Trong giới tu luyện nhiều người trong chúng ta có lẽ đă nghe nói những điều về con thú chiếm cơ thể của con người như chồn, cáo, quỉ và rắn v.v.. Những điều đó là ǵ? Có người nói là tập luyện Khí công có thể phát triển những huyền năng siêu phàm. Sự thật, không phải là các huyền năng siêu phàm có thể được phát triển, chúng là những bản năng sẵn có của con người. Chỉ là với sự tiến bộ của xă hội, con người càng lúc càng chú trọng vào những sự vật rờ mó được trong thế giới vật chất của chúng ta và trở thành càng lúc càng lệ thuộc vào những dụng cụ tối tân. Kết quả là những bản năng sẵn có của họ càng lúc càng thối lùi. Cuối cùng chúng phải bị biến mất hoàn toàn.
Muốn có lại những huyền năng, người ta phải đi qua sự tu luyện, phản bổn qui chân, th́ những huyền năng sẽ xuất hiện trở lại. Nhưng con thú không có một tư tưởng phức tạp như vậy, nghĩa là chúng tương thông với bản chất của vũ trụ và có được cái thiên tư bản năng của chúng. Có người cho rằng các con thú có thể tu luyện và nói rằng các con chồn biết cách luyện Đơn hoặc con rắn biết cách tu luyện v.v... Đó không phải là chúng biết cách tu luyện. Lúc đầu chúng hoàn toàn không biết ǵ là tu luyện, chúng chỉ có cái bản năng trời phú đó. Sau đó, dưới những điều kiện đặc biệt và trong những hoàn cảnh đặc biệt, một sự hiệu nghiệm nào đó có thể có sau một thời gian lâu dài. Chúng sẽ có thể đạt được Gong và mở mang những huyền năng.
Bằng cách như vậy, một con thú có được một số bản lănh. Trong quá khứ người ta nói rằng con thú đó đă đạt được sự thông minh và một số bản lănh. Dưới mắt người thường, các con thú nầy rất ghê gớm đến độ có thể điều khiển dễ dàng con người. Sự thật, tôi nói rằng chúng không có ghê gớm ǵ cả và là một con số không trước một người tu chân chánh. Cho dù chúng đă tu luyện hơn 800 năm hoặc 1000 năm, chỉ một ngón tay nhỏ dơ lên đủ để đè bẹp chúng. Chúng tôi nói rằng các con thú có cái bản năng thiên phú và chúng có thể có một số bản lănh. Nhưng có một nguyên lư trong vũ trụ của chúng ta, là thú vật không được phép tu luyện thành công. V́ vậy, quí vị có lẽ đă đọc được trong những sách xưa rằng các con thú sẽ bị giết chết mỗi vài trăm năm trong những tai họa lớn nhỏ. Sau một thời gian mà các con thú đă phát triển năng lượng, chúng sẽ bị tiêu diệt hoặc sét đánh chết v.v. Chúng không được phép tu luyện v́ chúng không có bản chất con người. Chúng không thể tu luyện như con người v́ chúng không có những phẩm tánh của con người. Nếu chúng tu luyện thành công, chúng sẽ thành quỉ. V́ vậy chúng cũng không được phép tu luyện, và như vậy trời sẽ diệt chúng. Chúng cũng biết vậy. Nhưng như tôi đă nói: Xă hội nhân loại ngày nay đă xuống dốc kinh khủng, nhiều người phạm đủ thứ tội lỗi, vậy phải chăng xă hội nhân loại đang rất bị nguy hiểm khi nó đi đến một t́nh trạng như vậy?
Cùng cực tắc biến! (Sau cái tuyệt đỉnh là cái xuống dốc). Chúng tôi nhận thấy rằng mỗi khi xă hội nhân loại trải qua chu kỳ tiêu diệt trong thời tiền sử, nó luôn xảy ra khi nhân loại đi đến cùng cực của sự thoái hóa tinh thần đạo đức. Ngày nay, trong không gian mà nhân loại đang sống đây và nhiều không gian khác tất cả đang trong một t́nh trạng vô cùng nguy hiểm, và những không gian khác ở cấp bực nầy cũng trong t́nh trạng y như vậy. Các sanh vật trong các không gian khác cũng muốn chạy thoát gấp bằng cách leo lên cấp. Các con thú tưởng rằng chúng có thể chạy thoát bằng cách lên cấp. Nhưng đâu có dễ vậy! Muốn tu luyện cần phải có một thân người, đây là lư do tại sao một người tu có thể bị Phụ thể ám nhập trong cơ thể.
Có người có thể tự hỏi: Tại sao có nhiều đấng Đại Giác và đấng minh sư ở cao cấp như vậy mà không lo về việc nầy? C̣n có một nguyên lư trong vũ trụ nầy: Điều ǵ quí vị tự t́m kiếm, quí vị mong muốn th́ người khác không muốn cản trở! Chúng tôi dạy nơi đây cho quí vị đi theo con đường chánh, đồng thời giải thích cặn kẽ Pháp Lư để cho quí vị tự hiểu. Quí vị muốn học nó hay không, đó là việc của quí vị. Vị Thầy chỉ cho quí vị ngưỡng cửa, sự tu luyện là tùy nơi mỗi cá nhân. Không ai bắt buộc quí vị hoặc là làm cho quí vị tu được. Đó là việc riêng của quí vị nếu muốn tu hay không. Nghĩa là không ai sẽ xen vào con đường nào mà quí vị sẽ chọn đi, những ǵ mà quí vị muốn và những ǵ mà quí vị cố gắng t́m đạt, chỉ duy đưa ra một lời khuyên tốt lành.
Có nhiều người quí vị nh́n thấy họ đang tu luyện, trên thực tế tất cả Công lực đều bị đạt bởi Phụ thể (thêm vào thân, bị ám chiếm). Tại sao một người lại bị có Phụ thể? Có bao nhiêu người tu luyện trong khắp cả nước đang có mang Phụ thể trên thân của họ? Nếu tôi nói ra con số, nhiều người sẽ quá sợ mà không dám tu luyện nữa. Con số quả thật là đáng sợ. Tại sao lại có một t́nh trạng như vậy? Những thứ đó đang làm đảo lộn xă hội người thường. Tại sao lại có cái hiện tượng nghiêm trọng như vậy? Cũng chính là con người tự chiêu lấy cho ḿnh thứ đó. V́ nhân loại suy đồi mà quỉ ma có ở khắp nơi. Nhất là những người thầy khí công giả, tất cả đều mang Phụ thể trên thân của họ, và đó là cái mà họ cho ra trong sự truyền bá của họ. Qua lịch sử loài người, lúc nào con thú cũng đều bị cấm không được chiếm cứ thân người. Nếu chúng làm điều đó, chúng sẽ bị giết chết ngay. Ai thấy cũng đều không cho phép. Nhưng trong xă hội ngày nay của chúng ta, có người chính là cầu chúng để giúp đỡ, muốn chúng và tôn sùng chúng. Có người có thể nghĩ rằng: Tôi không có t́m cầu chúng đích danh! Quí vị không t́m cầu chúng nhưng quí vị t́m cầu những huyền năng siêu phàm. Một đấng đă Giác Ngộ Pháp lư chân chánh tu luyện có thể nào cho chúng cho quí vị chăng? Sự t́m cầu là một sự ràng buộc của người thường, tinh thần đó phải được buông bỏ. Vậy, ai có thể cho chúng cho quí vị? Chỉ có những con quỉ nơi những không gian khác và những con thú là có thể cho chúng cho quí vị. Phải chăng đó cũng là một sự mời mọc chúng của quí vị? Và chúng sẽ đến với quí vị.
Được bao nhiêu người tu luyện Khí công với một tinh thần ngay chánh? Sự tu luyện khí công đ̣i hỏi người ta phải để ư đến cái Đức, phải làm những điều tốt và phải có tâm từ bi. Một người phải tự đ̣i hỏi ḿnh như vậy trong mỗi công việc và ở khắp mọi nơi. Được bao nhiêu người nghĩ như vậy khi họ tập luyện ngoài công viên hay trong nhà? Không ai biết thứ Khí công ǵ mà có người tập luyện, trong lúc họ tập luyện đong đưa thân ḿnh, miệng họ lầm bầm: À, con dâu tôi không có hiếu với tôi, Bà má chồng tôi sao mà dữ như vậy! Cũng có người nói về đủ thứ chuyện từ nơi sở làm của họ cho đến chuyện quốc gia, họ không chừa một thứ ǵ, và họ thật nổi giận nếu có điều ǵ không hợp với ư tưởng của họ. Có thể nào như vậy mà gọi là tu luyện Khí công chăng? Cũng có những người đứng tập, đôi chân họ run rẩy v́ mệt nhưng óc họ vẫn không chịu ngừng nghĩ lung tung: Thời buổi nầy, đời sống mắc mỏ, vật giá leo thang. Sở làm không c̣n khả năng trả lương nữa, tại sao tôi không thể phát triển một vài huyền năng Công qua sự tập luyện? Nếu tôi có được những huyền năng Công, tôi cũng sẽ làm thầy khí công và sẽ làm giàu, tôi sẽ có thể trị bệnh cho người và làm ra tiền. Một khi họ nh́n thấy những người khác đă phát triển những huyền năng Công, họ càng trở nên nóng nảy. Họ sẽ thao thức mong cầu chúng và mong cầu Thiên nhăn và những khả năng để trị bệnh. Xin quí vị hăy suy nghĩ, những điều đó thật là xa cách với bản chất của vũ trụ: Chân-Thiện-Nhẫn. Chúng hoàn toàn đi ngược lại. Nói một cách nghiêm trang, họ đang tu tập pháp tà, nhưng họ tập nó một cách vô ư thức. Họ càng nghĩ theo cách đó, ư tưởng của họ càng trở nên xấu xa. Người đó không có được chánh Pháp để tu luyện và không biết chú trọng cái Đức. Họ chỉ tưởng rằng họ có thể phát triển Công lực qua những động tác tập luyện và họ sẽ có thể đạt được bất cứ điều ǵ họ muốn. Họ tưởng là như vậy.
Chính v́ cái tư tưởng bất chánh của một người mà họ tự chiêu vào ḿnh những điều xấu. Con thú trái lại có thể thấy nó: Người nầy muốn làm giàu qua sự tập luyện Khí công. Y muốn danh vọng và có huyền năng Công. Ối chao, cơ thể của y quả thật không tệ và y mang trong ḿnh một thứ quả là tốt. Nhưng tư tưởng của y th́ thật là xấu và y đang t́m cầu những huyền năng Công. Y chắc có một vị thầy nhưng ta không sợ cho dù là như vậy. Con thú đó biết rằng một vị thầy của một pháp môn tu luyện chân chánh sẽ không cho y những huyền năng Công khi Ngài thấy y t́m cầu chúng như vậy. Y càng t́m cầu chúng, càng khó mà vị thầy sẽ ban cho y. V́ đó chính là cái tinh thần ràng buộc cần phải dứt bỏ. Y càng nghĩ theo cách như vậy, y càng khó có thể có được chúng và y càng khó mà được thức giác về điều đó. Y càng chạy theo chúng, tư tưởng của y càng trở thành xấu xa. Cuối cùng, vị thầy của y sẽ rời bỏ y với một hơi thở dài hối tiếc, thấy rằng người nầy đă hết cách cứu chữa và sẽ không c̣n lo cho y nữa. Cũng có những người không có thầy, có thể có một vị thầy-qua-đường đang lo cho y một chút, v́ có rất nhiều đấng Đại Giác trong khắp các không gian. Một vị Đại Giác nh́n thấy được người nầy và theo dơi y trong một ngày. Sau đó khi thấy rằng y không c̣n hy vọng ǵ, Ngài sẽ rời bỏ y. Ngày hôm sau, một vị khác đến, và cũng bỏ đi khi thấy rằng người nầy không được.
Con thú biết rằng không sao cho dù y có một vị thầy hoặc một vị thầy-qua-đường, không ai sẽ cho y cái y t́m cầu. V́ các con thú không thấy được những không gian mà các đấng Đại Giác trú ngụ, nên chúng không sợ các Ngài và chúng lợi dụng cái chỗ hở. Có một nguyên lư trong vũ trụ của chúng ta là người khác b́nh thường không thể xen vào những ǵ một người tự ư muốn hoặc t́m cầu. Các con thú đă lợi dụng chỗ hở đó. Nếu y đă muốn điều đó, tôi sẽ cho nó cho y. Tôi giúp y, đó không phải là một điều sai, phải không? Con thú sẽ cho nó cho y. Lúc đầu, con thú không dám chiếm hữu lấy cơ thể của y và nó sẽ cho y một chút Công lực để thử. Lúc bấy giờ, một ngày kia, y tự thấy ḿnh có Công lực th́nh ĺnh, cái Công lực đó mà y t́m cầu vô cùng, hơn nữa y c̣n có thể trị bệnh. Con thú thấy vậy rất là tốt, nó sẽ dùng đó như một bản khai mào tấu khúc: V́ y muốn nó, ta sẽ chiếm lấy y, như vậy ta có thể cho y nhiều hơn và làm việc dễ dàng hơn. Y muốn Thiên nhăn? Ta sẽ cho y tất cả. Và nó sẽ chiếm cứ lấy cơ thể của y.
Y tư tưởng đến những điều đó, chính là t́m cầu những thứ đó, thiên nhăn khai mở, cũng có thể phát ra Công lực, cũng có một chút ít Công năng. Y rất thích thú và tưởng rằng y cuối cùng đă đạt được những điều mà y mong cầu qua sự tu luyện. Sự thật y không có đạt được ǵ cả qua sự tu luyện. Y tưởng rằng có thể nh́n thấy bên trong cơ thể của con người và t́m ra được những nơi bị bệnh. Sự thật con mắt Thiên nhăn của y không có mở ǵ cả, chính là con thú đó đang điều khiển bộ óc của y. Con thú đó đă dùng con mắt của nó để thấy và phản chiếu điều nó thấy vào bộ óc của y, làm cho y tưởng rằng Thiên nhăn của y đă mở. Phát Công lực, hăy phát ra đi! Khi y dơ bàn tay ra để phát ra Công lực, con thú cũng dơ ra móng vuốt của nó từ sau lưng y; khi y phát ra Công lực, cái lưỡi chẻ đôi từ đầu con rắn sẽ thè ra và liếm vào chỗ bị đau hoặc bị sưng trên thân thể. Những trường hợp như vậy rất là nhiều. Những người có Phụ thể đều là do sự t́m cầu của chính họ.
V́ y chạy theo một điều ǵ, muốn làm giàu và có danh tiếng nên y đă được cho những huyền năng Công. Y cũng có thể trị bệnh và con mắt Thiên nhăn của y có thể nh́n thấy nhiều điều, tất cả những điều đó làm cho y rất sung sướng. Con thú đă nh́n thấy điều đó và nghĩ: Anh đă muốn làm giàu à? Được, tôi sẽ cho anh làm giàu. Điều khiển bộ óc con người thường là một điều rất dễ. Con thú có thể làm cho nhiều người, rất nhiều người, t́m đến để xin trị bệnh. Chao ôi! một mặt bên nầy y trị cho những người bệnh, mặt kia con thú xúi dục những nhà báo làm quảng cáo cho y trên mặt báo chí. Nó điều khiển những người thường để họ hành động như vậy. Nếu một người bệnh trả tiền ít th́ không được, nó sẽ làm cho họ bị đau đầu. Làm thế nào người ta cũng phải trả cho y thật nhiều tiền. Bấy giờ y đă đạt được cả danh và lợi. Tiền đă có, danh đă đạt. Y cũng trở thành một thầy khí công. Thường thường người như vậy không kể ǵ đến Tâm tính và dám nói bất cứ điều ǵ. Trời là nhất, và họ là thứ nh́. Họ dám nói họ là đức Diêu Tŕ Thánh Mẫu hoặc Ngọc Hoàng Thượng Đế tại thế, họ cũng dám nói họ là một vị Phật. V́ họ không có qua một sự tu luyện Tâm tính thật sự, họ chạy theo những huyền năng Công trong sự tu luyện, cuối cùng họ tự chiêu vào ḿnh Futi.
Có người có thể nghĩ rằng: Điều đó không có hại ǵ, cũng tốt nếu kiếm được nhiều tiền và làm giàu, hơn nữa có thể nổi danh. Nhiều người nghĩ nó như vậy. Tôi xin nói với mọi người, con thú trên thực tế nó có một mục đích riêng, nó không cho quí vị một điều ǵ mà cho không. Vũ trụ nầy có một nguyên lư gọi là: Không mất sẽ không được. Vậy nó được điều ǵ? Phải chăng tôi vừa nói về vấn đề nầy? Nó muốn đạt cái phần tinh chất của cơ thể của quí vị để tu luyện một thân thể người và nó hút thu cái tinh chất người từ nơi cơ thể của con người ta. Một thân thể người chỉ có một cái tinh chất đó. Để tu luyện, chỉ có chính một cái đó thôi. Nếu quí vị để cho nó chiếm lấy rồi, quí vị không c̣n ǵ để mà tu luyện nữa. Quí vị sẽ tu luyện với cái ǵ? Quí vị sẽ không c̣n ǵ nữa cả và hoàn toàn không thể nào tu luyện được nữa. Có người có lẽ sẽ nói: Tôi cũng không có ư muốn tu luyện, tôi chỉ muốn làm giàu. Miễn là tôi có tiền là được rồi. Chuyện khác tôi không cần! Tôi xin nói với tất cả, quí vị muốn làm giàu, nhưng sau khi mà tôi đă giải thích sự thật, quí vị sẽ không c̣n nghĩ như vậy nữa. Tại sao? Nếu con thú đó rời thân thể quí vị khá sớm, tứ chi của quí vị sẽ cảm thấy rất yếu đuối, và từ đó về sau quí vị sẽ như vậy trọn đời tại v́ nó đă lấy quá nhiều cái tinh chất người của quí vị. Nếu nó rời thân thể quí vị chậm, quí vị sẽ trở thành một đóng thịt xương và nằm liệt trên giường với một làn hơi thở cho đến hết đời. Dù rằng quí vị có tiền, hỏi vậy quí vị sẽ có thể tiêu xài tiền của quí vị chăng? Dù rằng quí vị có danh, hỏi vậy quí vị sẽ có thể hưởng danh vọng của quí vị chăng? Điều đó không đáng sợ lắm sao?
Những trường hợp nầy rất hiển nhiên trong giới người tu ngày nay và chúng có cũng khá nhiều. Con vật không những chỉ chiếm lấy cơ thể của con người mà nó c̣n giết chết Chủ-nguyên-thần của người đó và vào trú ngụ nơi cung Nê hườn (thông-quả-thân, corps pinéal). Ở bề mặt đó là một con người nhưng không phải vậy. Ngày nay những việc như vậy cũng thấy xuất hiện. V́ những giá trị đạo đức của nhân loại đă thay đổi, một người làm những điều xấu, quí vị nói họ làm xấu, họ sẽ không tin. Họ nghĩ rằng việc kiếm tiền, chạy theo đồng tiền, làm giàu là một lư lẽ bất di bất dịch và đúng. V́ vậy họ làm tổn thương và làm hại đến người khác. Chỉ v́ tiền, họ dùng đủ mọi thủ đoạn ác ôn, họ dám làm tất cả. Nếu con thú không bị mất, nó sẽ không được ǵ. Làm sao con thú có thể cho quí vị một điều ǵ mà cho không? Nó muốn đạt được cái mà quí vị có trên thân thể của quí vị. Dĩ nhiên chúng tôi đă nói rằng người ta bị lâm vào những cảnh đó là v́ ư niệm của họ không ngay chánh và tinh thần của họ sai trái.
Chúng tôi bây giờ nói về Pháp Luân Đại Pháp. Tu luyện trong Pháp môn của chúng tôi, quí vị sẽ không gặp một vấn đề ǵ nếu quí vị giữ ǵn Tâm tính (Xinxing) của ḿnh, v́ một tinh thần đúng đắn chiến thắng trăm điều xấu. Nếu quí vị không thể làm chủ Tâm tính của ḿnh và t́m cầu điều nầy điều nọ, quí vị nhất định sẽ mời mọc những điều phiền toái. Có người không quên được những điều mà họ đă học trước kia. Chúng tôi nói tu luyện là phải chuyên nhất v́ sự tu luyện chân chánh là phải nương theo một con đường mà thôi. Dù có một số thầy khí công đă viết và in ra nhiều sách, tôi xin nói với quí vị là sách của họ cũng chứa đựng đủ thứ điều y như những điều mà họ tu luyện là rắn, chồn và cáo. Khi quí vị đọc những sách đó, những thứ đó sẽ nhảy ra khỏi những chữ viết. Tôi đă nói rằng con số những thầy khí công giả mạo đó nhiều hơn gấp bội phần những thầy khí công chân chánh, và quí vị không có khả năng để phân biệt loại nào với loại nào. Vậy tất cả mọi người phải tự giữ ḿnh về điều ấy. Nơi đây tôi không đ̣i hỏi quí vị phải tu theo Pháp Luân Đại Pháp. Quí vị có thể tu bất cứ pháp môn nào quí vị muốn. Tuy nhiên có một câu tực ngữ rằng: Thà là không tu nếu không gặp chánh pháp trong ngàn năm hơn là tu theo tà giáo một ngày. Vậy quí vị nhất định phải cẩn trọng về điều nầy và chân chánh tu luyện chánh Pháp. Đừng xen lẫn bất cứ một điều ǵ khác trong sự tu luyện, cả bất cứ một thứ tư tưởng nào. Có người có Pháp-luân (Falun) của họ bị méo mó. Tại sao nó bị méo mó? Họ có thể nói là họ không có tập một thứ Khí công nào khác. Nhưng mỗi khi họ tập luyện, họ luôn thêm vào những tư tưởng mà họ đă quen tu luyện trước kia. Đó không phải là thêm vào sao? Về vấn đề Phụ thể, chúng ta chỉ nói bấy nhiêu thôi.