. Nhưng mỹ nhân đẹp nhất khi… ở truồng.

(2) THỰC NGHIỆM HỌC THUYẾT: Những người có khả năng đạt mục đích (Đ.) mà không cần đến cả ba phương tiện sẽ không bị ghiền bất cứ thứ ǵ từ rượu chè, cờ bac, ma túy. Tôi lấy bản thân ḿnh để thực nghiệm, chứng minh lư thuyết qua việc chích, hút từng bị Đại Tá Nguyễn Hồng Tuyền phạt đánh 20 roi cùng Trần Văn Tấn (em Tư lệnh KQ Trần Văn Minh) thời học bay ở Trường Phi Hành Căn Cứ KQ Nha Trang và từng được một chủ động hút khen ngợi: “Tôi hút thuốc phiện đă 40 năm nhưng chưa bao giờ kéo một hơi ro ro ḍn dă nghe sướng tai như cậu.” TV Tấn trở thành con nghiện nhưng tôi bỏ dễ dàng khi cần kể cả không hút thuốc lá. Tôi tập uống rượu để có thể uống hàng két bia hay nốc cạn một chai Martell chỉ hai hơi mà không say. Thời bay Phú Quốc, tôi đă hạ Đệ nhất Cao thủ Hải quân ở An Thới bằng cách cụng ly từ sáng đến khuya và chỉ mửa sau khi đối thủ của ḿnh đă nôn thốc tháo đầy bàn. Tôi từng đánh bài theo kiểu: Thua một đặt hai, thua hai đặt bốn… và có lần duy nhất bai trận khi bị Phi Đoàn 524 “Xa luân chiến” đến nỗi thua hết cả tiền Hội quán thời làm Quản lư Câu Lạc bộ Sĩ quan KQ/ Phan Rang và phải xin Đại tá Thảo một chiếc A.37 bay về Đà Nẵng xin tiền ông Chú để bù vào quỹ. Vậy mà khi quyết định bỏ “Tam” Đổ Tường, tôi bỏ cái rụp không lưu luyến nhờ món thứ ba “Ngăi Thần” hóa giải ba món kia. Bởi vậy trong bài thơ Valentine 2000, tôi có nhắc đến: “Nhất thủ, nh́ râu, tam đầu, tứ củ” là những tục ngôn VN trong khi “Cuồng dâm, bạo dâm, ác dâm, hội dâm. Thú dâm, phẩn dâm, tử (thi) dâm, giả dâm…” là những kiến thức học từ lớp Human Sexuality trong Chương Tŕnh Đại Học để phân tích và lư giải theo kinh nghiệm và khoa học các nguyên lư và điều trị tính dục của nhân loại. Những những tên “đầu tôm, vô học” và bọn Chí Phèo làng lưới lại cắt đầu, xén đuôi để lên án tôi về đề tài này. Cũng cần nhắc lại tṛ ma bùn của bọn Chí Phèo qua 2 thủ thuật: (1) Lập đi lập lại trăm lần lời dối trá sẽ có kẻ tin và (2) Bẻ ư vặn lời tác giả hoặc tự diễn dịch theo ư đồ dơ bẩn theo kiểu “Suy bụng ta ra bụng người.” Thí dụ: Sau khi copy trang 458 của Ó Đen (Xuất bản lần I) với câu: “Của một người tị nạn tại Sikew, Thái Lan. Lư Tống bổ túc” (dù phần bổ túc hơn 50%) cho bài thơ “Trong Mơ Ta Thấy Việt Nam” hay copy trang 60 với câu : “Thiếu Úy Hóa, phi công trẻ nhất, bất ngờ t́nh nguyện sau chót lại bất ngờ dứt điểm một cú đẹp đầu tiên. Tôi quành lại, bổ nhào xuống góp những trái bom khiêm nhường đánh bồi vào chiếc cầu vĩ đại đang sụp đổ…” cho bài “Phi Vụ Tử Thần” làm bằng chứng th́ chúng vẫn tiếp tục lải nhải “Lư Tống đạo thơ, Lư Tống cướp công đàn em Thiếu Úy Hóa” hoặc sau khi post trên Youtube video “Lư Tống Ra Ṭa Tại Việt Nam” tại:

http://www.youtube.com/watch?v=HHkGFG3Nbm0

chúng vẫn bêu rếu Lư Tống “khen VC có tự do, dân chủ khi ra ṭa” ngay cả Tú Gàn c̣n dám viết “Lư Tống khóc sướt mướt trước ṭa án VC!” Khốn nạn hơn, khi chúng bịa đặt chuyện “Lư Tống dụ con gái ĐTS vào khách sạn hiếp dâm,” tôi phải kể lại mối t́nh “Chú Đạt-Cháu Diễm” thơ mộng với những h́nh ảnh dẫn chứng để giải tỏa ảnh hướng tâm lư bất lợi cho cô cháu bằng: Photo cháu Diệp Anh đưa đón LT tại phi trường, chụp h́nh kỷ niệm tại một nhà bảo tàng khi c̣n độc thân. Và sau khi lấy chồng, có lần đẩy xe chở con đi Hội Chợ Tết, cô cháu c̣n cùng chồng ghé gian hàng tôi trưng bày sách thăm, nhận quà và chụp h́nh kỷ niệm… Vậy mà chúng lại bẻ cong ng̣i bút bảo tôi hoặc “ngoại t́nh” khi cô bé đă có chồng hay viết bài bêu rếu v́ “hận DA bỏ rơi!” Thật là lũ mất dạy hết thuốc chữa! Xem thư cháu Diệp Anh viết trước thời có chồng tôi mới t́m được attached. Giờ nầy tôi phải post lại những chi tiết tỉ mỉ về chuyện “Lê Lai liều ḿnh cứu Chúa KQ” để chứng minh Sếp Râu chỉ là nạn nhân của Sư Măo Kim Vồ và chắc chắn chúng lại sẽ bảo tôi: “Chơi hoa rồi lại bẻ cành bán rao” như mụ Đào Nương đă từng làm và bị Hạnh Saigon viết thư “dạy cho một bài học” với câu: “Tôi thú thật rằng tôi lấy làm hănh diện và vui mừng về sự hiện diện của tôi trong cuộc đời và trong tác phẩm của LT.”

 

(3) VALENTINE 4000: Trong bài thơ thứ nh́ Valentine 4000, tôi đưa ra những giải pháp khoa học để biến địa cầu thành Địa Đàng, đem lại hạnh phúc thực sự như loài người mơ ước. Chẳng hạn phương pháp Điều Ḥa Nhiệt Độ toàn cầu để loại bỏ mọi thiên tai như băo, lụt, hạn hán, núi lửa, động đất, sóng thần; dùng Tần Số Âm Thanh tiêu diệt mọi sinh vật, thực vật vô dụng, độc hại; loại bỏ bệnh tật, xấu xí bằng Ghép Gien Công Nghệ, Nhân Tế Bào Gốc tạo nên những con người toàn hảo đủ màu sắc, mùi hương; dùng Thuật Trụ Nhan để kéo dài tuổi thanh xuân; dùng Ống Nghiệm Thụ Tinh, Tử Cung Nhân Tạo, Sinh Sản Vô Tính để tránh cho phụ nữ khỏi cảnh “Mang nặng đẻ đau, qua biển một ḿnh” và Bắp Thịt Hóa các bộ phận thể xốp để càng yêu đương th́ ngực càng nở, âm hộ càng bót cùng kế hoạch sinh sản, dân số quân b́nh. Trẻ thơ nuôi dưỡng, giáo dục văn vơ song toàn tại Dream Land bằng kỹ thuật Sang Băng lúc ngủ. Thế giới chỉ có ba Giai cấp, được bầu theo năng lực và đóng góp, ngày làm ba giờ, tuần bốn ngày, vi tính hóa, tự động hóa, người máy hóa; dẹp bỏ shopping centers bằng sắm hàng qua Tivi, order tận nhà; tập trung sản xuất phục vụ mọi nhu cầu cao cấp; ngủ nghỉ tại khách sạn, ăn uống tại nhà hàng, th́ giờ c̣n lại giải trí, vui chơi, hưởng thụ, yêu đương: “Không ăn cùng món, làm t́nh cùng người;người xấu, ác được hưởng thụ tuyệt đối 1 tháng trước khi tự bốc cháy tại Đảo Thiên Đường để loại bỏ mọi loại tội phạm để Thế giới 4000 trở thành Thiên Đàng Trần Thế. Tôi chỉ hạnh phúc khi mọi người đều xinh đẹp, khỏe mạnh, thông minh, giàu sang, sung sướng... khác với những người như Đức cống (New Orleans), chỉ hạnh phúc khi ḿnh đẹp hơn, khỏe hơn, giỏi hơn, giàu hơn, sướng hơn... người khác. Thế Giới Tân Plato Tương Lai là biện pháp duy nhất cứu nhân loại khỏi cành khổ trầm luân: Sinh, lăo, bệnh, tử, đói nghèo, xấu xí, thiên tai, nhân họa, chiến tranh, cướp bóc, giết người, hiếp dâm... bằng những giải pháp khoa học thực tiễn. Để đạt tới Con Đường Thứ V: Tân Plato Tương Lai (Futurist Neoplatonism hay Lytongism) được điều hành và lănh đạo bởi những Nhà Kỹ trị (Technocrats) trong quá tŕnh tiến hóa cận, hiên đại, nhân loại phải kinh qua các giai đoạn chuyển tiếp từ Con Đường Thứ I: Chủ Nghĩa Tư Bản (Capitalism), Con Đường Thứ II: Chủ Nghiă Cộng Sản (Communism), Con Đựng Thứ III: Khuynh Hướng Thiên Tả cuả các Đảng Dân Chủ Xă Hội tại Tây Âu (Democratic Socialism) Con Đường Thứ IV: Trật Tự Thế Giới Mới (New World Order) thay thế Hỗn Loạn Thế Giới Mới (New World Disorder) hiện nay sau khi đă giải quyết nạn Suy Trầm Kinh Tế theo chu kỳ.

Tôi đính kèm các bài: GIẢI PHÁP SUY TRẦM NỀN KINH TẾ MỸ viết tại San Jose, 30/12/2008, NEW WORLD ORDER ngày Veteran Day 11/11/2002 THẾ GIỚI TÂN PLATO TƯƠNG LAI ngày Valentine 2005 tại nhà tù Thái Lan để Vũ Huynh Trưởng khỏi “thẳng thắng” gửi ư kiến riêng cho một số Thân hữu với: “Bài nầy dành cho… những người nào thích nâng… LT th́ đọc cho biết… LT không thể lên diễn đàn làm càn, viết bậy, trả lời báo chí một cách bá láp bừa băi như thế được…” và để xin lỗi Huỳnh Bá Phụng, Tổng Hội CQN/QLVNCH Úc Châu đă không có dịp đọc những tài liệu nầy trong những lần post lên các Diễn Đàn trước kia để phải rơi vào t́nh huống “dở khóc dở cười” sau khi lỡ ra “Thông cáo ủng hộ Lư Tống” rồi phải lên án: “…chúng tôi tin chắc là không c̣n ai tin tưởng ở con người bốc đồng của anh v́ lá bài tẫy của anh đă cháy và bị chính anh lật ngữa rồi” khi đọc bài phỏng vấn do bọn đểu” Vietweekly cố ư loại bỏ những ư định tốt đẹp, biến những tư tưởng giải phóng loài ngưởi thành ”khoe khoang chuyện pḥng the” như bọn Chí Phèo làng lưới lập đi lập lại hàng ngày để brainwash độc giả. Câu chuyện pḥng the và những người t́nh là những dẫn chứng bằng giải pháp hiện thực đạt Mục đích mà không cần đến Phương tiện trong Tứ Khoái và Tứ Đổ Tường, tức ”Cứu Cánh không kinh qua Phương Tiện.”

 

II. X̀ CĂNG ĐAN T̀NH DỤC CỦA CÁC LĂNH ĐẠO THẾ GIỚI:

Tục ngữ có câu: “Dụng nhân như dụng mộc.” Tôi không là thầy tu, đạo đức gia, chính trị gia mà là một lư thuyết gia và thực hành gia do đó, như một số Vi hữu đă góp ư, Quư vị nên xét tôi trên lập trường và hoạt động đấu tranh chống Cộng và nếu ủng hộ th́ như “Ủy Ban Yểm trợ Tinh thần chống Cộng của Lư Tống” thay v́ “Ủy ban Phát huy Tinh thần Lư Tống trước kia, tách rời Chiến sĩ chống Cộng khỏi Lư thuyết gia, Thực hành gia Chủ nghĩa Tân Plato Tương Lai nếu Quư vị chỉ hạnh phúc như Đức cống hay chủ trương “Chồng Chúa vợ tôi” theo kiểu Khổng tử ngày xưa. Nhân dịp, tôi cũng đưa ra một số dẫn chứng để Quư vị thấy rằng những Nhà Chính trị, Lănh đạo vĩ đại của thế giới vẫn chưa hoàn hảo theo tiêu chuẩn đạo đức Nho giáo để bớt khắc khe với kẻ được báo chí đặc danh hiệu James Bond.

1. THÁNH GANDHI: Không Quân Phát (New Orleans) sống đạo đức theo Chủ nghĩa Gia đ́nh được nhiều người mến trọng c̣n có lần bảo: “Tôi không hiểu sao có người cứ thích bưới móc chuyện đời tư của anh. Tôi thấy anh c̣n được hơn cả Ông Thánh Gandhi. Ông ta hằng đêm ngủ trần truồng với gái vị thành niên c̣n trinh để tập ‘tiết dục’ và ‘khôi phục tuổi xuân’ kể cả cháu gái. Đêm động pḥng hoa chúc đ̣i ‘tiết dục’ với vợ cháu trai bị thằng cháu tức giận bắn bị thương.” Tuần trước tôi gọi điện thoại (504-650.2563) hỏi Phát tên cuốn sách viết chuyện Gandhi, Phát bảo: “Đọc trong báo” và không nhớ vụ Gandhi bị cháu bắn. Tôi bảo đảm trước kia nghe đúng như vậy v́ chuyện nầy gây “ấn tượng” mạnh không thể lầm lẫn. Nhưng Jad Adams vừa xuất bản cuốn Gandhi Naked  Ambition, quư vị có thể mua để t́m hiều thêm về đề tài “trần truồng/naked” của ông Thánh trong đó, ngoài bản thân, ông c̣n khuyến khích đệ tử trẻ của ḿnh tắm và ngủ trần truồng chung với nhau và dùng 2 cô gái trẻ thay “gậy” chống khi đi lại. Hoặc vào Web sau xem h́nh nầy và một số vụ được lược dịch trong đó Gandhi thú nhận bị “ám ảnh t́nh dục” từ lúc 13 tuổi và “ân hận” v́ lúc cha đang hấp hối trên giường lại không cưỡng được cơn dâm dục, bỏ cha một ḿnh về nhà làm t́nh cùng vợ nên không được chứng kiến giờ phút cha trút hơi thở cuối cùng! (Trích: Gandhi always said his obsession with sex started when he was married off at the age of 13 to a girl just one year older… Gandhi, then 16, left the sick old man's bedside in order to rush home to make love to Kasturba and thereafter, he could never forgive himself for having been in the grip of lust when his father breathed his last). Nếu Gandhi sống tại Mỹ vào thời đại nầy, Ông Thánh thay v́ lên bàn thờ cho thiên hạ chiêm ngưỡng sẽ lên ghế điện bị trừng phạt tội “Child abuse!”

http://www.dailymail.co.uk/news/article-1264952/A-new-book-reveals-Gandhi-tortured-young-women-worshipped-shared-bed.html

2. TỔNG THỐNG JOHN F. KENNEDY: Muốn xem chuyện John F. Kennedy tắm ở truồng với gái trẻ hàng ngày tại hồ bơi Ṭa bạch Cung hăy mua cuốn The Dark Side Of Camelot củaSeymour Hersh, hay cuốn John F. Kennedy’s Women: The Story of a Sexual Obsession để xem tại sao Michael O’Brien phải đặt những câu hỏi hấp dẫn như Vietweekly đă làm:

- Who all did he sleep with, and who did he attempt to sleep with?

- How and when did he lose his virginity?  What were his sexual concerns, his fears and his proclivities?

- Which of Kennedy’s parents may have been most responsible for his eventual philandering? 

- Why? Why did he do it? Was he a sexual addict?  “In some ways Kennedy’s compulsive pursuit of women was similar to addictions to drugs and alcohol, but not completely,” writes O’Brien.  How was Kennedy unlike the typical addict? Hay xem bài báo viết mục nầy tại Web với đề tựa JFK liked to swim nude and so did some of the girls who popped in to visit him.

http://news.google.com/newspapers?nid=1948&dat=19750618&id=odotAAAAIBAJ&sjid=uYAFAAAAIBAJ&pg=1079,790880

3. TỔNG THỐNG BILL CLINTON: Muốn xem h́nh 17 người đàn bà lên giường với Tổng Thống Bill Clinton hăy xem: Bill Clinton's Loves & Hookups tại:

http://www.ranker.com/list/bill-clinton_s-loves-and-hookups/celebrityhookups

Từng có câu nói: “Từ cái thắt nút cà vạt của Clinton trở lên đầu là của nước Mỹ, từ nút đó trở xuống là của ông Clinton.” Ngoài cô bồ mà mỗi buổi sáng Bill Clinton trên đường chạy bộ ghé qua “độp một vài quả” xả xú bắp, cô Monica vừa mới gặp Clinton 2 giờ sau đă “thổi kèn saxo” trong khi Clinton đang nói chuyện điện thoại một một Dân Biểu! (The two-year affair had started on the evening of August 15, 1995, when Monica Lewinsky - then 22 - bumped into Bill Clinton one evening at the White House and told him: "I have a really big crush on you."Two hours later, she was performing oral sex on the 49-year-old President while he took a phone call from a Congressman.) Xem thêm tại: http://www.dailymail.co.uk/femail/article-508015/Hillarys-humiliation-How-swept-Bill-Clintons-affairs-carpet.html#ixzz26NWKNShC.

Và đến giờ nầy, chuyện “thổi kèn” của Monica vẫn c̣n ăn khách v́ cô nàng vừa bán chuyện t́nh với Clinton cho một nhà sách với giá 12 triệu MK. Xem: “Monica Lewinsky Reportedly Gets a $12 Million Book Deal, and We Still Feel Bad for,” với “Right, OK, she's making $12 million. But I do pity a woman who, at 39, has apparently reconciled herself to the idea that she's never going to be someone other than the woman who gave a blow job to the president of the United States…She had become, he noted, "a branded woman, not an adulterer but something even worse—a girl toy, a trivial thing, a punch line" tại:

http://www.slate.com/blogs/xx_factor/2012/09/20/monica_lewinsky_s_book_deal_12_million_is_a_lot_of_money_and_yet_we_still_feel_bad_for_her_.html

4. ÔNG HOÀNG BRUNEI: Ông Hoàng Brunei Jefri Bolkiah là một tay Playboy nổi tiếng. Ngoài lối sống xa hoa bậc nhất thiên hạ, ông c̣n cho đệ tử tổ chức một đội sưu t́m gái đẹp khắp thế giới từ hoa hậu, người mẫu đến gái gọi cao cấp đem về hậu cung cho ḿnh hưởng lạc. Ông có thú cho “gái dùng lưỡi liếm sạch thân thể trần truồng!” Nhiều nữ nhân kiện ông về mặt t́nh dục để làm tiền kể cả cựu hoa hậu Mỹ. Trích: “In 1997 Shannon Marketic, a former Miss USA, accused Prince Jefri and the Sultan, among others, of flying her and many other women to Brunei under false pretenses to be part of a harem, and that she was abused by those in the royal court. She claims she was made part of Prince Jefri's personal harem of women that was made to carry out the prince's every sexual whim, such as to "lick him clean", in where the women were made to lick the prince's naked body. The case was settled out of court. In February 1998 Prince Jefri was sued by his former business partners Bob and Rafi Manoukian for £80 million over two property deals they claim he reneged upon; the Manoukians claimed he flew in prostitutes from around the world and led a wildly extravagant lifestyle.” Xem tại Wikipedia: http://en.wikipedia.org/wiki/Jefri_Bolkiah

5. TỔNG THỐNG TÔN DẬT TIÊN: Trước kia tôi sưu tầm được một số tài liệu liên quan việc Tổng Thống Sun Yat-sen khi tiếp khách thường dùng toàn hầu bàn trẻ ở truồng như nhộng phục vụ như một thói quen quí tộc. Nhưng giờ này không c̣n giữ và t́m trong Web không được do đánh không chính xác số từ ngữ cần thiết trong quá tŕnh Search. Quư Thân Hữu nào có tài liệu nầy nhờ phổ biến dùm.

6. HỒ CHÍ MINH VÀ TRÙM VC: Có người sợ VC sẽ “cười mũi” khi ta đề cập đến cuộc sống phóng khoáng của vài nhân vật lănh đạo miền Nam! Chúng cười không phải v́ ta “trụy lạc” mà v́ xem đó là  chuyện lẻ tẻ mà bọn Ngụy cứ quan trọng hóa!” Có lẽ họ tin câu cáo Hồ nói: “Bác có 2 tật xấu, các cháu không nên bắt chước. Một là hút thuốc, Hai là không lấy vợ." Bọn đầu sơ VC được các “đội nữ hộ lư đặc biệt và cháu ngoan bác Hồ phục vụ tận răng.” Chuyện “Lần gặp Bác Hồ Tôi bị mất trinh” hay chuyện các sếp đi du hí Vịnh Hạ Long với đoàn tùy tùng gồm vài chục cháu “mắt xanh mỏ đỏ” là chuyện “thường ngày ở huyện.” Đọc thử một đoạn tin của VTC News: Xung quanh vụ án thầy Hiệu trưởng Sầm Đức Xương mua dâm học sinh - những trẻ em c̣n tuổi vị thành niên, VTC News vừa có cuộc trao đổi với chuyên gia tư vấn tâm lư Đinh Đoàn về thực trạng học sinh bị một số thầy giáo biến chất gạ t́nh, tống t́nh đổi điểm và những em vị thành niên trước nguy cơ bị xâm hại t́nh dục hiện naycũng cho thấy việc quư vị nầy đang lo phù hợp với câu thơ: “Đời c̣n lắm kẻ lăng nhăng. Mấy ông rách việc: lo ḅ trắng răng!” Xem tại:

http://vtc.vn/2-238109/xa-hoi/vu-hieu-truong-mua-dam-nu-sinh-lam-gi-de-thoat-hiem.htm

7. MAO TRẠCH ĐÔNG AND OTHERS: Hăy đọc tác phẩm “T́nh Dục, Dối Trá Và Chính Trị” (Sexe, Mensonges et Politique) - Những kẻ bị ám ảnh đang lănh đạo chúng ta – của tác giả Pierre Lunel, nhà xuất bản L’Archipel, Paris 2012 – gồm có ba phần. Phần đầu “Các nhà độc tài” viết về Stalin, Mussolini, Mao Trạch Đông và Bokassa. Phần hai về các lănh đạo ở Mỹ : Kennedy, Bill Clinton, Arnold Schwarzennegger, và phần thứ ba dành cho châu Âu : Mitterand, Giscard d’Estaing, Berlusconi, Chirac, DSK. Pierre Lunel là cựu hiệu trưởng trường đại học Paris 8, tác giả nhiều đầu sách tiểu sử và biên khảo sử học. Thụy My giới thiệu một phần chương sách “Mao Trạch Đông và hàng ngàn thê thiếp” trong tác phẩm trên, đă tạm lược bỏ 8 trang đầu nói về những người vợ của Mao là Dương Khai Tuệ (Yang Kaihui), Hạ Tử Trân (He Zizhen), Giang Thanh (Jiang Qing).

http://thuymyrfi.blogspot.com/2012/09/mao-trach-ong-va-hang-ngan-thiep-1.html

7. DÂN VIỆT QUỐC NỘI-HẢI NGOẠI: Viếng Cà Phê LÚ Nam Cali tại:

http://www.youtube.com/watch?NR=1&feature=endscreen&v=2129vEsUyrs

hay Quư Bà mua dâm tại Việt Nam tại:

http://www.youtube.com/watch?v=A47eeTZnZ4c&feature=channel&list=UL

Đoạn băng video do hai nhà báo Thu Ly và Trần Duy thu được trong đêm tại khu công viên 23 tháng 9 Quận I thành phố Sàig̣n, nơi mua bán dâm dành cho quư bà với những người da đen có thành tích lừa đảo trộm cắp chuyên nghiệp đến Việt Nam với một cái gia tài độc nhất trên người là bộ răng và cái ‘của quư’. Người đàn bà trong đoạn vidéo thuộc hạng sang, có tiền…ra công viên t́m những tên điếm đực để kè cựa trả giá ngủ đêm bằng tiếng Anh học từ trường Cầu Muối. Giá đi đêm với một điếm đực là 15 $US, nhưng nếu thấy chưa…đủ th́ mua dâm với hai tên một lượt và số tiền sẽ vượt lên 25 $US ! Trả xong giá cả, người đàn bà dẫn tên điếm vào một hotel gần đó và tự động đến quầy trả tiền pḥng… H́nh ảnh nầy tố cáo tŕnh trạng sa đọa của xă hội Việt Nam, tố cáo danh giá đạo đức không c̣n ở người phụ nữ ngày hôm nay, nhất là những người đàn bà nhiều quyền lắm bạc. Họ bất chấp dư luận mua dâm ngay ở nơi công cộng… không ngoài mục đích để thỏa măn tối đa nhục dục…! Chưa có xứ nào trên quả đất mà người đàn bà đi t́m mua dâm lộ liễu với những tên côn đồ của các xứ nhược tiểu thiếu văn minh như thế nầy. Chí có ở Việt nam ! Bất cứ cái ǵ xấu xa nhất đều xuất phát ở Việt Nam! (Đinh Lâm Thanh)

Góp Ư: Mời ĐLT qua Pháp, đến Đại lộ Champs-d’Élysée, đẹp nhất Paris, có Điện Élysée, Dinh Tổng thống Pháp, được xây dựng hồi thế kỷ 18. Đường được chia làm 3 đoạn: Đoạn đầu, nơi “đĩ cái” đón khách. Đoạn giữa, “đĩ đực” và đoạn cuối, “đĩ cặp” nơi một cặp vợ chồng chọn lựa một cặp trai-gái vừa mắt ông thuận ư bà đem về nhà để cả vợ lẫn chồng đều được hưởng lạc một cách b́nh đẳng, không ai hơn-thua ai, ganh tị ai. Hoặc ĐLT ghé thử Bois de Boulogne, Pháp, dọc theo đường rừng là những nàng tiên “mặc nghèo,” chỉ một x́ líp bé nhỏ với ngực trần khêu gợi, nhưng khách làng chơi phải hỏi trước: “Est-tu une fille ou un garçon?” trước khi dẫn vào bụi bởi ở Pháp cũng có loại ladyboys không đủ tiền giải phẫu biến cu thành hĩm như dân bóng Thái Lan. Và trong lúc tựa gốc cây hành lạc, giữa chừng cô gái có thể la hoảng v́ khám phá ra cả chục tên đực rựa đang nằm phục kích trong các lùm bụi bên cạnh để peeping-tom làm cụt hứng!

 

 III. CÁC CHỦ THUYẾT T̀NH DỤC: Trong lịch sử nhân loại không thiếu học thuyết về SEX như Chủ Nghĩa Khoái Lạc (Hedonism), Chủ Nghĩa Khỏa Thân (Nudism), Chủ Nghĩa Hiện Sinh (Existentialism), Tố Nữ Kinh của Trung Hoa, Sách Kama Sultra của Ấn Độ … mà chẳng thấy ai lên án chính người lập thuyết. Chẳng ai lên án tác giả hay Wikipedia và các Web khi đăng bài viết, h́nh ảnh Trente-six modes/ 36 kiểu làm t́nh hay “Bề hội đồng” tự cổ chí kim trên thế giới? Xem bằng chứng tại:

http://en.wikipedia.org/wiki/List_of_sex_positions#Group_sex

http://en.wikipedia.org/wiki/Group_sex

Chú Thích: (1) Chuyện NK tán gái: Trong lần tham dự Diễn Hành Văn Hóa tại New York năm 2007, một hôm tôi đang ngồi chơi ở pḥng đợi Khách sạn Carter của  Tỉ phú TĐT có 3 nữ lưu đến ngỏ ư muốn chụp h́nh chung kỷ niệm và hỏi chuyện. Nửa chừng Ngô Kỷ xuất hiện. NK “ga lăng” đến nỗi qú xuống trước mặt cô nàng (từ Portland đến?) dâng hoa lên tặng và mở “máy tán” non-stop. Tôi rất ngạc nhiên v́ chưa từng chứng kiến cảnh NK làm quen phụ nữ trước kia trừ những hoạt động chống Cộng. Nếu hôm đó NK diễn tả lời t́nh tự “lên bỗng xuống trầm” một chút có thể xem đây là một pha cải lương với những câu vọng cổ mùi nhất tôi từng nghe. NK thuộc “Khẩu phái” (tức trường phái tán gái bằng mồm), tôi thuộc “Nhăn phái” (tán bằng mắt) nên từng được một “Cháu Diễm” đặt tên “Mắt ruồi-lửa” theo diễn tả: “Mắt Chú nh́n vào đâu Cháu thấy ‘nhột’ như bị ruồi bâu và ‘nóng’ như bị lửa đốt!” Cuối cùng màn “Tân-Cổ giao duyên” chấm dứt khi các cô chọn Tân, bỏ Cổ, mời tôi đi ăn và bye-bye NK. Hồi trẻ tôi luyện tập “thần nhăn” bằng cách nh́n mặt trời. Từ tập nh́n buổi sáng lúc mặt trời c̣n ôn nhu đến giai đoạn cuối có thể nh́n đúng ngọ mà mắt vẫn không chớp dù tia sáng mặt trời mănh liệt, chói chang. Giờ này sau 7 trận Tuyệt thực, mắt ruồi-lửa trở thành mắt “Điệp viên không không thấy” như vài Thân hữu chế giễu.

 

B. CHUYỆN PH̉NG THE LƯ TỐNG

I. CHUYỆN GIỚI THIỆU VỢ: Cũng trong lần dự Lễ Diễn Hành Văn Hóa nầy tôi “hụt” cỡi ngựa đóng vai Phù Đổng v́ có người trong Binh Chủng Thiết Giáp khiếu nại v́ Ban Tổ chức để Ông Tổ của Ngành đại diện bởi một Không Quân mặc đồ bay. Cựu Chủ Tịch Cộng Đồng Bắc Cali Phạm hữu Sơn là người trực tiếp tiếp cận tôi bày tỏ sự phản đối. Trong dịp nầy tôi cũng được Tỉ Phú Trần Đ́nh Trường tặng đúng tiêu chuẩn 2.000 MK mặc dù tôi đă “mào đầu” là bản thân tôi vừa yểm trợ Khối 8406 hơn 24 ngàn MK v́ nghe Lê Ngoạn “ba chớp ba nhoáng” từ nguồn tin vịt nào đó quyết chắc số tiền lên đến 1 triệu! Tôi “cụt hứng” nên tặng lại cho Khối 8406 ngay tại chỗ cho đủ tổng số 26.196 MK. Có lẽ v́ vụ nầy nên Tỉ Phú Trường t́m một “mối” khác giới thiệu để “xù” tôi. Sau khi trở về San Jose, hàng ngày tôi đều nhận được điện thoại của Ông đề cập đến cô hàng xóm con ḿnh. Tôi nói khích: “Em chỉ thích Hoa Hậu thôi!” Ông bảo: “Cô nầy c̣n đẹp hơn Hoa Hậu.” Tôi thách giá tiếp: “Em chỉ thích cỡ tuổi 30.” Ông trả lời: “Cô nầy trông c̣n trẻ hơn 30” và nhấn mạnh: “Không chỉ trẻ, đẹp cô c̣n là Triệu Phú. Chồng cô bị ung thư chết để lại gia tài 40 triệu Mỹ Kim! Đặc biệt cô c̣n nói: Cô rất ái mộ những phi vụ em thực hiện và cô muốn giúp trang trải mọi phí tổn công tác để em  khỏi bận tâm việc gây quỹ!” Ông đề nghị mua vé máy bay cho tôi bất cứ khi nào tôi dàn xếp ổn thỏa thời khóa biểu để đi New York. Ông dấu không cho biết nữ thân thuộc quốc tịch nào cho đến trước giờ gặp mặt. Tôi tưởng tượng nàng sẽ diện trang phục dạ hội lộng lẫy mời tôi đi nhảy đầm, được tài xế đưa đến bằng xe Rolls-Royce nên hơi ngỡ ngàng khi thấy cô mặc đồ tập thể dục và dùng phương tiện tàu điện ngầm. Cô người Mỹ gốc Pháp, trông khá trẻ nhưng da mặt có tàn nhang với chiếc mũi ”dẹp” một cách khác thường. Mũi dẹp trên mặt dân Á Đông trông b́nh thường, nhưng trên mặt người Tây Phương thật kỳ cục. Cô muốn giữ nhan sắc “original” nên không sử dụng phẫu thuật thẩm mỹ dù tiền bạc rủng rỉnh. Thay v́ order thức ăn từ các nhà hàng sang trọng để thưởng thức các món cao lương mỹ vị và dành th́ giờ du lịch, thưởng ngoạn nghệ thuật, cô lại vất vả tự đi chợ nấu ăn dù không rành chuyện bếp núc. Cô đến lúc 7 giờ tối và khi thấy đồng hồ chỉ 9 giờ lật đật, vội vă bye-bye v́ đă đến giờ dắt chó đi dạo! Tôi hơi ngại những nữ nhân sống một ḿnh, thích nuôi chó giống lớn con, bởi từng xem các video Sex with dog như http://3animalsextube.com/videos/sexy-brazil-have-sex-with-dog/, nhất là cô nuôi tới hai con Bulldog, mặt giống y chang ông già Vơ Du Đảng, nên sợ hôm cổ giận, búng tay một cái, hai con chó nhảy vào xé xác ḿnh chỉ có chết! Bởi vậy khi Tỉ Phú Trường hỏi: “Sao không gọi điện thoại mời cô đi chơi?” Tôi lắc đầu: “Cám ơn Anh. Cô ấy chẳng hợp gôut em chút nào. Dù triệu phú cũng đành vậy.”

 

II. CHUYỆN ĐÀO NHÍ: Chuyện tôi cặp “đào nhí” cũng do hoàn cảnh chưa từng lấy vợ. Bạn tù có vợ được vợ thường xuyên vào tù thăm quen dần với những biến đổi thể chất, ngoại h́nh của vợ theo thời gian. Khi ở tù về, gặp lại bà vợ già khác biệt cô vợ trẻ 10-15 năm trước họ vẫn cảm thấy b́nh thường. Kẻ độc thân khi mơ mộng t́nh xưa thường là h́nh ảnh những cô bồ cũ tuổi đôi mươi. Qua Hoa Kỳ, vào đại Học, tuy tuổi thật đă 39 (1984-1945) trong khi báo Reader’s Digest đăng tôi 27 tuổi, năm bị bắn rơi và theo tuổi giả (1975-1948), các cô Sinh Viên Mỹ hiểu nhầm tuổi lúc đó là 27 (thay v́ 39) nhưng vẫn không tin, bảo tôi giống 20 tuổi do dân Mỹ, và đặc biệt Mỹ đen, ngoại h́nh già trước tuổi so với Á Đông, nên tôi được các cô xem đồng trang lứa. Gái Mỹ ái mộ Celebrity, chỉ cần tặng một tập collection các bài báo đăng về ḿnh là đă đạt một bước nhảy vọt. Tôi học giỏi và sẵn sàng giúp các cô về Pháp văn, Toán… nên có thêm điểm. (Ngay cả Sinh viên VN các lớp ABC khoanh, khi thi môn Kinh tế, tôi bảo các em ngồi quanh tôi, chờ làm xong, tôi đọc kết quả bằng tiếng Việt A,B,C… họ chỉ cần đánh theo là ai cũng được điểm A.) Những cô gái đẹp đau khổ v́ vài nốt mụn, tôi thủ sẵn thần dược “Accutane” chỉ 5-7 viên là da mặt “lán x́ cón” làm họ cảm động. Giới nữ sinh viên có cô thật bần hàn. Chẳng hạn có nhóm 4 cô trong giờ nghỉ đổi lớp, chia nhau một điếu thuốc, thay nhau rít thuốc đỏ tới cán. Tôi check loại thuốc, mua luôn 4 tút, tặng mỗi cô 1 tút thuốc (10 gói) lấy cớ: “Hút chung như vậy dễ lây bệnh đường miệng như ‘oral herpes’ nguy hiểm.” Chỉ cần vài bận có thể hết “đánh lẻ tẻ” tới “đánh cả cụm” v́ gái Mỹ mới lên Đại Học muốn chứng tỏ ḿnh đă trưởng thành nên dễ dăi trong quan hệ t́nh dục. Các cô thích hút cần sa c̣n dễ dụ khị hơn. Buồn buồn ghé BAR của trường, hay các hộp đêm nhảy đầm, thấy cô nào thích uống bia rượu, cứ đăi cho say rồi chở đi đâu họ cũng không care. Tôi có biệt hiệu Mr. Franklin, quen thói giữ trong bóp toàn bạc $100, tiền lẻ dụt cốp xe, chờ đủ 5-7 trăm đi đổi giấy $100. Vốn liếng có bao nhiêu mang theo hết. Khi mời đi ăn, thấy tôi móc bóp có xấp tiền dày toàn mệnh giá $100, có cô bồ Mỹ bảo: “Tôi thuộc giai cấp trung lưu nhưng chưa bao giờ thấy tờ $100. Anh sao giàu thế?” Tôi c̣n trông dùm Nite Club cho SP Ân lại nhảy đầm không tệ nên có thêm dịp cặp bồ. (Tôi từng giật Cúp trong vài cuộc thi nhảy đầm tại các Club Sĩ quan KQ, nhưng tại các Club Hạ Sĩ quan, v́ giới này, một số là CCCÔ/con Cha cháu Ông trốn lính, dân chơi thứ thiệt, nên đành đầu hàng.) Tôi c̣n “Ngư ông đắc lợi” khi bạn của bồ, nghe tán dương Ngăi Thần, cũng muốn thử, hay kẻ địch của bồ muốn giựt kép trả thù. Họ hoặc deal thẳng như Helene bạn Chị Cả (xem phần sau) hay ăn vụng như đệ tử A.H. hoặc phục kích cướp tay trên. (AH mỗi lần đón tôi tại phi trường lúc nào cũng mở bản nhạc Kiếp Đam Mê v́ rất thích câu: “Tôi xin người cứ gian dối, nhưng xin người đừng ĺa xa tôi.” AH thường cầu nguyện: “Mong ǵ anh được què, mù… để em có thể xích anh vào giường, độc quyển hưởng Ngăi Thần.” Một lần vừa đến tiệm AH té xỉu. Các nữ đệ tử phải xoa dầu, đánh gió cấp cứu. Sau khi tỉnh lại ḍ hỏi nguyên do, AH thú thật: “Sửa soạn đi làm thấy kép nằm tênh hênh ‘chịu không nổi’ nên ‘ṭm tem thêm.’ Đúng là không lượng sức. Kép th́ tỉnh queo, c̣n ḿnh gần ‘tắt thở.’” Chỉ v́ tṛ tâm sự dại dột nầy mà một nữ đệ tử tiệm uống tóc của AH đă đá lông nheo hẹn ḥ tôi, qua mặt chủ nhân, lén lút thử Ngăi Thần mấy bận. Người khác từng bị “ngất xỉu” v́ t́nh là Marie, mẹ cô con gái bên Pháp vừa t́m cha. V́ quá độ vào đêm trước, khi sắp hàng vào xem xi nê Marie quỵ xuống bất tỉnh, phải gọi xe cứu thương chở đi bệnh viện cấp cứu.)

Tôi chưa bao giờ YÊU, nhưng thích bất cứ ai đẹp. Tôi ngạc nhiên khi có người suốt đời chỉ yêu một người, hay thất t́nh đến nỗi tự vận. Có lẽ họ chưa được thưởng thức nhiều người khác nhau nên cứ tưởng chỉ duy nhất người đó mới đem lại cảm xúc ngất ngây, say đắm? Nhất là lứa tuổi Dậy Th́. Tuổi nầy th́ yêu v́ sự hiếu kỳ do cơ thể bắt đầu nẩy nở: “Vô t́nh để gió hôn lên má. Bẽn lẽn làm sao lúc nửa đêm.” Thứ “T́nh Yêu” mà những người trẻ mới lớn tưởng là những rung động của “Trái tim” thực ra chỉ là những run rẩy “xác thịt” của “T́nh Dục” do những đụng chạm đầu đời từ xúc giác giữa hai giới Nam-Nữ. Bởi vậy người lớn VN, từng kinh qua kinh nghiệm, thường nghiêm khắc ngăn cấm hoặc hạn chế và đặt nặng yếu tố: Môn đăng hộ đối hoặc giàu sang. Người phương Tây, do quan niệm phóng khoáng, thấy con cái ở tuổi vị thành niên không có bồ bịch c̣n sợ “bất b́nh thường,” phải nhờ bác sĩ can thiệp. Tuổi Hồi Xuân th́ yêu v́ “Mau với chứ, vội vàng lên với chứ! Em, em ơi, t́nh non sắp già rồi!”Hồ Xuân Hương: "Chơi xuân kẻo hết xuân đi. Cái già sồng sộc nó th́ theo sau !" Và cái gọi là Yêu muộn của họ chỉ là sự hưởng thụ nhục dục cuối đời trước khi liệt lăo.

Bởi ở tù không vợ rồi học Đại học 9 năm với Sinh viên trẻ, trong hoàn cảnh tôi, ai cũng phải có đào nhí và quen thói thích đào nhí là chuyện chẳng đặng đừng. Đâu phải “Trâu già thích gặm cỏ non” như có người lên án? Những người đáng lên án “gặm cỏ non” là những ông Thi sĩ, Nhạc sĩ. Bài thơ, bản nhạc nào cũng nhắc đến các cô gái tuổi trăng tṛn, tuổi hồng, đôi mươi, dậy th́, mới lớn, thơ ngây “vô số tội,” “Chú Diễm, Cháu Đạt,” “Ngày anh 40 em vừa tṛn 20,” “Gái 17 bẻ găy sừng trâu…” toàn vị thành niên. Chẳng thấy ông nào làm thơ cho những đối tượng 4-5 chục bó. Vậy tại sao lên án tôi: “Em 18 vừa ṿng tay Không tặc. Đón em về làm áp trại phu nhân?” Đàn ông hầu hết đều thích đào trẻ (ngay cả đàn bà c̣n thích kép trẻ!) nhưng do thiếu khả năng nên phải chọn người đồng trang lứa. Trong đời tôi chỉ gặp một người duy nhất là Đạm, người bạn tù thích người tuổi cỡ… mẹ ḿnh. Đạm kể chuyện đến nhà bạn gái chơi, cuối cùng quay ra yêu mẹ bạn. Trong tù, trong lúc đám thanh niên ai cũng nḥm ngó các cô, c̣n Đạm chỉ mê Bà Thư, người em gái của Đảng trưởng QDĐ, trên 50 tuổi! Người thứ nh́ đáng ngờ vực là Dương Ngọc Cư. Cư bảo không thích đào nhí v́ “giống con ḿnh!” Vậy thích đào cùng trang lứa lại không giống chị ḿnh hay em gái ḿnh sao?! Mẹ tôi chết vào tuổi 50s nên phụ nữ vào tuổi nầy thường gợi tôi nhớ h́nh ảnh của mẹ ngày xưa!

 

III. ĐẢNG TRÍ ĐOẢNG: Tôi có trí nhớ ngoại h́nh thật tệ. Thời SVSQ/KQ Khóa 65A, tôi thường nhấm Lài với “Khuông thẹo” nên ngạc nhiên tưởng họ “bốc đồng,” vừa chào hỏi ban sáng, ban trưa đă ra mặt gây gổ, bởi Lài kỵ jơ trong lúc Khuông có cảm t́nh và tôi cứ lộn anh này với anh nọ. Cho đến một hôm hai bạn có dịp đứng cạnh nhau tôi mới nhận ra hai người hoàn toàn khác nhau, không hiểu sao tôi lại nhầm lẫn. Ngay cả Trần mạnh Quỳnh ở tù chung cả 6 năm, vậy mà tôi vẫn nhầm TMQ với anh Nghiệp và L/S Công, San Fran. Ở New Orleans có hai người chỉ giống nhau ở nước da ngăm đen và cao ráo, một người lái ô bo kéo tôi dợt ski nautique trong khi người khác từng đóng tuồng can để dựt súng bắn tôi. Chỉ đến khi tên nầy bị băng đảng khác thanh toán giết chết, tôi mới không c̣n cơ hội lẫn lộn. Không chỉ lộn tôi c̣n dễ quên. Có lần đến nói chuyện tại một Tiểu bang theo lời mời của Cộng đồng, trong lúc ngồi ăn, tôi hỏi người ngồi đối diện: “Chủ Tịch CĐ là ai vậy?” Và vị nầy trả lời: “Tôi là Chủ Tịch CĐ và đă mời anh tới 3 lần. Vậy mà anh vẫn không nhớ?” Hạnh Saigon là một trong 4 cô bồ “ruột” từng đóng vai t́nh nhân, tiễn tôi đến tận ṿng đai phi trường trong chuyến đột nhập Tân Sơn Nhất đánh cắp máy bay. Hạnh từng làm tặng tôi cả chục bài thơ rất đặc sắc vậy mà khi tôi trốn trại A 30, ẩn nấp tại Sài G̣n, khi đến t́m tôi, H. ôm chầm sau 6 năm xa cách trong khi tôi ngạc nhiên hỏi: “Cô là ai vậy?” H sửng sốt bảo: “Anh không nhớ em sao? Em từng tặng anh chiếc quần Jean màu tím.” Đến đây tôi mới bật ngửa gọi: “Trời! Hạnh Sài G̣n.” Tôi có trí nhớ đặc thù về chuyện lẫm cẫm, c̣n việc thông dụng lại quên. Vụ khôi hài khác là hôm lang thang ở Chợ Bến Thành tôi gặp một cô bé rất xinh đi theo làm quen. Dọc đường Lê Lợi cô bé chỉ cười mỉm chi, không trả lời. Khi đến đường Tự Do, cô dừng lại nh́n tôi hỏi: “Anh Lư Tống định đùa với em hả?” Tôi ngạc nhiên: “Sao em biết tên anh?” Cô trả lời: “Năm ngoái em ở lại pḥng anh tại Đại Học Xá Minh Mạng suốt 1 tuần, vậy mà giờ nầy anh quên em thật sao?” Không chỉ quên thiên hạ, tôi c̣n quên cả thơ ḿnh. Tôi thỉnh thoảng làm thơ nhưng không bao giờ đọc lại. “Cháu Diễm” VQ đọc cuốn Ó Đen gặp câu: “Bởi tuyệt đỉnh t́nh yêu chỉ cần một h́nh thức duy nhất để… diễn tả cùng nhau” là chịu đèn “Chú Đạt.” Có lần VQ về VN vào Khám Chí Ḥa thăm tôi nhưng không được gặp. Ngày bị giam ở Ba Sao, Nam Hà, những bức thư t́nh VQ gửi tôi thường được đám cán bộ trẻ photo chuyền tay nhau đọc. Khi trở về Mỹ, có lần sau cuộc làm t́nh Cháu nằm đọc thơ cho Chú nghe, tôi tấm tắc khen: “Thơ nầy nghe được lắm.” Đến câu cuối có chữ: “O xưa, O nay” tôi mới hỏi: “H́nh như thơ của chú?” VQ ngạc nhiên vặn lại: “Trời đất! Cả thơ ḿnh chú cũng không nhớ được sao?”  Bởi vậy tôi ít thù ai v́ không nhớ, lại hay lẫn lộn nên không thiếu lúc có bạn ngạc nhiên hỏi: “Tên đó vẫn thường viết bài bôi bác anh. Tại sao anh lại bắt tay hắn?” Nhiều người trách v́ đă từng chiêu đăi nhưng khi gặp, tôi làm “mặt lạ” như không hề biết nhau. Trời lỡ sinh vậy đành mang tiếng vô t́nh một cách oan ức nhưng trái lại vẫn có kẻ khen tôi có “Phật tính” v́ thương chung tha nhân như nhau và không ghét bỏ riêng ai.

 

IV. QUÀ THƯỢNG ĐẾ: Nhan sắc phụ nữ xấu đẹp tùy nhăn quan mỗi người. Nếu mọi đàn ông cũng thích một mẫu duy nhất, chắc sẽ có nhiều người ế chồng và nhiều cuộc so kiếm v́ t́nh. Khi được một cô ái mộ gọi điện thoại, gửi thư, email hay nhờ người giới thiệu, nếu ở cùng địa phương, tôi sẽ hẹn đi ăn. Nếu thấy đúng “gôut moi” tôi chấp nhận, nếu không, tôi viện cớ bận đi học, bận công tác và xin lỗi. Với những người ở xa, tôi đề nghị gửi h́nh mới chụp để xem. Trong thời gian tù tôi vẫn giữ quan hệ với người ái mộ hoặc bồ cũ, nên trong ngày Valentine năm 2005, tôi làm thơ gửi mỗi người vài câu trong số người quí mến.

 

Hoa Hướng Dương:

Hoa vẫn chờ ai những đêm tăm tối

Xuyên suốt địa cầu hoa dơi vầng Dương.

 

Kim Hằng:

Thanh Lan kém sắc Kim Hằng

Mê Lan giọng hát, mê Hằng dung nhan.

 

BX:

Người thơ từ độ dỗi hờn

Ta thành sâu chiếu cuốn tṛn t́nh đơn.

 

Đoàn Cẩm Hoa:

”Cơn Mưa Phùn” đă bay vào dĩ văng

Cô ca sĩ xưa vẫn hát một ḿnh!

Bài hát buồn như cuộc t́nh vô vọng

Bởi gă vô t́nh một thuở cuồng ngông.

 

Hạnh Sài G̣n:

Thiếu phụ Nam Xương ngồi đợi bóng

Ai t́m dư ảnh giữa cô miên?

 

Hạnh Như:

Em 18 vừa ṿng tay Không Tặc

Đón em về làm áp trại phu nhân.

 

Tôi định “move” đi Houston, Texas, nhưng do Vụ Kháng Án chưa được xét xử nên Quản Chế không chấp thuận. Tôi ít thuê Aparment ở riêng  v́ quen sống cùng bạn hay bồ. Có bạn thừa pḥng nhưng con cái thỉnh thoảng về thăm phải để dành pḥng cho chúng. Do bị "Bùa Lú" Thượng Đế quên nhiệm vụ gửi quà cho tôi, nên trong thời gian qua tôi chỉ nhận thêm 6 quà từ Ngài và Quà Thượng Đế cuối cùng có số 329 (326 là số cũ khi Vietweekly phỏng vấn). Vụ bồ mới chưa hanh thông cũng v́ kẹt  Bùa Lú. So thời New Orleans đào kép tấp nập, giờ nầy tôi cũng bắt đầu “phèo, bơ mơm” như đám Chí Phèo làng lưới. Nhờ vậy tôi cảm thông, hiểu tâm lư những người bị đàn bà hất hủi nên ghen tị với kẻ đào hoa. Tôi cũng bắt đầu “đau khổ” khi thấy thanh niên nam nữ trẻ cặp kè nhơn nhơn trước mặt hoặc sống thác loạn, hưởng thụ tối đa theo phong trào hiện đại và loại ḿnh khỏi ṿng chiến bởi ḿnh “Sinh nhầm thế kỷ và nhầm nơi.” Đồng thời cũng tiếc hùi hụi khi quanh ḿnh có những cô gái đẹp năo nùng lại phải ngồi buồn “thủ dâm” một ḿnh trong khi các ông già mắc dịch làng lưới động cỡn như Chó tháng bảy, Mèo tháng ba (âm lịch) rỏ dăi thèm thuồng! Đề nghị các cụ xem các trang webs sau đây có các tiết mục dẫn chứng liên quan để “giải cơn nắng cực” và xem tôi giờ đây thuộc loại “đồng hội, đồng thuyền” v́ “Bùa Lú” hại tôi, tôi đă hết thời, cũng “phèo” cũng “bơ mơm” như quư Chí phèo để quư Chí phèo hướng mũi công kích về các đối tượng đang c̣n ăn khách, đào hoa, may mắn hơn tôi:

http://www.xvideos.com/video3568366/petite_teen_gets_so_hot_while_reading_a_porn_mag_then_rubs_her_pussy

http://www.xvideos.com/video5239223/supercute_teen_gets_so_horny_on_her_way_to_sleep_and_decides_to_masturbate

http://www.xvideos.com/video4040985/cutie_teen_bombshell_rubs_her_delicious_pussy_so_early_in_the_morning

http://www.vietsex.com/video/4284/tight-euro-babe-pussy-hd

 

V. NHỮNG ẨN SỐ ĐẰNG SAU QUYẾT ĐỊNH VỀ VN CỦA SẾP RÂU KẼM

Tuy chưa được “hân hạnh” làm “cận thần, đệ tử một” của Sếp, nhưng do có nhiều dịp gặp Sếp và quen biêt những người đă và đang quyêt định vận mạng của Sếp, thường được Sếp nhắn gọi mỗi lần đến New Orleans, nên tôi biết rơ “thâm cung bí sử” mà những đệ tử ruột của Sếp cũng chưa chắc thấu hiểu và nắm vững.

1. SẾP RÂU KẼM KHÔNG CƯỚP VỢ ĐÀN EM: “Cướp vợ đàn em hay ṭm tem chồng chị?” Dù Sếp Râu đă phạm nhiều tội không thể tha thứ, trên phương diện công chính, trung thực phải nhận rằng Sếp Râu Kẽm không có mưu đồ cướp vợ của Sư Phọ Ân (SP), tức Nicole Kim hay LT Kim Hoàng, tên tục Kim Vồ như có người lên án. Sếp chỉ là một nạn nhân hạnh phúc, một con mồi của Sư Măo (SM). Phi công Phi Đoàn Ó Đen 548 có thói quen gọi các Sếp bằng Sư Phọ và bà Sếp bằng Sư Măo vừa thân mật, vừa khôi hài. SP không chỉ là Không Đoàn Phó, c̣n giữ chức Chủ Tịch Câu Lạc Bộ Sĩ Quan KQ do tôi làm quản lư. SP thường đi săn và bán lại một phần thịt thú rừng cho CLB nên tôi có dịp đến nhà SP trong cư xá, sát cạnh CLB, và là một trong những người hiếm hoi tiếp cận SM v́ thời đó SM không giao thiệp với ai, suốt ngày “cấm cung.” Từ 1984, sau khi ở tù về, SP c̣n yêu cầu tôi phụ trông Night Club và gian hàng bán kỷ vật cho SM và an ninh Chinatown của SP ở New Orleans. Do sự thân cận đó và do SM thường bắt cóc tôi đi cùng nên có tiếng đồn tôi cặp bồ SM! Sau đó, khi thây tôi có nhiều mối t́nh kiểu Chú Đạt-Cháu Diễm và có thời gian phụ trách đưa công nương đi Bác Sĩ và một số công việc, có Đức Ông thân gia đ́nh SM hỏi đùa: “Nghe đồn LT sắp làm rể SM?” Tin đồn cứ loạn cào cào, tội nghiệp cho gă độc thân hơi bị... ga lăng! Với 10 năm lè kè bên cạnh SP, SM dù không có ư nḥm ngó đời tư người khác, tôi bị bắt buộc phải biết nhiều chuyện thiên hạ không thể biết. Giữa Chị Cả với SM, có thể dùng h́nh tượng Quế và Củi hay Phượng Hoàng với Chim Cú, để so sánh. Không ai bỏ Quế cướp Củi hay bỏ Phượng Hoàng cướp Chim Cú làm sở hữu. Với SM, Sếp sẽ không c̣n có dịp lếu láo: “Kỳ là người có vợ đẹp hơn ông” nếu có ai bắt chước Tông Tông Johnson hỏi: “Kỳ là aỉ?”

a. Nhan Sắc: SM thấp người nhưng xương lớn, khuôn mặt đầy góc cạnh, cộng thêm làn da mặt xấu, mốc thếch. Mỗi lần đi chơi, SM phải tốn cả hai giờ làm mặt, kem phấn đấp đầy hơn cả diễn viên cải lương. Để bù chiều cao thiếu tấc, SM dưới chân đi giầy gót vài chục phân, trên đầu đánh tóc dựng đứng như Don King, tay bầu boxing. V́ thế dáng đi SM lúc thúc, líu quíu như các Gheisha Nhật hay diễn viên nữ trong một phim hài. SM dùng nhiều nước hoa để đánh bạt mùi “Nách kỳ chưởng” bẩm sinh. Sau khi trở thành bà “cựu thủ tướng, phó tổng thống,” SM bơm cằm, má, giải phẫu thẩm mỹ nên có lần gặp lại tại New Orleans, trông SM đă lột xác, có dáng dấp mệnh phụ. Nhưng khi ḿnh nh́n ảnh SM cùng Sếp Râu Kẽm chụp tại phi trường Tân Sơn Nhất, trông SM lại giống thời xưa. Có lẽ máy ảnh, khác mắt người thường, chụp bắt những nét tự nhiên bản chất, bỏ qua những hiện tượng giả tạo, công tŕnh giả của giải phẫu? Chị Cả, trái lại, dáng thanh, cao, quí phái, và khuôn mặt đẹp tự nhiên với dang dấp Tây phương. Nhờ làn da trắng mịn và nét đẹp trời cho, Chị Cả chỉ tốn 5 phút phớt nhẹ chút phấn hồng, một tí son và vài nhát lược chải tóc đủ tôn vinh nhan sắc. Chị Cả có khiếu thẩm mỹ, ăn diện thời trang nên trông trẻ trung. Không thiếu kép của công nương D. c̣n si mê … mẹ hơn con. Chị Cả c̣n có đặc điểm kỳ lạ: Những thứ kim cương, ngọc thạch trưng bày trong tủ kính đẹp một, nhưng khi … hạ cánh lên băi đáp nuột nà trên ngực, trên cổ tay tháp bút ngà Chị Cả bỗng rực rỡ, lộng lẫy gấp nhiều lần! Bởi vậy nhiều tiệm kim hoàn Mỹ nhờ Chị Cả đeo quư kim rong chơi như người mẫu quăng cáo. Chị Cả ngồi đánh bài ở Las Vegas, pḥng dành riêng cho triệu, tỉ phú dầu hoả Trung Đông, Tài phiệt Đài Loan, Hồng Kông với đủ thứ nhẫn, ṿng, khuyên trên tay, trên cổ, trên tai, sang hơn cả giới đại công nương thượng lưu. Nhiều tay trọc phú... cháy túi v́ bị phân tâm trước nhan sắc kỳ công của Tạo Hóa. Những ṿng kim cương nhờ nhan sắc Chị Cả tôn giá trị được họ năn nỉ mua với giá cắt cổ. Chị Cả bỏ túi thêm 25% commission giá chính thức. Có hôm chơi bài, riêng mục nữ trang, Chị Cả có lúc lận túi vài trăm ngàn Mỹ Kim. Tôi cũng được tháp tùng đi ăn với Chị Cả vài lần. Sự xuất hiện của Chị Cả tại các quán ăn sang trọng của Mỹ như một lằn sét. Hầu hết đàn ông Mỹ, từ thanh niên đến khứa lăo trong tiệm đều tṛn mắt, há hốc mồm nh́n Chị Cả như một siêu sao, một tiên nữ tân thời giáng trần.

b. Thân Thế Và Kiến Thức: SM xuất thân chủ bán bar, ít học. Trước khi “cướp chồng” của người vợ cả SP, SM đă có một con trai lai với kép Mỹ và một con gái với kép VN. Chị Cả con nhà nho giáo, tương đối nhà lành, dù trước khi về với Sếp cũng đă “văn nghệ, văn gừng” với vài kép Không Quân trong đó có Đ. Mụn. Nh́n cô tiếp viên hàng không lộng lẫy, trang đài, Sếp đành mượn đỡ căn cứ chốn đèo heo hút gió, biệt phái kép cũ lên Pleiku ẩn dật, đỡ làm bận ḷng Sếp. Chị Cả có năng khiếu làm thơ, viết văn, thưởng thức nhạc cổ điển, thời thượng và khoa ăn nói duyên dáng, lưu loát nên giờ nầy được nhiều nơi mời làm MC, ăn khách không kém công nương. SM th́ mít đặc, thuộc dạng i tờ rit. Biết Chị cả thích thơ Phạm Nhuận, SM cũng học lóm một số bài, câu ngâm nga: “Càn khôn ơi xin rót rượu dùm ngay…”

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=LKUt7l9f44

Chỉ nêu một chuyện khôi hài sau đủ thấy kiến thức Anh ngữ vi vút của SM. Người phụ nữ b́nh thường có hai điểm nhạy cảm nhất: G-Spot và Clitoris. Trời sinh Chị Cả có đến ba điểm. Điểm thứ ba nằm lệch trên môi. Chị Cả nói đùa khi chỉ vào một nơi hơi phồng phồng trên đôi môi mọng, ướt át: “Đây là clitoris thứ nh́ của tôi!” Thế là từ đó, đi đâu, SM cũng kể: “Chị Cả có Hi tô lít trên môi!” Chỉ vài nét phát họa đủ chứng tỏ Sếp Râu Kẽm không bỏ Quế cướp Củi như bị lên án cướp vợ đàn em.

2. SẾP RÂU KẼM: MỘT PHÓ SẢN CỦA SƯ MĂO:

Dưới một ngoại h́nh b́nh dân, dưới trung b́nh, không có điểm nào hấp dẫn đàn ông, SM lại ẩn tàng một tham vọng đội đá vá trời. SM là người đàn bà đầy cao vọng không bao giờ thỏa măn. Ngoài mê tiền và biết cách làm ra tiền, SM từ một cô waitress khi bước đầu đến Mỹ đă tạo nên sự nghiệp lớn: Chủ nhân Chinatown và tiệm ăn Tàu China Imperial. Thành công kinh doanh có phần đóng góp của một viên quản lư người Mỹ. SM có tính “bỏ đăng theo đó” khi có thời cơ. Từ nghề bán bar lên chức bà Đại tá, khi miền Nam mất, SP cũng như những quan lớn ngày xưa, có tiếng (cựu) mà không có miếng, chưa kể SP quen tật “lè phè,” không có khiếu kinh doanh. Mở tiệm sửa xe một thời gian th́ sập tiệm v́ SP quen “vặn” cần lái phi cơ hơn “vặn” bù lon. Mở Chinatown th́ SP suốt ngày đi đi lại lại hút Píp nh́n trời mơ màng như thi sĩ đang t́m vần thơ để đệ tử một ḿnh vừa đi học vừa cáng đáng trông coi niteclub, gian hàng bán đồ kỷ niệm, security của cơ sở, kể cả bắn vỡ tim một Bố trẻ Mỹ đen và đánh tắt thở một Bố láo Mỹ vàng tại một thành phố được liệt vào danh sách có mức tội phạm cao nhất nước Mỹ thời đó nên được các chủ restaurant và hotel Mỹ ái mộ gửi giấy welcome ghé ăn free và ngủ free bất cứ lúc nào. Ngoài phụ giúp SM, tôi c̣n phụ tá Thanh AF và người em giới thiệu mối và chuyển hàng dùm, mỗi tháng những công việc nhàn hạ nầy cũng được Thân hữu bồi dưỡng gấp dăm ba lần Welfare, tiền già các Chí Phèo. Vậy cần ǵ phải đi rửa chén, quét nhà cầu, gác dan như một số tị nạn khác? Tôi c̣n có Sách, DVD, CD, chưa kể Trời c̣n giúp năm nào cũng “được đụng xe,” vừa “nâng cấp” xe, vừa thêm tiền bảo hiểm ấm túi, nếu không, làm sao có tiền lên đường thi hành phi vụ mỗi chuyến tốn kém vài chục ngàn Mỹ Kim đồng thời c̣n yểm trợ các công tác thiện nguyện? Lần đầu tiên tôi nhận yểm trợ của Đồng bào là Phi vụ Sài G̣n 1. Trong suốt 6 năm từ 1992-1998, tổng cộng yểm trợ đúng $3.600 trong đó phần bà Chị của tôi đóng góp hết $1.000! Mỗi tháng chỉ có $50 để mua thêm thức ăn và vừa cạn hết tiền th́ được phóng thích, nếu không cũng sống đói rạc theo tiêu chuẩn nhà tù! Trong Phi vụ Sài G̣n 2, sau khi ở tù Thái Lan về, chỉ trong ṿng một năm tôi đă yểm trợ lại $96.871, gần gấp đôi số tiền được yểm trợ trong 6 năm ở tù tại Thái Lan! Vậy mà bọn Chí Phèo dám bố láo bảo kẻ học tới cấp Tiến sĩ chống Cộng để ở tù kiếm tiền độ nhật! Đúng là lũ đầu tôm. Trong 20 năm (2012-1992) với lương cấp Tiến sĩ hạng bét $50.000/năm, tôi cũng kiếm được 1 triệu Mỹ Kim!

Cuối cùng th́ ông chủ quán Tàu làm ảo thuật cho rỉ b́nh ga, đốt rụi để hốt hụi bảo hiểm làm tôi suưt chết nếu không được đánh thức kịp thời bởi đội cứu hỏa và biến Chinatown thành một parking lot. Cuộc t́nh SP-SM đă bấp bênh từ ngày có tiếng ong, tiếng ve về ông quản lư người Mỹ. Vở “tái hồi Kim Trọng” ghi dấu ấn bằng một cuộc trở về gượng gạo sau chuyến giang hồ lăng tử của SP và ngón tay bị chặt v́ hận t́nh đen bạc. Chinatown cháy góp thêm lửa đốt cháy sợi dây t́nh vốn đă mong manh. Kế hoạch lên chức “Bà cựu Thủ Tướng, Phó Tổng Thống” chỉ tượng h́nh sau khi Sếp Râu Kẽm có vài cuộc công du sang New Orleans. Trước đó, SM chỉ t́m vui qua việc “đu gió,” ké tiếng các ca sĩ nổi danh. Hầu như các ca sĩ đàn chị một thời ăn khách ở VN qua hát tại New Orleans đều được SM mời về nhà chiêu đăi, đánh bài để thỏa măn khao khát hiếu danh. Từ khi nghe tiếng và nghiên cứu bản chất Sáu Hưởng của Sếp Râu Kẽm, SM bắt đầu đầu tư và chuẩn bị bẫy sập bắt con ṃng “thượng hạng.” Bản Chất Sếp Râu Kẽm là một “Sáu Hưởng” v́ một ngày của Sếp chỉ lẩn quẩn, loanh quanh với các thú vui: Bài bạc, rượu chè, trai gái, nghiện hút. Một ngày tiêu biểu của Sếp: Sáng thức dậy súc miệng bằng “cordon bleu” rồi rề rà đi ăn sáng. Sếp sành ăn nhậu, nên các món ăn, các thứ rượu Sếp đều thâm cứu. Mỗi thứ được Sếp giải thích có bài bản, chuyên sâu nhờ kiến thức ẩm thực siêu việt. Các món sơn hào, hải vị được Sếp kể về sự tích, công phu mới thấy hết giá trị độc đáo. Ăn sáng xong, Sếp tà tà gầy ṣng bài. Đến chiều ra sân cá độ Tennis. Xong về ăn nhậu tiếp, bài bạc tiếp, có lúc ham vui tới sáng. Bởi vậy tôi đă có bài thơ kỷ niệm những ngày “bù khú” với Sếp như sau:

 

NGƯỜI VỀ

(Viết tặng Tướng Nguyễn Cao Kỳ)

 

XƯA:

Người về trên Khánh Dương (1)

Ta bay vào lửa đạn

Vẫn nghe đầy huyền thoại

Một thuở nào dọc ngang.

             ***

Người về trên Khánh Dương

Cao giọng ḥ vỡ đất

Sao ta nghe lồng lộng

Như lệnh truyền xuất quân.

 

NAY:

Người về dưới Houma (2)

Ta ngồi trong Đại học

Nghe sóng gầm biển cả

Lời “danh ca” rền vang. (3)

             ***

Người về dưới Houma

Đêm đỏ xanh tướng sĩ

Chiều nghiêng bầu rượu quư

Thong dong tháng ngày thừa.

 

KẾT:

Người hôm xưa Khánh Dương

Ta hôm xưa chim sắt.

Người hôm nay Houma

Ta hôm nay Hàn Sĩ

Người cùng ta đối ẩm

Ngẫm chuyện đời xưa, nay.

Ghi Chú: (1)&(2) Ngày xưa Tướng Kỳ lên Khánh Dương khai phá núi mở đồn điền. Ngày nay Tướng Kỳ xuống Houma khai thác biển bằng cách mở “Shrimp Processing Plant” nhờ SM mượn nhà băng 1 triệu MK đầu tư.

(3) Trong lần phỏng vấn Đài TV8, Tướng Kỳ tuyên bố: “Trước kia tôi là một ‘good pilot’ và ngày nay tôi sẽ là một ‘good fisherman.’”

 

Về mục gái, Sếp rất dễ tính: Già, trẻ, lớn, bé, xấu, đẹp Sếp bất kể, theo đúng phương châm: “Gậy ăn mày, gặp đâu thọt đó.” Tôi nhớ có lần Chị Cả (Đặng Tuyết Mai ) kể: “Cái con T. ngựa là thứ me Mỹ, trông bệ rạc chẳng ra ǵ. Đám người nhái đi nhậu, rủ TN đi theo cho vui cửa, vui nhà. Nghĩ Sếp ‘Rượu say, ḅ cỡi’ rồi thôi, không ngờ Sếp lại mê TN như điếu đổ.” Chị Cả giận lắm, phân bua: “Thà nó trẻ, nó đẹp hơn ḿnh cũng tạm xí xóa. Một con đ… rạc như vậy mà ổng lại mê mẩn làm ḿnh xấu hổ, ê mặt ê mày!” Sếp c̣n bệnh lạ khác. Phái nữ đánh Tennis thường mặc váy cũn cỡn, loe tành banh, c̣n kinh hoàng hơn mốt mini-jupe một thời. Thế mà khi Chị Cả đánh Tennis, Sếp bảo: “Mặc đồ lót làm ǵ cho nóng. Để vậy cho thoáng!” Dân ra sân Tennis đâu có thứ đui mù. Dân có mắt, dù một mắt, cận thị, cũng hết thấy …trái banh luôn. Chắc đây là đ̣n “lượm bạc cắc” cá độ Tennis của Sếp. Sếp c̣n thích dẫn Chị Cả đi nhậu ở các tiệm X́ (Spanish). Chị Cả đi trước, Sếp đi sau, mỗi người ngồi một bàn riêng. Sếp muốn nh́n cảnh đực rựa X́ lăng xăng thèm thuồng, tán tỉnh Chị Cả để Sếp hưởng thú đau thương! Sếp c̣n mê món “Bề hội đồng” (orgy) như một số các tay chơi thượng lưu, quư phái. Một người hưởng lạc tối đa như Sếp mà tuyên bố: Yêu nước, thương ṇi và trở về VN để …kíu quốc, chẳng khác ǵ các lời hoa mỹ được bọn bồi bút VC gắn vào miệng HCM: “Bác nhớ miền Nam nỗi nhớ nhà. Miền Nam nhớ Bác nỗi mong cha.” Hay “Miền Nam ơi có đêm nào Bác ngủ được …” bởi Bác bận vui đú đởn với các cô Xuân, cô Vàng! Khi nắm vững “địch t́nh”, SM khổ công vạch kế hoạch tinh vi, tuyệt chiêu, và từng bước thực hiện mưu đồ.

3. KẾ HOẠCH CƯỚP CHỒNG

a. Làm Quen: Đầu tiên SM nhờ tôi làm trung gian mời Sếp và Chị Cả đến quán SM để chiêu đăi. Tất cả các quán ăn sang trọng, nổi tiếng sau đó đều được SM tận dụng mời mọc Sếp ăn sáng, ăn trưa, ăn chiều. SM vừa tỏ bày tấm ḷng cảm mến, vừa show up sự giàu sang của ḿnh để nhử mồi. Quán China Imperial trở thành nơi dừng chân thường trực của Sếp và Chị Cả.

b. Bài Bạc: Biết Sếp mê tứ đổ tường, SM rủ rê các bà chủ chợ, chủ quán hám danh đến đánh tứ sắc để nộp ḿnh cho Sếp. Nhiều bà chỉ mong đánh bài “thua” để được tiếng từng đánh bài với Sếp, với Chị Cả. Ngày nào Sếp cũng lượm vài ngàn đô bỏ túi. Đó cũng là nghề sinh nhai của Sếp, ngoài nghề cá độ Tennis. SM cũng bắt đầu sắm vợt, áo quần thể thao để theo Sếp ra sân dù chưa hề biết đánh Tennis.

c. Kết Sui Gia: Có lẽ giai đọan đầu SM chỉ ngắm mục tiêu gần: Kết sui gia với Sếp Râu. SM cho công nương V. qua nhà Sếp Râu ở trọ đi học. Sau đó lại mời công tử Đ. của Sếp về New Orleans phụ trách quản lư China Imperial. SM vung tiền như nước chi cho công nương tiêu xài và trả lương sộp cho công tử để khoe của. Nhưng công tử h́nh như chỉ thích các ca sĩ siêu sao, và công nương lại giống SM từ ngoại h́nh đến tính t́nh, nên giấc mộng sui gia bất thành.

d. Biểu Dương Lực Lượng: Từ ngôi nhà vốn đă sang, đẹp, SM tậu một “lâu đài” mới gần triệu đô ở xứ dân phần đông Mỹ đen và nhà giá bèo, nhà tươm tất chỉ chừng 4-5 chục ngàn. Đồng thời SM dùng quen biết, uy tín tài chánh, chạy các nhà băng lớn cho Sếp vay một triệu Mỹ kim mở hăng chế biến tôm đông lạnh. Vừa có cơ sở làm ăn, vừa có lâu đài dung thân, Sếp Râu quyết định cư tại New Orleans, hưởng thú đại gia những ngày tháng c̣n lại đời ḿnh.

e. Chân Mạng Đế Vương: Có báo đề cập việc thầy bói đoán Sếp có “cẳng mạng đế vương!” Thật ra tôi đă nghe từ hồi 1990. Đó là lời “phán” của bà thầy bói “rượu” của SM, ở New York hay đâu gần đó. SM đă “đặt hàng” trước, nên khi coi bói qua điện thoại, tuy Sếp chưa xưng tên họ, tuổi tác, chức vụ cũ, chỉ mới Hello và lải nhải vài câu, đă nghe bà thầy bói cung kính bảo: “Qua giọng nói của Ngài, tôi tin chắc Ngài có chân mạng đế vương! Và người nữ sẽ đưa Ngài lên tuyệt đỉnh danh vọng không phải là phu nhân hiện nay, mà là một bà tuổi con… ( tôi quên, đúng con giáp của SM!)

f. Ma Nữ: Đánh bài với các bà sồ sề, dù thuộc loại đại gia, dù lượm được nhiều tiền, nhưng chưa đủ hấp dẫn. SM nghĩ kế mời các cô trẻ hơn đến đánh bài. Trong số nầy có H. được tôi đặt tên Ma Nữ, bởi cô ta má trắng, môi hồng, mắt lá răm ướt t́nh giống các Ma Nữ chuyên dụ dỗ Đường Tam Tạng trên đường đi thỉnh kinh. Sếp rất ưng ư về cái tên Ma Nữ. Cô bé vừa trẻ, đẹp, 24 tuổi, lại giàu có, chủ tiệm sản xuất bọc ny lông và các loại bao b́, chuyên trị BMW. Chị Cả thường đi đi, về về, c̣n Sếp trụ lại New Orleans. Sếp Râu mê mẩn Ma Nữ. Mỗi lần đi ăn, Sếp đều dùng Thơ để ca tụng cô bé. Tôi nhớ câu Thơ Sếp thích đọc:“Đưa em lên đỉnh non cao.”
Ma Nữ có thời là Đào cũ của tôi và sau mấy tuần gặp mặt, Ma Nữ trần t́nh: “Cháu rất thích Chú, nhưng mỗi lần gặp Chú về nhà Cháu liệt giường mấy ngày không ra tiệm được. Công việc bê trễ bị Mẹ rầy rà, Chú thông cảm t́m cô khác sung sức hơn Cháu nhé!” Hồi đó pḥng tôi sắm giường waterbed. Nằm trên nệm nước, lúc làm t́nh có cảm giác bồng bềnh, chập chờn như đang cưỡi sóng đại dương nên tôi làm bài thơ, chỉ nhớ mấy câu, đại khái để nhái thơ Sếp: “Đưa em lên waterbed.  Cùng ta cưỡi sóng đêm nay.” Khi thấy Sếp “cá đă cắn câu,” SM cố vấn Ma Nữ cách làm cuộc t́nh Sếp-Chị Cả tan vỡ. V́ thế, sau chuyến đi New Orleans trở về Cali, Sếp tuyệt đối “chay tịnh,” không “quậy” như thường lệ. (Nghe nói Sếp tuy lăo làng nhưng nghệ thuật pḥng the c̣n “thầy chạy” cả đám thanh niên.) Chị Cả thấy lạ, vấn tội Sếp và Sếp thật thà khai báo: “Ma Nữ cấm Sếp gần gũi Chị Cả để giữ trái tim và thân xác tuyệt đối chung thủy với ḿnh!” Đây cũng là đặc tính dị thường của Sếp. Nếu ở tù cải tạo, VC chắc sẽ đạt mọi tiêu chuẩn khai báo lư lịch của Sếp dễ dàng, khỏi cần phải dụng chiêu khai đi, khai lại để t́m các điểm gian dối mâu thuẫn. Chị Cả nổi máu Hoạn Thư đùng đùng, quyết làm nhục Sếp để trả thù “con ranh.”

4. LÊ LAI LIỀU M̀NH CỨU CHÚA: Một trong những đ̣n giới phụ nữ hay dùng để trả thù là “ông ăn chả, bà ăn nem.” Chị Cả bị Sếp bắn lén nhiều mũi tên độc, từ me Mỹ T. ngựa, me Mỹ Biloxi … nhưng mũi tên Ma Nữ quá độc, đúng là mũi tên sát tử, chẳng chỉ sát thương. Chị Cả quyết trả thù bằng đ̣n độc địa hơn, tuyên bố sẽ “cặp Mỹ đen” để rửa hận. Đúng là đ̣n trời giáng. Chỉ nghe một mệnh phụ phu nhân đài các, sang trọng, danh tiếng dường vậy mà rểu rểu cặp tay anh Mỹ đen homeless dạo chơi khắp phố phường Bolsa, trêu ngươi người Việt tị nạn, mọi người sẽ tán đởm, kinh hoàng, nhất là giới Không Quân hào hoa phong nhĩ! Đ̣n nầy chỉ sát thương Sếp, người Việt nhưng sát tử đám “áo liền quần,” những đàn em cùng binh chủng với Sếp. SM cũng không dự đoán trước độc chiêu nầy của Chị Cả trong kế hoạch của ḿnh. Nếu Chị Cả cặp Mỹ đen, vinh quang của SM cũng bị ô nhiễm. Để hóa giải đ̣n thế bí, SM phải t́m một “kép độc” KQ cầu cứu, năn nỉ, bởi một tay xoàng xĩnh đâu đủ khả năng “nguôi ḷng gió băo” Chị Cả trong cơn cuồng nộ!

SM đề nghị: “Tại sao Chị Cả không cặp với Lư Tống?” Chị Cả trả lời: “Tay nầy cặp toàn đào nhí, chắc ǵ anh ta chịu ḿnh?” “Th́ cứ thử xem sao. Một giai nhân tuyệt sắc như Chị Cả mà không đủ tự tin trước một James Bond hay sao?” Ngoài sự khuyến khích của SM, Chị Cả muốn “bắt” LT v́ nhiều nguyên do khác:

a. Khiêu Vũ: Sếp Râu nhảy Tango, Boston rất đẹp nhưng lại không chuyên trị Bebop và Valse. Chị Cả lại thích nhất hai điệu vũ nầy giống LT nên trong các buổi khiêu vũ đều “đặt cọc” trước để LT mời Chị Cả nhảy.

b. T́nh Địch: Trong thời kỳ đó, LT đang cặp bồ với Ánh Hoa (AH), một cựu t́nh địch của Chị Cả. Trước kia, AH từng là một hoa khôi của Sài Thành và là thành viên của Ban Văn Nghệ đi tŕnh diễn tại Thái Lan. Trên chuyến phi cơ xuất ngoại nầy có mặt của Thủ Tướng NCK và Sếp Râu bị tiếng sét ái t́nh, mê mẩn nàng AH. Chị Cả nghe tin bèn vận động ngầm để Sờ Di Trú không cho AH trở lại VN. AH ở lại Thái Lan một thời gian và được một Hoàng Thân Thái ái mộ. Ông đă dùng quyền lực của ḿnh đưa AH vào ngành điện ảnh Thái và trở thành tài tử chính tại Thái Lan. Tôi từng xem một số h́nh chụp thời AH đóng phim tại Thái, nhưng nghĩ cô chỉ đóng vai phụ. Cho đến một hôm Đại Tá Vơ Văn Ước rủ tôi và AH đến nhà Sếp Râu dự lễ Sinh Nhật của Sếp. Mới bước vào pḥng khách, Ông Cựu Đại Sứ Thái tại VN, một trong các khách mời, bỗng đứng dậy nồng nhiệt chào đón: “Miss Anh Hoa! Hồi xưa h́nh của cô dựng đầy trước các rạp xi nê Thái cao tới 5-7 mét!” Từ đó tôi mới tin AH từng là tài tử chính tại Thái Lan. Bất ngờ gặp t́nh địch cũ tại nhà ḿnh Chị Cả rất bực bội. Chị Cả kiếm đủ cớ để ra oai với Sếp Râu. Thấy vậy tôi mới nói đùa: “Tề Gia, Trị Quốc, B́nh Thiên Hạ. Nếu không đủ sức Tề Gia, Thiếu Tướng nên bỏ các tham vọng đội đá vá Trời đi là vừa!” Sếp Râu giận tôi bỏ ngang bữa Tiệc lên lầu nghỉ. Và tay đệ tử ruột của Sếp “Khoa đen,” đến ngồi cạnh, kềm kẹp, dằn mặt sợ tôi ăn nói văng mạng làm Chị Cả mất vui. Có lẽ từ dịp nầy Chị Cả đă có ư định “giật kép” để trả hận AH. (Sau nầy, có lần đi nhảy đầm chung với Khoa đen, nghe K. cứ ŕ rầm câu “I love you, hate you!” khi nhảy với Chị Cả, hỏi ra mới biết Khoa đen là kép cũ của Chị Cả và Sếp Râu đă vô t́nh “nuôi ong tay áo” xem như đệ tử ruột của ḿnh!)

c. Ngăi Thần: Một câu chuyện khác được SM kể lại làm Chị Cả càng hiếu kỳ thêm. Hồi đó tôi quen AH cũng tại một hộp đêm. Tôi từ New Orleans qua Orange County chơi và được ca sĩ Mai Ngoc Khánh, chị của thằng bạn thân KQ Mai Thế Đức, dẫn đi nhảy đầm. Chị Khánh bảo tôi: “Hồi năy khi em đi Restroom, con nhỏ AH đến bàn gặp, hỏi chị: Cái anh chàng ngồi bàn với chị là ai vậy? Chị giới thiệu cho em được không?” Tôi hỏi lại: “AH là ai? Cô ta ngồi bàn nào?” Chị Khánh nói qua thành tích Hoa Khôi, Tài Tử và chỉ AH cho tôi. Tôi bảo: “Hèn ǵ hồi năy nhảy đầm thấy cô ta cứ ‘đ̣ng đèn’ em hoài. Cô nầy không những đẹp c̣n rất sexy. Em cũng rất chịu.” “Không sexy sao được. Cô từng có danh hiệu ‘Con ma vú dài’ v́ có bộ ngực lớn nhất và hấp dẫn nhất Sài G̣n,” Chị Khành giải thích. Tôi qua bàn mời AH nhảy đầm. Một hồi lâu tôi trở lại năn nỉ: “Chị thông cảm cho em nhé. AH muốn ‘bắt cóc’ em đêm nay. Vậy chị ở lại chơi với bạn bè, em phải đi theo AH tranh thủ thời cơ!” Từ đó mỗi năm cứ dịp hè tôi đều qua Nam Cali ở chơi vài tháng. Một lần AH đ̣i qua New Orleans chơi. Tôi không chịu v́ đang bận học thi. AH nhờ SM Kim Vồ can thiệp. SM gọi tôi bảo: “Đào qua thăm không mừng c̣n ỏng eo làm giá. Nếu bận không tiếp một tuần th́ một vài ngày có sao đâu.” V́ nể SM tôi phải đồng ư để AH qua chơi 2 ngày cuối tuần. SM bảo tôi lấy xe Mercedes của SM đi đón đào cho lịch sự, nhưng tôi cương quyết không chịu, dùng chiếc xe ‘cà khổ’ của ḿnh, vừa bị đụng xe 2 lần nên chỉ mở được một cửa. Ghế lại không có lưng dựa v́ tôi gỡ cho rộng để chở đồ. Vừa xuống máy bay AH thấy tôi ngồi trên xe lăn ra đón, mặc mày ủ rũ. Cô vội hỏi: “Tại sao vậy?” Tôi đau khổ trả lời: “Mấy bữa này anh dấu em. Anh vừa bị đụng xe, không chỉ liệt chân mà c̣n trúng chỗ hiểm liệt dương nữa!” AH hết hồn la oái lên: “Ngăi Thần của em?” Lúc đó tôi mới nhảy ra khỏi xe, cười bảo: “Ngăi Thần c̣n nguyên. Chưa ǵ mà em đă hết hồn!” AH tức v́ thấy tôi đùa quá đáng nhưng thú thật: “Nghe mất Ngăi Thần em muốn tự vận luôn!” Khi ra parking thấy xe, AH hỏi: “Trời đất! Vậy em vào cửa nào và ngồi dựa vào đâu?” Em chịu khó lèn vào phía cửa tài xế và ngồi dựa váo anh hoặc ôm cánh cửa.” SM kể chuyện nầy cho Chị Cả nghe càng làm Chị Cả háo hức muốn thưởng thức Ngăi Thần. Đó là lư do tại sao Chị Cả tỏ t́nh tôi bằng bài thơ “Ngăi Thần Ca” như sau:

 

NGĂI THẦN CA

Ngăi Thần ơi hỡi Ngăi Thần!

Cho ta được hưởng phép thần của ngươi

Cho ta điên đảo tơi bời

Cho ta quên hẳn cuộc đời đáng quên!

ĐTM

 

Chị Cả cho người trao thơ và ra lệnh tôi phải trả lời trong ṿng một tuần. Thời gian đó, sau khi Chinatown cháy, Trương Sĩ Lương (TSL) rủ tôi về nhà ở và luôn tiện trông dùm nhà cần bán để move đi Texas. Có thầy bói bảo tôi có số đem may mắn cho thiên hạ và lời đoán ṃ nầy có vẻ linh ứng. Căn nhà treo bảng bán đă 2 năm vẫn không ma nào nḥm ngó dù đăng quảng cáo khắp các báo. Vậy mà tôi chỉ về ở 1 tháng là có người mua với giá cao. Ở VN thời trước cũng có vài tiệm cà phê vắng như chùa Bà Đanh, vậy mà tôi ghé lại ngồi một chốc là có khách ùn ùn kéo vào tiệm. Qua vài lần thấy hiện tượng lạ, Chủ quán bèn gạ ư: “Khi nào tiện mời cậu ghé uống cà phê không tính tiền.” Ở Phan Rang có ông Chủ tiệm Phở “biếng ăn” mời tôi cuối tuần ghé ăn cùng ông để ông “ăn theo” v́ nh́n miệng tôi nhồm nhoàm ngon lành làm ông hứng thú ăn uống! Vài Chủ Bar VN tại New Orleans c̣n năn nỉ tôi thỉnh thoảng ghé lai rai vài ba chai để đám du đảng tránh quán hoặc bớt quậy. Dù chỉ ở 1 tháng nhưng họ Trương ngoài hiếu kỳ theo dơi xem chủ nhân của những chiếc xe đậu trước sân nhà vào cuối tuần là ai mà chẳng hề nghe tiếng tỏ t́nh mùi mẫn, chỉ có tiếng rên rỉ, tiếng giường nệm rung chuyển hoặc tiếng nước tắm sè sè c̣n t́nh nguyện mỗi Thứ Sáu mời tôi đi ăn Buffet để bồi dưỡng chuẩn bị cho Thứ Bảy, Chủ Nhật v́ tôi có danh hiệu “Mr. Franklin,” mỗi lần yểm trợ chỉ dùng tiền mệnh giá 100MK, ít nhất 1 tờ, nhiều có thể 10-20 tờ nên hết tiền và ở nhà ăn toàn ḿ gói. Đọc Ngăi Thần Ca, TSL dục tôi trả lời nhưng tôi bảo: “Tôi cặp bồ lung tung nhưng tuyệt đối tránh đụng độ Không Quân. Quen cô nào câu hỏi đầu tiên: Trong gia đ́nh em có ai đi lính Không Quân không? Nếu cô gái có cha, chú, anh… là KQ, tôi sẽ rút lui ngay. ‘Làm đĩ chín phương, để một phương lấy chồng.’ Không thể nào cặp bồ với vợ Sếp, nhất là Cựu Tư lệnh KQ.” TSL hào hứng với Ngăi Thần Ca nên sáng tác ngay một bài trả lời:

 

Ngăi Thần đây sẽ sẵn sàng

Đưa em lên dạo Thiên đàng một phen.

Thử một lần – Rơ trắng đen

Tiếc chi hương rượu lên men uổng đời!

TSL

 

Tôi bảo TSL: “Ông muốn gửi cho Chị Cả th́ đề tên TSL, đừng đề tên Lư Tống.” Đến ngày thứ mười, tôi nhận điện thoại của Đặng Tuyết Mai. Chị Cả khẳng định: “Tôi ra tối hậu thư: Trong ṿng 2 ngày nữa, nếu LT không trả lời, tôi sẽ cặp một Mỹ Đen homeless đi rểu rểu trên đường phố New Orleans, không chỉ làm mất mặt Ông Kỳ c̣n mất mặt cả đám KQ và LT nữa!” Tôi báo tin nầy cho TSL và một vài KQ thân cận. Các bạn năn nỉ tôi tạm đóng vai “Lê Lai liều ḿnh cứu Chúa KQ.” (TSL là Chủ báo Thế Giới Mới, muốn check sự thật, gọi điện thoại số: (682)552-0754 hay gửi thư tại địa chỉ: 1700 Chip N Dale Dr., Arlington, TX 76012-2320.) Trong thế chẳng đặng đừng, tôi đành chấp nhận và trả lời bằng bài thơ:

 

Phu Nhân xin hăy yên ḷng

Ngăi tôi hóa phép thần thông đưa người

Bay lên chín đỉnh tuyệt vời

Cùng Thần hưởng trọn mùi đời mê ly!

Lê Lai

 

Nhận được bài thơ, Chị Cả lập tức lái xe đến nhà đón tôi tới một khách sạn sang nhất tại địa phương và cuộc t́nh “Lê Lai liều ḿnh cứu Chúa KQ” bắt đầu từ hôm đó. Chị Cả là người đưa Danh xưng Ngăi Thần vào Thi Ca đầu tiên. Khi đọc bài Valentine 4000 tới đoạn “bắp thịt hóa” các cơ phận thể xốp, có cô bồ bảo tôi: “Đàn ông cần dùng Tế bào gốc của Ngăi Thần để cấy, ghép th́ Thế Giới Tân Plato 4000 mới hoàn hảo!” Trong suốt thời gian mấy tháng đóng vai Lê Lai, thực tế tôi chỉ “dung dăng dung dẻ” với chị cả tại New Orleans 2 lần và 5 lần tại các Tiểu bang khác vào cuối tuần hay dịp Break ngắn của trường đại học như sau:

(1) Ngày Sinh Nhật của tôi được Chị Cả tổ chức tại nhà ở Huntington Beach, Nam Cali, với một Ban Nhạc (Nhạc Trưởng là Tr. Sĩ KQ Hiến, người trở thành kép kế tiếp sau khi Chị Cả bye-bye tôi) với hai ca sĩ Đặng Thị Tuyết Mai và Nguyễn Cao Kỳ Duyên và tôi là khách duy nhất của đêm sinh nhật độc đáo nầy. Chị Cả ghi âm đêm ca nhạc trao tôi làm kỷ niệm. Trong CD “Thơ-Nhạc Lư Tống” tôi chọn mỗi người một bản nhạc để in. Do vụ Băo Katrina ở New Orleans, kỷ vật nầy đă mất. Nhưng cuối cùng tôi đă t́m được cassette duy nhất c̣n lại và nội chuyện chạy t́m một máy nghe cassette vào thời đại CD, DVD thật vất vả, trần ai. Mời quư vị thưởng thức hai giọng ca thời mới vào nghề của hai ca sĩ lừng danh dành riêng cho đêm Sinh Nhật LT với Bản T́nh Cuối do Đặng Tuyết Mai hát và bản T́nh Yêu (?) do Nguyễn Cao Kỳ Duyên hát tại:

http://www.youtube.com/watch?v=c4HR_hnZqgU 

 

(2) Trong Đại Hội KQ tại Dallas do Tổng Hội Trưởng Đào Bá Hùng tổ chức, BTC có mới Chị Cả tham dự. Hồi đó Chị Cả đang ở Nhật để bán chiếc ṿng Hồng Ngọc giá 1 triệu MK của triệu phú Singapore, kép của công nương NC Kỳ Duyên. Khi BTC đang họp th́ Chị Cả gọi điện thoại và yêu cầu người ra phi trường đón là LT. Suốt buổi Dạ vũ Chị Cả hầu như chỉ nhảy với tôi, lại mướn khách sạn riêng, nên sau đó đám KQ bắt đầu nghi ngờ dù tôi muốn giữ bí mật chuyện “Lê Lai liều ḿnh cứu Chúa KQ.”

(3) Chị Cả có một cô bạn rất thân tên Helene, Bác sĩ gốc Hồng Kông. Cô này từng mời tôi và Chị Cả ăn tối tại một restaurant sang trọng ở Huntington Beach. Không biết Chị Cả quảng cáo ǵ về tôi mà cô nầy ái mộ đến nỗi đề nghị tặng tôi 200 ngàn MK để có đủ khả năng tài chánh trả chi phí đại học trong 10 năm (20 ngàn/năm) hoàn tất chương tŕnh Tiến Sĩ Chính Trị. Tôi từ chối sự giúp đỡ lấy lư do có khả năng tự cung tự cấp v́ không muốn mang tiếng nhờ vả nữ nhân trên đường sự nghiệp dùi mài kinh sử như các Ông Nghè, Ông Cử ngày xưa.

(4) Trong chuyến đi New York bán tàu đánh cá cho một Chủ Mỹ tại đây, tôi, Chị Cả và SM ở chung một pḥng hai giường. SM rỉ tai năn nỉ: “Nghe Chị Cả, AH… ca tụng hết lời về Ngăi Thần, tối nầy LT biểu diễn với Chị Cả cho SM xem lén một lần được không?” Thấy SM quá khao khát, hiếu kỳ, khó từ chối, tối đó tôi chọn vị thế để Chị Cả quay mặt ngược hướng giường SM, không thể thấy cảnh SM “trùm mền làm bộ mắc cỡ” nhưng lén vén mền theo dơi đoạn phim Sex sống một cách say sưa. Không biết do SM gạ gẫm trước hay do linh khiếu bén nhậy đoán được “âm mưu” nên khi màn mây mưa vừa chấm dứt sau cả giờ quằn quại rên rỉ, Chị Cả xúi dục tôi: “SM đang động t́nh, LT cho SM thưởng thức Ngăi Thần một lần cho đă cơn thèm, tội nghiệp SM!” Tôi dứt khoát từ chối trong lúc SM bị lật tẩy, mắc cỡ ỏn ẻn đóng tuồng “em chả, em chả.”

(5) Lần khác Chị Cả rủ tôi đi Las Vegas chơi cùng Helene, NCKD và kép triệu phú Singapore. Chị Cả ḍ ư tôi: “Helene rất thích anh. Cô ta muốn thưởng thức ‘Ngăi Thần’ một đêm anh có chịu không?” Helene tuy không đẹp bằng Chị Cả nhưng trẻ hơn và là “em mới.” Hồi ở Nha Trang và Cần Thơ tôi có cô bồ Tây Lai rất phóng khoáng, mẹ của Vơ Hồng Ngọc, tức Dridj Carole, đứa con rơi t́m tôi qua Vietvungvinh trong thời gian trước khi ở tù Main Jail. Cô này thích tán bồ dùm tôi. Mỗi khi đi chơi, thấy tôi thích ai, Marie tự động đi làm quen, rủ các cô đi ăn, đi movie và giới thiệu tôi là “anh họ.” Mỗi lần về Sài G̣n thăm mẹ, khi trở lại có lúc Marie dẫn bạn gái ḿnh theo. Câu hỏi đầu tiên khi gặp mặt: “Mấy tuần em đi vắng anh có tán được cô nào không?” Nếu tôi trả lời: “Chuyến nầy xui tận mạng. Chẳng có mối nào cả” Marie buồn ra mặt và ân hận bảo: “Nếu biết thế em đă không đi Sài G̣n để anh phải nằm chèo queo một ḿnh tội nghiệp!” Dịp nào nghe tôi trả lời: “Chuyến này trúng mánh. Hai tuần em đi vắng, anh có tới 3 cô bồ mới” Marie vui mừng như các cô bé được mẹ cho quà khi đi chợ về! Nhưng Chị Cả giới thiệu bạn theo phong cách giới quư tộc. Giới nầy tại Mỹ và các cường quốc tự do có phong tục trao đổi bồ bịch, vợ chồng khi đi vacation chung. Không  những vậy, quư bà c̣n thưởng thức những tay Play Boy nổi tiếng thế giới đủ thứ quốc tịch. Có lẽ v́ nghe Chị Cả quảng cáo Ngăi Thần nên Helene hiếu kỳ muốn thử. Tôi cũng thích “của lạ” nghe vậy welcome ngay, nhưng sợ Chị Cả giăng “bẫy” thử ḷng nên trả lời theo tuồng cải lương kiểu NK để đề pḥng: “Anh là tên nô lệ của em. Em ra lệnh nhảy vào lửa anh cũng sẵn sàng nhảy huống ǵ chỉ… nhảy lên giường để làm vui ḷng bạn em. Tùy em muốn thế nào anh cũng tuân lệnh.” Chuyến này chúng tôi 5 người ở tại Ceasars Casino, mướn 3 suite: 1 cho cặp NCKD, 1 cho cặp tôi và 1 cho Helene. Buổi tối ăn tại nhà hàng Pháp lầu 8. Tiệm này rất sang, muỗng nĩa đều bằng vàng, bạc. 5 khách có 5 waiters và 1 sếp waiter phục vụ. Vừa rút điếu thuốc có ngay 6 hộp quẹt cùng bật một lượt, Món ăn toàn sơn hào hải vị như trứng cá caviar, gan ngỗng… Là Hàn Sĩ đi chơi tôi chỉ phụ trách Tip. Khi bồi tính tiền, tôi móc 200 MK bỏ vào đĩa. Chị Cả kè tai bỏ nhỏ: “Sao anh nhà quê thế. Tip vậy sao đủ?” Tôi hỏi “Bill bao nhiêu mà không đủ?” Chị Cả cho xem: 3.500MK! Tip 15% tức 525MK. Tôi vội móc thêm 300MK nữa đặt vào đĩa cho đủ 500MK! Hôm đó có chụp h́nh bàn tiệc 5 người gồm Tôi, Chị Cả, Helene, Kỳ Duyên và kép triệu phú Singapore, tôi có cho một vài bạn xem, nhưng không hiểu v́ sao sau này bị mất. Điều kỳ lạ là những ǵ tôi giữ kỹ thường bị mất. Những bức h́nh chụp thời du học Mỹ cũng không c̣n bức nào. Bức h́nh chụp tôi gắn Alpha cho Vũ Ngô Khánh Truật cũng mất tiêu. Cả tấm carte cô hoa hậu gửi tôi, tự họa thêm h́nh cô tiên đang bay múa với câu nhắn: “Chú ráng trở về kịp để dự lễ tốt nghiệp lớp 12 của cháu nhé!” cùng bức thư kèm của bố: “Chắc anh thích cô tiên này lắm phải không?” tôi cất thật kỹ cũng không cánh mà bay!

Sau bữa ăn sẽ có vụ tắm Spa nude 5 người. Tôi nôn nao ra vào check nhiệt độ nước. Nhưng lần tắm đó cuối cùng không bao giờ xảy ra, bởi “Cố Vấn ái t́nh Nguyễn Cao Kỳ Duyên,” khi nghe Chị Cả cho biết mục đích chính của chuyến đi Las Vegas, góp ư: “Nếu mẹ thật t́nh yêu Chú LT th́ không nên thực hiện lời hứa. Bởi Helene (H) trẻ hơn mẹ lại quá giàu có, sợ sau lần thưởng thức Ngăi Thần, cô ấy sẽ cuỗm mất chú ấy!” (Dù không được ngắm công nương Kỳ Duyên nude “bằng xương bằng thịt” nhưng bằng h́nh th́ có đủ như trong bức h́nh đính kèm. Công nương cũng như các cô gái thời hiện đại có phong trào chụp h́nh nude vào thời điểm thân h́nh nẩy nở toàn vẹn nhất để “khoe của” và để dành làm niềm an ủi khi tuổi già.) Khi được tin Chị Cả thất hứa, H “fuck you” Chị Cả một hồi rồi bỏ đi đánh bài làm phương tiện giải khuây. Hôm sau H trở lại thông báo thua 700 ngàn, “fuck you” một hồi rồi đi đánh bài tiếp. Trong 4 hôm, H thua gần 2 triệu MK và cuối cùng trở về cặp kè một tay triệu phú người Nam Hàn khoảng 30 tuổi, giống tài tử phim truyện, ở Texas, gặp nhau trong ṣng bài. H tuyên bố với Chị Cả: “Tao đă gặp được một Ngăi Thần khác. Tao bỏ qua tội thất hứa của mày. Từ nay ḿnh vẫn là bạn như cũ!”

 

Tôi không nhớ số của Chị Cả, chỉ biết khoảng 190 v́ Chị Cả bắt tôi phải đổi thành “Em số 1” hay “Em 13 tuổi” bởi có lần tôi khen Chị Cả “bót/tight” như gái 13 đúng theo nghĩa tục “Tight Cunt vs Thick Dick.” Chị Cả quen phong lưu, quư tộc nên chỉ dẫn tôi nhiều thủ tục. Chẳng hạn ngồi cùng bàn tiệc, nếu một nữ nhân đứng dậy đi toilet, đàn ông cả bàn, theo phép lịch sự, phải đứng dậy như tại ṭa án khi quan Ṭa vào pḥng! Đàn ông phải ga lăng mở cửa cho đàn bà khi lên, xuống xe. Chị cả bảo: “Anh là Tổng Thống tương lai của VN. Anh phải tập quen với những nghi thức xă giao nầy!” Tôi trả lời: “Em có thấy Tổng Thống nào tự ḿnh mở cửa xe đâu? Đó là nhiệm vụ của tài xế và bodyguard. Nếu em muốn anh làm Tổng Thống hăy để anh xử sự đúng theo phong cách các Tổng Thống thường làm.” Chị Cả tin tưởng tôi sẽ trở thành Tổng thống có lẽ do sự so sánh giữa Sếp Râu và LT, bởi Sếp ngoài bằng diplôme (Trung học Đệ nhất cấp) chẳng c̣n khả năng ǵ đặc biệt ngoài tài nổ sảng mà đă từng đảm đương chức Thủ tướng và Phó Tổng thống huống ǵ LT tôi? Với niềm tin vào tương lai của kép, Chị Cả từng hỏi tôi: “Khi làm Tổng Thống anh có chính sách ǵ khác những Tổng Thống trên thế giới?” Tôi bảo sẽ dùng VN làm địa bàn thí nghiệm học thuyết Tân Plato Tương Lai. Tôi c̣n kế sách đưa VN lên làm bá chủ thế giới bằng biện pháp sát nhập VN thành Tiểu bang thứ 51 của Hoa Kỳ, rồi dùng chính sách sinh sản và phân vùng, phân phối người Việt cư ngụ khắp 50 Tiểu bang kia, đặc biệt các Tiểu bang có Swing Vote, mỗi gia đ́nh sinh đẻ tối đa trong ṿng nhiều thế hệ đến khi người Việt chiếm đa số dân Mỹ sẽ bầu người Việt vào các chức vụ Tổng Thống, Dân Biểu, Nghị Sĩ… Nắm quyền lănh đạo nước Mỹ sẽ giúp tộc Việt tiến lên làm bá chủ thế giới. C̣n nếu chỉ là một cá nhân giàu có như Bill Gates, tôi sẽ mua một ḥn đảo nhỏ, xây dựng cơ sở hạ tầng, tuyển chọn thanh niên nam nữ trẻ đẹp, khỏe mạnh, tài giỏi để thực hiện bước đầu của Thế Giới Tân Plato.

Tôi có tên National Dean’s List là nhờ chăm học. Tuy vậy mỗi tuần tôi chỉ học 5 ngày, 2 ngày Thứ Bảy và Chủ nhật dành cho T́nh Nhân và mỗi ngày mỗi nữ nhân khác nhau. Thời gian cặp bồ, Chị Cả có nhiều áp phe đi đây đi đó, nhưng áp phe lớn nhất là đi Nhật t́m mối bán viên hồng ngọc giá 1 triệu MK. V́ đi xa nên Chị Cả thường gọi điện thoại. Tôi căn dặn: “Nhớ đừng gọi cuối tuần tránh ‘đụng độ’.” Có lần tôi bận cô bồ nhắc điện thoại nhưng không ai lên tiếng. Sau đó Chị Cả viết thư than phiền: “Anh không thể v́ em mà bỏ các cô bồ khác sao?” Tôi trả lời: “Nếu không có họ trong lúc vắng em, anh lại phải đi các tiệm massage, vừa hao tiền lại có nguy cơ mắc bệnh.” Từ đó Chị Cả không thắc mắc nữa.

Tôi không hề nói Yêu chỉ nói Thích c̣n không chịu chụp chung h́nh với bồ thời trẻ. Bởi vậy những bức h́nh chụp du học ở Mỹ quư hiếm đều bị các cô đánh cắp. Chị Cả ngoài bắt tôi đổi thành Em Số 1 hay Em 13 Tuổi c̣n bắt tôi phải dùng từ YÊU. Tôi bảo “Anh chỉ nhượng bộ một lần duy nhất v́ em là người đặc biệt” bởi Chị Cả lúc “đạt tuyệt đỉnh” chỉ thích nghe câu mùi mẫn: “Anh yêu ḿnh như trời cao biển rộng!” Sếp Râu thường dùng. Chị cả “tài sắc song toàn” nên thơ t́nh, thư t́nh rất trữ t́nh và lấy bút hiệu Nguyệt Băng của thời con gái. Do muốn dấu tên, trong sách Ó Đen tôi chỉ đề tắt tên tác giả NB. Thí dụ:

 

Hawaii, August 21, 198…

Anh yêu dấu,

Lại thêm một b́nh minh rực rỡ với nắng vàng chan ḥa làm say ḷng du khách. H́nh như có một chút ǵ trong nắng làm nắng ở đây tươi hơn. Một chút ǵ trong gió làm gió thơm hơn. Đại dương thật hiền ḥa và ấm áp. Cát vàng mịn màng nồng thơm mùi t́nh ái. NB yêu nét giản dị và ánh mắt chất phát của người dân bản xứ. Hẳn đó là kết quả ân sủng bao nhiêu năm thái b́nh. Chạnh ḷng nhớ đến những khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt đanh thép của dân ḿnh quằn quại trong chiến tranh bao năm tàn phá quê hương, tàn phá cả tâm hồn hơn một thế hệ.

H́nh như NB cũng bắt gặp nét cứng rắn đó trong anh! Có phải v́ trải qua nhiều gian khổ mà con người anh thành chai đá? V́ thế t́nh cảm anh cũng hóa thành khô cằn? Khô cằn đến độ nhiều khi anh nói yêu NB vô cùng mà sao NB vẫn không cảm nhận thấy được! Có phải v́ t́nh cảm khô cằn nên đă mất đi chất tươi mát, ngọt lịm và ánh mắt cũng bớt đi chất nồng nàn, say đắm?

Hay phải chăng v́ t́nh ḿnh éo le nên đă có hàng rào trong mắt và giây kẽm gai trong ṿng tay? Hoặc chỉ giản dị hơn: NB chưa hội đủ điều kiện làm mê hoặc ḷng người, cho anh say sưa quên cả cân nhắc? Lư trí và tham vọng quá lớn cũng là lư do không cho phép anh phung phí th́ giờ để mềm ḷng ấp ủ chút t́nh riêng tư?

Anh như gă “thiết thủ vô t́nh” đời chỉ biết cô đơn. Nỗi khổ nhục của những tháng ngày vô xứ và quốc hận của một chiến sĩ bại trận, những cay đắng anh đă gặp chưa bao giờ tan đi, vẫn hằn sâu trên nếp trán phong trần. Những dấu vết trên cằm, trên mắt của đ̣n thù và nhất là những vết hằn trong tâm hồn anh có bao giờ tan biến? Thêm nữa sự kiên tŕ sắt đá để cố đạt được tham vọng lớn lao cũng là một thánh giá mà anh đang vác… và, cho đến bao giờ đạt được mục đích rồi thánh giá sẽ c̣n trăm ngàn lần nặng nề hơn nữa!

NB không dám có một lời khuyên, chỉ muốn nhắn nhủ anh rằng: Có bao giờ ḿnh đến gần nhau, hăy để NB ghé vai gánh đỡ thánh giá cho anh… Hăy nghĩ mệt và buông thả đi anh. Hăy ngă vào ḷng em mà đón nhận mộng bồng bềnh trên tóc. Này môi em là bếp lửa chiều đông. Ḷng em là gịng sông tươi mát. Hồn em sẽ thơm hương lúa thanh b́nh. Hăy để em gom hết nắng vàng làm thắm lại trong anh một mùa Phượng Vĩ. Đem trời xanh và ươm mây hồng vào khung cửa sổ của đôi ta. Hàng Thùy Dương lộng gió sẽ là lời ru anh ngủ…

Hăy gối đầu lên đùi em nhắm mắt lại, ngủ đi anh. Để em canh chừng thế giới cho anh. Hăy ngủ đi anh, mộng b́nh thường… mộng b́nh thường. Em muốn anh hăy nếm mùi hạnh phúc! Em muốn anh được một lần hạnh phúc. Ngủ đi anh và hăy mơ thấy cởi bỏ hết gông cùm xiềng xích nặng nề. Hăy thoát ly nhàm chán cuộc đời để cùng em bay đến phương trời xa… ở đó chỉ có cát vàng, biển xanh và đôi ta, với những cơn sóng t́nh muôn thuở… Chúng ta sẽ đi nghe những lời tự t́nh của chim muông và thử ngủ một lần trong những lời tự t́nh đó… để giấc mơ thơm phấn thông vàng, để trên môi em rất hồng nở ra loài dị thảo… Anh không cần mơ ước Thiên Đường v́ Thiên Đường cũng chưa chắc có sự tươi mát của cánh đồng và cũng chưa chắc mở nổi cho ra một cánh cửa nhỏ vào hạnh phúc. Chỉ có chúng ta chiều nay là có thật.

Anh ơi, hăy bay ra khỏi đêm tối tăm với tấm ḷng của đá, chạm trổ những lời yêu em. Anh là người khát khao chân lư, hăy để em làm xạ thủ, bắn rơi những nỗi buồn quanh anh. Lời ru của em đêm nay sẽ về cùng cơn gió, đuổi theo anh trên những tàn cây, những tháp canh, những nóc nhà đen thẩm… Lời ru cuối cùng dành cho kẻ lảng tử và ngựa hoang.

Một thời yêu anh

NB

 

 TRÁI CẤM

Khi em về hong dáng sầu trong nắng

Nghe gió buồn trên con phố đ́u hiu

Anh đứng ngậm ngùi dơi mắt trông theo

Ḷng mây xám bỗng mưa giăng thành lệ.

Đời vẫn song đôi nhưng t́nh đă lẻ

Người chót neo nhưng thuyền vẫn căng buồm

Anh như con tàu khát sóng đại dương

Em tù ngục muốn tung xiềng bổn phận.

Len lén t́m nhau đôi môi trái cấm

Hai ṿng tay gh́ trắc ẩn trong tim

Sau phút mặn nồng em chợt ưu phiền

Anh tư lự nén câm lời  hối hận.

Cứ để niềm vui, đau thương lẫn lộn

Ngh́n đắn đo từng thoáng nhớ bâng khuâng

Khi t́nh hồng lên trái chín ăn năn

Em khẻ hái trao anh mầm tội lỗi.

NB

(Miami Beach)

 

5. ĐỘC QUYỀN XUẤT KHẨU GẠO CHÂU PHI: Đáng lẽ phải đặt tên Sư Măo là “Nicole Cao Kỳ,” bởi SM đúng là tay cao cờ với những đ̣n phép uẩn áo, và Sếp tên “Kim Tốt” v́ Sếp chỉ là con Tốt trong bàn cờ của SM Kim. Đ̣n “Chia Uyên Rẽ Thúy” bắt đầu được thực hiện sau khi SM xúi Chị cả ra chiêu “tối hậu thư” thành công. SM “ly gián” Chị Cả bằng cách rỉ tai Sếp vụ “Lê Lai liều ḿnh cứu Chúa KQ” rồi loại bỏ Ma Nữ qua việc rủ rê Sếp đi Thái Lan hưởng lạc và mở văn pḥng “Travel Agency.” SM tận dụng nội lực của công nương V. tuổi 20s, cho V. từ Thái Lan về Sài G̣n đàn đúm ăn chơi, làm quen với con trai Thủ Tướng VC. Trước tiền bạc rủng rỉnh và tuổi thanh xuân, công tử nhà quê VC vội mở rộng ṿng tay welcome công nương vào đám Ma Nữ thuộc pḥng Đông Cung Thái Tử. Bởi vậy có thời thiên hạ đồn đăi SM sắp làm sui gia với Tể Tướng VC. Công nương thong dong qua lại Thái Lan - Sài G̣n để hoàn thành mục tiêu đầu: “Độc quyền xuất khẩu gạo VN đi Châu phi.” Tham vọng lớn này bất thành v́ xuất khẩu gạo là món mồi béo bở, Đại gia VC c̣n quyết đấu nhau làm sao đến tay SM? Ngoài dùng Công nương V. làm đầu tàu bắt mối đưa Sếp về nước, SM c̣n dùng tay con gái quyến rũ buộc chân Sếp Râu do mặc cảm “hơi bị xấu.” Tin Sếp Râu cặp cả hai mẹ con do một người vốn rất thần phục Sếp loan báo: Lư H. Lư H. cũng đi hưởng lạc Thái Lan vào thời đó và v́ quư Sếp nên thường ghé thăm, nhậu nhẹt cùng Sếp. Khi khám phá chuyện động trời, Lư H. trở về Mỹ lên án Sếp và kể cho nhiều bạn bè ở San Diego nghe, trong đó có tôi. Lư H. là người bộc trực, có ǵ nói đó, ít khi bịa đặt chuyện nói xấu người khác, nhất là người Lư H. rất ngưỡng mộ, nên vụ nầy hoàn toàn đáng tin cậy.

6. ĐÊM CUỐI CÙNG: Khi Sếp Râu “Tham vàng/Kim phụ nghĩa,” Chị Cả đang rầu lại gặp lúc “Lê Lai” xong nhiệm vụ “cứu Chúa” quyết định rút lui, quay về dùi mài kinh sử. “Đêm cuối cùng buồn anh ơi” Chị Cả uống rượu say đến nỗi gục tại bàn. Tôi không d́u nổi phải nhờ khách Mỹ nghĩa hiệp vác dùm Chị Cả ra xe. Về đến khách sạn, tôi mượn xe chở hành lư, đặt Chị Cả lên, đẩy vào thang máy đưa lên lầu, vào pḥng, khỏi cần ai phụ tay. Tôi chia tay Ánh Hoa cũng v́ chọn học thay t́nh khi cô ra điều kiện: Chọn du học Hè Châu Âu với học bổng hay đi Nam Cali gặp nàng. Chị Cả cũng vậy, nhất là nhiệm vụ Lê Lai đă xong. Giận quá Chị Cả: “Fuck you! Who the fuck do you think you are?” Vốn chỉ thích được đàn ông, con trai tôn thờ, worship, giờ bị luôn hai vố liên tiếp, chán mứa cái loại đàn ông tưởng ḿnh “trung tâm vũ trụ,” “xin làm nô lệ suốt đời” cũng không xong, Chị Cả bèn dùng phương sách cố hữu, “tự hạ cấp” ḿnh trả thù đời, t́m một góc nhỏ ẩn thân, bỏ phế danh vọng phù hoa, chấp nhận một tay vô danh nhưng sẵn sàng bỏ vợ con, lập đền đài thờ phụng ḿnh, cung cúc tận tụy làm nô lệ ḿnh, t́m về thú vui cố hữu, hồn nhiên: Ca hát quên ngày tháng t́nh buồn.

7. CỨU TINH XUẤT HIỆN: Hội Ái Hữu Không Quân Nam Cali bất ngờ trở thành vị cứu tinh của SM. Không hiểu rơ thâm cung bí sử, các Thiên Lôi, Thần Sấm lồng lộn khi nghĩ Chị Cả phản bội Sếp, cặp kè kép Trung sĩ thợ kèn KQ, điện qua Thái Lan yêu cầu Sếp Râu khẩn cấp trở về ly dị Chị Cả. SM chớp lấy thời cơ trở về New Orleans ly dị SP. Thế là “bất chiến tự nhiên thành,” chỉ dùng một số xảo thuật, SM trở thành bà cựu Thủ Tướng, Phó Tổng Thống chính thức sau lễ cưới Sếp Râu Kẽm. Nếu câu chuyện đến đây chấm dứt, chẳng ǵ đáng trách cứ, v́ sau bao sóng gió, ba cặp đều yên vui, hạnh phúc. Sếp Râu tuy “vợ (mới) anh không đẹp bằng em mấy” nhưng điệu nghệ trong nghệ thuật chiều chuộng Sếp, trái với Chị Cả, hàng ngày đụng độ, hờn anh giận em. Chị Cả yên phận, có nô lệ tôn thờ, hầu hạ, có nghề đờn địch giúp Chị Cả vừa giải sầu vừa luyện nghề ca hát. SP Ân lấy vợ trẻ hơn, biết chiều chuộng, làm ăn, không sinh sự, quá quắt như SM. Qua SM, có thể suy nghiệm: Nữ nhân là tổng hợp của một con quỷ cái và một nàng tiên dịu hiền. SM càng tàn nhẫn với SP bao nhiêu lại càng nuông chiều Sếp Râu bấy nhiêu! Mỗi người đàn bà tùy đối tượng có đối sách cư xử khác nhau. Bởi vậy có người nhận xét: Không phụ nữ nào quá xấu hoặc quá tốt. Mỗi nữ nhân là một loại ngựa chứng. Tay nài thiện nghệ thuần hóa ngựa và tay nài non kém bị ngựa đá văng. Khi cuộc t́nh tan vỡ, người đàn ông xem người t́nh cũ, vợ cũ là bạn. Đàn bà phần lớn, trái lại, xem chồng cũ, kép cũ kẻ thù “bất cộng đái thiên,” t́nh-thù rực rỡ! Bồ cũ của tôi thuộc 2 phái: Kẻ không bao giờ lấy chồng với châm ngôn: “Sống 1 ngày với Ngăi Thần hơn ngàn ngày với ngăi liệt;” người ba bảy hăm mốt lấy chồng ngay để chứng tỏ ḿnh có cả danh sách dài kép xếp hàng chờ đâu phải “ế độ” mà tay LT dám thờ ơ. Phản ứng phút cuối cùng cũng tương phản. Chị cả th́ giận dữ Fuck You nhưng có cô lại lặng lẽ ngâm câu: “Chàng ơi phụ thiếp làm chi? Thiếp là cơm nguội đỡ khi đói ḷng!” làm tôi mỗi lần nhớ lại ḷng đầy thương cảm.

SM là nữ nhân đặc dị hơn người. Một người tầm thường nhưng đầy cao vọng và đă nhiều lần thành công trên bước đường chinh phục đàn ông để vươn lên làm bà lớn. SM không bao giờ thỏa măn khát khao danh vọng, nên khi để rơi vào tay SM, Sếp Râu tự đưa ḿnh vào đường …tử, bởi vậy có người nói đúng khi bảo: “Sếp đi t́m con đường tự sát!” Tôi phải bận tâm viết một bài tào lao thiên địa nầy, có dính dấp đến đời tư vài người, có thể không vui ḷng họ, có thể hại uy tín của ḿnh. Tôi đă xé bỏ nhiều lần, ngưng viết nhiều lần, nhưng cuối cùng phải dẹp tự ái cá nhân, viết những điều ḿnh biết rơ, v́ biết mà không nói tội c̣n nặng hơn, để giải tỏa một tin tức thất thiệt do tờ New York Times đăng tải: “Việc Sếp về VN nằm trong kế hoạch của Tổng Thống George W. Bush!” Tin giật gân do Sếp nhờ các Tướng Mỹ về hưu tháp tùng rỉ tai báo chí để đánh hỏa mù. Đ̣n tiểu xảo nầy giúp chính danh việc Sếp về luồn trôn VC, vừa gây hoang mang cho những người ít hiểu biết thời cuộc. Họ có thể thắc mắc: “Nếu Sếp về theo lệnh Tổng Thống Bush, tại sao lại chống Sếp, lên án Sếp?” Năm 1994, khi Tông Tông Bill Clinton đang cần bang giao với VC, phịa tin nầy nghe không quá ngứa tai. Thời buổi nầy, Mỹ nắm vận mệnh của Trung cộng và VC trong tay, và Tông Tông Bush chuyên trị chiến thuật “đánh phủ đầu,” đập nát mọi tên độc tài cả gan chống lại ḿnh. Quốc hội Mỹ đă ra nhiều quyết nghị răn đe VC. Mỹ chắc khùng đến nơi mới dùng một tay cà lơ phất phơ như Sếp lo chuyện ḥa giải, làm cầu tàu giải quyết những việc bất ư! VC cũng chẳng dùng Sếp để ḥa giải với Cộng đồng người Việt chống Cộng hải ngoại, bởi VC biết rơ Sếp chẳng có uy tín ǵ ở Hải ngọai. Sếp lại là loại “Hỏa tiễn không người lái,” dùng Sếp chỉ bị “Gậy ông đập lưng ông.” Điều đó đă rơ ràng qua phản ứng dữ dội của đồng bào hải ngoại và phản ứng của người CS phản tỉnh. Sếp về VN là kế hoạch của SM. Và SM muốn ǵ?

8. CHỨC ĐẠI SỨ LƯU ĐỘNG CỦA VC: Trước khi cặp SM, Sếp Râu cương quyết không vào quốc tịch Mỹ. Sếp dùng mác nầy để lập lờ khẳng định lập trường ôm mộng … phục quốc, làm quà niềm tin trong các cuộc chè chén vui chơi với đệ tử, bạn bè. Sếp hiện đang trong t́nh trạng phá sản, trốn nợ (1 triệu vay mở hăng chế biến tôm ) và mạnh thường quân cột trụ cung cấp Sếp nhà để ở, tiền để nhậu nhẹt, bài bạc … đă rút lui, không c̣n hăo huyền về những hứa hẹn, bịa đặt của Sếp. Giờ nầy đê tử KQ không c̣n nhiều người nồng nhiệt, đón mời Sếp chu du đây đó như xưa, Sếp phải sống bằng “tiền già” trợ cấp và ở đậu trong ngôi nhà công nương của SM, có chồng gốc Hồng Kông quốc tịch Mỹ, triệu phú, và đang điều hành doanh nghiệp tại VN. Quanh Sếp chỉ c̣n những đệ tử ruột và những người từng chịu ơn mưa móc thời Sếp có quyền hành, và họ chẳng đủ khả năng tài chánh cung phụng Sếp suốt đời. Sếp hoàn toàn lệ thuộc SM, phải nghe theo những huấn thị ngọt ngào của SM. Khi đạt được chức bà “cựu” một thời gian, SM lại thèm muốn chức “đương kim” và mộng ước của SM là chức Bà Đại Sứ Lưu động của VC. Những chuyến về hụt năm 1992, năm 2002, hay chuyến lên đường ngày 14-1-2004 đều do SM và công nương V. chạy vạy cửa hậu. Trước khi lên đường đi Thái Lan thi hành phi vụ 4-9-1992 , tôi cũng bất ngờ gặp SM trong một quán ăn tại New Orleans. SM khoe và cho tôi xem thư t́nh của Sếp. Thư t́nh của Sếp lúc nào cũng trữ t́nh, ướt át. Tôi là người vô can, nhưng cứ bị SM và Chị Cả dùng làm nơi thổ lộ những đắng cay, hạnh phúc, nên dù không cố t́nh để ư, nghe măi cũng nhập tâm và biết rơ những khát vọng, những ấp ủ trong tim SM. Chuyện SM và Sếp Râu cũng được VC theo dơi, nghe ngóng. Ngày tôi bị bắt trong phi vụ “Không Tặc,” hai chuyên viên điều tra Dũng và Nam cũng có lần hỏi thăm về SM và Sếp Râu Kẽm, nhất là trong thư tôi gửi Thủ Tướng VC Vơ văn Kiệt có câu răn đe: “Sẽ có những phi đội KQVN hải ngoại trở về dội bom nếu Toàn Bộ Chính Trị VC không từ chức để Lư Tống trở về lănh đạo đất nước!” Khi nghe tôi xác nhận bà Nicole Kim là SM của tôi, hai tay điều tra không tin, hôm sau đem một tập khoảng 40 h́nh phụ nữ test tôi. Hai chàng cư giở từng h́nh hỏi tôi: “Có phải bà Kim không” Tôi lắc đầu cho đến bức h́nh cưới, mới gật đầu xác nhận: “Đây mới đúng h́nh SM!” Báo chí đăng tin: Sếp về VN với vợ và con. Nếu con là công nương V., đúng ra phải dùng từ về với chị Haichị Ba (Chị Cả dành cho Đặng Tuyết Mai) dù chị Ba hiện đang có chồng gốc Tàu. SM là người đàn bà có ư chí sắt và có tham vọng thép, sẵn sàng làm bất cứ điều ǵ kinh khủng nhất để “lưu xú vạn niên.” Sếp phải làm dưới sự cố vấn của SM bởi Sếp đă lỡ leo lên lưng cọp cái, chỉ c̣n đường duy nhất là bám lưng cọp, dù cọp đang lao xuống vực thẳm. Việc chạy chọt chức “Đại sứ Lưu động VC” là mục tiêu khả thi, v́ chẳng đụng ǵ đến quyền lợi của các phe nhóm đang ḱnh chống nhau trong Bộ Chính Trị, hay Ủy Ban Trung Ương Đảng CS. Thí cô hồn cho Sếp chức nầy, Sếp múa may để VC giải trí lại được tiếng đă mở rộng ṿng tay Đoàn Kết, Ḥa giải Ḥa hợp, dễ ăn nói với các chính phủ Tự do, chơi khăm lực lượng Quốc gia chống Cộng hải ngoại và bịt miệng các nhà tranh đấu Dân chủ Quốc nội. Nhưng thành phần chống Cộng quá khích đă hại Sếp Râu. Bị Hải ngoại nguyền rủa thậm tệ, Sếp vừa mất điểm với ta vừa mất điểm với địch nên chuyến về VN Sếp mất “cả ch́ lẫn chài.” Biết rơ đường đi, nước tính của SM để đừng quan trọng hóa tư thế của Sếp và những lời tuyên bố văng mạng của Sếp. Xem như Sếp đă bị “dịch gà” chết rồi hay sẽ chết, và xem việc múa may quay cuồng của Sếp chỉ là tṛ múa rối của tên hề, chẳng hại ǵ sự nghiệp chống Cộng Hải ngoại.

Lư Tống

Rayong, ngày 16/2/2004

 

NGÔI NHÀ MA "HELL HOME" GÓC ĐƯỜNG HELLYER-SENTER

 

Hôm Thứ Bảy 6/4/13 tôi đến nhà Lê Ngoạn ăn giỗ và sinh nhật. LN dùng Direct TV giống tôi nhưng mỗi tháng trả hơn $80 v́ xài tới 4 TV dù apartment nầy chỉ có 2 pḥng ngủ. Vợ chồng LN thức, ngủ trong tiếng ca nhạc, tin tức, phim truyện rỗn răng ở âm độ cao. TV đặt ngay tại nhà bếp đă góp thêm phần canh khô, thịt cháy lai rai những lúc bà chủ bị phim truyện hút hồn. Gặp lúc nhà xem phim MA đài 2074, tôi nói với con rễ LN: "Chú không tin ma quỷ, không sợ ma quỷ. Ở VN hay ở Mỹ, bất cứ nhà nào đồn có MA chú đều đến ngủ thử mà chẳng thấy ma nào. Chú cũng từng ngủ tại các nghĩa địa và c̣n ngủ ngay chỗ tên Mỹ đen đúng đêm y bị chú bắn chết năm trước." Nghe vậy ông rễ bảo tôi: "Tại góc đường Senter-Hellyer có một ngôi nhà MA rất nổi tiếng. Cả 30 chục năm nay không có người ở v́ không ai dám thuê, dám mua." Nghe chuyện hấp dẫn, tôi hỏi thêm vài tin tức và định ngày mai Chúa Nhật đi tham quan và t́m cách đột nhập nhà Ma ngủ thử.

Điều trùng hợp là trưa Chúa Nhật 7/4 Chị Tâm làm giỗ 49 ngày của phu quân tại Chùa Bảo Phước cũng nằm trên đường Senter tại số 270 gần đó. Mấy tháng qua tôi không đi dự tiệc tùng hay hội họp như trước v́ chán cảnh "Gió tanh mưa máu, Thù ta hơn thù địch" tại địa phương qua việc dùng tên bọn đầu sơ VC, danh nghĩa các Nhà Đấu tranh, Ngày Quốc hận, Ngày Quân lực... với ư đồ chống nhau hơn là chống Cộng, ủng hộ người chống Cộng hay kỷ niệm ngày đau thương của Tổ Quốc, vinh danh QLVNCH... Việt Vùng Vịnh từng đề nghị tôi viết bài góp phần giải quyết các tranh chấp tại San Jose, tôi ừ ừ, định bổ túc bài "Đoàn Kết Theo Đội Ngũ" (tức bài Đoàn Kết Trong Chia Rẽ cũ) hay đoạn đề cập đến "Âm Binh-Dương Binh": “Chúng ta là những người ‘tị nạn CS’ chứ không phải ‘tị nạn Ngô Đ́nh Diệm, tị nạn Nguyễn Văn Thiệu, tị nạn Bảo Đại hay tị nạn Thiên Chúa giáo, tị nạn Phật giáo' mà suốt ngày cứ loanh quanh, lẩn quẩn chửi Diệm, chửi Thiệu, chửi Phật, chửi Chúa và chửi nhau… thay v́ tập trung mọi nỗ lực chửi VC, lên án VC, t́m biện pháp lật đổ VC" để gửi cho VVV nhưng thấy không hứng thú nên lờ luôn. Tôi đi dự Lễ Giỗ v́ Chị Tâm là người từng yểm trợ tích cực trong thời gian tôi ở tù, Anh là một chiến hữu Không Quân và ngày đưa đám tôi bận không tham dự được. Lễ Giỗ có đông Thân hữu tham dự, gồm cả các phe phái chống đối nhau.

Thấy bàn chị HHL c̣n chỗ, tôi ngồi xuống và được giới thiệu bà cụ ngồi đối diện là "cỏ non" của "trâu già" VDĐ. Theo lời xác nhận của chính đương sự, bà là "bồ cũ" của VDĐ, qua Mỹ thăm "chàng" rồi làm đám cưới tại San Jose để được ở lại. Như vậy tin "Trâu già VDĐ về VN gặm cỏ non" là sai, v́ đây là "cỏ khô" gần 80 bó ("cỏ khô" tốt hơn "cỏ già" v́ không bị tàn, héo, có thể trữ dùng lâu dài) và cỏ theo gió Vietnam Airline "bay" đến Mỹ t́m trâu. Nhưng tin "babysitter" là đúng. Không những chỉ babysit bố, bà c̣n babysit đứa con tật nguyền của VDĐ v́ bà tuy lớn tuổi nhưng trông c̣n rất "gân." Tôi thắc mắc: "Như vậy tại sao ông viết 'Bao nhiêu người về VN cưới vợ chứ đâu chỉ tôi mà cứ chửi ḿnh tôi? Suốt ngày ông ấy làm ǵ? Chắc chỉ ôm computer chửi lộn, forward bài chửi lộn và copy, paste các h́nh làm bằng chứng chửi lộn? Bác có biết ông chuyên viết bài công kích thiên hạ trên Diễn Đàn, và tôi là một trong những kẻ 'được' ông ấy 'mó dế ngựa' nhiều nhất?" Bà cụ hồn nhiên thật thà bảo: "Babysit hai bố con đă chiếm hết ngày giờ, c̣n sức đâu quan tâm đến chuyện khác."

Khi cơm chay dọn ra, tôi dời sang bàn khác, ngồi cùng vợ chồng ĐH. Cơm chay là loại cơm "giả" và thức ăn tại đây toàn làm bằng tàu hủ, các loại củ bột... nhưng biến chế thành "giả cầy, giả trứng, giả thịt..." Vừa dùng nhiều chất bột, lại chiên xào bằng "mở giả" nên thật ra chẳng tốt lắm cho sức khỏe như lời xác nhận của bác sĩ HV ngồi bàn cạnh. Giả đủ loại thức ăn mặn để đánh lừa thị giác cũng không giúp tăng thêm tính ngon miệng cho vị giác, bởi món nào bỏ vào miệng cũng có mùi vị xêm xêm. Tôi ngạc nhiên khi nghe nhiều lời khen ngon trong lúc ḿnh cứ mơ màng các món Lobster, Beef Steak, Sashimi khoái khẩu. Thời ở Trại tù Xuân Phước, nhóm Thầy Tuệ Sĩ ăn chay c̣n "sang" hơn cơm chay tại Chùa v́ các món ăn đa phần chế biến từ các loại nấm đắt tiền như "nấm đông cô, nấm linh chi, nấm hương, nấm tuyết (mộc nhĩ trắng), nấm kim châm, nấm bào ngư (nấm ṣ), nấm rơm," vừa ngon như thịt lại chứa nhiều chất dinh dưỡng có hàm lượng protein, acid, vitamin, chất xơ, đường, sắt... phong phú.

Tôi hỏi về vụ Nhà Ma th́ được AD giải thích: "Nếu nhà nầy đă 30 năm không có người ở th́ quyền sở hữu có thể thuộc về County rồi. Anh nên nhờ Thế Vũ phụ tá Sếp Dave Cortese cung cấp tin tức. Nếu nhà hoang, vào ở một thời gian, nhà sẽ thuộc về quyền sở hữu của ḿnh." Từ ngày rời Huế vào Không Quân năm 1974 đến nay tôi quen thói "Cơm hàng, cháo chợ" hoặc ở ké nhà bạn bè, bồ bịch, Cư xá Sĩ quan hay Cư xá Sinh viên, chưa hề làm chủ một căn nhà, dù căn cḥi lá. Giờ này lại tính "move out" nên bỗng "mơ mộng" biết đâu đây là dịp để tay chuyên trị "homeless" trở thành chủ nhân ngôi nhà có giá trị gần nửa triệu Mỹ Kim! Biết đâu đây là "ứng mộng" của điềm mọc râu, để râu? Suốt 21 năm tù tại VN và Thái Lan, do quy định nhà tù cấm thủ đắc dao cạo râu để tránh chuyện tù "tự tử," hầu hết tù nhân áp dụng biện pháp "nhổ râu" thay thế "cạo râu." Do đó, tù bị giam giữ lâu khi trở về tự do hầu như đều "no hair" hay  chỉ ḷi c̣i dăm bảy cọng mới mọc. Nhà tù Mỹ, mỗi tuần 2 lần, cai tù phát mỗi tù nhân một dao cạo râu để lo vệ sinh nhan sắc. Sau khi dùng, dao được thu lại và dụt bỏ để tránh lây bệnh. Trong dịp ở tù 54 ngày tại Mỹ, tôi cạo râu vài lần nhưng sau đó bỏ luôn v́ chẳng có bao nhiêu cọng và do mệt mỏi từ việc Tuyệt Thực. Vậy mà khi được thả về, xem h́nh và video Đồng Hương đón ḿnh tại Main Jail, thấy mặt mày "râu ria rậm rạp" cũng "hay hay" và "dị đoan" tin rằng đây là "điềm lạ" nên quyết định để râu "đổi đời," hy vọng không c̣n vận xui "vào tù ra khám" dài dài như trước.

Sau Lễ Giỗ, ĐH dẫn đường đưa tôi đến ngôi Nhà Ma. Chị HL cũng hào hứng đ̣i đi theo. Nhiều người ngạc nhiên khi nghe tôi bảo: "Tôi mới biết tin này hôm qua" v́ theo họ "Ai cũng biết đây là ngôi Nhà Ma bị bỏ hoang 30 năm qua!" Tôi đi quanh nghiên cứu sơ qua t́nh h́nh ngôi nhà rồi nhờ chị HL chụp h́nh kỷ niệm. Tôi c̣n đi dự buổi ra sách của Ngọc An tại Quán Mỹ Tho sau đó. Lư do: Anh Nhuận và mấy đứa cháu từ Alamada lên dự và đem theo 2 cuốn Từ Điển tôi nhờ mua tại VN: Từ Điển Việt-Anh của Bùi Phụng (đă mua tại Mỹ nhưng bị mất 16 trang) và Thuật Ngữ Kinh Tế Thương Mại Anh-Việt của Đỗ Hữu Vinh.

I. THI NHÂN TỪ ĐIỂN VIỆT-ANH: Ngoài cuốn Bùi Phụng là Từ Điển Việt-Anh và Lạc Việt (bằng CD) vừa Việt-Anh, Anh-Việt và Anh-Anh, tôi c̣n có 7 cuốn Anh-Việt gồm các Từ Điển: Thuật Ngữ Kinh Tế Thương Mại, Kiến Trúc & Xây Dựng, Luật, Nông Nghiệp, Đồng Nghĩa & Phản Nghĩa, Những Câu Anh Văn Thô Tục và TĐ Hồ Ngọc Đức có nhiều thuật ngữ Vi Tính. Tất cả 9 Từ Điển hiện có thuộc khổ lớn, riêng TĐ Bùi Phụng có đến 350.000 Mục Từ. Nếu tôi gom bi toàn bộ 9 cuốn rồi xếp theo VẦN thay v́ thứ tự A,B, C... Y, cuốn THI NHÂN TỪ ĐIỂN VIỆT-ANH của tôi có thể được xem là Bộ Bách Khoa Từ Điển đầu tiên xếp theo VẦN, giúp hoàn thiện vần điệu cho nền Thi Ca Việt Nam và sáng lập một Trường phái Thơ mới: TRƯỜNG PHÁI THI NHÂN TỪ ĐIỂN gồm Phái Làm THƠ và Phái Sửa THƠ. Thi sĩ ghi tất cả cảm xúc trong cơn thi hứng xuống giấy, xếp theo tŕnh tự thật hợp lư trong thể văn xuôi, cô đọng tư duy mỗi câu đúng số chữ tùy theo thể thơ để giữ đúng hệ thống quy tắc gồm 5 điều: "Luật, niêm, vần, đối và bố cục." Chẳng hạn Thơ Đường luật dạng "thất ngôn bát cú" tám câu, mỗi câu bảy chữ, "thất ngôn tứ tuyệt" bốn câu, mỗi câu bảy chữ, "ngũ ngôn tứ tuyệt" bốn câu, mỗi câu năm chữ, "ngũ ngôn bát cú" tám câu, mỗi câu năm chữ... Bởi "THƠ là do t́m VẦN mà thành" như một Thi sĩ Pháp từng nói. Do t́m vần "ơ" và "ần" tôi đă làm 4 câu thơ sau để tặng Th.A., ghi lại 2 giai đoạn gặp nhau: Lần đầu cô vào tù thăm bố tại Trại Lam Sơn và lần nh́ trở thành tù nhân tội vượt biên cùng nhà tù tại A.30.

Giai nhân! Em là nàng thơ?

Hay ta chợt thấy trong một lần?!

Giai nhân! Em là tù nhân?

Sao ta nghe thấy bâng khuâng cả hồn!

Khi có Thi Nhân Từ Điển Việt-Anh, người làm thơ không phải lệ thuộc vào cách làm thơ kiểu "t́m Vần sinh Ư" v́ Từ Điển cung cấp hàng ngàn từ cùng VẦN để chọn từ đúng ư, diễn tả đúng cảm giác thực thay v́ chỉ nghĩ được 20-30 chữ cùng vần. T́nh trạng dùng các từ "th́, là, mà" hay từ không thông dụng như "con ngài" và "cơi người Ta" do bí vận sẽ bị loại bỏ. (Xem bài THI NHÂN TỪ ĐIỂN attached.)

Tôi thuộc thành phần đánh máy kiểu "mổ c̣," ngay chuyện "copy-paste" từng chữ của Từ Điển Lạc-Việt cũng mất 5-6 tháng, nên phải khổ công t́m ṭi và cuối cùng mua được software ABBYY FineReader 11 có tiếng Việt, giá $168, máy Document Scanner có 4 yếu tố chính: TWAIN, 2-sided scanning, Automatic Document Feeder và độ phân giải 300 dpi (dot per inch) có giá từ $800 trở lên để scan đống Từ Điển đă được cắt rời ra, cao hơn nửa thước trong ṿng một ngày. Với loại Fonts Times New Roman, Arial, Verdana, and Courier New mỗi trang chỉ sai vài chục chữ, chẳng hạn lẫn lộn chữ hoa và chữ thường như: hOa, nhắC; thiếu sót dấu, lầm với kư tự có h́nh dáng tương tự như huu – hưu, mang – marg, la – 1a, uh́u - nh́n; phần lớn chữ đ thành d, dấu chấm xuống câu (.) thành phẩy (,) và chữ đánh vần đúng nhưng sai nghĩa trong ngữ cảnh như: tinh – t́nh, vân – vấn, phải duyệt đọc ḍ lại toàn bộ văn bản để sửa chữa. Các Fonts khác độ sai cao hơn. Điều thất vọng nhất là khi scan nhanh bằng máy Document Scanner, những Fonts nầy lỗi sai nhiều gấp 3-4 lần scan chậm từng tờ. Do đó, tôi phải trả Xerox DocuMate 4440 Scanner giá $749.99 (chưa thuế) và từ từ scan lại toàn bộ những Từ Điển có Fonts ít thông dụng bằng máy Epson Artisan 800 hiện có.

Ngoài máy scan sai, các Từ Điển c̣n có những chữ đánh máy sai, từ gốc Hán Việt hoặc thuật ngữ khó hiểu. Thí dụ những từ ngữ từ Từ Điển Bùi Phụng (BP) được Lư Tống (LT) bổ túc hoặc chỉnh sửa trong Thi Nhân Từ Điển Việt-Anh (phần màu xanh):

1. Từ gốc Hán Việt, Thuật Ngữ:

(1) BP: bế nguyệt tu hoa peerless.

(1) LT: bế nguyệt tu hoa  Peerless (không ai sánh bằng, có một không hai, vô song). Bế nguyệt: mặt trăng phải giấu ḿnh, Tu hoa: hoa phải xấu hổ. Sắc đẹp của Tứ đại Mỹ nhân: Đại mỹ nhân trầm ngư là Tây Thi, thời Xuân Thu, khoảng thế kỷ 7-thế kỷ 6 TCN; Đại mỹ nhân lạc nhạn là Vương Chiêu Quân, thời nhà Tây Hán, khoảng thế kỷ 1 TCN; Đại mỹ nhân bế nguyệt là Điêu Thuyền, thời Tam Quốc, khoảng thế kỷ thứ 3 và Đại mỹ nhân tu hoa là Dương Quư Phi, thời nhà Đường, 719-756.

(2) BP: bỏ hạch gát ke gastrectomy.

(2) LT: bỏ hạch gát ke  The gastrectomy (sự cắt dạ dày).

            sự cắt dạ dày  The gastrectomy.

(3) BP: biệt châu dioecious.

(3) LT:  biệt châu  Dioecious (khác gốc, phân tính).

             khác gốc  Dioecious.

             phân tính  Dioecious.

(4) BP: bọc huyết âm hộ hematocolpos.

(4) LT: bọc huyết âm hộ  The hematocolpos (a medical condition in which the vagina fills with menstrual blood).

(5) BP: bồi dưỡng cơ culture medium.

(5) LT:  bồi dưỡng cơ  The culture medium (a nutritive substance, such as an agar gel or liquid medium, in which cultures of bacteria, fungi, animal cells, or plant cells are grown).

2. Thêm Related Form (RF):

(1) BP: bên trên above, top, superior.

(1) LT: bên trên  Above (1,2,3,7); Top, superior (1,3).

(2) BP: an ủy  comfort; console; solace.

(2) LT: an ủy  The/to comfort (RF: A comfortlessness; Comforting(ly), comfortless(ly), uncomforted), the/to console (RF: A consoler; Consolable, consoling(ly) x Nonconsolable, nonconsoling), the/to solace (RF: A solacer; Unsolaced, unsolacing).

Ghi chú: Thêm chữ hoặc số để phân biệt. Verb: To; Noun: The, A, An, 3; Adjective: 1, viết Hoa (Dioecious); Adverb: 2, (ly); Pronoun: 4; Conjunction: 5; Interjection: 6; Preposition: 7 và The/to là từ vừa Verb vừa Noun.

3. Bổ Túc:

    BP: bỏ phiếu cast a vote, vote; suf­frage.

    LT: bỏ phiếu  To cast a vote, to vote; The suf­frage (sự bỏ/ đầu phiếu).

            sự đầu phiếu  The suffrage; sự đầu phiếu phổ thông the universal suffrage.

            quyền đi bầu  The suf­frage.

            quyền bầu cử  The suf­frage; phụ nữ đã phải đấu tranh giành quyền bầu cử women    had to fight for their suffrage.

            sự đầu phiếu phổ thông  The universal suffrage (lập lại từ nầy v́ vừa thuộc mục vần "ông" vừa thuộc mục vần "iếu").

            kinh cầu thánh  The suf­frage.

4. Từ Sai - Khó Hiểu:

(1) BP: bỏ liên từ asyndention.  

(1) LT: bỏ liên từ The asyndeton, asyndetism (A writing style that omits conjunctions between words, phrases, or clauses).

(2) BP: bỏ nhách diverticulectomy.

(2) LT: bỏ nhách  The diverticulectomy (cắt bỏ túi thừa), excision of a diverticulum.

            túi thừa  A diverticulum (a blind, tubular sac or process branching off from a canal or cavity, especially an abnormal, saclike herniation of the mucosal layer through the muscular wall of the colon).

(3) BP: bệnh mí đôi distichis.

(3) LT: bệnh (lông) mi đôi  The distichiasis.

            bệnh (lông) mi kép  The distichiasis.

            bệnh (lông) mi quặm  The distichiasis.

            lông mi quặm  The distichium; (pl) distichia.

Phụ chú:

a. Từ sai:

a1: Không có từ "distichis" sau khi search Google.

a2. Mi thay v́ (có dấu sắc) v́:

      mi/ lông mi  The eyelash, lash, cilium.

      mí/ mí mắt  The eyelid, palpebra.

b. Hai Định nghĩa khác nhau:

b1. Bệnh Mi đôi/ kép: Distichiasis: the presence of a double row of eyelashes, one or both of which are turned in against the eyeball. One of the more interesting parts of the late Elizabeth Taylor's beauty life is that she was born with distichiasis -- double rows of eyelashes. The eyelash mutation isn't always as cosmetically enhancing as Taylor's turned out to be--the extra eyelashes can sometimes grow inward and damage the cornea.

b2. Bệnh Lông Mi quặm: Distichiasis is a common condition that affects dogs, and less commonly, cats. The normal eyelid margin is devoid of hairs. There are multiple glands (called meibomian glands) along the eyelids which produce an oily secretion. Occasionally a hair can arise from or near these glands and project out of the eyelid. This hair is called a distichium, and the plural is distichia.

Do những yếu tố trên, việc hoàn thành Thi Nhân Từ Điển Việt-Anh sẽ kéo dài nhiều năm thay v́ một năm như dự trù!

II. TIN TỨC VỀ NGÔI NHÀ MA:

Về nhà tôi search "Haunted House on Hellyer and Senter" th́ được biết nhà tại số 553 Hellyer Road. Trong các videos, video tại link sau có nhiều tin hấp dẫn nhất: http://www.youtube.com/watch?v=aUHxvlODO5Q v́ có Đài TV số 8 báo t́m được 3 xác chết và các cột báo với các tít nóng bỏng:

1. Family Slain In San Jose Home.

2. Teenage Girl Commits Suicide.

3. Police Video.

4. Girl Still Bounded To Location. Police were called to the house of a Vietnamese family during the early morning of September 1.

5. Hauntings On Senter Road House In San Jose.

6. Last Sold Date: 1989.

7. Parents Killed In Room, People Claimed To Be Cold All The Time.

8. Vietnamese Family Call Monks To Perform Excorcism.

9. Slepted In Living Room But Woke Up In Garage.

10. Hell House.

Muốn xem toàn bộ 6 videos th́ vào:

http://www.veengle.com/s/haunted%2Bhouse%2Bsenter%2Bsan%2Bjose/1.html.

Sau đây là chi tiết về ngôi Nhà Ma tại số 553 Hellyer Ave, San Jose.

Property Details của Nhà Ma:

Beds

3 bed

Baths

2 bath

House Size

1,645 Sq Ft

Lot Size

6,534 Sq Ft Lot

Estimated Value

$498,257

Value/sqft

$303

Property Type

Single Family Home

Year Built

1988

Neighborhood

South San Jose

Style

Not Available

Stories

1

 

 

Ngoài ra c̣n có những bài tường tŕnh tiếng Việt và Anh như sau:

http://forums.chotnho.com/showthread.php?t=30522&page=17

1.    Về Căn Nhà Bị Đồn Có “Ma Ám” Ở Góc đường Senter & Hellyer tại San Jose. Bài của ETCETERA
Địa chỉ căn nhà ma : 553 Hellyer Ave, San Jose CA 95111
Căn nhà góc đường Senter và Hellyer, nơi bị đồn có ma ám, khi chúng tôi ghé đến thăm, bên ngoài không có chút ǵ là khác thường. “Đẹp quá!” Một người đi cùng theo đoàn thốt lên khi thấy căn nhà. Ừ, đẹp thật. Căn nhà mới tinh. Không thấy ai ở, cũng không có treo bảng bán, tuy nhiên, bao bọc xung quanh căn nhà là một hàng rào sắt, có khóa đóng im ỉm. Họa sĩ VAL được phân công chụp một ít h́nh ảnh dùng làm minh họa cho bài, cắc cớ thế nào, ba người trong nhóm chúng tôi, mỗi người chia nhau một tảng đá, đặt bên ngoài căn nhà, đứng trên đó, rồi giơ tay để chụp ảnh… lưu niệm. Trời nắng rát. Hai người kia đứng trên 2 cục đá ngon ơ, c̣n tôi, sao lênh khênh măi mà đôi chân cứ run lên bần bật một cách vô thức? Có một dấu hiệu tâm linh réo gọi nào chăng? Ráp lại hai câu chuyện của hai cư dân địa phương khác nhau, cùng kể về ngôi nhà, chúng ta có thể biết rằng, cách đây khoảng gần 15 năm, tại căn nhà nhà này, một vụ chết người v́ t́nh mà tự tử. Nạn nhân là một cô gái c̣n trinh, chấp nhận chọn cái chết (treo ḿnh trên xà nhà) để trọn t́nh. Theo lời anh K., nghe người khác kể lại, bao nhiêu người đă từng đến ở (mua có, mướn có), nhưng rốt cuộc, ai cũng bỏ cuộc v́ những hiện tượng ma quái xảy ra thường xuyên, với cường độ mỗi lúc một tăng, dưới nhiều h́nh thức như bị dựng giường, ném ra khỏi nhà, tiếng kêu, than, rên xiết nghe rơ mồn một. Pháp sư được mời tới, cũng chịu thua. Anh D., một nhân chứng khác kể rằng, “ma quỉ hiện nguyên h́nh ngay cả ban ngày!” đă khiến cho ai nấy khiếp đảm. Căn nhà cũ bị phá đi, được xây lại mới, hy vọng bán được. Thế nhưng, cho tới nay, căn nhà mới vẫn đứng như pho tượng với những cánh cửa sổ nh́n lom lom ra ngoài đường một cách bí ẩn, khiến cho những kẻ yếu bóng vía chùn chân. Theo anh K., hiện nay, khu đất/nhà tại đây khá mắc, vào khoảng $600,000 - $700,000. “Nhưng chưa thấy ai đụng tịnh ǵ đến chuyện mua căn nhà.” Trời nắng chang chang, căn nhà khóa im ỉm, không chủ nhà, đứng yên dưới nắng trưa. Từ mặt đường nhựa, một làn hơi nóng bốc lên, khiến cho không khí mang một mùi tanh tanh, nồng nồng rất khó chịu. Bất giác, tôi thấy dường như đâu đó, từ cánh cửa sổ, từ phía trong nhà, có những con mắt vô h́nh nh́n ra ngoài, quan sát những kẻ hiếu kỳ là chúng tôi, ø ư tưởng này khiến tôi thấy gai ốc nổi lên, lạnh toát sau lưng.
Căn nhà góc đường Senter ở San Jose này khiến tôi nhớ tới căn nhà bị đồn có ma ám ở góc đường Euclid tại Nam Cali.
Chuyện ma quỉ ở đâu cũng có. Tuy nhiên, giữa lời đồn và sự thật không biết đâu mà lần. Trong thâm tâm, tôi muốn được dịp ngủ một đêm ở một trong hai căn nhà mới này, để xem hư thực ra sao, xem coi thế giới ma và người, cái nào đáng… sợ hơn?

08-29-2007, 06:00 AM. Ngôi Nhà Ma
Ở xứ Mỹ người ta nói không bao giờ có ma, nhưng dưới đây là câu chuyện ngôi nhà ma có thật đă xảy ra tại San Jose, nhưng cũng chỉ nghe tin đồn, chớ chưa bao giờ thấy trước mắt.
Trên góc đường Hellyer và Senter Rd của thành phố San Jose, có một ngôi nhà mới tinh, rất đẹp nhưng bị bỏ trống lâu ngày không ai ở, trước đó có treo bản bán, nhưng không ai dám mua… v́ người ta đồn đó là căn nhà ma … Chuyện xảy ra như thế nào không rơ lắm v́ tôi ít theo dơi báo chí, chỉ nghe người ta thuật lại trong căn nhà đó có ma, lư do là ở đó trước đó có nhiều người chết trong căn nhà đó. Nghe nói trong căn nhà đó trước đó người ta đào ra được mấy xác chết bị giết và chôn sau nhà, căn nhà đó được bán rẻ cho người khác, 2 vợ chồng kia thấy giá rẻ mua về ở, nhưng sau đó 2 người cứ cải lộn nhau hoài, đến một ngày kia người chồng cầm dao đâm chết người vợ và sau đó thắt cổ tự vận luôn.
Sau đó căn nhà được bán rẻ cho người khác, gia đ́nh khác dọn vô ở, nhưng cứ bị phá phách mỗi đêm… ban đêm đang ngủ, nghe tiếng chén dĩa sốc lên kêu rổn rảng, cửa nẻo đă đóng chặt nhưng cứ bị mở tung để gió lùa vô, và cánh cửa cứ mở ra vô đập kêu nghe ken két …c̣n 2 vợ chồng đang ngủ trên giường bị khiêng thảy xuống đất … 2 vợ chồng hoảng sợ không dám ở nửa, treo bảng bán, nhưng nghe đồn là nhà ma không ai dám mua để ở nữa, bây giờ nhà đó đă được hiến tặng cho Quận Santa Clara. Và bị bỏ trống đó không ai ở nữa.

http://hauntedrealestateblog.com/hauntings-on-senter-road-house-in-san-jose-continued/

Hauntings on Senter Road House in San Jose (continued)

Published November 10, 2007 | By Mary Pope-Handy

In July we had a flurry of comments here from a post about the haunted house on Senter Road in San Jose. Recently I met again with some Silicon Valley ghosthunters, some of whom were familiar with it but at that time, no one had the address – though at least one knew where it was. Today I was doing some surfing and found a site that claims to have more info on this apparently notorious place. The address was actually on Hellyer (not Senter) but it may be the same story. Looks like an exact address had, at one time, been posted and then removed. And it’s for the best to not include the precise address, I think, because you don’t want to be guilty of stigmatizing a house or causing the owners trouble. Right now I’m in a transaction for a darling old Spanish style home in San Jose’s Japantown (one of only three Japantowns left in the U.S.). I was in the home with my buyer and a worker, who was giving us an estimate on some work, when a creepy looking guy decided that the “for sale” sign in front constituted an invitation to saunter into the back yard and have a look. What is wrong with people?! So it’s bad enough in the case of some real estate sales. With ghosthunting, you just don’t want to give people a reason to poke around uninvited. Some folks do not understand the concept of private property (haunted or not). You don’t go into someone’s private home or yard without permission – whether it’s for sale or haunted or anything else. For that reason, I’ll not repeat the address I stumbled upon here and will ask participants to NOT give the precise address, but I would like more info in case the Hellyer Road

3 Responses to Hauntings on Senter Road House in San Jose (continued)

November 26, 2007 at 8:20 am

Yes you are indeed talking about the same house and yes it is located on Hellyer Avenue. I’m not sure if I’m giving away too much detail since you said not to give the actual address, but I will mention that it is located on the corner of Hellyer and Senter (maybe this is why they refer to it as the Senter Road House). The house is a very nice looking single story home, and from the outside, you would think it’s actually habited, but it’s actually been vacant for quite some time. It was on the market for a while, and as I was told by third parties, that it was sold once or twice before, but the homeowners were FORCED to leave by whatever or whoever co-inhabits that property. I also learned that in order to help sell the property, the former house was completely torn down and rebuilt into what is now standing there, but obviously this didn’t do the trick. The house has been vacant and off the market (FOR THE OBVIOUS REASONS) for at least 1 year, AT LEAST. According to my source of information, there was a suicide committed there about 8 years ago(?). Other than this, I have no further information, but I would love to learn more, like for example: Where did you originally find out about the house on “Senter Road” a.k.a. “Hellyer Avenue”?

January 1, 2008 at 3:10 pm

This house is located at the corner of Hellyer Avenue and Senter Rd. It’s the corner house with the black gates around. My friends and I went there, noticed a bright light on… when approached closer, a second light appeared (probably sensored). Afterwards as we came nearer to the fence an alarm turned on and we left. I’m sure the alarm goes on because people are aware that kids come around trying to find some kind of paranormal experiences but yeah. If you do any investigation and find any further information please inform us on your website!

http://www.city-data.com/forum/san-jose/1206171-house-haunted.html

 

The Hellyer Ave house is also known as "Hell House" to the locals. A while back when I was in high school, I remembered hearing about a news story about a home invasion at the Hellyer Ave house, were the daughter was raped and parents were killed in the bedroom. The intruders hung the daughter in the garage to make it look like a suicide murder. As the haunting occurred from owner to owner., The last owner had a exorcism done at the house by monks to ward off the ghost. The monks spend the night to fight off the spirits, but woke up in the garage. They failed in the getting rid of the spirits so they placed 3 blessed blouders around the house to contain the ghosts.

III. KẾ HOẠCH TIỂU GIA:

Tối 7/4, sau khi xem xong các tin tức liên quan, tôi nằm tính toán kế hoạch t́m Ma và làm "khổ chủ" ngôi Nhà Ma. Trước tiên t́m tin tức về Chủ nhà và số điện thoại liên lạc. Nếu không có cáo thị dán tại hiện trường, cần gặp hàng xóm lân cận hỏi tin. Nếu Nhà Ma thuộc chủ quyền County, tôi sẽ liên lạc Thế Vũ. Nếu được Chủ nhà hay County chấp thuận, tôi sẽ move vào, vừa có nhà "chùa" để ở vừa khai thác Nhà Ma make money. Nếu thật sự có Ma xuất hiện hàng đêm th́ quá tốt, c̣n không, tôi sẽ t́m những chuyên viên phụ trách thiết kế các Nhà Ma Lễ Hội Halloween, mua sắp các thiết bị âm thanh, ánh sáng gắn phía sau hệ thống cửa gió của đường ống dẫn máy điều ḥa vào pḥng và những chỗ kín đáo... để ban đêm có thể gây những tiếng động "giả" như tiếng mở cửa, tiếng người chạy, tiếng la hét... và ánh sáng chớp giật tại mỗi pḥng. Cần có hệ thống mở, đóng cửa pḥng tối tân hơn nhà tù Mỹ và TV mỗi pḥng được tắt mở và chiếu phim ma được điều khiển từ headquarter, tức căn gác được xây thêm kiểu pḥng trực tại nhà tù Thái Lan để tôi ngủ và điều khiển thiết bị Ma.

Sẽ quảng cáo cho mướn nhà để thu hút các Ghost Hunters hay người thích cảm giác ma quỷ: $500/nhà hay $200/pḥng mỗi đêm. Nếu "cô Ma" tuổi 18 trở lên, sẽ có thêm dịch vụ câu khách trẻ cùng tuổi (lúc Cô Ma chết) thích hưởng thú "Ma ghẹo" với nửa giá thuê và đặc biệt những cô trùng cả ngày sinh cô Ma sẽ được miễn phí chẳng hạn. Cũng cần thêm quy định: "Khách thuê nhà hoàn toàn chịu trách nhiệm về những hậu quả do việc Ma quậy phá hay trêu chọc" để ngừa tránh hậu hoạn việc kinh doanh Nhà MA. Một trùng hợp đ