Tự tâm sanh ma nghĩa là ǵ? Cơ thể của con người có một lớp vật chất nơi mỗi cấp không gian. Nơi một lớp đặc biệt nọ, mọi vật trong vũ trụ đều có thể phản chiếu như một bóng h́nh trong lớp không gian đó của quí vị. Cho dù đó là một bóng h́nh, nó cũng có một sự hiện hữu vật chất. Tất cả những ǵ có trong lớp không gian của quí vị đều nhất thiết nằm dưới sự điều khiển của tư tưởng của bộ óc quí vị. Điều nầy có nghĩa là quí vị dùng Thiên nhăn nh́n nó, khi quí vị nh́n với tinh thần không động thanh tịnh, điều ǵ quí vị thấy đó là sự thật. Khi quí vị có một chút động niệm, tất cả những ǵ quí vị thấy đều là giả. Đó là tự tâm sanh ma, cũng gọi là tùy tâm mà hóa. Đó là v́ có những người tu không tự xem ḿnh như người tu, họ không có được sự tự chủ, họ mong được những huyền năng siêu phàm, đeo đuổi theo những phép thuật nhỏ nhoi, hoặc chạy theo những điều nghe được từ những không gian khác. Họ chạy theo những điều đó. Những người như vậy rất dễ bị tự tâm sanh ma và rất dễ bị rớt xuống cấp. Cho dù tu luyện cao đến đâu, một khi vấn đề nầy xuất hiện, người đó bị rơi xuống tận cùng và hoàn toàn bị mất hết. Đó là một vấn đề vô cùng quan trọng. Nó không giống như những trường hợp khác mà một khi bị vấp ngă trước một thử thách về Tâm tính, người ta có thể đứng dậy và tiếp tục sự tu luyện. Nhưng khi trường hợp tự tâm sanh ma nầy xuất hiện, th́ cả cuộc đời của họ bị tiêu hủy. Nhất là những người có Thiên nhăn mở đến một cấp nào đó là rất dễ gặp vấn đề như vậy. Hơn nữa, có người luôn bị quấy nhiễu bởi những tin tức ngoại lai ở trong tâm ư của họ, những tin tức bảo họ điều ǵ, th́ họ tin vào điều đó. Những vấn đề như vậy cũng có thể xảy ra. Như vậy một số người trong chúng ta, sau khi Thiên nhăn được mở, có thể gặp sự quấy nhiễu đến từ mọi nơi.
Tôi xin kể quí vị nghe một ví dụ. Người ta rất khó mà giữ cho tâm ư bất động khi sự tu luyện c̣n ở một cấp thấp. Quí vị có thể không nh́n thấy được rơ h́nh dáng vị thầy của quí vị. Một ngày kia th́nh ĺnh, quí vị nh́n thấy một vị tiên cao lớn vĩ đại. Họ nói với quí vị một vài lời khen ngợi, sau đó truyền cho quí vị một điều ǵ đó. Nếu quí vị chấp nhận nó, lúc bấy giờ Công lực của quí vị sẽ bị rối loạn. Trong một phút giây hứng khởi, quí vị chấp nhận người đó làm thầy của quí vị, quí vị sẽ đi theo họ. Nhưng chính họ cũng chưa đạt được Chánh quả. Trong một không gian khác, cơ thể của họ có thể biến thành to hoặc nhỏ. Khi xuất hiện trước quí vị, quí vị nh́n thấy vị tiên đó to lớn, quí vị rất xúc động. Một khi sự ràng buộc về cái vui đó thành h́nh, phải chăng quí vị sẽ đi theo họ? Nếu một người tu không thể tự chủ được, thật là rất khó để cứu độ họ và sự tu luyện của họ có thể dễ dàng bị tiêu hủy. Những người trên trời đều là tiên cả, nhưng họ cũng chưa đạt được Chánh quả và c̣n phải bị luân hồi trong sáu nẻo. Quí vị nh́n nhận một người nào đó làm thầy, quí vị đi theo họ, nhưng mà họ có thể đưa quí vị đi về đâu? Chính họ cũng chưa đạt được Chánh quả. Công tu luyện của quí vị phải chăng uổng phí thôi? Cuối cùng cái Công lực của quí vị bị rối loạn. Giữ được cái tâm bất động rất là khó. Tôi xin nói với quí vị rằng đây là một vấn đề vô cùng nghiêm trọng. Trong tương lai nhiều người tu trong chúng ta sẽ gặp phải nó. Pháp tôi đă dạy cho quí vị nhưng có thể tự chủ được hay không chỉ là tùy nơi quí vị. Đó là tôi chỉ kể ra có một trường hợp thôi. Đừng để cho tâm của quí vị bị quấy nhiễu khi quí vị nh́n thấy một người đại giác từ một trường phái khác, quí vị phải luôn chuyên chú tu luyện trong một Pháp môn mà thôi. Cho dù là Phật, là Tiên, là Thần hay là Quỉ, không có ǵ có thể làm tâm của quí vị xao động. Được như vậy, chắc chắn quí vị có hy vọng đạt đến thành công.
Tự tâm sanh ma cũng có những trường hợp khác. Có người nh́n thấy thân nhân đă quá cố của họ đến khóc lóc xin họ làm điều nầy điều nọ. Đủ thứ có thể xảy ra. Tâm quí vị có thể giữ được không động không? Quí vị rất thương quí đứa con đó hoặc thương cha mẹ quí vị. Cha mẹ của quí vị đă qua đời, họ kêu quí vị làm điều nầy điều nọ, nhưng đó là những điều mà không được làm. Nếu quí vị làm chúng, nó sẽ vô cùng nguy hại. Thật là quá khó khăn để làm một người tu. Người ta nói rằng đạo Phật ngày nay ở trong t́nh trạng hỗn loạn. Nó đă tiêm nhiễm những điều của Khổng giáo, như là hiếu đạo với cha mẹ, t́nh thương với con cái v.v. chúng không có chứa đựng trong Phật giáo. Điều đó có nghĩa là ǵ? V́ sanh mạng thật của một con người là Nguyên thần của họ. Người mẹ thật là đấng đă sanh ra Nguyên thần của quí vị. Trong suốt cuộc hành tŕnh qua sáu nẻo luân hồi, quí vị đă có biết bao nhiêu là bà mẹ người và không phải người, số lượng vô cùng. Trong tất cả những cuộc đời của quí vị, quí vị có biết bao nhiêu là người con, chúng cũng nhiều vô cùng. Ai là mẹ của quí vị, ai là con của quí vị? Người ta không c̣n nh́n được nhau nữa khi đôi mắt đă nhắm lại vĩnh viễn, quí vị vẫn phải trả lại cái nghiệp mà quí vị đă mang. Con người trong sự mê lầm không thể buông bỏ được những thứ đó. Có người không thể nào rời ra được đứa con và nói rằng nó dễ thương như thế nào nhưng nó đă chết; mẹ họ tốt như thế nào, nhưng bà cũng đă chết rồi, họ muốn chết đi v́ buồn khổ, họ muốn đi theo những người đó bỏ hết cuộc đời c̣n lại của họ. Nhưng quí vị phải suy nghĩ lại, tất cả những điều đó phải chăng đến để quấy nhiễu quí vị? Họ dùng h́nh thức đó để cản ngăn không cho quí vị sống một cuộc đời tốt lành.
Người thường có thể không hiểu điều đó. Nếu quí vị bị ràng buộc bởi những điều đó, quí vị nhất định sẽ không thể tu luyện được. V́ vậy Phật giáo không có nói đến cái quan niệm như vậy. Nếu quí vị muốn tu luyện, chữ t́nh phải được gạt bỏ. Dĩ nhiên, trong lúc tu luyện giữa những người thường, chúng ta phải tôn trọng cha mẹ và dạy dỗ con cái, phải tốt và từ bi đối với mọi người kể cả những thân nhân của chúng ta trong mọi trường hợp. Phải xem mọi người như nhau và tốt với cha mẹ và con cái, cũng như lưu tâm đến mọi người trong mọi vấn đề. Cái tâm như vậy không có ích kỷ, tốt và từ bi. Chữ t́nh là một thứ của người thường, người thường chỉ sống cho chữ t́nh nầy mà thôi.
Nhiều người không tự chủ được, v́ vậy họ gặp khó khăn trong sự tu luyện. Có người tuyên bố rằng một vị Phật đă nói với họ điều ǵ đó. Người ta nói với quí vị rằng hôm nay quí vị sẽ có một thử thách, rằng chuyện ǵ đó sẽ đến với quí vị và quí vị nên tránh nó như thế nào. Hoặc có người cho quí vị biết con số trúng độc đắc ngày hôm nay và nói với quí vị đi đánh con số đó đi. Trừ phi những điều chỉ dẫn để tránh một hiểm họa chết người, tất cả những thứ khác để cho quí vị có lợi trong xă hội người thường đều là đến từ ma quỉ không ngoại lệ. Khi quí vị đi thâu tóm lợi lộc giữa những người thường, quí vị đă không qua được sự thử thách đó và quí vị sẽ không thể tiến lên. Nếu quí vị sống thoải mái giữa những người thường, làm sao quí vị tu được? Làm sao nghiệp lực của quí vị chuyển hóa cho được? Quí vị t́m nơi đâu một khung cảnh để nâng cao Tâm tính của quí vị lên và chuyển hóa nghiệp lực của quí vị? Mọi người xin hăy ghi nhớ rơ điều nầy. Quỉ ma cũng có thể khen tặng quí vị, nói rằng quí vị đă đạt đến một cấp bực rất cao, quí vị là một vị Phật lớn hoặc một vị Tiên lớn ở cấp rất cao và họ xem quí vị rất vĩ đại. Nhưng tất cả đều hoàn toàn là giả. Một người chân tu đi về cao tầng phải buông bỏ mọi thứ tâm ràng buộc. Khi gặp những vấn đề đó, quí vị cần phải hết sức cảnh giác.
Thiên nhăn của quí vị có thể được mở trong lúc tu luyện. Với Thiên nhăn mở, người ta sẽ có khó khăn trong sự tu luyện. Với Thiên nhăn không mở, người ta cũng có khó khăn trong sự tu luyện của họ. Cả hai trường hợp cũng đều tu luyện không dễ. Với Thiên nhăn mở, quí vị quả thật rất khó mà tự chủ khi bị đủ thứ tin tức đến quấy nhiễu quí vị. Mọi thứ nơi các không gian khác chói lọi trước mắt, rất đẹp đẽ, rực rỡ, mầu nhiệm, mọi vật đều có thể xúc động tinh thần của quí vị. Một khi tâm tư của quí vị bị xúc động, quí vị rất dễ bị quấy nhiễu và cái Công lực của quí vị sẽ bị rối loạn. Thường thường là như vậy. V́ vậy người ta cũng có thể bị gặp những hoàn cảnh tâm ư sanh ma như vậy nếu không tự chủ được. Ví dụ, khi một người vừa phát ra một ư tưởng không ngay chánh, đó là rất nguy hiểm. Một ngày kia, Thiên nhăn của họ được mở và họ có thể nh́n thấy những điều rất rơ. Họ sẽ nghĩ: Thiên nhăn của ta mở giỏi nhất nơi đây, có lẽ ta không phải là người tầm thường. Pháp Luân Đại pháp của Thầy Lư, ta có thể học giỏi như vậy và ta cao hơn hết mọi người, vậy th́ có lẽ ta không phải là một người tầm thường. Tư tưởng như vậy đă là không ngay chánh rồi. Họ lại tự hỏi: Có lẽ ta cũng là một vị Phật, vậy ta hăy thử tự xem điều đó xem sao. Khi họ tự nh́n lại họ, quả nhiên họ thấy họ là một vị Phật. Tại sao vậy? V́ tất cả mọi vật chất nằm trong lớp năng lượng nơi không gian chung quanh người họ sẽ biến hóa theo ư tưởng của họ. Điều đó gọi là tùy tâm biến hiện.
Mọi điều phản chiếu từ nơi vũ trụ sẽ biến hóa theo ư tưởng của họ v́ mọi điều nằm trong lớp năng lượng nơi không gian của họ đều dưới sự điều khiển của họ, kể cả những bóng h́nh cũng là vật chất và cũng sẽ như vậy không ngoại lệ. Họ sẽ nghĩ: Ta có lẽ là một vị Phật. Cái áo ta đang mặc có lẽ là áo của Phật. Vậy là họ thấy quả nhiên đang mặc thứ áo của Phật. Ồ, quả thật ta là một vị Phật! Bấy giờ họ quá sức vui mừng. Cũng rất có thể ta không phải là một vị Phật nhỏ. Họ tự nh́n lại và cũng thấy rằng họ là một vị Phật lớn. Có thể ta c̣n lớn hơn thầy Li Hongzhi nữa. Để ta nh́n xem. À, quả thật ta c̣n cao hơn thầy Li Hongzhi. Cũng có người nghe bên tai những điều đó. Ma quỉ quấy nhiễu và nói rằng: Ngươi c̣n cao hơn Thầy Li Hongzhi. Ngươi cao hơn Thầy Li Hongzhi bao nhiêu cấp đó. Và họ cũng tin như vậy. Nhưng quí vị không nghĩ rằng sau nầy làm sao quí vị c̣n tu luyện được nữa? Quí vị đă có tu luyện bao giờ chưa? Ai là Thầy dạy quí vị tu luyện? Một vị Phật thật xuống trần để hoàn tất một sứ mạng cũng phải tu luyện trở lại từ đầu. Cái Công lực trước đây của họ không c̣n được cho họ, họ chỉ có thể tu luyện nhanh hơn một chút mà thôi. V́ vậy, khi vấn đề nầy xuất hiện, một người sẽ khó khăn lắm mới vượt qua được v́ họ tự động phát triển sự ràng buộc như vậy. Sau khi sự ràng buộc đó được tạo nên, họ dám nói bất cứ điều ǵ: Tôi là một vị Phật. Quí vị không cần học theo ai, tôi là Phật, tôi sẽ dạy cho quí vị biết phải làm sao. Họ sẽ làm điều đó như vậy.
Không phải đă có người như vậy trong chúng ta tại Trường Xuân (Changchun)? Lúc đầu người đó cũng khá lắm nhưng sau đó họ bắt đầu làm những điều đó. Họ tưởng họ là một vị Phật và cuối cùng họ là cao hơn mọi người. Đó là v́ một người không tự chủ được và tự phát triển một sự ràng buộc. Tại sao có hiện tượng như vậy? Trong Phật giáo có nói: Quí vị có thấy ǵ đi nữa, cũng phải bỏ qua v́ tất cả chỉ là ảo ảnh, quí vị chỉ cần tiếp tục tu luyện để đi lên. Tại sao người ta không cho phép quí vị thấy những ảo cảnh đó và bị ràng buộc nơi đó? Chính là v́ lo ngại vấn đề nầy xuất hiện. Sự tu luyện trong Phật giáo không có phương pháp tu luyện mạnh hơn, các kinh điển cũng không hướng dẫn được quí vị vượt khỏi những hiện tượng nầy. Đức Thích Ca Mâu Ni vào thời Ngài không có nói cái pháp như vậy. Để tránh những vấn đề quấy nhiễu bởi tự tâm sanh ma và sự biến hóa theo ư tưởng, Ngài chỉ liệt tất cả những h́nh ảnh thấy được trong lúc tu luyện vào loại ảo ảnh quỉ quái. V́ vậy, một khi có tâm ràng buộc, nó sẽ đưa đến những ảo ảnh như vậy khiến một người rất khó mà tránh nó. Nếu không biết cách giải quyết nó, sự tu luyện của một người tu sẽ trở thành phí uổng và đi theo con đường tà. V́ họ tự cho họ là Phật, họ sẽ bị vướng vào con đường ma quỉ. Cuối cùng họ có thể thu hút những sự nhập thân (Futi) hoặc những điều khác và họ bị tiêu hủy hoàn toàn. Tâm ư của họ sẽ trở thành mất đạo đức và họ rơi hoàn toàn xuống tận đáy. Những người như vậy có rất nhiều. Cả trong hiện khóa cũng có người tự cảm thấy ḿnh rất hay giỏi ngay bây giờ đây, giọng nói của họ cũng khác hơn người thường. Cả trong Phật giáo, người ta cấm kỵ con người tự t́m biết ḿnh là ai. Điều mà tôi vừa nói đó là một h́nh thức khác của ma quỉ quấy nhiễu, c̣n được gọi là tự tâm sanh ma hoặc là tự tâm biến hiện. Ở Bắc Kinh, có người học viên như vậy, cũng có ở vài vùng khác, hơn nữa, họ quấy nhiễu trầm trọng cho những người tu khác.
Có người hỏi tôi: Thưa Thầy, tại sao Thầy không trừ khử hiện tượng đó? Xin hăy suy nghĩ, nếu chúng tôi trừ khử hết mọi trở ngại trên con đường tu luyện cho quí vị, làm sao quí vị có thể tu luyện được? Chính là trong những trường hợp có sự quấy nhiễu của ma quỉ mà quí vị được thử thách xem quí vị có thể tiếp tục tu luyện hay không, quí vị có thể thật sự đạt đạo được không, quí vị có thể giữ được tâm ư bất động trước những sự quấy nhiễu không, đồng thời quí vị có vững vàng chân đứng trong trường phái nầy hay không? Sóng lớn lọc cát, sự tu luyện cũng như vậy, chỉ những ǵ c̣n lại sau cuộc thanh lọc mới là vàng ṛng. Nếu không có h́nh thức quấy nhiễu đó th́ tôi nói rằng sự tu luyện thành quá dễ dàng cho con người. Dưới mắt tôi, sự tu luyện của quí vị đă được làm cho quá dễ dàng rồi. Các đấng Đại giác ở trên cao sẽ cho rằng làm vậy không đúng: Ông làm ǵ đó? Như vậy gọi là cứu độ chúng sanh à? Không có một trở ngại nào cả trên con đường tu nầy, người ta tu một mạch là đến nơi. Như vậy là tu luyện sao? Càng tu người ta càng cảm thấy thoải mái, không có một sự cản trở nào cả, như vậy đâu có thể được? Chính là có vấn đề đó, tôi cũng đang suy nghĩ về vấn đề đó. Trong lúc đầu, tôi đă dẹp đi nhiều những quỉ ma loại như vậy. Tôi cũng thấy rằng nếu tôi tiếp tục luôn như vậy, th́ không đúng. Người khác cũng đă nói với tôi: Ông đă làm cho sự tu luyện của họ thành quá dễ dàng. Người ta chỉ có một chút khổ nạn của họ cũng như một chút rắc rối giữa con người với nhau. Họ vẫn c̣n có nhiều tinh thần tham muốn ràng buộc mà họ chưa thoát ra được. Và c̣n một vấn đề là họ có hiểu không Đại Pháp khi c̣n trong tăm tối. Nó liên hệ đến vấn đề như vậy. V́ vậy những sự quấy nhiễu và thử thách là cần phải có. Tôi đă vừa nói đến một h́nh thức của ma quỉ quấy nhiễu. Thật là rất khó để cứu độ một người, nhưng dễ vô cùng để triệt hạ một người. Một khi tâm ư của quí vị không ngay chánh, quí vị sẽ bị tiêu hủy ngay.