Khí công là ǵ? Nhiều thầy dạy Khí công cũng đă có nói, nhưng điều mà tôi sẽ nói đây là khác hẳn. Họ đă nói ở một tŕnh độ nào đó, c̣n tôi sẽ nói về Khí công ở một cấp bực cao hơn và nó sẽ khác hẳn với những ǵ họ đă nói. Nhiều thầy Khí công nói rằng Khí công có một lịch sử là hai ngàn năm trong nước (Trung Hoa); có người cho rằng nó có một lịch sử ba ngàn năm, có người nói là năm lần ngàn năm, nghĩa là dài gần bằng lịch sử văn hóa Trung hoa; có người c̣n nói rằng, theo như những di tích cổ điển đă khám phá được, lịch sử của nó có thể vượt lên bảy ngàn năm, như vậy lâu xa hơn lịch sử văn hóa nước Trung hoa. Tuy nhiên theo như sự hiểu biết của họ, nó cũng không lâu hơn lịch sử văn hóa nhân loại. Theo như thuyết chuyển biến học của Darwin, nhân loại khởi thủy từ rong rêu dưới đáy biển về sau trở thành động vật sống trong biển nước; những vật nầy tiến dần vào đất liền, sau đó th́ trèo lên cây và trở thành những con khỉ vượn, sau đó trở xuống đất bằng và cuối cùng trở thành loài người văn minh tiến bộ với bộ óc biết suy nghĩ. Theo như lư thuyết nầy, nền văn minh thật sự của con người không quá mười ngàn năm. Nếu chúng ta tiến lâu xa hơn, cả đến hiện tượng làm gút trên sợi giây để ghi nhớ các sự việc cũng chưa có. Đó là thời đại mặc áo bằng lá cây và ăn thịt sống; nếu chúng ta tiến xa hơn nữa, loài người lúc bấy giờ có lẽ chưa biết làm lửa, đó là con người hoàn toàn dă man và khởi thủy.
Nhưng chúng tôi để ư một điều: trong nhiều nơi trên thế giới có một số rất lớn những di tích của những nền văn minh cổ đại mà lịch sử vượt rất xa lịch sử nhân loại. Những di tích đó, nói về mặt kỹ thuật, đă đạt đến một tŕnh độ rất cao. Nói về mặt mỹ thuật, họ rất đặc sắc, người thời nay chỉ là bắt chước nghệ thuật của người thời xưa, họ đă đạt được một giá trị nghệ thuật rất cao. Nhưng đó là những di tích có từ hơn trăm ngàn năm, cả nhiều trăm ngàn năm, hoặc nhiều triệu năm qua, hoặc giả hơn trăm triệu năm trong quá khứ. Xin quí vị hăy suy nghĩ, đó phải chăng là đang đùa giỡn với sự hiểu biết của lịch sử hiện nay? Sự thật đó không phải là đùa giỡn v́ nhân loại cũng vậy nó không ngừng tiến triển và sự hiểu biết về chính nó ngày một thêm mới, chính nhờ vậy mà xă hội được tiến triển, những điều đă được hiểu biết rất dễ trở thành không c̣n đúng nữa.
Quí vị nhiều người chắc có nghe qua về nền văn hóa tiền sử cũng gọi là văn minh tiền sử, chúng ta bây giờ hăy nói về nền văn minh đó đă có trước lịch sử. Á châu, Âu châu, Nam Mỹ, Bắc Mỹ, Úc châu, Phi châu và Nam cực châu được gọi chung bởi những nhà địa lư học là những khối địa châu. Từ khi mới thành h́nh đến ngày nay, những khối địa châu nầy đă có từ nhiều chục triệu năm nay, nghĩa là nhiều châu đă trồi lên mặt biển và nhiều châu đă xụp xuống đáy biển trước khi có hiện trạng như ngày hôm nay, hiện trạng này đă có từ nhiều chục triệu năm nay. Tuy nhiên dưới nhiều đáy biển, người ta đă t́m thấy những lâu đài cổ vĩ đại được trang bị với những điêu khắc tuyệt đẹp mà không thuộc về gia sản của nền văn minh chúng ta, có nghĩa là chúng chắc chắn đă được xây dựng trước khi ch́m xuống đáy biển. Ai đă tạo ra những nền văn minh cổ điển đó có từ nhiều chục triệu năm trước đây? Vào thời bấy giờ con người c̣n chưa là khỉ vượn, làm sao có thể tạo ra được những thứ mỹ nghệ như vậy? Trên khắp thế giới những nhà di tích học đă khám phá ra được một loại sinh vật sống gọi là trilobite (động vật dưới biển thuộc thời đại thứ nhất), đă sống giữa sáu trăm và hai trăm sáu chục triệu năm trước đây và sau đó đă bị mất tích. Một nhà khoa học Mỹ đă khám phá ra được một di tích vào thời trilobite, trên đấy rất rơ rệt có dấu chân người mang giày. Phải chăng đây là một tṛ đùa đối với những nhà lịch sử học? Theo thuyết chuyển biến học của Darwin, có thể nào có những người đă sống trước đây hai trăm sáu chục triệu năm?
Quốc gia Pérou có một viện Bảo Tàng của đại học có giữ một cục đá trên đấy có khắc, cách đây ba chục ngàn năm theo sự nghiên cứu biết được, h́nh dáng của một người đàn ông. Nhưng đây là h́nh dáng một người đàn ông có ăn mặc, đầu đội nón, chân đi giày, trên tay cầm một kính viễn vọng đang quan sát tinh tú. Trước đây ba chục ngàn năm, làm sao con người có thể biết được đan vải và ăn mặc? Càng khó tin hơn nữa, y đang quan sát các ngôi sao trời với một kính viễn vọng và có được những sự hiểu biết về thiên văn. Chúng ta thường tin rằng kính viễn vọng đă được chế tạo cách đây hơn ba trăm năm bởi một người Âu châu tên là Ga-li-lê-ô, nhưng như vậy ai đă chế tạo ra nó cách đây ba chục ngàn năm? C̣n có một số lớn những bí mật chưa được giải đáp. Ví dụ như ở Pháp, ở Nam Phi châu và trên dải núi Alpes, có nhiều động có những h́nh vẽ trên đá đầy sống động rất giống thật. Các nhân vật nầy được chạm trổ rất đẹp rất tinh vi, c̣n được sơn lên bằng một thứ sơn khoáng chất. Nhưng cách ăn mặc của những người nầy rất tân tiến: họ mặc áo vét ngoài và quần ống. Có người c̣n cầm một thứ giống như ống điếu, có người cầm gậy và đội nón. Làm sao những con khỉ vượn cách nay nhiều trăm ngàn năm có thể đạt được một mức mỹ thuật cao như vậy?
Nh́n xa hơn một chút, ở Phi châu, một nước cộng ḥa gọi là Ga-bông, có mỏ kim loại u-ra-nium. Nước nầy tương đối chậm tiến không thể tự nấu chế biến u-ra-nium của ḿnh nên xuất cảng nó sang những nước tiền tiến. Năm 1972 một công ty Pháp đă nhập cảng u-ra-nium nầy. Sau khi phân chất, họ khám phá ra rằng u-ra-nium nầy đă được lấy lên và được sử dụng. Rất ngạc nhiên, họ đă gửi chuyên viên khoa học đến để t́m hiểu, và nhiều nhà khoa học của nhiều nước khác cũng đến để nghiên cứu. Sau cùng người ta xác nhận rằng mỏ u-ra-nium nầy là một nhà máy nguyên tử lực to lớn, cách thức bố cục rất khoa học mà cả đến những người thời nay cũng không có khả năng thực hiện được như vậy. Vậy nó đă được xây cất lên từ bao giờ? Nó đă có từ hai tỷ năm và nó đă hoạt động trong năm trăm ngàn năm. Thật là một con số khổng lồ và người ta hoàn toàn không thể nào giải thích được bằng thuyết chuyển biến học của Darwin. Những điều như vậy người ta có thể t́m thấy rất nhiều. Những khám phá của giới khoa học và kỹ thuật ngày nay đă đủ để viết lại những sách giáo khoa. Thói thường khi những quan niệm đă được thành h́nh và hệ thống hóa thành phương tŕnh làm việc và suy đoán, người ta khó mà chấp nhận những sự hiểu biết mới. Khi chơn lư đă hiện diện ra rồi người ta cũng không dám chấp nhận và tự động từ chối nó. V́ ảnh hưởng của những quan điểm cổ truyền, không ai biên soạn một cách hệ thống hóa những khám phá mới nầy, v́ vậy những quan niệm của con người măi không theo kịp bước tiến của những khám phá mới. Khi quí vị nói đến những vấn đề nầy, dù rằng chúng chưa được phổ biến trong dân gian nhưng chúng đă được khám phá ra, th́ lúc nào cũng có người cho rằng đây là mê tín và không thể nào chấp nhận được.
Ở ngoại quốc nhiều nhà khoa học can đảm đă nh́n nhận trước công chúng rằng tất cả những điều đó thuộc về một nền văn hóa tiền sử, là một nền văn minh có trước nền văn minh của chúng ta. Đó có nghĩa là đă có những thời đại văn minh có trước thời đại văn minh của chúng ta, và không phải chỉ có một lần. Theo sự khảo sát các di vật được đào ra, người ta thấy rằng chúng không thuộc về cùng một thời đại văn minh. V́ vậy người ta tin rằng sau sự tiêu hủy của nhiều nền văn minh nhân loại, chỉ c̣n một vài người được sống sót và họ sống một nếp sống khởi thủy, sau đó th́ càng ngày càng đông người và bắt đầu một nền văn minh mới, rồi một sự tiêu hủy mới lại xảy ra và một lần nữa một nhân loại mới lại sinh sôi nảy nở ra, nó trải qua những chu kỳ thay đổi khác nhau như vậy. Những nhà lư học nói rằng vật chất phải chuyển tiến theo những qui luật và những thay đổi của toàn thể vũ trụ của chúng ta cũng phải theo những qui luật.
Sự di động của quả đất chúng ta trong vũ trụ bao la nầy nằm trong ḷng chuyển động của toàn thể giải Ngân hà, không thể không gặp khó khăn. Rất có thể quả đất của chúng ta đă va chạm với một hành tinh khác hoặc gặp nhiều chuyện khác, khiến xảy ra những sự thiên tai địa ách lớn. Với khả năng Công của chúng tôi, chúng tôi thấy những điều đó quả đă được an bài như vậy. Một lần nọ với sự nghiên cứu tỉ mỉ, tôi đă khám phá ra rằng nhân loại đă bị tám mươi mốt lần tiêu hủy hoàn toàn, mỗi lần chỉ c̣n một số nhỏ người sống sót và một chút ít văn minh tiền sử được lưu lại, họ bước vào một thời đại kế tiếp và sống một đời sống khởi thủy. Khi nhân số được gia tăng th́ cuối cùng xuất hiện một nền văn minh mới. Nhân loại đă trải qua tám mươi mốt chu kỳ thay đổi như vậy, đó là tôi cũng chưa đi đến cùng tột nguồn cội. Người Tàu hay để ư đến thiên thời, địa lợi và nhân ḥa. Những sự thay đổi khác nhau của thiên tượng và thiên thời có thể mang đến cho xă hội loài người những trạng huống khác biệt. Nói theo lư học th́ tiến tŕnh của vật chất phải đi theo những qui luật th́ tiến tŕnh của vũ trụ cũng như thế đó.
Nếu tôi đă nói về nền văn minh tiền sử chính là để nói với quí vị là Khí công cũng vậy, nó không phải là một phát minh của người thời nay, nó là di sản của thời đại xa xưa và cũng là một văn hóa tiền sử. Chúng ta có thể t́m thấy những chứng tích trong các kinh điển. Đức Thích Ca Mâu Ni đă nói rằng ngài đă tu hành thành đạo và chứng đắc từ trăm triệu kiếp trước. Một kiếp là bao nhiêu năm? Một kiếp là nhiều lần trăm triệu năm, những con số to lớn như vậy, thật là quá sức tưởng tượng. Nếu ngài nói thật, điều đó phải chăng cũng trùng hợp với lịch sử của con người và tất cả những sự thay đổi của quả địa cầu. Hơn nữa đức Thích Ca Mâu Ni c̣n nói, trước ngài đă có bảy vị Phật nguyên thủy và ngài cũng có những vị thầy dạy v.v. và tất cả những vị nầy đă thành đạo qua sự tu luyện nhiều lần trăm triệu kiếp trước. Nếu tất cả những câu chuyện ấy là sự thật, th́ phương pháp tu luyện thật sự chân chánh và phương cách truyền bá chân thật trong xă hội như chúng tôi đang làm đây phải chăng chúng cũng đă có? Theo ư tôi, câu trả lời chắc chắn là có, tuy nhiên chúng rất ít oi. Ngày nay nhiều môn Khí công giả, nhiều cái giả danh Khí công và những người thân bị ngoại nhập, họ chế tạo những điều sàm bậy ngược ngạo để gạt người, số lượng của những người này vượt xa những môn Khí công thật, rất khó mà phân biệt thật và giả. Thật không dễ ǵ mà phân biệt được một nền Khí công thật và gặp được nó.
Thật vậy, không những Khí công là một di sản của những thời đại xa xưa mà Thái Cực, Hà Đồ, Lạc Thư, Kinh Dịch, Bát Quái v.v. đều là thừa hưởng của thời tiền sử. Đó là lư do tại sao ngày nay khi người ta học chúng và nghiên cứu chúng theo khía cạnh người thường th́ người ta không thể nào hiểu được chúng. Khi đứng trên b́nh diện người thường, với cách nh́n và cách suy nghĩ của họ, người ta không thể nào hiểu biết được những sự thật.