Ư niệm

 

Nói về ư niệm, đó cũng là những hoạt động suy tưởng của con người chúng ta. Trong giới người tu, người ta xem như thế nào cái ư niệm, tức cái suy tưởng hoạt động của đại năo của con người? Người ta xem như thế nào các h́nh thức suy tưởng của tinh thần của con người? Chúng thể hiện ra sao? Ngày nay ngành y học nghiên cứu về bộ óc con người c̣n gặp nhiều vấn đề khó giải quyết, v́ không phải dễ như là nghiên cứu những thứ bề mặt trên cơ thể của con người. Ở những cấp thâm sâu hơn, những không gian khác có những h́nh thức khác. Nhưng nó không giống như những ǵ một số thầy Khí công nói. Có thầy Khí công chính họ cũng không biết là ǵ, v́ vậy họ không thể giải thích nó một cách rơ rệt. Họ nghĩ rằng một khi họ sử dụng ư niệm của họ và nghĩ đến một điều ǵ là họ có thể thực hiện được điều đó. V́ vậy họ tuyên bố rằng chính hoạt động của đại năo của họ, ư niệm nẩy sanh là có thể làm một điều ǵ đó. Họ nói rằng tư tưởng của họ làm nó, ư niệm của họ làm nó. Sự thật, căn bản không phải là ư niệm của họ làm nó.

 

Trước hết chúng ta hăy nói về nguồn gốc của tư tưởng con người. Thời xưa ở Trung quốc có lời nói nầy: Tâm tưởng! Tại sao nói rằng trái tim suy nghĩ? Khoa học thời xưa ở Trung quốc rất mở mang, v́ nó hướng thẳng sự nghiên cứu đến những thứ như là cơ thể con người, sanh mệnh và vũ trụ. Có những người cảm thấy thật sự là chính trái tim của họ suy nghĩ ra những điều, nhưng người khác cảm thấy rằng chính bộ đầu của họ suy nghĩ ra những điều. Tại sao có sự kiện như vậy? Khi họ nói trái tim suy nghĩ cũng có lư, v́ chúng tôi thấy rằng Nguyên-thần (Yuanshen) của một người thường là rất nhỏ. Khi bộ óc phát ra những tín hiệu th́ thật không phải bộ óc làm phần sự đó, không phải bộ óc mà chính là Nguyên-thần phát chúng ra. Nguyên-thần của con người không chỉ ở Nê hườn Cung. Điều mà Đạo Lăo gọi là Nê hườn cung chính là thông quả thân (corps pinéal) đă được y học ngày nay khám phá ra. Khi Nguyên-thần ở Nê hườn cung, người ta quả thật cảm thấy chính bộ óc suy tư và phát ra tín hiệu; khi nó ở nơi trái tim, người ta bấy giờ cảm thấy thật chính là trái tim suy tư các điều.

 

Cơ thể của con người là một tiểu vũ trụ, trong thân của người tu luyện, nhiều sanh mệnh có thể dời đi chỗ khác. Khi Nguyên-thần đổi chỗ đi đến bao tử, người ta có thể cảm thấy thật sự là bao tử đang suy tư những điều. Nếu nó dời đến bắp chân hoặc gót chân, bấy giờ người ta cảm thấy bắp chân hoặc gót chân đang suy tư. Nó là như vậy, dù điều nầy nghe có vẻ khó tin. Dù quí vị tu luyện chưa đến một cấp rất cao, quí vị vẫn có thể cảm thấy hiện tượng nầy quả có như vậy. Thân thể con người nếu như mà không có Nguyên-thần của họ, không có tánh khí, bản chất và đặc điểm của họ, không có những thứ đó, th́ là một khối thịt, nó không có thể là một con người trọn vẹn, mang một cá tánh độc lập. Như vậy th́ bộ óc của con người dùng để làm ǵ? Theo tôi, bộ óc của con người chỉ là một nhà máy lọc tín hiệu nằm trong h́nh thức không gian vật chất nầy của chúng ta. Các tín hiệu thật sự phát ra từ Nguyên-thần, nhưng điều nó phát ra không phải là một ngôn ngữ, nhưng là một thứ tín hiệu của vũ trụ, tượng trưng cho một ư nghĩa nào đó. Sau khi nhận được một chỉ thị như thế, bộ óc của chúng ta lọc biến chúng thành thứ ngôn ngữ của chúng ta hoặc thành những h́nh thức diễn đạt khác. Chúng ta diễn đạt nó bằng những cử chỉ của tay, của mắt hoặc của toàn cơ thể. Đó là vai tṛ của bộ óc. Những chỉ thị và tư tưởng thật phát xuất từ Nguyên-thần của con người. Người ta thường tin rằng đó là một vai tṛ trực tiếp và độc lập của bộ óc. Sự thật, Nguyên-thần đôi khi cũng ở nơi trái tim, có người cảm thấy rơ ràng thật là trái tim của họ đang suy tư.

 

Ngày nay, những nhà chuyên môn nghiên cứu về cơ thể con người, họ tin rằng bộ óc con người ta phát ra một thứ có h́nh thức giống như những làn sóng điện. Chúng tôi không nói ngay là cái ǵ bộ óc con người thật sự phát ra, nhưng họ công nhận rằng nó là một hiện hữu vật chất. Như vậy nó không phải là một điều mê tín. Vậy, cái chất phát ra đó có công dụng ǵ? Có thầy Khí công cho rằng: Tôi có thể dùng ư của tôi để vận chuyển đồ vật, hoặc để mở Thiên nhăn của quí vị, hoặc để trị bệnh cho quí vị v.v. Sự thật, có thầy Khí công cũng không biết hoặc hiểu ḿnh có loại huyền năng Công ǵ. Họ chỉ biết một điều: Họ có thể làm bất cứ điều ǵ họ muốn, họ chỉ cần phát ra cái ư niệm đó. Sự thật, khi ư niệm của họ hoạt động, những huyền năng Công là trực tiếp nằm dưới sự điều khiển của ư niệm bộ óc, khi ư niệm ra lệnh là chúng đi làm ngay. Nhưng ư niệm nầy tự nó không có khả năng làm được ǵ. Khi người tu muốn làm một điều ǵ, chính là huyền năng Công của họ đi làm việc đó.

 

Huyền năng Gong (Công năng) là những tiềm năng của cơ thể con người. Với sự phát triển của xă hội con người, tư tưởng của bộ óc trở thành càng ngày càng phức tạp. Người ta càng ngày càng chú trọng vào thực tế, càng ngày càng bị lệ thuộc vào những máy móc gọi là tân tiến. Như vậy những tiềm năng nơi con người càng ngày càng bị thoái hóa. Lăo giáo nói rằng phản bổn qui chân. Trong hành tŕnh tu luyện, quí vị phải t́m lại cái Chân (Zhen), cuối cùng phản bổn qui chân phản hồi đến bản chất nguyên thủy của quí vị. Sau đó quí vị có thể phát hiện trở lại những bản năng nầy của quí vị. Ngày nay chúng ta gọi đó là những huyền năng siêu phàm, sự thật tất cả đều là những bản năng của con người. Xă hội nhân loại xem như là đang tiến triển, sự thật nó đang thoái hóa và càng lúc càng xa bản chất của vũ trụ. Ngày hôm kia tôi có nói rằng, Trang quốc Lăo cưỡi con lười của ngài, thân mặt hướng về phía sau, điều nầy có vẻ như khó hiểu. Ngài đă khám phá ra rằng đi tới tức là đi lùi và con người càng ngày càng đi xa bản chất của vũ trụ. Trong lúc vũ trụ đang chuyển hóa, nhất là sau khi con người ta đi vào cái trào lưu kinh tế thị trường, đạo đức của nhiều người bị xuống dốc và họ đi càng ngày càng xa bản chất Chân-Thiện-Nhẫn của vũ trụ. Những người thường chạy theo ḍng nước cuốn văn minh của thời đại, họ không ư thức được rằng phong tục của nhân loại bị đồi trụy đến mức nào. Có người c̣n cho đó là một điều tốt. Chỉ những người tu luyện Tâm tính, khi nh́n về quá khứ, họ mới hiểu được rằng nền đạo đức của nhân loại đă bị xuống dốc đến một mức độ rất đáng ngại.

 

Có thầy khí công nói rằng: Tôi khai phóng Công năng cho quí vị. Họ có thể khai phóng Công năng ǵ? Các Công năng sẽ không hiệu lực nếu không có cái Công lực ở bên trong. Làm sao có thể khai phóng được chúng nếu không có cái đó? Làm sao quí vị có thể khai phóng Công năng của một người, khi chúng không được hỗ trợ bởi h́nh thức của Công lực của họ? Điều đó nhất định là không được. Điều mà họ gọi là khai phóng Công năng chỉ là nối liền Công năng đă thành h́nh của họ với bộ óc của quí vị. Chúng sẽ hoạt động dưới sự điều khiển của ư niệm của bộ óc quí vị. Đó là điều họ gọi là khai phóng Công năng của quí vị. Sự thật, họ không có khai phóng Công năng ǵ của quí vị cả, họ chỉ là làm một chút việc đó thôi.

 

Đối với một người tu, ư niệm của họ điều khiển những Công năng của họ để làm việc. Nhưng đối với một người thường, ư niệm của họ điều khiển tay chân và các giác quan của họ làm việc, giống như sở giám đốc của một nhà máy sản xuất. Sở giám đốc đưa ra mệnh lệnh cho mỗi cơ quan làm việc đặc trách của nó. Nó cũng giống như bộ chỉ huy của một quân đội. Bộ chỉ huy cho ra mệnh lệnh và điều khiển toàn quân đội thi hành một công tác. Khi tôi cho khóa học ở ngoại thành, tôi thường nói đến vấn đề nầy với các hội trưởng Hội Khí công địa hạt. Họ rất ngạc nhiên và nói rằng: Chúng tôi đă từ lâu nghiên cứu về bộ óc con người có được bao nhiêu năng lượng và tri giác tiềm tàng. Quả thật là không như vậy, họ đă đi sai ngay từ đầu. Tôi có nói rằng để nghiên cứu cơ thể con người một cách khoa học, tư tưởng con người ta phải có một sự cách mạng, không thể áp dụng phương cách lư luận và hiểu biết vấn đề của một người thường để đi t́m hiểu những thứ siêu phàm như vậy.

 

Nói về ư niệm, nó có nhiều h́nh thức ư niệm. Ví dụ có người nói đến tiềm ư thức, hạ ư thức, linh cảm, nằm mộng v.v. Nói về nằm mộng, không một thầy khí công nào muốn giải thích về nó. V́, ngay khi quí vị được sanh ra đời, một số quí vị cũng đồng thời được sanh ra trong nhiều cơi không gian của vũ trụ. Quí vị đồng là một thể trọn vẹn, tất cả đều có sự liên hệ hỗ tương và, trong suy tưởng, tất cả có sự quan hệ liên đới với nhau. Hơn nữa, quí vị tự thân cũng có Chủ-Nguyên-thần của quí vị, Phụ-Nguyên-thần và c̣n có h́nh dáng của những sanh mệnh hiện hữu bên trong cơ thể của quí vị. Mỗi tế bào, ngũ tạng lục phủ đều là h́nh dáng tin tức của quí vị, đều là những h́nh thức hiện hữu nơi các cơi không gian khác. V́ vậy nó vô cùng phức tạp. Khi quí vị nằm mộng, các h́nh ảnh khi vầy khi khác. Cuối cùng chúng đến từ đâu? Y học nói rằng điều đó đến từ những biến đổi nơi sọ óc của chúng ta và đó là phản ứng phát hiện dưới h́nh thức vật chất nầy. Sự thật, nó là kết quả của những tín hiệu tiếp được từ những không gian khác. V́ vậy quí vị cảm thấy đầu óc mơ hồ trong lúc nằm mộng. Tất cả chúng không có liên can ǵ đến quí vị và quí vị không cần để ư đến chúng. Có một loại mộng trực tiếp liên can đến quí vị mà chúng ta không nên xem là mộng. Nếu tri giác của quí vị, cũng là Chủ-Nguyên-thần, nằm mơ thấy một thân nhân t́m đến gặp; hoặc quí vị quả thật có cảm giác kinh nghiệm một điều ǵ đó; hoặc quí vị đă thấy hoặc làm một điều ǵ đó, vậy là chính Chủ-Nguyên-thần của quí vị đă thật sự làm hoặc thấy điều đó nơi một không gian khác. Quí vị thấy hoặc làm điều đó với một tri giác sáng suốt rơ rệt. Những điều như vậy là có thật, chỉ là chúng xảy ra trong một không gian vật chất khác và chúng đă được làm trong một không gian-thời gian khác. Làm sao quí vị có thể gọi đó là nằm mộng được? Không được! V́ cơ thể của quí vị nơi đây quả thật đang nằm ngủ nên người ta bắt buộc phải gọi đó là mộng, nhưng loại mộng nầy có sự liên can trực tiếp với quí vị.

 

Nói về linh cảm, hạ ư thức, tiềm ư thức các loại, tôi nói rằng những danh từ nầy không phải do các nhà khoa học đặt ra. Chúng là những danh từ được đặt ra bởi những nhà văn học dựa trên các trạng thái thông thường của người thường. Chúng không có tánh chất khoa học. Tiềm ư thức mà người ta nói đó là ǵ? Rất khó để giải thích nó một cách rơ ràng v́ nó quá bao quát. V́ các tin tức của con người là quá phức tạp, chúng giống như một số kư ức lờ mờ. C̣n về hạ ư thức mà người ta nói đó, chúng ta có thể dễ dàng giải thích. Theo định nghĩa về trạng thái hạ ư thức, thông thường là nói một người làm một việc ǵ đó một cách mơ hồ thiếu lư. Người ta gọi là họ làm bằng hạ ư thức, tức là không làm với một ư thức sáng suốt. Cái hạ ư thức định nghĩa như vậy là y như Phụ-Nguyên-thần mà chúng ta đă nói qua. V́ sau khi Chủ-Nguyên-thần được thư thả và không kềm chế bộ óc nữa, giống như trong lúc đang ngủ mơ màng, trong giấc ngủ hoặc trong một trạng thái vô ư thức, người ta dễ dàng bị Phụ-Nguyên-thần chế ngự. Lúc bấy giờ, Phụ-Nguyên-thần sẽ có thể làm một số việc. Đó có nghĩa là quí vị tự ḿnh làm một điều ǵ trong trạng thái mơ hồ thiếu lư. Tuy nhiên, thường các điều được làm lại là làm rất hay, v́ Phụ-Nguyên-thần, trong những không gian khác, có thể nh́n thấy cái căn cội của các sự việc và không bị lầm sai bởi xă hội người thường. V́ vậy, nó đă làm những việc mà khi người ta lấy lại sự sáng suốt, người ta tự hỏi: Tại sao tôi đă làm điều đó dở như vậy? Nếu tôi sáng suốt sẽ không làm như vậy. Nhưng bây giờ quí vị nói là không tốt, nhưng mười ngày hay nửa tháng sau, khi nh́n lại sự việc: À, thật là hay, làm khá lắm, tôi làm sao đă có thể làm được như vậy? Thường có trường hợp xảy ra như vậy. V́ Phụ-Nguyên-thần không cần biết đến hiệu quả trong hiện tại và nó có thể phát hiện rất tốt trong tương lai. Cũng có những hành động xem như không có hậu quả ǵ nhưng qua một thời gian sau chúng lại tỏ ra rất công dụng. Vậy là Phụ-Nguyên-thần đă làm chúng và có thể lúc bấy giờ đă làm chúng rất hay.

 

Có một h́nh thức khác nữa là: Thường thường những người trong chúng ta mà có một căn cơ rất tốt có thể làm những điều dưới sự hướng dẫn của những bậc bề trên. Dĩ nhiên, đó là một vấn đề khác mà chúng ta không đề cập đến. Chúng ta chỉ nói về cái ư niệm đến từ tự thân người của chúng ta.

 

Nói về linh cảm, đó cũng là một danh từ do nhà văn chế ra. Người ta thường tin rằng: Linh cảm là đến từ các kiến thức thâu thập trong cả một đời người và trong bất chợt lại phát xuất chúng ra như một tia lóe sáng. Tôi nói rằng, theo quan điểm của thuyết duy vật, cái kiến thức càng thâu thập nhiều, con người càng trở nên lanh trí. Đến lúc cần dùng đến nó, cái kiến thức đó sẽ tuôn trào ra một cách liên tục, đó không c̣n là vấn đề linh cảm nữa. Tất cả những ǵ đáng được gọi là linh cảm, kể cả giây phút mà nó xuất hiện, nó không nằm dưới h́nh thức đó. Thông thường, khi người ta sử dụng bộ óc của họ, họ sẽ tiếp tục sử dụng măi cho đến khi kiến thức của họ bị cạn giống như đi đến đường cùng. Họ không thể tiếp tục viết một bài văn, hoặc sáng tác một nhạc phẩm, hoặc hoàn tất một dự án nghiên cứu khoa học. Thường thường lúc đến giai đoạn nầy, họ quá mệt mỏi, mạch máu đầu bị căng lên, tàn thuốc lá tràn đầy mặt đất. Bộ đầu họ bị đau nhức v́ suy nghĩ quá độ và họ không c̣n nghĩ ra được điều ǵ nữa. Linh cảm xuất hiện bằng cách nào? Ví dụ, khi người đó rất mệt mỏi, họ bèn nghĩ rằng: Thôi mặc kệ, nghỉ ngơi một chút! V́ Chủ-Nguyên-thần càng kềm chế bộ óc, các sanh mệnh trong con người họ càng khó có thể xen vào. Khi họ được nghỉ ngơi và tư tưởng được thư thả, khi họ không nghĩ tới nó nữa, th́ th́nh ĺnh trong một trạng thái vô thức, một sáng kiến nảy sanh ra trong bộ đầu họ. Nói chung Linh cảm là đến dưới h́nh thức như vậy.

 

Tại sao linh cảm xuất hiện vào lúc bấy giờ? V́ khi Chủ-Nguyên-thần kềm chế bộ óc, người ta càng bắt bộ đầu làm việc, Chủ-Nguyên-thần càng kềm chế nó chặc chẽ, th́ Phụ-Nguyên-thần càng khó mà xen vào. Khi người ta suy nghĩ đến bị nhức đầu và khổ đau v́ bế tắc, Phụ-Nguyên-thần cũng khổ đau và bị nhức đầu kinh khủng v́ nó cũng là thành phần của cơ thể, nó cũng đồng thời được sanh ra từ bụng bà mẹ, nó cũng kiểm soát một phần cơ thể. Nhưng khi Chủ-Nguyên-thần được thư thả, Phụ-Nguyên-thần sẽ phản ảnh trong bộ đầu những ǵ nó biết. V́ nó nằm ở một không gian khác, nó có thể thấy được bản chất của sự việc. Như vậy, người ta có thể kết thúc sự nghiên cứu, viết tiếp bài văn hoặc bài nhạc.

 

Có người nói rằng: Vậy th́ chúng ta phải t́m cách sử dụng Phụ-Nguyên-thần! Cũng giống như câu hỏi viết trên mảnh giấy mà tôi vừa nhận được: Làm sao người ta có thể liên lạc được với Phụ-Nguyên-thần? Quí vị không thể liên lạc được với nó v́ quí vị chỉ mới bắt đầu tu và quí vị không có cái khả năng đó. Tốt hơn là không nên thử v́ mục đích của quí vị chắc chắn là tiến tới một sự ràng buộc. Có người có thể nghĩ như thế nầy: Có thể nào chúng ta sử dụng Phụ-Nguyên-thần để tạo thêm nhiều tài nguyên và gia tăng sự phát triển của xă hội loài người không? Không thể được! V́ sao? V́ sự hiểu biết của Phụ-Nguyên-thần của quí vị cũng rất giới hạn. Các không gian rất phức tạp và có rất nhiều cấp. Sự cấu trúc của vũ trụ cũng rất phức tạp, trong khi nó chỉ hiểu biết cái ǵ trong không gian của nó mà thôi và không biết được những ǵ ngoài không gian của nó. Hơn nữa, c̣n có một con số rất lớn những cấp và những chiều dọc không gian. Sự phát triển của nhân loại được điều khiển bởi những đấng đại giác ở một cấp rất cao và nó tiến triển theo một định luật đă ấn định.

 

Xă hội người thường của chúng ta phát triển theo những qui luật lịch sử. Quí vị muốn phát triển nó theo một đường lối nào đó để đạt đến một mục đích nào đó, nhưng các đấng đại giác không nh́n nó theo cách như vậy. Phải chăng thời xưa người ta chưa từng nghĩ qua về máy bay, xe lửa và xe đạp? Tôi nói rằng không chắc là như vậy, đó là v́ lịch sử đă chưa phát triển đến giai đoạn đó nên họ không thể sáng chế ra chúng. Nh́n bề mặt hoặc theo lư thuyết thông thường của cái nh́n của người thường và theo sự hiểu biết hiện nay của nhân loại, đó là v́ khoa học nhân loại thời bấy giờ đă chưa đạt đến mức độ đó nên họ không thể phát minh ra được chúng. Sự thật, khoa học nhân loại phải được phát triển như thế nào, điều đó cũng đă được qui định theo sự sắp đặt của lịch sử. Nếu quí vị muốn thực hiện một mục tiêu nào đó bằng phương tiện của con người, nó cũng sẽ không thực hiện được. Dĩ nhiên có những người mà Phụ-Nguyên-thần của họ có thể dễ dàng tham gia vào công việc. Một nhà văn đă tuyên bố rằng: Tôi có thể viết nhiều ngàn chữ mỗi ngày cho quyển sách của tôi mà không cảm thấy mệt. Nếu tôi muốn viết, tôi có thể viết rất mau, và quyển sách viết ra, người ta đọc cũng thấy rất hay. Tại sao vậy? Đó là kết quả sự hợp tác giữa Chủ-Nguyên-thần và Phụ-Nguyên-thần của họ. Phụ-Nguyên-thần của họ có thể giữ phân nửa phần vụ. Tuy nhiên, không phải mọi người đều được như vậy. Phần đông các Phụ-Nguyên-thần hoàn toàn không xen vào. Nếu quí vị muốn bắt Phụ-Nguyên-thần của quí vị làm việc, nó sẽ làm không tốt và kết quả sẽ ngược lại điều mà quí vị chờ đợi.


TOP