Pháp thân

 

Tại sao có một lớp năng lượng trên các tượng Phật? Nhiều người không thể giải thích được. Có người nói rằng: V́ các sư tăng tụng niệm trước các tượng Phật nên mới có lớp năng lượng đó. Vậy nó là kết quả của sự tu luyện của các vị đó. Cho dù là nó có từ sự tu luyện của các vị sư tăng hay của những người khác, năng lượng như vậy phải phân phát đều khắp nơi và không có định hướng. Vậy năng lượng đó phải bằng nhau, đồng thời trên đất, trên trần và trên vách trong khắp gian pḥng thờ phượng. Nhưng tại sao chỉ có chung quanh tượng Phật là phát ra mạnh như vậy? Đặc biệt là những tượng Phật trong các vùng núi non hoặc các hang động, hoặc những tượng đục chạm trong núi đá, tất cả nói chung đều có một lớp năng lượng chung quanh. Tại sao xuất hiện lớp năng lượng đó? Có người giải thích cách nầy hoặc cách khác nhưng họ cũng không giải thích được một cách hợp lư. Sự thật, một tượng Phật có một lớp năng lượng như vậy là v́ nó có Pháp thân của một đấng Đại giác. V́ Pháp thân của một đấng Đại giác ở nơi đó nên nó được mang vào một lớp năng lượng.

Đối với đức Thích Ca Mâu Ni cũng như đối với đức Quan Thế Âm Bồ Tát, nếu các Ngài đă thật sự có mặt trên đời trong lịch sử, xin quí vị hăy suy nghĩ, phải chăng các Ngài cũng đă từng là người tu? Khi một người tu luyện đến một cấp vô cùng cao khỏi Ngoài-Thế-Gian-Pháp, bấy giờ họ phát sanh những Pháp-thân (Fashen). Pháp-thân được sanh ra nơi vùng đơn điền của con người và được làm bằng Pháp và Gong (Công lực). Nó có h́nh thể trong không gian khác. Pháp-thân có một số lớn sức mạnh vô biên của bậc Đại giác sanh ra nó, nhưng trí óc và tư tưởng của nó nằm dưới sự điều khiển của vị đó. Tuy nhiên, Pháp-thân tự nó cũng có một đời sống độc lập trọn vẹn và thực tế. V́ vậy nó có thể làm bất cứ một điều ǵ một cách độc lập. Điều mà Pháp-thân làm là y như Nguyên-thần sẽ muốn làm. Nếu người đó muốn làm một điều ǵ theo một cách, Pháp-thân của họ sẽ cũng làm nó y như vậy. Đó là cái Pháp-thân mà chúng ta vừa diễn tả. Điều mà tôi muốn làm sẽ được làm bởi những Pháp-thân của tôi, như là điều chỉnh các cơ thể của những người tu chân chánh. V́ Pháp-thân không có mang một cơ thể của người thường, chúng chỉ có một cơ thể nh́n thấy được nơi không gian khác. Cơ thể nầy không có một khuôn khổ nhất định, nó có thể trở thành lớn hoặc nhỏ. Có khi nó biến thành rất lớn đến độ người ta không thể nh́n thấy trọn bộ đầu của nó. Có khi nó biến thành rất nhỏ, nhỏ hơn một tế bào.  

Khai quang
 

Một tượng Phật sản xuất từ xưởng máy chỉ là một món đồ mỹ thuật. Khai quang (Kaiguang) nghĩa là mời một Pháp-thân của Phật đến ngự trong h́nh tượng để rồi sau đó thờ phượng cung kính như chính thân Phật giữa những người thường. Khi một người tu có cái tâm tôn kính như vậy trong lúc tu luyện, Pháp-thân trên tượng Phật sẽ bảo vệ Pháp cho họ, trông chừng cho họ và che chở cho họ. Đó là mục đích thật của Khai quang. Khai quang chỉ có thể được thực hiện với một tư tưởng chánh trực phát ra trong lúc thi hành nghi lễ Khai quang, hoặc với một vị Đại giác, hoặc với một người tu có cái khả năng đó và tu luyện ở một cấp rất cao.

Trong chùa người ta nói là phải làm lễ Khai quang cho các tượng h́nh Phật và những tượng h́nh Phật chưa được Khai quang sẽ không có hiệu lực. Ngày nay các vị sư trong chùa hoặc các vị sư lớn chân chánh đă qua đời. Từ lúc Đại Cách Mạng văn hóa, nhiều chú tiểu nhỏ trong chùa đă không nhận được một sự chân truyền, họ ngày nay trở thành sư quản lư cao cấp. Kết quả là có nhiều điều đă bị thất truyền. Nếu quí vị hỏi họ: Phép Khai quang có mục đích ǵ? Họ sẽ trả lời rằng: Tượng Phật sẽ trở thành hữu hiệu sau khi Khai quang. Nhưng tại sao hữu hiệu, họ không thể trả lời được. V́ vậy họ chỉ giới hạn trong việc thực hành nghi lễ. Họ sẽ để một bài kinh kệ nhỏ trong ḷng tượng Phật, đóng dán kín nó lại và niệm vài bài chú trước tượng vậy là xong. Họ nói rằng đó là lễ Khai quang. Lễ của họ có đạt được mục đích Khai quang không? Đó là c̣n tùy nơi cách họ tụng niệm kinh chú. Đức Thích Ca Mâu Ni có nói đến chánh niệm, nhất tâm bất loạn tụng niệm kinh, mới thật sự có thể làm rúng động thế giới thiên đàng của Pháp môn họ và mời đến được các đấng Giác ngộ. Chỉ khi nào một Pháp-thân của đấng Giác ngộ đến ngự nơi tượng h́nh là người ta mới thành công sự Khai quang.

Có những vị sư miệng niệm kinh chú nhưng trong ḷng cứ nghĩ ngợi: Không biết họ sẽ trả ḿnh bao nhiêu tiền sau khi Khai quang? Hoặc họ nghĩ trong lúc tụng niệm: Người đó thật xử xấu với ta quá. Họ cũng bè phái và nghịch lẫn nhau. Chúng ta trong thời đại mạt pháp, thật là không thể không nh́n thấy hiện tượng nầy. Nơi đây chúng tôi không có ư chỉ trích Phật giáo, v́ nhiều chùa quả thật đă mất sự thanh tịnh trong thời mạt pháp nầy. Khi họ nghĩ trong đầu những điều như vậy và phát ra những tư tưởng thật là xấu, làm sao các đấng Giác ngộ có thể đến được? Mục đích của Khai quang sẽ hoàn toàn không đạt được. Nhưng điều nầy cũng không hẳn như vậy, cũng c̣n một ít chùa Phật và Đạo c̣n tốt.

Trong một thành phố X, tôi đă nh́n thấy một vị sư với đôi tay đen thui, ông ta nhét một bài kinh vào trong tượng Phật, dán nó lại với keo, rồi lẩm bẩm một vài lời vậy là Khai quang xong. Sau đó, ông ta cầm lên một tượng Phật khác, lại lẩm bẩm một vài lời. Mỗi Khai quang như vậy giá là 40 đồng. Ngày nay, những vị sư đă thương mại hóa công việc đó và họ làm tiền bằng cách đó. Tôi nh́n lại th́ thấy sự Khai quang không có đạt được nơi đó v́ nhất định họ không thể nào đạt được sự đó. Ngày nay những vị tu dám làm cả những điều như vậy. Tôi c̣n thấy điều ǵ nữa? Nơi một ngôi chùa, một người có vẻ là cư sĩ tục gia, đang hướng dẫn lễ Khai quang cho một tượng Phật. Ông ta cầm một tấm kiếng hướng về ánh mặt trời và chiếu những tia ánh sáng vào tượng Phật xong tuyên bố là lễ Khai quang đă hoàn tất. Thật là buồn cười đến như vậy! Phật giáo đă phát triển đến như vậy. Ngày nay đó trở thành một hiện tượng rất thông thường.

Thành phố Nam Kinh có tạo một tượng Phật to bằng đồng, dựng đứng trên mỏm núi Đại Du ở Hong Kong, đó là một tượng Phật vĩ đại. Nhiều vị sư tăng đến từ bốn phương để hướng dẫn buổi lễ Khai quang cho tượng Phật. Một người trong họ cầm trong tay một tấm kiếng, hướng về phía mặt trời và rọi những tia ánh sáng lên mặt của tượng Phật, như vậy họ cho là làm lễ Khai quang. Trong một cuộc hội họp quan trọng như vậy, một cơ hội trang nghiêm như vậy, người ta hành động cách đó, tôi cho rằng thật là đáng buồn. Thật không lạ ǵ mà đức Thích Ca Mâu Ni đă nói: Vào thời mạt pháp, các vị sư c̣n khó khăn tự cứu, huống hồ cứu được người khác. Hơn nữa, nhiều vị sư giải thích kinh điển theo quan niệm riêng của họ, cả đến sách của đức Diêu Tŕ Thánh Mẫu cũng thấy xuất hiện trong chùa. Những sách như vậy không thuộc thành phần kinh sách tu luyện của Phật giáo. Người ta làm lộn xộn tất cả và mất trật tự tất cả ngày nay. Dĩ nhiên, cũng có nhiều vị sư tăng tu luyện chân chánh và họ rất tốt. Khai quang trên thực tế là mời một Pháp-thân của một đấng Giác ngộ đến ngự nơi tượng Phật, đó là mục đích của Khai quang.

Hơn nữa, nếu một tượng Phật không đạt được sự Khai quang, nó không nên được để trên bàn thờ để nhận sự thờ phượng, nếu không th́ hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng. Những hậu quả nghiêm trọng nào? Ngày nay, những nhà khoa học chuyên nghiên cứu về cơ thể con người đă khám phá ra rằng những hoạt động của đầu óc con người hoặc những tư tưởng của con người có thể phát sanh ra một chất liệu. Ở một cấp rất cao, chúng tôi nh́n thấy quả thật chúng là một chất liệu. Tuy nhiên chất liệu nầy không có h́nh thức như những làn sóng điện của óc ghi được trên bảng đo bộ óc như chúng ta đă khám phá. Trái lại nó có h́nh thể của nguyên một bộ óc người. Thông thường, khi một người thường nghĩ tưởng một điều ǵ, họ phát sanh ra một thứ giống h́nh thể của bộ óc của họ. V́ nó không có năng lượng, chất đó sẽ tan ră không lâu sau đó. Nhưng năng lượng của một người tu có thể được duy tŕ lâu dài hơn. Không phải nói như vậy là một tượng Phật có một bộ óc sau khi nó được sản xuất từ nơi nhà máy. Nó không có cái điều đó. Nhiều tượng Phật chưa được Khai quang, người ta mang chúng đến chùa cũng không đạt được mục đích Khai quang thật sự. Nếu người ta nhờ một thầy khí công giả hoặc một người tu luyện tà pháp để làm công việc Khai quang th́ c̣n nguy hiểm hơn nữa, con chồn con cáo sẽ đến ở nơi trong đó.

Thật là vô cùng nguy hiểm nếu quí vị thờ phượng một tượng Phật đă không được Khai quang. Nguy hiểm như thế nào? Tôi đă nói với quí vị rằng nhân loại đă tiến đến ngày hôm nay, tất cả đều thoái hóa. Toàn thể xă hội và mọi việc trong toàn vũ trụ đều nối tiếp nhau thoái hóa. Tất cả những ǵ hiện đang xảy ra cho người thường đều là chính họ tự gây ra. Rất khó mà t́m được và đi theo một chánh Pháp để tu luyện v́ có sự phá rối đến từ khắp mọi nơi. Người ta muốn cầu Phật, nhưng biết ai là Phật? Thật rất khó cho một người để cầu được Phật. Nếu quí vị không tin, tôi xin nói ra về sự đó. Nếu người đầu tiên qú trước một tượng Phật không được Khai quang th́ sẽ ghê gớm lắm. Ngày nay có được bao nhiêu người thờ phượng Phật để cầu tu thành chánh quả? Rất ít có người như vậy. Phần đông mục đích của người ta cầu Phật để làm ǵ? Họ cầu qua tai nạn, giải quyết khó khăn, và cầu tiền bạc. Những điều nầy có nằm trong các kinh điển của Phật không? Hoàn toàn không có điều đó.

Nếu một người cầu tiền bạc trước tượng Phật hoặc tượng đức Quan Thế Âm Bồ tát và nói rằng: Xin Ngài giúp tôi có chút tiền. Quí vị thấy đó, một tư tưởng trọn vẹn đă được h́nh thành. V́ họ phát nó ra trước một tượng Phật, vậy th́ ngay tức thời nó được phóng thẳng vào nơi tượng Phật. Nơi một không gian khác, một linh vật có thể biến thành to hay nhỏ. Khi tư tưởng của người đó đi đến đó, cái tượng Phật sẽ có được một bộ óc và một tư tưởng nhưng nó chưa có thân thể. Những người khác cũng sẽ đến và cầu trước tượng Phật. Dần dần người ta ban cho nó một số năng lượng với những lời cầu nguyện như vậy. Nhất là một người tu lại càng nguy hiểm hơn nữa v́ những lời cầu nguyện của họ sẽ cho nó dần dần năng lượng để nó có thể h́nh thành một thân thể vật chất nơi một không gian khác. Sau khi được thành h́nh, nó trú ngụ trong một không gian khác và nó có thể biết được một ít chơn lư của vũ trụ. Vậy, nó có thể làm những điều nầy nọ cho người ta. Bằng cách như vậy, nó cũng có thể phát triển một chút Công lực của nó. Nhưng sự giúp đỡ của nó cho con người là có điều kiện và có giá cả. Trong một không gian khác, nó hành động tự do và có thể kềm chế những người thường khá dễ dàng. Cái cơ thể hữu h́nh đó giống hệt như h́nh tượng Phật. Đó là sự cầu nguyện của con người đă tạo ra một Quan Thế Âm Bồ tát giả hoặc một vị Phật giả trông giống như đúc h́nh dáng của vị Phật hay Bồ tát trong tượng h́nh. Nhưng Phật giả nầy hay Bồ tát giả nầy có một tinh thần rất xấu và chạy theo tiền bạc. Nó được sanh ra trong không gian khác với một tư tưởng. Nó cũng biết được một chút nguyên lư và không dám phạm những tội lỗi nặng nhưng nó dám làm những tội lỗi nhỏ. Đôi lúc nó cũng giúp đỡ cho con người một chút, v́ nếu nó không giúp cho con người một chút ǵ và nó thuộc loại hoàn toàn tà vạy, th́ nó sẽ bị giết chết. Nó giúp đỡ như thế nào? Một người đó nói rằng: Tôi cầu Phật giúp đỡ cho tôi, một người nào đó trong gia đ́nh tôi đang bị bệnh. Vậy được, nó sẽ giúp cho họ. Nó sẽ làm cho quí vị bỏ tiền vào trong thùng tùy hỷ v́ đầu óc nó là chạy theo tiền bạc. Quí vị càng cho nhiều tiền, bệnh sẽ càng mau hết. V́ nó cũng có một phần năng lượng, nó có thể kềm chế con người thường từ cơi không gian kia. Nhất là nếu những người có Công lực mà đến cầu xin với nó, thật là c̣n ghê gớm hơn nữa. Một người tu muốn ǵ? Muốn tiền? Xin hăy suy nghĩ, làm sao một người tu có thể muốn tiền bạc được? Sự cầu xin để tiêu trừ những nạn tai và bệnh hoạn cho những người thân cũng là một sự ràng buộc chữ t́nh cho người thân thuộc. Phải chăng quí vị muốn làm chủ lấy định mệnh của người khác? Mọi người đều có một định mệnh của họ. Nếu quí vị qú xuống và cầu xin: Hăy giúp tôi làm giàu! Được, nó sẽ giúp quí vị. Nó không mong ǵ hơn là quí vị muốn có nhiều tiền hơn. Quí vị càng muốn có nhiều tiền, nó càng có thể lấy nhiều điều của quí vị. Đó là một sự trao đổi ṣng phẳng. Nhiều người đă bỏ nhiều tiền trong thùng tùy hỷ, nó sẽ cho quí vị lấy một ít. Hoặc làm sao có được tiền? Quí vị trên đường về có thể lượm được một cái bóp tiền. Hoặc sở làm sẽ cho quí vị nhiều tiền thưởng. Nó sẽ làm đủ cách để cho quí vị có được tiền. Nhưng làm sao mà nó có thể giúp quí vị mà không điều kiện? Không mất sẽ không được. Nó sẽ lấy một ít Công lực của quí vị nếu nó cần cái đó, hoặc nó sẽ lấy đi cái Đan mà quí vị đă tu luyện được. Nó muốn những điều như vậy.

Những Phật giả đó đôi khi rất nguy hiểm. Nhiều người tu trong chúng ta có mắt Thiên nhăn mở tưởng rằng họ đă nh́n thấy Phật. Có người nói rằng một nhóm Phật đă đến chùa ngày hôm đó. Phật tên ǵ ǵ đó dẫn đầu nhóm. Họ diễn tả nhóm hôm qua như thế nào và nhóm hôm nay như thế nào. Nhóm đó vừa đi th́ nhóm khác đến. Họ là ai? Họ chính thuộc về loại như vậy. Đó không phải là Phật thật mà là Phật giả. Những loại như vậy rất đông.

Điều đó lại càng nguy hiểm hơn nếu xảy ra trong một ngôi chùa. Nếu các vị sư cầu xin nó, nó sẽ lo cho họ: Phải chăng các người qú trước ta để cầu xin ta? Và các người cầu xin ta với đầy đủ ư thức, vậy được, phải chăng các người muốn tu luyện? Ta sẽ lo cho các người và ta sẽ làm chương tŕnh cho các người tu. Nó sẽ sắp đặt chương tŕnh cho quí vị. Bấy giờ, quí vị sẽ đi về đâu sau khi thành công trong sự tu luyện đó? V́ chính nó đă lập chương tŕnh cho quí vị, không có trường phái tu luyện nào ở những cấp cao mà chấp nhận quí vị. Quí vị sau nầy sẽ đi theo nó v́ sự tu luyện của quí vị là do nó sắp đặt. Phải chăng sự tu luyện của quí vị bị phí công thôi? Tôi đă nói rằng rất khó cho người ngày nay để hoàn tất sự tu luyện thành chánh quả. Hiện tượng như vậy rất thông thường. Những hào quang Phật mà nhiều người trong chúng ta đă thấy trong những núi non danh tiếng và bên bờ những con sông lớn, đều phần đông thuộc về loại nầy. Nó có năng lượng và có thể hiện h́nh ra được. Trong khi đó các đấng Đại giác chân chánh th́ không bao giờ lộ diện một cách hời hợt.

Trong quá khứ, những thứ mà người ta gọi là Phật trên đất hay Tiên trên đất tương đối ít hơn. Nhưng ngày nay chúng có rất nhiều. Khi chúng làm những điều sái quấy, các đấng bề trên cũng muốn tiêu diệt chúng. Lúc các Ngài sắp xuống tay, chúng bèn chạy ẩn núp trong các tượng Phật. Thông thường các đấng Đại giác không dễ ǵ muốn xen vào những nguyên lư của loài người. Ở cấp càng cao, các Ngài càng không muốn phá hoại những nguyên lư của người thường, một chút xíu cũng không động đến. Dù sao các Ngài sẽ không th́nh ĺnh làm sét đánh để đập bể một tượng Phật. Các Ngài sẽ không làm điều như vậy. Và như thế các Ngài sẽ mặc kệ nếu chúng chạy vào núp trong tượng Phật. Chúng biết rằng sẽ bị giết, chúng liền chạy tẩu thoát ngay. Vậy, Quan thế âm mà quí vị thấy đó, có phải thật là Quan Âm không? Phật mà quí vị thấy đó có phải là Phật thật không? Rất khó mà nói được.

Nhiều người trong chúng ta có thể nghĩ đến vấn đề nầy: Chúng ta phải làm sao với các tượng Phật trong nhà? Có lẽ nhiều người có nghĩ đến tôi. Để giúp cho các người tu của chúng tôi được tu luyện, tôi xin nói với quí vị là có thể làm như sau đây: Quí vị có thể cầm quyển sách của tôi (v́ trong sách có tấm h́nh của tôi), hoặc tấm h́nh của tôi, quí vị cầm tượng Phật trên tay theo thế tay ấn hoa sen lớn, sau đó quí vị cầu Thầy, cũng như quí vị cầu trước tôi, để xin Khai quang. Trong ba mươi giây đồng hồ, vấn đề được giải quyết xong. Tôi xin báo trước với quí vị, điều nầy chỉ được làm cho những người tu của chúng tôi, và nó sẽ không được nếu quí vị muốn khai quang giúp cho thân nhân bạn bè, v́ chúng tôi chỉ lo cho những người tu. Có người nói họ muốn đem h́nh Thầy đến nhà thân nhân bạn bè của họ để đuổi tà, tôi không phải đến đây để trừ tà cho người thường. Đó là một sự thất kính vô cùng đối với Thầy.

Về Phật trên đất hay Tiên trên đất, c̣n có một vấn đề. Ở Trung Quốc thời cổ, có nhiều người đi tu luyện trong núi sâu rừng thẳm. Tại sao ngày nay lại không có? Sự thật, không phải không có, họ chỉ là không muốn cho người thường biết đến. Họ không ít đi một chút nào cả. Những người đó đều có huyền năng Gong. Họ không biến mất mà vẫn c̣n đó. Ngày nay họ có chừng nhiều ngàn người như thế trên khắp thế giới, phần đông là ở trên đất nước Trung quốc, nhất là trên các núi non danh tiếng và bên bờ các con sông lớn. Họ cũng có ở trên vài ngọn núi cao. Họ sử dụng huyền năng Gong tự đóng cửa động lại v́ vậy quí vị không thể nh́n thấy được sự hiện diện của họ. Sự tu luyện của họ tiến bộ tương đối chậm và phương pháp của họ tương đối thô sơ v́ họ không nắm được yếu điểm của sự tu luyện. Trong khi đó chúng ta nhắm thẳng vào tâm người và tu luyện dựa vào bản chất tối thượng của vũ trụ cũng như h́nh thể của vũ trụ. Dĩ nhiên Công lực chúng ta đạt được rất nhanh. V́ các Pháp môn tu luyện cũng giống như h́nh kim tự tháp, chỉ có con đường trung tâm là đường lớn. Những con đường nhỏ ven hông có thể không đ̣i hỏi một Tâm tính cao trong sự tu luyện. Một người tu có thể đắc được sự giải phóng Gong trong khi tŕnh độ tu luyện của họ không cao lắm, nhưng họ c̣n rất xa cái mà người ta đạt được với sự tu luyện chân chánh đại đạo.

Các con đường đó cũng vậy, cũng truyền từ thầy đến học tṛ và chọn lựa học tṛ. V́ Pháp môn của họ chỉ đạt đến tŕnh độ tu luyện đó và tŕnh độ Tâm tính của họ chỉ có thể đến đó, v́ vậy những người đệ tử họ chọn lựa tất cả đều tu luyện hướng đến tŕnh độ đó. Các con đường càng nhỏ và càng bên lề, th́ lư thuyết của họ càng rắc rối và phương pháp tu luyện của họ càng phức tạp v́ họ không nắm được yếu điểm của sự tu luyện. Sự tu luyện của một người nhất là cần phải tu luyện Tâm tính , nhưng họ không hiểu được điểm nầy và tưởng rằng tu luyện cần phải chịu đựng khổ đau. V́ vậy, họ phải trải qua một thời gian dài đăng đẳng mới đạt được một chút Công lực, có khi hằng nhiều trăm năm hoặc hơn một ngàn năm. Sự thật, Gong của họ không là kết quả của những đau khổ đă trải qua. Vậy làm sao họ tu đạt được nó? Trường hợp nầy giống như một người có rất nhiều tham muốn trong lúc tuổi trẻ, khi đến tuổi già, với năm tháng qua đi, họ không c̣n nh́n thấy tương lai, tinh thần của họ bấy giờ tự nhiên buông bỏ và xóa hết. Các con đường nhỏ cũng dùng phương pháp như vậy. Họ dựa vào sự tĩnh tọa và vào khả năng tập trung của họ cũng như sự chịu đựng những đau khổ để tinh tiến trong sự tu luyện. Họ nhận thấy rằng họ cũng có thể làm tăng Công lực của họ như vậy. Tuy nhiên, họ không biết rằng cái tâm ràng buộc của con người thường trong họ chỉ được tan biến dần ngày một chút qua một thời gian dài đăng đẳng và cái Công lực đó phát sanh chậm chạp theo sự buông bỏ dần cái tâm đó của họ.

Chúng ta có một mục tiêu, thật sự nhắm vào chính cái tâm đó để buông bỏ. Như vậy chúng ta tu luyện tiến bộ rất nhanh. Tôi có đến một số vùng, nơi đó tôi thường gặp những người như vậy. Họ đă tu luyện trong nhiều năm dài. Họ cũng nói: Không ai biết chúng tôi ở nơi đây. Chúng tôi sẽ không xen vào công việc của ông và chúng tôi cũng sẽ không làm phiền ông. Họ thuộc thành phần những người tương đối tốt.

Cũng có những người không tốt mà bắt buộc chúng tôi phải đối phó. Ví dụ, khi tôi cho một khóa học tại Quí Châu (Guizhou) lần đầu tiên, có người đến để gặp tôi và nói rằng đại sư của họ muốn gặp tôi. Họ diễn tả đại sư của họ là ai và đă tu luyện từ nhiều năm. Tôi nh́n thấy người đó có âm khí, rất không tốt, gương mặt vàng khè. Tôi nói rằng tôi không có thời giờ để đi gặp họ, tôi từ chối lời mời. Kết quả là ông già đó nổi giận và bắt đầu gây phiền cho tôi. Ông ta gây rắc rối cho tôi mỗi ngày. Tôi là một người không thích đi đọ sức với người khác, vả lại, thật là không đáng để đối chọi với y. Mỗi khi y mang đến những điều phiền toái, tôi chỉ dẹp chúng và sau đó lại tiếp tục thuyết giảng.

Vào thời nhà Minh, có một người đi tu đạo, bị một con rắn chiếm xác trong lúc y đang tu luyện. Sau đó y chết đi mà không đạt thành công quả. Bấy giờ con rắn chiếm xác của y và tu thành một h́nh người. Ông thầy đó là con rắn trong h́nh thể người. V́ bản chất của y không thay đổi, y lại biến thành một con rắn to để gây rắc rối cho tôi. Thấy rằng y đă đi quá lố, tôi liền bắt y trong ḷng bàn tay. Tôi dùng một thứ Công lực khá mạnh gọi là Tiêu hóa Công (làm tan ră) và làm tan ra nước nửa phần dưới của cơ thể y. Phân nửa trên của y bèn bỏ chạy.

Một ngày kia, một người trưởng tràng của trung tâm tu tập Quí Châu của chúng tôi được người đệ tử đời thứ nh́ của y đến mời. Hắn nói rằng vị thầy của hắn muốn gặp cô ta. Cô nầy đi đến đó và bước vào một cái động tối đen. Cô không nh́n thấy ǵ cả ngoại trừ một bóng đen ngồi đó với một đôi mắt phóng ra một luồng sáng màu xanh lá cây. Khi y mở mắt th́ động đá được chiếu sáng và khi y nhắm mắt th́ nó trở thành tối đen. Y nói bằng tiếng thổ ngữ: Ông Li Hongzhi sẽ trở lại, lần nầy chúng tôi sẽ không gây chuyện nữa. Tôi có lỗi, Ông Li Hongzhi đến để cứu độ chúng sanh. Người đệ tử đời thứ hai hỏi y: Thưa Thầy, mời thầy đứng dậy. Thầy bị ǵ nơi đôi chân? Y trả lời: Tôi không thể đứng dậy được nữa, hai chân tôi đă bị thương. Khi người ta hỏi y tại sao chân y bị thương, bấy giờ y bắt đầu kể tất cả câu chuyện y phá rối. Trong lúc Đại hội Sức khỏe Đông phương ở Bắc Kinh năm 1993, y lại gây rắc rối cho tôi. V́ y luôn làm điều xấu và phá rối sự truyền pháp của tôi, tôi đă tiêu trừ y hoàn toàn. Sau khi y bị tiêu hủy, những đệ tử của y, trai gái, lớn nhỏ, tất cả đều muốn có hành động. Bấy giờ tôi đă nói với họ vài lời khiến họ giựt ḿnh. Họ vô cùng sợ hăi và không c̣n ai dám hành động một điều ǵ. Họ đă hiểu sự thật. Một số trong họ vẫn hoàn toàn c̣n là người thường dù đă tu luyện rất lâu. Đây là một vài ví dụ về vấn đề Khai quang.

Môn Phù chú

Môn Phù chú (Zhuyou) là ǵ? Trong giới tu luyện, có nhiều người trong khi truyền dạy pháp môn cũng truyền dạy nó như là một môn pháp để tu luyện. Sự thật nó không thuộc loại tu luyện. Nó được truyền dạy với những cách thức chế luyện huyền bí, tụng đọc phù chú và những kỹ thuật đặc biệt của nó. Nó sử dụng những h́nh thức như là vẽ dấu phù, đốt nhang, đốt giấy phù và đọc thần chú v.v. Điều nầy có thể trị bệnh và cách chữa trị của nó rất đặc biệt. Ví dụ, có người có một mụn nhọt trên mặt, người ta sẽ dùng một cây cọ nhúng một chất mực vàng kim tuyến vẽ một ṿng tṛn trên đất và vẽ một dấu thập trong ṿng tṛn. Người bệnh được bảo đứng vào giữa đó. Xong người ta bắt đầu đọc thần chú. Sau đó, với cây cọ nhúng nước vàng kim tuyến, người ta vẽ những ṿng tṛn trên mặt người bệnh, vừa vẽ vừa đọc thần chú. Cuối cùng người ta chấm một cái trên mụn nhọt và chấm dứt đọc thần chú. Họ tuyên bố là xong. Người bệnh sờ mụn nhọt, thấy nó đă nhỏ bớt và không c̣n đau lắm. Cách chữa trị nầy có thể có hiệu quả đối với những loại bệnh nhẹ. C̣n về những bệnh nặng, nó không làm ǵ được. Người ta sẽ làm sao nếu quí vị bị đau ở tay? Người ta bắt đầu niệm thần chú trong khi bảo quí vị dơ tay ra. Họ thổi một cái trên huyệt Hợp cốc của bàn tay quí vị và làm cho nó đi ra ở Hợp cốc tay bên kia. Quí vị cảm giác một làn hơi chạy ngang qua, quí vị sờ cánh tay, nó không c̣n cảm thấy đau như trước. Cũng có người dùng phương pháp đốt bùa, vẽ phù và dán chú, v.v. Họ làm những cách như vậy.  

Đạo Lăo theo những nhánh nhỏ phổ thông trong nhân gian không có thực hành sự tu luyện bản thể. Họ hoàn toàn đi trong ngành bói toán, đồng bóng, xem địa lư, đuổi tà và trị bệnh. Phần đông sử dụng khoa phù chú. Chúng có thể trị bệnh, nhưng những phương pháp chúng dùng là không tốt. Chúng tôi không tiết lộ nơi đây những điều mà chúng dùng đến để trị bệnh, nhưng những người tu của Đại Pháp chúng ta không được sử dụng đến chúng, v́ chúng mang những phù phép rất thấp kém và rất xấu. Trong thời cổ ở Trung Quốc, người ta sắp xếp những phương pháp trị bệnh theo từng loại, ví dụ: giác lể, châm cứu, đấm bóp, nhấn huyệt, trị bệnh bằng khí công, trị bệnh bằng lá rễ cây, v.v. Chúng có nhiều loại. Mỗi loại được gọi là một khoa. Khoa phù chú được sắp vào hàng thứ mười ba, nên tên gọi của nó là Phù chú khoa thứ mười ba. Khoa phù chú không thuộc loại tu luyện v́ nó không đạt được cái Công lực của sự tu luyện. Trái lại nó là một thứ thuộc loại kỹ thuật.

 


TOP