Bài giảng thứ tám

 Nhịn ăn

 

Có người nêu lên vấn đề nhịn ăn (Bigu). Quả thật hiện tượng nhịn ăn nầy thấy có xuất hiện không chỉ trong giới người tu, mà chúng ta c̣n thấy một số không ít người trong xă hội người thường thực hiện nó. Có người không ăn không uống trong nhiều năm hoặc hơn mười năm nhưng vẫn sống và rất khỏe mạnh. Có người nói rằng sự nhịn ăn là một biểu hiệu của tŕnh độ nào đó; có người xem đó như là một hiện tượng của sự thanh lọc cơ thể; c̣n có người xem đó như là một h́nh thức của sự tu luyện ở cấp cao.

 

Sự thật tất cả đều không đúng. Vậy nó là cái ǵ? Trên thực tế, sự nhịn ăn chỉ là một phương pháp đặc biệt của sự tu luyện mà người ta sử dụng trong một hoàn cảnh đặc biệt. Trong hoàn cảnh đặc biệt nào mà người ta sử dụng đến nó? Thời xưa ở Trung quốc, nhất là trước khi các nơi tôn giáo được thành lập, nhiều người tu phải đi tu một cách bí mật và đơn độc. Họ đi sâu vào trong núi non hoặc hang động để tu luyện xa lánh chỗ đông người. Một khi họ chọn làm như vậy, sự tiếp tế lương thực thành là một vấn đề. Nếu không dùng đến phương pháp nhịn ăn, họ nhất định không thể nào tu luyện được, họ sẽ bị chết đói và chết khát tại những nơi đó. Khi tôi đi từ Đồng Hớn (Chongqing) đến Vũ Hán (Wuhan) để dạy Pháp, tôi ngồi ghe thả dọc theo con sông Dương Tử (Yangtsé) đi về hướng đông. Tôi nh́n thấy hai bên bờ của Tam hàm (SanXia) nhiều hang động giữa lưng chừng núi. Người ta cũng thấy có những hang động như vậy ở nhiều nơi núi non danh tiếng. Trong quá khứ, sau khi họ leo lên đến một hang động bằng một sợi giây thừng, họ liền cắt đứt sợi giây để vào trong đó tu luyện. Và họ sẽ chịu chết trong đó nếu tu không thành công. Không nước không thức ăn, trong hoàn cảnh vô cùng đặc biệt như vậy người ta mới sử dụng đến một phương pháp đặc biệt như vậy để tu luyện.

 

Nhiều phương pháp tu luyện được truyền bá với cách đó, chúng cũng bao gồm có sự nhịn ăn. Rất nhiều phương pháp không có bao gồm sự nhịn ăn. Phần đông những phương pháp truyền bá ngày nay trong xă hội không có nó. Chúng tôi đă nói rằng một người cần phải tu chuyên trong một pháp môn mà thôi, quí vị không thể tùy tiện hành động theo ư ḿnh. Quí vị có thể nghĩ rằng sự nhịn ăn là tốt và cũng muốn nhịn ăn. Nhưng quí vị muốn nhịn ăn để làm ǵ? Có người nghĩ rằng nó hay và ṭ ṃ muốn thử xem sao, hoặc họ nghĩ rằng họ tài giỏi lắm nên phô trương điều đó ra. Con người có đủ thứ tâm lư. Cho dù phương pháp nầy được sử dụng đến để tu luyện, người ta cũng sẽ phải tiêu pha nhiều năng lượng của chính ḿnh để bồi bổ cho cơ thể. V́ vậy nó không đáng cho sự cố công. Mọi người đều biết, nhất là sau khi các tôn giáo được thành lập, khi quí vị ở trong chùa vào nhập định bế quan, quí vị sẽ được tiếp tế với thức ăn và nước trà. V́ vậy không có vấn đề nầy. Hơn nữa, chúng ta tu luyện trong xă hội người thường, quí vị không cần phải sử dụng đến phương pháp đó. Vả lại, nếu Pháp môn của quí vị không có bao gồm điều đó, quí vị không thể tự tiện làm như vậy. Tuy nhiên, nếu quí vị cương quyết thực hiện sự nhịn ăn th́ quí vị cứ làm đi. Theo như tôi biết, thông thường khi một vị thầy muốn dạy một phương pháp tu luyện cao cấp và chân truyền cho một người đệ tử, hoặc nếu pháp môn của ông ta có sự nhịn ăn, th́ điều nầy có thể có. Nhưng nó không thể phổ biến chung cho mọi người. Thông thường, họ sẽ mang người đệ tử đi xa để tu luyện trong bí mật và đơn độc.

 

Hiện nay, cũng có nhiều thầy khí công dạy người ta nhịn ăn. Người ta có thể thành công hay không trong sự nhịn ăn? Cuối cùng là không. Điều ǵ sẽ xảy ra? Tôi đă thấy một số không ít người được chở đến nhà thương và một số không ít người bị nguy hiểm đến tánh mạng. Tại sao có cảnh như vậy? Phải chăng không có hiện tượng nhịn ăn? Có! Nhưng có một điểm nầy cần được nêu lên: không ai được phép phá hoại t́nh trạng xă hội người thường một cách tùy tiện, cấm không được phá hoại nó. Không kể nếu trong khắp cả nước bao nhiêu là người tu mà không ăn không uống, chỉ ví dụ như cả thành phố Trường Xuân (Changchun) không ai ăn uống ǵ cả, tôi nói như vậy th́ tiết kiệm quá! Người ta không cần hấp tấp đi nấu ăn. Các nông dân cày bừa nhọc nhằn trên đồng áng, bây giờ không ai ăn nữa, mọi sự sẽ được tiết kiệm. Người ta chỉ làm mà không ăn. Làm sao như vậy được? Nó có c̣n là một xă hội loài người nữa không? Chắc chắn là không. Điều như vậy mà rộng phổ biến trong nhân gian là không được phép.

 

Nhiều người tánh mạng bị nguy hiểm v́ có thầy khí công dạy họ nhịn ăn. Nhiều người chỉ đơn thuần là ham muốn nhịn ăn. Nhưng sự ham muốn ràng buộc nầy của họ không được buông bỏ cùng với nhiều ham muốn ràng buộc khác của con người thường của họ. Họ muốn được ăn khi họ nh́n thấy những thức ăn ngon lành. Khi ư tưởng nầy xuất hiện, họ không kềm chế được nó, họ trở nên bồn chồn và thèm khát muốn ăn. Khi có sự thèm ăn xuất hiện, người ta phải ăn, nếu không người ta cảm thấy cái đói cồn cào. Nhưng, những người nầy sẽ bị nôn ngay nếu họ ăn vào. V́ họ không thể nuốt trôi thức ăn, họ trở nên căng thẳng và lo sợ. Nhiều người phải vào nằm bịnh viện, thật có một số lớn người bị nguy hiểm đến tánh mạng. Cũng có người t́m đến tôi để xin tôi giải quyết dùm những sự rối loạn nầy, tôi cũng không muốn xen vào. Nhiều thầy khí công hành động một cách vô trách nhiệm, không ai muốn xen vào những sự rác rưởi của họ.

 

Vả lại, nếu quí vị bị rắc rối v́ vấn đề nhịn ăn, phải chăng chính quí vị đă đi t́m nó? Chúng tôi nói rằng hiện tượng nầy thật sự có, nhưng đó không phải là một trạng thái ǵ gọi là cao cấp cả, cũng không biểu hiệu một cái ǵ đặc biệt. Nó chỉ là một phương pháp được sử dụng trong lúc tu luyện trong những hoàn cảnh đặc biệt và nó cũng không thể được phổ biến cho chung mọi người. Có một số không ít người ham thích sự nhịn ăn, họ chia nó ra làm nhiều loại, có sự nhịn ăn toàn diện và sự nhịn ăn phân nửa theo nhiều đẳng cấp. Có người nói họ chỉ uống nước, có người chỉ ăn trái cây, đó là nhịn ăn giả. Điều chắc chắn là họ không thể chịu đựng được lâu. Những người tu thật ở trong hang động, không ăn không uống, đó là phép nhịn ăn thật sự.

 

 


TOP