Vấn đề trị bệnh

 

Nói về vấn đề trị bệnh, nơi đây tôi không có chỉ dạy quí vị về việc trị bệnh. Hơn nữa, cấm các đệ tử chân chánh của Pháp Luân Đại Pháp đi trị bệnh cho người ta. Một khi quí vị đi trị bệnh, Pháp thân của tôi sẽ lấy lại hết tất cả những ǵ thuộc về Pháp Luân Đại Pháp mà quí vị mang trong ḿnh. Tại sao vấn đề nầy lại nghiêm trọng như vậy? V́ đó là một hiện tượng làm tổn hại đến Đại Pháp. Không kể là quí vị làm tổn hại đến sức khỏe của ḿnh, có nhiều người, sau khi đi trị được một lần bệnh, họ bị ngứa ngáy tay, lúc nào cũng muốn đi trị bệnh cho người. Họ níu kéo bất cứ ai để cho họ chữa bệnh, để khoe khoang tài năng. Đó không phải là một sự ràng buộc sao? Điều nầy ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự tu luyện của họ.

Nhiều thầy khí công giả lợi dụng tâm lư của người thường là rất ham thích đi trị bệnh cho người sau khi học được một ít khí công. Bấy giờ họ sẽ dạy cho quí vị những thứ đó và tuyên bố rằng quí vị phát khí ra là có thể trị được bệnh. Nói như vậy có phải là nói đùa chăng? Quí vị có khí, người kia cũng có khí, làm sao khí của quí vị phát ra lại có thể trị bệnh cho họ? Hay là chính cái khí của họ trị cho quí vị? Không có sự kềm chế giữa khí nầy và khí kia. Khi một người phát triển được cái Gong trong lúc tu luyện ở cao tầng, cái mà họ phát ra là thứ chất năng lượng ở cao tầng, nó thật sự có thể trị được bệnh, kềm chế và đè nén được bệnh, nhưng nó không thể tiêu trừ được cái căn của bệnh. Như vậy muốn thật sự trị lành bệnh, người ta cần phải có những huyền năng Gong. Mỗi một thứ bệnh đều có một huyền năng Gong riêng để trị nó. Những huyền năng Gong để trị các thứ bệnh, tôi cho rằng có hơn một ngàn thứ. Có bao nhiêu bệnh là có bấy nhiêu thứ huyền năng Gong để trị chúng. Không có huyền năng Gong nầy, quí vị sẽ vô phương trị được bệnh cho người ta cho dù quí vị làm mánh khóe thế nào đi nữa.

Những năm gần đây, nhiều người đă gây rối loạn không ít cho giới tu luyện. Trong số những thầy khí công chân chánh đă xuất hiện trước công chúng để trị bệnh và giúp gia tăng sức khỏe, hoặc những người đầu tiên đă dọn con đường nầy, mấy ai đă có dạy cho người? Đó là họ trị bệnh cho quí vị hoặc chỉ dạy cho quí vị làm sao tập luyện để tự trị bệnh và giữ ǵn sức khỏe. Họ truyền cho quí vị một số những động tác để tập luyện, và sau đấy, chính quí vị tự trị bệnh cho ḿnh qua sự tập luyện. Về sau, những thầy khí công giả mạo xuất hiện và tạo ra cảnh rối loạn. Bất cứ ai muốn đi trị bệnh cho người bằng Khí công sẽ thu hút những thứ nhập thân (Phụ thể). Chắc chắn là như vậy. Trong hoàn cảnh lúc bấy giờ, một số các vị thầy khí công đi trị bệnh cho người, chính là để hợp tác với thiên tượng lúc bấy giờ. Quả thật Khí công không phải là một khả năng của người thường và nó không thể kéo dài măi được. Đó là kết quả của sự thay đổi của thiên tượng lúc bấy giờ và là sản phẩm của thời kỳ đó mà thôi. Về sau nầy, người ta bắt đầu mở lớp dạy khí công chuyên môn để đi trị bệnh, thật là loạn. Một người thường làm sao có khả năng đi trị những bệnh sau ba hoặc năm ngày học? Có người tuyên bố rằng họ có thể trị bệnh nầy bệnh nọ. Tôi phải nói với quí vị rằng những người như vậy là có mang những Phụ thể. Quí vị có biết quí vị đang mang những điều ǵ trên lưng ḿnh không? Quí vị có cái Phụ thể đó nhưng quí vị không cảm thấy nó và quí vị cũng không biết. Có thể quí vị cảm thấy khá tốt, cảm thấy ḿnh rất có tài.

Các vị thầy khí công chân chánh phải trải qua nhiều năm cực khổ tu luyện mới đạt đến kết quả đó. Có khi nào quí vị nghĩ đến quí vị có hay không cái huyền năng siêu phàm lớn mạnh đó để đi tiêu trừ nghiệp lực cho người khác, khi quí vị đi trị bệnh cho họ? Quí vị có được chăng một sự chân truyền? Làm sao quí vị có thể trị được bệnh trong hai hoặc ba ngày học? Làm sao quí vị có thể trị được bệnh với đôi bàn tay của con người thường? Nhưng những người thầy khí công giả đó đă lợi dụng cái yếu điểm của quí vị cùng với cái tâm lư ràng buộc của con người thường. Phải chăng quí vị ham muốn đi trị bệnh? Được, họ sẽ tổ chức một khóa học trị bệnh chuyên dạy cho quí vị một vài phương pháp trị bệnh, như là châm cứu bằng Khí, trị bệnh bằng phương pháp quang tuyến, kỹ thuật tán, bổ, bấm huyệt, bắt con bệnh bằng bàn tay... Các kỹ thuật rất nhiều nhưng mục đích chỉ là để lấy tiền của quí vị.

Chúng ta hăy nói về vấn đề bắt con bệnh bằng bàn tay. Chúng tôi đă được mục kích trường hợp như sau. Tại sao con người ta bị bệnh? Lư do căn bản của các bệnh hoạn và của tất cả những nạn tai của một người đó là nghiệp lực của họ. Cái chất màu đen đó làm thành cái lớp chất nghiệp lực chung quanh thân người. Nó là một thứ thuộc về Âm, về xấu. Các sinh vật vi tế xấu đó cũng là thứ thuộc Âm, tất cả đều đen, v́ vậy chúng có thể trú ngụ nơi khung cảnh đó v́ nó thích hợp với chúng. Đó là lư do căn bản đưa đến bệnh hoạn cho con người. Đó là lư do chánh của bệnh hoạn. Dĩ nhiên, nó có hai h́nh thức: một là từ những sinh vật vi tế rất nhỏ và rất dầy đặc hiện ra như là một khối nghiệp lực; và hai là được gởi đến qua một cái ống, điều nầy tương đối hiếm, đó là truyền lại từ tổ tiên, nó cũng có cái h́nh thức như vậy.

Chúng ta hăy nói đến trường hợp thông thường nhất của bệnh. Một người có thể bị một chỗ nào đó nổi lên một mụn ghẻ, mụn mủ, xương sanh phát (osteoproliferation), v.v. Trong một không gian khác, chính là có một sinh vật vi tế nằm tại nơi đó. Có một sinh vật vi tế trong một không gian rất sâu. Một thầy khí công thường hoặc một huyền năng siêu phàm thường không thể phát giác ra được nó, họ chỉ thấy cái Khí đen trên thân người đó. Nếu nói nơi nào có Khí đen là nơi đó có bệnh th́ là đúng. Tuy nhiên cái Khí đen đó không phải là lư do căn bản của cái bệnh. Đó là v́ có một sinh vật vi tế nơi một không gian sâu thẳm đă tạo ra lớp khí đen đó. V́ vậy có người nói về cách làm tiêu tán và trục xuất cái Khí đen đó đi. Trục xuất nó nếu quí vị muốn, nhưng một ít lâu sau, nó lại sanh trở lại. Có nhiều con sinh vật rất mạnh, chúng sẽ lấy lại ngay những ǵ người ta vừa mới tiêu tán đó. Chúng có thể tự tạo lại ngay. Người ta chỉ chữa nhưng không thể làm lành bệnh được.

Những người có thể thấy với huyền năng Gong, họ cho rằng nơi nào có Khí đen đó là Khí bệnh. Theo y học cổ truyền Trung hoa, đó có nghĩa là mạch bị nghẹt, Khí và huyết không lưu thông được và đường kinh mạch bị chận nơi đó. Theo y học Tây phương, nơi đó có thể xuất hiện bệnh chứng là lở, sưng, gai xương hoặc nhiễm trùng v.v. Nó có h́nh thức như vậy khi xuất hiện trong không gian nầy. Sau khi quí vị đuổi đi được sinh vật đó, quí vị sẽ thấy rằng không có ǵ bất thường nữa trên cơ thể nơi không gian nầy của chúng ta. Nếu quí vị có một chiếc dĩa cột xương sống bị lồi hoặc một bệnh gai xương, quí vị sẽ thấy rằng quí vị được lành bệnh ngay tức thời một khi con sinh vật vi tế nầy được lấy đi và nơi đó được làm sạch. Khi quí vị đi chụp h́nh quang tuyến lại, quí vị sẽ không c̣n thấy dấu vết của bệnh gai xương nữa. Cái lư do căn bản của bệnh là con sinh vật độc hại đó.

Có người tuyên bố rằng quí vị có thể học được cách trị bệnh trong ba hoặc năm ngày và họ sẽ dạy cho quí vị môn bắt bệnh bằng bàn tay. Quí vị hăy làm cho tôi xem đi! Con người là yếu đuối nhất trong khi con sinh vật vi tế đó lại rất ghê gớm. Nó có thể kiểm soát bộ óc của quí vị và điều khiển quí vị như không. Nó c̣n có thể làm chết quí vị một cách dễ dàng. Quí vị tuyên bố rằng có thể bắt được nó, nhưng làm cách nào? Bàn tay con người thường của quí vị không thể đụng đến nó, quí vị quơ quào, nó để cho quí vị làm và c̣n cười sau lưng quí vị. Những động tác lập đi lập lại của quí vị không trúng đích thật là buồn cười. Nếu họa may quí vị có thể đụng đến nó thật, nó sẽ làm bị thương bàn tay của quí vị ngay. Đó là một vết thương theo nghĩa thật sự! Trước đây, tôi có xem cho những người có đôi bàn tay không có thương tích ǵ hết, cơ thể và bàn tay họ không biểu lộ một h́nh thức bệnh tật nào hết dưới đủ thứ khám nghiệm y học, nhưng họ vẫn không thể nào giơ được bàn tay lên, họ chỉ có thể để buông thả chúng cứng đơ. Chính tôi đă gặp một người bệnh như thế. Cơ thể của họ trong một không gian khác đă bị thương và họ thật sự bị tật nguyền. Nếu cơ thể của quí vị trong không gian khác đă bị thương, làm sao quí vị không bị tật nguyền cho được? Có người hỏi tôi: Thưa Thầy, tôi có thể tu luyện không? Tôi đă bị giải phẫu ống dẫn tinh, hoặc cắt mất một bộ phận nào đó. Tôi nói rằng điều đó không quan trọng v́ cơ thể của quí vị không có bị giải phẫu nơi một không gian khác, và chính cái cơ thể đó mới quan trọng cho sự tu luyện. V́ lư do đó mà tôi đă nói rằng, khi quí vị muốn bắt lấy nó, nếu quí vị không đụng đến nó th́ nó để cho quí vị làm; nhưng khi quí vị đụng đến nó, nó có thể làm bị thương bàn tay của quí vị.

Để ủng hộ những hoạt động lớn về Khí công do chánh phủ tổ chức, trong kỳ Đại Hội Sức khỏe Đông Phương ở Bắc kinh, tôi mang theo một số đệ tử đi tham dự. Trong hai kỳ Đại hội đó, chúng tôi được chú ư nhất. Trong kỳ Đại hội lần thứ nhất, Pháp Luân Đại Pháp của chúng tôi được mệnh danh là trường Khí công sáng chói nhất. Trong kỳ thứ nh́, dân chúng bu chật chung quanh chúng tôi. Trước những gian hàng khác chỉ thưa thớt người, trong khi đó chung quanh gian hàng của chúng tôi, đầy nghẹt người ta. Người ta nối đuôi nhau thành ba hàng dài: hàng thứ nhất là những người đă đến sớm lấy hết số thứ tự để được vào xem bệnh buổi sáng; hàng thứ nh́ chờ đợi để ghi danh cho buổi xem bệnh buổi chiều; và hàng thứ ba, chờ xin chữ kư của tôi. Tôi nói rằng chúng ta không trị bệnh, tại sao chúng tôi đă làm như vậy? Đó là để ủng hộ những kỳ đại hội toàn quốc ngành khí công và mang đến sự đóng góp của chúng tôi. V́ vậy chúng tôi đă tham gia.

Tôi chia phát Gong của tôi cho các đệ tử, mỗi người một phần. Đó là những khối năng lượng gồm hơn một trăm huyền năng Gong. Với những thứ đó, tôi bao trùm bàn tay của họ lại. Cho dù như vậy, bàn tay của một số người trong họ c̣n bị cắn, cắn đến nỗi phổng da lên hoặc bị chảy máu, và nó thường xảy ra như vậy. Con sinh vật vi tế đó độc ác đến như vậy, xin hăy suy nghĩ, làm sao quí vị có thể dám đụng đến nó với hai bàn tay của con người thường? Vả lại, quí vị không có cách chi bắt nó. Quí vị không có thể làm ǵ được nếu không có một huyền năng Gong tương ứng. V́ trong một không gian khác, nó biết rơ quí vị muốn làm ǵ. Nó đă hiểu cái ư mà quí vị vừa nảy sanh trong đầu. Khi quí vị muốn thử tḥ tay để bắt nó, nó đă chạy thoát mất rồi. Khi người bệnh vừa ra khỏi cửa, nó đă chiếm lấy lại ngay và bệnh hoạn lại tái phát. Để có thể đối phó với điều đó, người ta cần phải có một thứ huyền năng Gong, một khi mà người ta vừa đưa bàn tay ra là, paf, nó bị đóng dính cứng nơi đó. Sau khi đóng dính cứng nó tại chỗ, chúng tôi có một huyền năng Gong khác, trước kia gọi là Đại Pháp Bắt Hồn, huyền năng Gong nầy c̣n mạnh hơn nữa. Nó có thể thâu nguyên thần hồn của một người, lúc bấy giờ, người đó ngay tức khắc đứng im không c̣n nhúc nhích được. Huyền năng Gong nầy có mục tiêu rơ rệt, chúng tôi chính là nhắm bắt con vật ấy. Mọi người đều biết, khi đức Phật tổ đưa cái tô mà Ngài cầm trong tay về hướng Tôn ngộ Không, y liền, từ thật to, bỗng nhiên biến thành thật nhỏ. Huyền năng nầy chính cũng có thứ tác động đó. Cho dù con vật vi tế đó lớn hay nhỏ, khi người ta chụp nó một cái trong ḷng bàn tay, nó liền trở thành thật nhỏ.

Hơn nữa, người ta không được phép tḥ bàn tay vào trong cơ thể của người bệnh để lấy đồ ra. Điều nầy sẽ gây xáo trộn cho tinh thần con người trong xă hội người thường. Đó là tuyệt đối không được phép hành động như vậy. Cho dù là có thể làm được, người ta cũng không có quyền làm như vậy. Bàn tay mà người ta tḥ vào là bàn tay trong cơi không gian khác. Ví dụ có người bị bệnh đau tim. Khi người ta tḥ bàn tay về phía trái tim để bắt lấy đi con vật vi tế, chính là bàn tay nơi không gian khác tḥ vào bên trong. Trong nháy mắt, khi quí vị đă chụp thật nhanh được nó, bàn tay bên ngoài sẽ nắm lại và cả hai bàn tay thành một lúc bấy giờ sẽ nắm lấy nó. Nó rất dữ. Đôi lúc khi quí vị siết nó trong ḷng bàn tay, nó dẫy dụa và t́m cách đục khoét xuyên qua. Có khi nó cắn và kêu la nữa. Dù quí vị thấy nó rất nhỏ trong ḷng bàn tay, khi quí vị buông ra, nó có thể trở thành rất lớn. Đó không phải là thứ mà ai cũng có thể đụng đến. Không có huyền năng Gong nầy, người ta không thể nào đụng đến nó. Không phải dễ dàng như người ta tưởng.

Dĩ nhiên, h́nh thức trị bệnh bằng Khí công nầy có thể được phép có trong tương lai. Trong quá khứ nó cũng đă từng xuất hiện rồi. Tuy nhiên phải có một điều kiện. Người đó phải là một người tu. Trong lúc tu luyện, người ta được phép làm điều như vậy cho một số người nhỏ v́ ḷng từ bi. Nhưng họ cũng không thể tiêu trừ hoàn toàn cái nghiệp lực của người khác, v́ họ không có đủ uy đức. V́ vậy những khổ nạn vẫn c̣n, chỉ có cái bệnh là được trị dứt. Một người thầy khí công thường không phải là một người đă đạt Đạo. Họ chỉ có thể dời lại cơn bệnh cho người hoặc có thể chuyển hóa nó. Họ có thể đổi nó thành một nạn tai ǵ khác. Tuy nhiên, rất có thể là chính vị thầy cũng không biết cách dời lại cơn bệnh. Nếu hệ thống tu luyện của họ là tu luyện Phụ Nguyên thần, điều nầy sẽ được làm bởi Phụ Nguyên thần của họ. Nhiều người tu trong một số pháp môn xem như rất nổi tiếng, nhiều thầy Khí công rất nổi tiếng nhưng họ không có Công lực, v́ Công lực đă phát triển trên ḿnh của Phụ Nguyên thần của họ. Đó có nghĩa là họ có quyền làm như vậy trong lúc tu luyện v́ nhiều người vẫn tiếp tục ở măi tŕnh độ nầy. Họ đă tu luyện hơn mười năm, hoặc nhiều chục năm, và không thể vượt ra khỏi tŕnh độ nầy. V́ vậy, suốt cuộc đời họ sẽ đi trị bệnh. V́ họ ở trong cấp bực đó, người ta cho phép họ làm như vậy. Những đệ tử của Pháp Luân Đại Pháp nhất định không được phép đi trị bệnh. Nếu một người bệnh có thể chấp nhận, quí vị có thể đọc quyển sách nầy cho họ nghe, bệnh của họ có thể được lành. Nhưng sự hiệu lực c̣n tùy mỗi người v́ số lượng nghiệp của mỗi người khác nhau.  

Trị bệnh ở bệnh viện và trị bệnh bằng khí công

Chúng tôi bây giờ nói về sự quan hệ giữa trị bệnh nơi nhà thương và trị bệnh bởi Khí công. Nhiều người bác sĩ Tây y phủ nhận Khí công, và phần đông có thể nói họ là như vậy. Họ nói rằng: Nếu Khí công có thể trị lành bệnh, vậy c̣n cần nhà thương để làm ǵ? Vậy quí vị hăy thay thế các nhà thương của chúng tôi. V́ Khí công của quí vị có thể trị lành bệnh với hai bàn tay không, không cần chích thuốc, uống thuốc hoặc nằm nhà thương, vậy không phải tốt hơn là nên để cho quí vị thay thế nhà thương của chúng tôi? Những lời đó không đúng và không có lư. Có người không hiểu về Khí công. Sự thật, trị bệnh bằng Khí công không thể nào giống như cách trị bệnh của người thường. Nó không phải là một kỹ thuật của người thường, nó là một điều siêu phàm. Làm sao một điều siêu phàm như vậy có thể được cho phép làm xáo trộn một cách đại quy mô xă hội của người thường? Một vị Phật rất có quyền năng, chỉ cần một cái vẫy tay của Ngài là tất cả bệnh hoạn của nhân loại đều tan biến, tại sao Ngài không làm? Hơn nữa, có hằng hà sa số chư Phật, tại sao các Ngài không phát một nguyện từ bi trị bệnh cho quí vị? Đó là v́ xă hội người thường phải là như vậy. Nó phải có cái trạng thái đó là sanh lăo bệnh và tử. Tất cả đều có những liên hệ về nhân quả, cũng như sự luân hồi do nơi nghiệp lực. Quí vị phải trả nếu quí vị đă có mang nợ.  

Nếu quí vị trị lành bệnh cho một người, đó có nghĩa là quí vị đă vi phạm cái nguyên lư nầy. Như vậy một người có thể phạm những điều xấu và không cần phải trả nợ. Làm sao có thể như vậy được? Khi quí vị không có một cái quyền năng lớn như vậy để có thể giải quyết vấn đề nầy một cách tận gốc, th́ quí vị được phép làm điều đó v́ ḷng từ bi và v́ quí vị là một người tu. Đó là v́ ḷng từ bi của quí vị phát hiện mà quí vị được phép đi trị bệnh. Tuy nhiên, nếu quí vị thật sự có thể giải quyết vấn đề nầy, quí vị sẽ không được phép thực hiện nó một cách đại qui mô. Như vậy, quí vị sẽ phá hoại trầm trọng t́nh trạng của xă hội người thường. Điều đó không được cho phép. V́ vậy, việc thay thế các nhà thương của người thường bằng Khí công là sẽ không được, nó là một phép tắc siêu phàm.  

Nếu nhiều nhà thương Khí công được thành lập ở Trung quốc với nhiều vị đại sư Khí công xuất hiện để làm việc đó, quí vị thử nghĩ nó sẽ như thế nào? Điều đó sẽ không được phép v́ mọi người đều phải ǵn giữ trạng thái của xă hội người thường. Nếu người ta thành lập những nhà thương Khí công, hoặc những nhà chẩn bệnh Khí công, những trung tâm trị bệnh và dưỡng bệnh Khí công, th́ hiệu lực của sự trị bệnh của các thầy Khí công sẽ tuột dù ngay. V́ sao như vậy? Đó là v́ khi họ hành động như vậy, họ tự đặt ḿnh ở cấp người thường, trong cùng một trạng thái tinh thần với họ, vậy th́ sự chữa trị của họ nhất định phải có cùng hiệu lực như nơi nhà thương thường. Trong những điều kiện đó, hiệu lực của Khí công sẽ trở thành tệ đi và người ta sẽ bắt đầu nói rằng cần phải chữa trị làm nhiều lần. Thông thường là như vậy.

Dù có hay không có nhà thương Khí công, không ai có thể phủ nhận rằng Khí công có thể trị hết bệnh. Khí công đă được phổ biến trong dân chúng trong một thời gian lâu như vậy, biết bao nhiên người đă kinh nghiệm thật sự, qua sự tập luyện, là họ đă được trị lành bệnh và tăng cường được sức khỏe. Cho dù cái bệnh của họ, nhờ một thầy Khí công, đă được dời lại về sau, hoặc đă được trị dứt, nhưng trong hiện tại, nó không c̣n nữa. Nghĩa là không ai có thể phủ nhận là Khí công có thể trị dứt bệnh. Phần đông những người bị bệnh mà đi đến t́m những thầy khí công là những người đang đau những bệnh rắc rối mà nhà thương đă không thể chữa trị cho họ. Họ t́m đến các thầy khí công để cầu may. Cuối cùng họ được hết bệnh. Những bệnh có thể trị được ở nhà thương, người ta sẽ không đi gặp những thầy khí công, nhất là trong thời gian đầu, mọi người đều nghĩ như vậy. Như vậy, Khí công có thể trị được bệnh. Chỉ là người ta không thể thực hiện nó như những việc thường trong xă hội người thường. Một sự phổ biến rộng răi sẽ không được cho phép. Sự chữa trị với tầm quan trọng ít oi có thể được cho phép. Nhưng nó không thể trị dứt tận gốc căn bệnh, điều đó cũng chắc chắn. Phương pháp tốt nhất để trị bệnh là tự ḿnh tập luyện Khí công.

 

Cũng có những thầy Khí công tuyên bố rằng: Nhà thương không thể trị lành bệnh và hiệu lực của sự trị bệnh ở nhà thương bị xuống thấp đến độ nào đó ngày nay. Ư kiến của chúng tôi như thế nào? Dĩ nhiên, đó là có nhiều lư do. Lư do chánh, theo ư tôi, là v́ đạo đức của nhân loại đă đi đến một độ rất thấp khiến tạo ra những chứng bệnh kỳ lạ mà nhà thương không thể trị được. Thuốc men cũng không c̣n hiệu lực. Cũng có nhiều thuốc men giả. Tất cả là do đạo đức của con người đă tệ hại đến mức độ đó. Không ai có thể đổ lỗi cho người khác, mọi người đều có phần trong sự thêm dầu vào lửa. V́ vậy mọi người sẽ gặp những khổ nạn trong lúc tu luyện.

Có nhiều chứng bệnh mà nhà thương không t́m được căn do nhưng mà người ta thật sự bị đau bệnh. Có người đau những chứng bệnh mà người ta t́m ra được căn do nhưng không có tên để gọi bởi v́ đó là những chứng bệnh chưa bao giờ được thấy trước đây. Nhà thương gọi chúng với một cái tên chung là bệnh thời nay. Nhà thương có thể trị lành bệnh không? Dĩ nhiên là có. Nếu không tại sao người ta tin cậy vào nơi đó và đều đi đến đó để chữa trị? Nhà thương vẫn có thể trị hết bệnh, chỉ là những phương cách của nó thuộc về cấp của người thường, trong khi các chứng bệnh là thuộc về siêu phàm. Một số trong chúng rất trầm trọng. V́ vậy, nhà thương khuyên nên đi chữa trị càng sớm càng tốt, v́ họ không c̣n làm ǵ được khi chứng bệnh trở thành quá trầm trọng. Hơn nữa, uống thuốc nhiều quá cũng có thể gây đầu độc cho cơ thể. Hiện nay, tŕnh độ y học cũng y như tŕnh độ của khoa học và kỹ thuật của chúng ta, tất cả đều ở tŕnh độ của người thường. V́ vậy, nó chỉ có thể có hiệu lực đến như vậy. Có một vấn đề cần phải nói rơ là sự trị bệnh bởi Khí công và sự trị bệnh nơi nhà thương chỉ là dời lại cái khổ nạn, cái căn bản nguyên do của chứng bệnh được dời lại nửa cuộc đời sau hoặc là sau hơn nữa. Cái nghiệp lực hoàn toàn vẫn c̣n đó.

Chúng ta hăy nói về nền y học cổ truyền Trung quốc. Y học cổ truyền Trung quốc trị bệnh rất giống với cách trị bệnh bằng Khí công. Trung quốc thời xưa, các vị đại phu trên căn bản đều là có các huyền năng Gong đặc biệt như các Ngài Tôn Tư Mao, Hoa Đà, Lư Thời Trân, Bàng Quyết, v.v. Các vị đại bác học y khoa đó tất cả đều có những huyền năng Gong đặc biệt và những điều đó có được ghi chép trong các sách y học cổ truyền Trung quốc. Tuy nhiên, những thứ tinh hoa đó lại thường bị chỉ trích bởi người ngày nay. Sự thật, y học Trung quốc ngày nay thừa hưởng những ǵ của thời xưa chỉ là những phương thuốc và có lẽ một số những kinh nghiệm ṃ mẫm. Y học Trung quốc thời xưa rất tiến bộ và hơn cả thời nay. Có người nghĩ rằng y học thời nay rất tiến bộ, máy C.T. có thể cho thấy các bộ phận bên trong thân người, người ta có thể khám nghiệm bệnh bằng máy đo tiếng vang, chụp h́nh và máy quang tuyến. Sự thật dù đă có tất cả những thứ máy móc tân tiến ngày nay, nhưng theo ư tôi, chúng vẫn không bằng y học cổ truyền Trung quốc.

Ngài Hoa Đà đă nh́n thấy một mụn mủ trong bộ đầu của Tào Tháo và muốn mổ để lấy nó ra. Nhưng Tào Tháo tưởng rằng Hoa Đà muốn giết y nên bỏ Ngài vào ngục. Kết quả Hoa Đà đă chết trong ngục. Về sau Tào Tháo thật sự bị bệnh trở lại, y nhớ đến Hoa Đà và cho đi t́m Ngài. Nhưng Hoa Đà đă chết trong ngục. Về sau, Tào Tháo quả thật bị chết về bệnh đó. Làm sao Hoa Đà có thể biết được? Ngài chỉ là thấy nó thôi. Đó là một huyền năng Gong của con người mà những bác sĩ lớn trước kia đều có được. Sau khi Thiên nhăn mở, người ta có thể nh́n thấy bốn phía của cơ thể con người đồng một lúc. Từ một phía, người ta có thể nh́n thấy phía trước phía sau phía trái phía phải cùng một lúc. Người ta có thể nh́n thấy lớp nầy kế tiếp lớp kia hoặc nh́n thấy cái căn nguyên của chứng bệnh vượt quá không gian nầy. Thử hỏi các máy móc y học ngày nay có thể nào làm được điều như vậy không? Chúng c̣n thua xa. C̣n phải chờ cả ngàn năm nữa! Những máy rà CAT scan, máy siêu âm, máy quang tuyến cũng có thể cho thấy bên trong thân người, nhưng chúng rất cồng kềng, không thể mang theo trong người và cũng không chạy được nếu thiếu điện. C̣n con mắt Thiên nhăn, đi đâu mang theo cũng được và nó không cần xài điện. Thật là không thể nào so sánh được.

Có người nói thuốc men ngày nay rất thần diệu. Tôi nói rằng không chắc là như vậy. Những thảo dược thời xưa thật sự có thể trị hết bệnh khi dùng đến. Có rất nhiều điều đă bị thất truyền; nhưng cũng có nhiều điều c̣n lưu giữ được và đang truyền dụng trong dân gian. Khi tôi dạy khóa học ở Qiqihar, tôi có thấy trước một quày hàng ở ngoài đường một người nhổ răng. Nh́n bề ngoài, ông ta dáng vẻ một người miền Nam v́ ông ta không ăn mặc như người dân Đông Bắc. Ông ta không từ chối một ai, ai tới gặp đều được ông ta nhổ răng cho. Những răng nhổ được chất đống trước mặt ông ta. Mục đích của ông ta không phải là nhổ răng mà là để bán thuốc. Chai thuốc của ông ta phát ra những làn khói màu vàng rất mạnh. Lúc nhổ răng, ông ta bèn mở nắp chai thuốc và hướng về phía má có cái răng đau, ông ta kêu người khách hít vào một vài cái chai thuốc vàng. Khi nó đă được hít vào rồi, ông ta bèn đậy nút chai lại và đặt nó xuống. Từ trong túi, ông ta lấy ra một que diêm quẹt và trong lúc nói về chai thuốc của ông ta, ông ta đụng chiếc răng với cái diêm quẹt và chiếc răng rớt ra. Người ta không bị đau ǵ cả, chỉ có một chút xíu máu trên chiếc răng, không bị chảy máu. Xin hăy suy nghĩ, que diêm bị gẫy ngay nếu chúng ta đè mạnh tay một chút, nhưng ông ta lại có thể nhổ một chiếc răng bằng một que diêm.

 Tôi nói rằng ở Trung quốc có nhiều điều được truyền bá trong dân gian mà những máy móc tinh vi dùng trong y học tây phương không thể nào so sánh được. Chúng ta hăy xem cách nào là hiệu nghiệm hơn? Ông ta có thể nhổ chiếc răng bằng một que diêm. Nếu một nha sĩ ngày nay muốn nhổ một chiếc răng, trước hết ông ta sẽ chích thuốc tê chỗ nầy chỗ nọ. Những mũi chích cũng làm khá đau. Phải chờ cho thuốc tê ngấm vào. Xong, ông ta sẽ dùng hai cái kềm nhổ răng để nhổ ra cái răng. Nếu người nha sĩ không cẩn thận, bẻ qua bẻ lại, chiếc răng có thể sẽ bị gẫy và chân răng sẽ c̣n lại trong nướu răng. Lúc bấy giờ, ông ta lại sử dụng một cái búa và một cây đục để đục trong đó. Những tiếng búa và đục làm cho quí vị rung lên từng đợt v́ sợ và lo. Rồi sau đó, ông ta dùng một thứ máy móc tinh vi để soi đục rít rít trong đó. Có người muốn nhảy phóng lên v́ đau trong lúc bị soi đục nướu răng. Người ta bị chảy nhiều máu và phun ra từng bụm trong một thời gian. Vậy quí vị hăy nói xem cái nào hay và tiến bộ hơn? Chúng ta không nên phán xét qua bề ngoài các dụng cụ được sử dụng. Phải nh́n xem sự hiệu nghiệm của cách thức trị. Y học cổ truyền Trung quốc rất mở mang, y học Tây phương ngày nay không thể nào bắt kịp được cả nhiều năm sau.

Khoa học Trung quốc thời xưa rất khác với khoa học hiện đại. Khoa học hiện đại là học từ Tây phương. Nó đă lấy một chiều hướng khác nên t́nh trạng đưa đến cũng khác. V́ vậy, chúng ta không thể hiểu những khoa học và kỹ thuật thời xưa ở Trung quốc với cách hiểu biết của người thời nay. V́ khoa học thời xưa Trung quốc nhắm thẳng vào thân người, vào sanh mệnh và vào vũ trụ, trực tiếp nghiên cứu trên những điều nầy, nghĩa là nó đă đi một đường hướng khác. Các học sinh thời bấy giờ bắt buộc phải ngồi xếp bằng lối kiết già, ngồi phải đúng phép tắc. Khi học viết với cây cọ, họ phải điều ḥa hơi thở ra vào. Mọi nghề nghiệp đều chú trọng đến chữ Tịnh và sự điều ḥa hơi thở. Toàn thể xă hội đều là trong trạng thái như vậy.

Có người nói rằng: Nếu người ta đi theo con đường của khoa học cổ truyền Trung quốc, người ta có thể có được xe lửa và xe hơi ngày nay không? Có thể có được sự văn minh ngày nay không? Tôi đă nói rằng quí vị không thể hiểu một hoàn cảnh khác với cái nh́n của hoàn cảnh nầy. Phải thay đổi cách suy tưởng. Không có máy truyền h́nh bên ngoài, mọi người sẽ có cái máy ngay nơi trán của họ và họ có thể nh́n thấy tất cả những ǵ họ muốn. Họ cũng sẽ có được những huyền năng Gong. Không có xe lửa và máy bay, họ sẽ có thể ngồi tại đó mà bay lên không, người ta cũng sẽ không c̣n cần đến cầu thang máy nữa. Nó sẽ đưa đến một hoàn cảnh phát triển xă hội khác, không nhất thiết phải hạn chế trong khuôn khổ nầy. Dĩa bay của những người hành tinh khác xuất hiện và biến mất với một tốc độ không thể tưởng tượng, họ có thể thành to hoặc nhỏ tùy ư. Họ đă đi một đường hướng phát triển khác biệt và một cách thức của nền khoa học khác biệt.

 


TOP