Thầy đă ban ǵ cho các người tu?

 

 

Khi có người thấy tôi, họ nắm chặt tay tôi và không chịu buông nó ra. Khi người khác nh́n thấy, họ cũng nắm chặt lấy tay tôi. Tôi hiểu tâm họ nghĩ điều ǵ. Một số người được nắm tay Thầy, đối với họ đó là một niềm vui lớn; có người khác muốn có một vài tin tức, nên họ nắm chặt tay tôi không chịu buông ra. Chúng tôi đă nói với tất cả là sự tu luyện chân thật là một vấn đề cá nhân của mỗi người. Nơi đây, không phải để trị bệnh và tăng sức khỏe, không phải để cho quí vị vài tin tức để trị bệnh của quí vị. Vả lại chúng tôi cũng không làm điều đó. Các bệnh hoạn của quí vị sẽ được tôi chữa trị thẳng. Những ai tập luyện ở những nơi tập thể sẽ có các Pháp-thân của tôi trị bệnh cho họ. Những ai tự học Đại Pháp nầy qua sự tự đọc sách cũng sẽ có Pháp-thân tôi trị bệnh cho họ. Phải chăng quí vị tưởng rằng khi nắm tay tôi quí vị sẽ được gia tăng Gong? Đó không phải là lời đùa bỡn sao?

 

Công lực là tùy nơi sự tu luyện Tâm tính của mỗi người. Nếu quí vị không tu luyện thật sự th́ Công lực đó sẽ không gia tăng, v́ nó có một tiêu chuẩn Tâm tính trong đó. Trong lúc Công lực của quí vị gia tăng, một người ở cấp cao hơn có thể nh́n thấy rằng khi sự ràng buộc của quí vị, một chất liệu vật chất, được rớt ra th́ một cây thước Gong được nẩy sanh trên đầu của quí vị. Hơn nữa, cây thước Công đó hiện ra dưới h́nh thức một cột trụ Công (Gongzhu). Bề cao của thước quyết định bề cao của cột trụ Công. Nó tượng trưng cho cái Công lực mà quí vị tu luyện được và cũng là mức độ Tâm tính của quí vị. Không ai khác có thể thêm vào, cho dù chỉ một tấc. Cái ǵ được thêm vào sẽ không giữ lại được và tự nó sẽ rớt ra. Tôi có thể ngay tức khắc làm cho quí vị đến tŕnh độ tam hoa tụ đỉnh, nhưng khi quí vị ra khỏi nơi đây, Công lực đó sẽ rớt ra tức th́. Công lực đó không phải của quí vị, nó không sanh từ nơi sự tu luyện của quí vị th́ nó sẽ không ở lại, v́ tŕnh độ Tâm tính của quí vị không ở nơi cấp đó. Không ai có thể thêm vào cho quí vị. Điều đó tùy thuộc hoàn toàn vào sự tu luyện cá nhân. Phải tu luyện cái tâm của quí vị. Chỉ khi quí vị chân thật làm tăng trưởng Công lực của ḿnh và không ngừng thăng tiến bằng cách tự ḥa hợp với bản chất của vũ trụ th́ quí vị có thể vượt lên trên cao. Có người xin tôi một chữ kư tên cho họ, tôi không muốn làm như vậy. Có người tuyên bố rằng đức Thầy đă ban cho họ một chữ kư tên, họ đi khoe khoang và cầu xin sự che chở của Thầy. Đó phải chăng lại là một ràng buộc? Quí vị phải tự tu luyện. Để ư đến những điều đó làm ǵ? Tại sao quí vị bị ràng buộc nơi đó trong khi quí vị tu luyện ở cấp cao? Chúng là ǵ? Đó chỉ là một thứ cho sự chữa bệnh và tăng sức khỏe.

 

Công lực đạt được qua sự tu luyện của chính quí vị, những phần tử của nó, nh́n từ cấp vô cùng vi tế, đều hoàn toàn giống h́nh ảnh của quí vị. Khi quí vị ra khỏi Thế-Gian-Pháp th́ quí vị sẽ bắt đầu sự tu luyện của một Phật-thân. Công lực đó được biểu hiện dưới h́nh dáng một vị Phật rất đẹp, ngồi trên một ṭa hoa sen, và tất cả những phân tử vi tế của ngài cũng đều h́nh dáng y như vậy. C̣n đối với các con thú, Công lực của chúng chỉ có thể có những h́nh dáng như là chồn nhỏ, rắn nhỏ, v,v tất cả các phân tử đến vô cùng vi tế của chúng cũng có h́nh dáng như vậy. Cũng có một thứ gọi là bùa chú, người ta quậy một ly trà và đưa cho quí vị uống, gọi là cho uống nước phép. Một người thường chỉ mong được nhẹ đau tạm thời, tŕ hoăn đi cơn bệnh, hoặc kềm chế nó. Dù sao đi nữa, người thường cũng chỉ là một người thường, nếu họ tiêu hại sức khỏe của họ, điều đó không quan hệ đến chúng ta. Quí vị là người tu, tôi phải nói những điều ấy với quí vị. Từ nay tuyệt đối đừng bao giờ làm như vậy. Và bất cứ v́ lư do ǵ, chớ có xin những thứ phù phép nầy nọ. Có thầy khí công nói rằng: Tôi sẽ phát phép đến cho quí vị, quí vị sẽ nhận được ở khắp mọi nơi. Nhận để làm ǵ? Tôi xin nói với quí vị rằng những điều đó không có hiệu lực ǵ lớn. Ví dụ như chúng là thứ tốt, đó cũng chỉ là để trị bệnh và tăng sức khỏe. Nhưng chúng ta là người tu, Công lực của chúng ta đến từ sự tu luyện của chính chúng ta. Công lực phép thuật phát ra từ người khác không thể nâng tŕnh độ của một người lên, nó chỉ có thể trị bệnh cho người thường thôi. Mỗi người phải giữ một cái tâm ngay chánh và không ai có thể tu luyện thay cho người khác. Chỉ khi nào quí vị tự chân chánh tu luyện th́ quí vị có thể nâng cấp của ḿnh lên.

 

Vậy điều ǵ tôi đă ban cho quí vị? Quí vị biết rằng nhiều người tu trong chúng ta chưa bao giờ tập luyện khí công và có một thân thể bệnh hoạn; và nhiều người khác, dù đă tập từ nhiều năm, vẫn c̣n ở trong trạng thái Khí, không có một chút Công lực nào. Dĩ nhiên, có người c̣n đi trị bệnh cho người khác và họ không biết họ làm sao được như vậy? Trong lúc mà tôi nói về Phụ thể, tôi đă thanh trừng hết tất cả Phụ thể trên cơ thể của những người tu chân thật Đại Pháp, không kể là loại nào, và tôi đă thanh trừng tất cả những thứ xấu đó từ bên trong cho đến bên ngoài cơ thể của quí vị. Đối với những người tự học tự tu thật sự, khi quí vị đọc Đại Pháp nầy, tôi cũng sẽ làm sạch cơ thể của quí vị. Hơn nữa, nơi chốn tư gia của quí vị cũng sẽ được làm sạch. Những tấm bảng chồn cáo mà quí vị tôn thờ trước đây, hăy vứt mau đi. Tất cả đă được thanh lọc và không c̣n ǵ nữa. V́ quí vị muốn tu luyện, chúng tôi có thể mở cái cánh cửa thuận tiện nhất cho quí vị và làm tất cả những điều đó cho quí vị. Tuy nhiên nó chỉ được làm cho những người tu luyện thật sự. Dĩ nhiên, có người không muốn tu luyện và chưa ư thức được những ǵ tôi đă nói cả cho đến giờ phút nầy, chúng tôi sẽ không thể lo cho họ. Chúng tôi chỉ lo cho những người tu luyện chân thật.

 

Cũng có một hạng người, trước kia người ta nói với họ rằng họ có Phụ thể. Họ cũng cảm thấy như vậy. Tuy nhiên một khi nó đă được lấy đi rồi, đầu óc họ vẫn c̣n vương vấn về nó. Họ luôn nghĩ rằng nó vẫn c̣n ở đó và đó là một thứ tâm ràng buộc gọi là nghi ngờ. Về lâu về dài, họ có thể mời mọc nó trở lại. Quí vị phải dứt bỏ cái lo lắng đó đi v́ nó nhất định không c̣n nữa. Trong những khóa học trước, chúng tôi đă giải quyết vấn đề nầy cho một số người. Tôi đă làm những điều như vậy và lấy đi tất cả những Phụ thể đó.

 

Lăo giáo đ̣i hỏi là đặt một thứ nền tảng ở cấp thấp của sự tu luyện để h́nh thành ṿng châu thiên và đơn điền cùng một vài điều khác. Chúng tôi nơi đây gắn cho quí vị một Pháp Luân, một bộ máy khí-cơ (Qiji) và tất cả một hệ thống máy móc dùng cho sự tu luyện, v.v. cũng như nhiều điều khác, hơn mười ngàn thứ. Tất cả đều được ban cho quí vị và trồng trên thân của quí vị như những hạt giống. Sau khi trừ sạch cho quí vị những bệnh hoạn, tôi sẽ làm tất cả những ǵ cần thiết phải làm và ban cho quí vị tất cả những ǵ quí vị cần thiết. Như vậy quí vị có thể chân thật hoàn tất sự tu luyện của quí vị trong Pháp môn của chúng tôi. Nếu không như vậy, nếu không cho quí vị ǵ cả, đó không khác ǵ hơn là chữa bệnh và ǵn giữ sức khỏe. Nói một cách rơ ràng, những ai không quan tâm đến Tâm tính, tốt hơn họ nên đi nơi khác tập thể dục.

 

Khi quí vị thật sự tu luyện, chúng tôi phải lấy trách nhiệm đối với quí vị. Những người tu tự học tự luyện cũng được hưởng y như vậy, nhưng họ phải là người tu luyện chân thật. Chúng tôi cho tất cả những điều đó cho những người tu luyện chân thật. Tôi đă nói rồi, tôi phải chân chánh xem quí vị như những người đệ tử của tố. Hơn nữa, quí vị cần phải học thật cặn kẽ Pháp lư cao cấp nầy và hiểu biết cách làm sao để tu luyện. Năm bài tập Công Pháp sẽ dạy cho quí vị cùng một lượt và quí vị sẽ học chúng tất cả. Trong tương lai, quí vị sẽ đạt đến một cấp rất cao, mà quí vị không thể tưởng tượng nổi. Quí vị sẽ không có vấn đề ǵ để đạt thành chánh quả. Chỉ cần quí vị tu luyện, Pháp nầy mà tôi nói đây là một sự phối hợp của nhiều tầng cấp, trong tương lai quí vị tu luyện đến những cấp cao hơn, quí vị sẽ thấy nó luôn vẫn giữ vai tṛ hướng dẫn được cho quí vị.

 

Là một người tu, con đường đời trong tương lai của quí vị sẽ được thay đổi kể từ nay. Pháp-thân tôi phải sắp đặt lại nó cho quí vị. Làm sao sắp đặt lại? Một người c̣n sống được bao nhiêu lâu? Chính họ cũng không được biết. Có người có thể phát bệnh nặng trong một năm hay sáu tháng, cơn bệnh có thể kéo dài trong nhiều năm. Có người có thể bị nghẹt mạch máu óc hoặc những bệnh khác và sẽ không thể nhúc nhích được. Làm sao quí vị có thể tu luyện được cho đến hết đời? Chúng tôi phải sửa sang con đường đời lại để cho những chuyện ấy không c̣n có thể xảy ra. Tuy nhiên chúng tôi phải thông báo trước cho quí vị rằng chúng tôi chỉ làm điều đó cho những người tu luyện chân thật. Điều đó không thể được phép làm tùy tiện cho một người thường, như vậy cũng đồng nghĩa với làm điều xấu. Sanh, lăo, bệnh, tử của người thường có những quan hệ nhân quả nên không được phép phá hủy chúng một cách tùy tiện.

 

Chúng tôi xem những người tu là quí báu nhất, vậy chúng tôi chỉ có thể làm điều đó cho những người tu. Chúng tôi làm như thế nào? Nếu vị thầy có đức hạnh cao, nghĩa là vị thầy có Công lực lớn, người có thể xóa bỏ nghiệp của quí vị. Nếu Công lực của vị thầy cao, người có thể xóa bỏ cho quí vị rất nhiều nghiệp. Nếu Công lực của vị thầy thấp, người chỉ có thể xóa bỏ cho quí vị một phần nhỏ. Tôi xin giải thích thực tế cho quí vị, người ta gom tất cả đủ loại nghiệp trên con đường đời tương lai của quí vị và xóa bỏ một phần của nó hoặc phân nửa của nó. Phần c̣n lại vẫn c̣n cao hơn một quả núi mà quí vị không thể vượt qua nổi. Phải làm sao? Sau nầy khi quí vị đạt Đạo rồi, có thể sẽ có nhiều người được hưởng, vậy có nhiều người sẽ gánh mỗi người một phần cho quí vị. Dĩ nhiên, điều đó không có ǵ đáng kể cho họ. Quí vị cũng sẽ tu luyện sanh được một số lớn sanh linh trong cơ thể của quí vị. Hơn nữa, ngoài Chủ-nguyên-thần và những Phụ-nguyên-thần của quí vị, c̣n có nhiều phần của quí vị tất cả sẽ gánh một phần nghiệp cho quí vị. Đến lúc quí vị phải bước qua những cuộc thử thách, bấy giờ nó chỉ c̣n rất ít cho quí vị thôi. Nhưng khi nói rằng c̣n rất ít, sự thật nó vẫn c̣n khá to lớn và quí vị vẫn không có thể vượt qua. Vậy phải làm sao? Người ta sẽ phân chia nó ra thành nhiều phần nhỏ và sẽ sắp bày chúng theo thứ lớp từng giai đoạn của sự tu luyện của quí vị, đó là dùng để nâng cao Tâm tính của quí vị và chuyển hóa nghiệp của quí vị đồng thời làm tăng trưởng Công lực của quí vị.

 

Hơn nữa, khi một người muốn tu luyện đó không phải là một chuyện dễ. Tôi đă nói đó là một điều rất nghiêm trang, nó vượt quá tầm người thường và khó khăn hơn tất cả những vấn đề của người thường. Phải chăng nó là siêu phàm? Vậy, nó có một sự đ̣i hỏi rất cao nơi quí vị hơn tất cả những sự thường của người đời. Là con người, chúng ta có một Chủ-nguyên-thần bất diệt. Nếu Chủ-nguyên-thần là bất diệt, vậy xin hăy suy nghĩ, ắt nó cũng đă làm những điều xấu ác trong xă hội trước cuộc đời nầy? Điều đó rất có thể. Rất có thể là quí vị đă làm những điều như là giết hại mạng sống, nợ một điều ǵ đối với một người nào đó, ăn hiếp người khác, hoặc làm thương tổn một người nào đó, v.v.. Nếu như vậy, bên nầy quí vị lo tu luyện th́ bên kia chủ nợ đă thấy rơ. Họ không cần khi quí vị chỉ là đi trị bệnh và giữ ǵn sức khỏe v́ họ biết rằng quí vị đang khất nợ. Nếu quí vị không trả bây giờ, trong tương lai sẽ phải trả và trả mắc hơn. V́ vậy khi quí vị không trả nợ bây giờ, họ không cần.

 

Khi quí vị quyết định tu luyện, họ không đồng ư nữa: Nhà ngươi muốn tu luyện và rời khỏi nơi đây. Khi nhà ngươi đă phát triển Công lực, chúng tôi sẽ không có thể với tới và động tới nhà ngươi nữa. Họ không để cho được dễ dàng. Họ làm đủ cách để cản ngăn quí vị tu luyện. Như vậy họ dùng đủ mọi phương cách để làm quấy nhiễu quí vị hoặc cả đến để giết quí vị. Dĩ nhiên, đầu của quí vị không thể bị cắt đứt khi quí vị ngồi tịnh nơi đây. Điều đó không thể được v́ mọi sự phải xảy ra phù hợp theo t́nh trạng của xă hội người thường. Quí vị có thể bị đụng xe khi bước ra ngoài đường, hoặc là rớt từ trên từng lầu cao hoặc gặp những sự nguy hiểm khác. Những điều đó có thể xảy ra và rất là nguy hiểm cho quí vị. Sự tu luyện chân thật không phải dễ như quí vị nghĩ. Phải chăng quí vị nghĩ rằng quí vị muốn tu luyện là quí vị có thể thực hiện được nó chăng? Một khi quí vị muốn thật sự thực hành sự tu luyện, tức thời mạng sống của quí vị sẽ bị nguy hiểm ngay và quí vị sẽ gặp phải những vấn đề như vậy ngay. Nhiều thầy khí công không dám nhận học tṛ để truyền dạy lên cao tầng. V́ sao? Chỉ v́ họ không có khả năng làm điều như vậy, họ không thể bảo vệ cho quí vị.

 

Thời xưa có nhiều người truyền Đạo, họ chỉ dạy mỗi lần cho một người đệ tử duy nhất và họ chỉ có khả năng bảo vệ cho một người đệ tử mà thôi. Một người thường sẽ không dám làm điều đó một cách qui mô. Nhưng tại sao chúng tôi nơi đây đă nói với quí vị rằng tôi có thể làm được điều đó? Là v́ tôi có vô lượng Pháp-thân, tất cả đều đầy đủ những đại thần thông pháp lực siêu phàm của tôi. Các Pháp-thân tôi có thể phát huy thần thông rất lớn, pháp lực rất lớn. Hơn nữa, điều mà chúng tôi đang tiến hành hôm nay đây không giản dị như người ta nh́n thấy ngoài bề mặt. Tôi không phải v́ một phút hứng khởi mà làm nó. Tôi có thể nói với quí vị rằng hiện có rất nhiều các đấng Đại Giác đang theo dơi điều nầy và đây là lần cuối cùng mà chúng tôi truyền dạy chánh Pháp vào thời mạt Pháp nầy. Chúng tôi cũng không được phép đi lệch trong khi làm việc nầy. Nếu quí vị đi theo con đường chánh tu luyện, không ai sẽ dám tùy tiện động đến quí vị. Hơn nữa quí vị c̣n có sự che chở của Pháp-thân tôi, và quí vị sẽ không bị nguy hiểm ǵ cả.

 

Nợ đă mang phải được trả. Vậy th́, có những chuyện nguy hiểm có thể xảy ra trên con đường tu luyện của quí vị. Nhưng khi những chuyện đó xảy ra, quí vị sẽ không bị sợ hăi, và điều đó cũng không được phép gây nguy hiểm thật sự cho quí vị. Tôi có thể kể cho quí vị nghe nhiều ví dụ. Khi tôi dạy một khóa học tập ở Bắc Kinh, một học viên băng ngang đường trên một chiếc xe đạp. Lúc bà ta quẹo cua, một chiếc xe hơi sang trọng đụng phải bà ta. Người học viên đó là một người đàn bà trên năm mươi tuổi. Chiếc xe đụng bà ta th́nh ĺnh rất mạnh, người ta nghe một tiếng Ầm, đầu của bà ta chạm vào thành xe. Lúc bấy giờ, một chân của bà ta vẫn c̣n trên chiếc xe đạp, cái đầu bị đụng nhưng bà ta không cảm thấy bị đau. Chẳng những bà ta không bị đau, không bị chảy máu mà cũng chẳng có nổi u ǵ cả. Người tài xế ngược lại bị một trận hết hồn, y nhảy ra khỏi xe hơi và hỏi bà ta tới tấp: Bà có bị đau không? Chúng ta hăy đi nhà thương đi? Bà ta trả lời là không có sao cả. Dĩ nhiên, với một Tâm tính cao, học viên của chúng tôi không muốn gây phiền phức cho người khác. Bà ta nói không có sao, nhưng cuộc va chạm đă để lại một dấu móp lớn trên chiếc xe hơi.

 

Những trường hợp như vậy là đến để lấy mạng người. Nhưng quí vị sẽ không bị nguy hiểm thật sự. Khi chúng tôi cho một khóa học ở Đại học Jilin vừa rồi, một học viên rời khỏi Đại học bằng ngă cửa chánh, vừa đi vừa đẩy chiếc xe đạp. Khi họ đi đến giữa đường, th́nh ĺnh có hai chiếc xe hơi kẹp họ vào giữa. Hai chiếc xe gần đụng họ nhưng họ chẳng bị sợ ǵ cả. Thông thường khi chuyện như vậy xảy ra, chúng ta không bị sợ hăi, hai chiếc xe bỗng ngừng lại đúng lúc và không có chuyện ǵ xảy ra.

 

C̣n có một câu chuyện ở Bắc kinh. Trời tối sớm vào mùa đông, mọi người đi ngủ tương đối sớm. Trời yên tịnh, không có người đi trên đường. Một người học viên gấp đạp xe về nhà, trước mặt anh ta, chỉ có một chiếc xe jeep chạy. Nó th́nh ĺnh thắng gắp. Anh nầy không để ư, cắm cúi đạp tới. Chiếc xe jeep bỗng nhiên thụt lùi rất nhanh, hai sức mạnh đối đầu nhau, chính cũng là để lấy mạng anh ta. Trong nháy mắt là một tai nạn có thể xảy ra. Một sức mạnh đă th́nh ĺnh kéo chiếc xe đạp của anh ta lùi về sau nửa thước, đồng thời, chiếc xe jeep đă thắng ngang khi vừa chạm vào bánh xe đạp của anh ta, có lẽ chính người tài xế đă nhận ra là đang có người đằng sau xe. Người học viên lúc đó không bị sợ, và tất cả những người gặp chuyện như vậy cũng đều không bị sợ, có khi sau đó th́ họ bị sợ. Đầu tiên anh ta nghĩ rằng: A, Ai đă kéo ta ra sau vậy cà? Ta phải cám ơn họ. Tiếng cám ơn sắp phát ra khỏi miệng, khi quay đầu lại, anh ta nhận thấy rằng không có ai trên đường đi. Tất cả đều im lặng. Anh ta hiểu ngay tức th́: Chính Thầy đă che chở cho ta!

 

Một chuyện khác đă xảy ra ở Changchun. Bên cạnh nhà một người học viên có một ṭa nhà đang xây cất, đă lên rất cao, cột kèo bằng ống túbe sắt to cỡ 2 tấc (gần 7 cm) và dài 4 thước. Người học viên nầy vừa ra khỏi nhà và đi không xa lắm. Th́nh ĺnh một ống túbe sắt rớt thẳng từ ṭa nhà xuống đầu anh ta. Người đi trên đường đều hết hồn. Nhưng anh ta nói: Ai đă gơ trên đầu tôi vậy cà? Anh ta tưởng rằng có người đă gơ chơi trên đầu anh ta. Giây phút mà anh ta quay lại, anh ta nh́n thấy ngay trên đầu một Pháp Luân đang quay, và ống túbe sắt đă lướt qua bên cạnh cái đầu của anh ta. Ống túbe đă ghim đứng trên mặt đất. Nếu nó thật sự ghim người anh ta, bấy giờ quí vị hăy tưởng tượng, với sức nặng như vậy, con người của anh ta sẽ bị xuyên qua như một trái táo thắng đường. Thật là hết sức nguy hiểm!

 

Những chuyện như vậy có rất nhiều vô số kể nhưng không có một sự nguy hiểm nào xảy đến. Mọi người không nhất thiết đều gặp chuyện như vậy như một số trong chúng ta đă gặp. Cho dù quí vị có gặp hay không, chắc chắn là không có sự nguy hiểm nào cho quí vị, tôi có thể bảo đảm như vậy. Cũng có những người học viên không tự đ̣i hỏi theo tiêu chuẩn Tâm tính, họ chỉ làm những động tác mà không tu Tâm tính nên họ không được xem như những người tu luyện.

 

Nói về những điều ǵ vị Thầy đă ban cho quí vị, tôi đă ban cho quí vị tất cả những điều đó. Pháp-thân của tôi sẽ che chở cho quí vị cho đến khi nào quí vị có thể tự bảo vệ. Lúc bấy giờ quí vị sẽ tu luyện Ngoài-Thế-Gian-Pháp và quí vị đă đạt Đạo. Tuy nhiên quí vị bắt buộc phải tự xem ḿnh như một người tu chân thật để có thể đạt đến điểm đó. Có người cầm cuốn sách tôi trong tay, chạy la ngoài đường: Tôi có sự che chở của Thầy Lư, tôi không sợ bị xe đụng. Đó là phá hoại Đại Pháp, người như vậy sẽ không được che chở. Trên thực tế, một người tu luyện chân thật sẽ không hành động như vậy.

 


TOP