Vũ trụ ngôn (Nói tiếng trời)

 

 

Vũ trụ ngôn là ǵ? Đó là một người th́nh ĺnh có thể nói một thứ tiếng không vần không nghĩa, ríu ríu rít rít, nói cái ǵ, chính họ cũng không hiểu. Những người có khả năng thông tư (télépathie) có thể biết đại khái ư nghĩa, nhưng không biết trong chi tiết. Hơn nữa, có người c̣n có thể nói nhiều thứ tiếng khác nhau. Có người nghĩ rằng đó là tài t́nh lắm và xem đó như là một tài năng hay một huyền năng Gong. Sự thật đó không phải là một huyền năng Gong cũng không phải là một tài năng của người tu luyện. Nó cũng không biểu thị cái tầng cấp của một người. Vậy nó là ǵ? Đó là tư tưởng của quí vị đă bị kềm chế bởi một thứ linh thể ngoại lai. Vậy mà quí vị c̣n cho đó là điều tốt và quí vị muốn có nó. Quí vị vui mừng v́ đó. Quí vị càng vui mừng v́ đó, nó càng kềm chế quí vị mạnh hơn. Là một người tu chân chánh, làm sao quí vị có thể để cho nó kềm chế ḿnh như vậy? Hơn nữa, nó đến từ một tầng cấp rất thấp. V́ vậy, là người tu chân chánh, quí vị không nên mời mọc những điều phiền toái như vậy.

 

Con người là quí báu hơn hết, là vạn vật chi linh, làm sao quí vị có thể để bị kềm chế bởi những thứ đó? Thật buồn thay là chính quí vị từ chối làm chủ lấy cơ thể của ḿnh! Một số những thứ đó, có cái đeo trên thân người, có cái không đeo trên thân người mà giữ một khoảng cách. Nhưng chúng điều khiển và kềm chế quí vị. Khi quí vị muốn phát ngôn nó, nó sẽ để cho quí vị nói ríu ra ríu rít. Điều đó có thể truyền qua cho một người khác nếu họ cũng muốn học. Nếu họ gan ĺ đến độ muốn thử nó, họ cũng có thể nói nó. Sự thật, thứ đồ đó thường đến từng nhóm đông. Nếu quí vị muốn nói nó, một trong chúng sẽ đến với quí vị và làm cho quí vị nói.

 

Tại sao có t́nh trạng đó? Cũng như tôi đă nói, những thứ đó chúng muốn lên cấp, nhưng nơi chúng ở không có sự đau khổ, v́ vậy chúng không thể tu luyện và nâng cấp lên. Chúng t́m được một phương pháp: Chúng giúp đỡ con người làm điều tốt. Nhưng chúng không biết làm sao làm được vậy. Chúng biết rằng cái năng lượng mà chúng phát ra có thể có một phần hiệu lực đối với những bệnh hoạn, có thể làm hạ cơn đau trong giây lát nhưng không thể chữa lành bệnh. Chúng cũng biết rằng có thể dùng cái miệng của con người để phát ra năng lượng đó. Điều đó đă xảy ra là như vậy. Có người gọi nó là tiếng nói của trời, có người nói nó là lời của Phật. Đó là nói xấu chư Phật. Tôi nói rằng những người đó chỉ nói bậy nói bạ.

 

Quí vị biết rằng một vị Phật không dễ ǵ mở miệng để nói chuyện. Nếu Ngài mở miệng và phát âm trong không gian của chúng ta, Ngài có thể làm động đất trên quả địa cầu của loài người, với tiếng động ầm ầm, làm sao có thể như vậy được! Có người nói: Con mắt Thiên nhăn của tôi nh́n thấy một vị Phật nói với tôi. Ngài không nói bằng lời với quí vị. Có người cũng thấy như vậy với Pháp thân tôi. Nó không nói chuyện với quí vị. Tín hiệu nó gửi đến là âm thanh ba chiều nổi (stéréophonie). Khi quí vị nghe như là lời nói ra. Nó thông thường nói ra trong không gian của nó. Tuy nhiên, khi truyền đạt đến cơi nầy, quí vị không biết rơ nó nói điều ǵ. Đó là v́ hai ư niệm không gian thời gian không giống nhau. Một thời khắc là hai giờ trong không gian của chúng ta. Nơi cơi không gian lớn đó, một thời khắc của chúng ta bằng một năm của nó, so sánh như vậy thời gian của nó nhanh hơn.

 

Thời xưa có một câu tục ngữ: Một ngày trên trời bằng mười ngàn năm dưới đất. Đó là nói về những cơi Thiên đàng riêng, nơi đó không có khái niệm về không gian và thời gian, như là cơi thiên đàng của các đấng Đại Giác như Thế giới Cực Lạc, Thế giới Lưu Ly, Thế giới Pháp Luân, Thế giới Hoa sen, v.v. Nhưng thời gian tại cơi không gian lớn đó nhanh hơn của chúng ta. Nếu quí vị có thể nhận được và nghe được những lời nói, có người có thính giác siêu phàm (huyền năng Thiên lư nhĩ), có thể nghe được những âm thanh, nhưng không thể nghe được rơ ràng. Quí vị lắng tai nghe, lúc nào cũng như vậy, như tiếng chíu chít của chim, như máy hát dĩa chạy nhanh, làm quí vị không hiểu được ǵ. Dĩ nhiên, có người có thể nghe tiếng âm nhạc và cũng có tiếng nói. Nhưng như vậy phải có một thứ huyền năng Gong để hổ trợ chuyển đổi, để hủy bỏ sự so le về thời gian, như vậy những âm thanh đến tai quí vị, quí vị có thể nghe được rơ ràng. Đó là trường hợp như vậy. Có người nói rằng đó là tiếng nói của Phật, chắc chắn là không đúng.

 

Khi các đấng Đại Giác gặp nhau, chỉ cần một nụ cười với nhau là tất cả đều rơ ràng. V́ đó là một cách chuyển di tư tưởng (thần giao cách cảm), nó được tiếp nhận với âm thanh ba chiều nổi. Giây phút trao đổi nụ cười với nhau, các Ngài đă truyền đạt tư tưởng. Vả lại đây không phải là phương pháp duy nhất được các Ngài dùng. Có khi các Ngài cũng dùng một cách khác. Mọi người đều biết các lạt ma Mật tông Tây tạng rất đặc biệt về cách làm mudrâ (thủ ấn, dấu hiệu bằng tay), nhưng nếu quí vị hỏi các vị ấy, mudrâ là ǵ? họ sẽ trả lời đó là Yoga tối thượng. Nhưng thực tế nó là ǵ? Họ cũng chẳng biết nữa. Sự thật đó là một thứ ngôn ngữ của các đấng Đại Giác. Khi có đông người, các Ngài sẽ dùng mudrâ lớn, rất đẹp với nhiều các động tác tay lớn; khi chỉ có ít người, các Ngài sẽ dùng mudrâ nhỏ, cũng rất đẹp với nhiều động tác tay nhỏ. Chúng rất rắc rối và rất phong phú về ư nghĩa v́ đó là một thứ ngôn ngữ. Trong quá khứ, tất cả những điều ấy đều là những bí mật của cơi trời, nhưng tôi đă giải thích tất cả cho quí vị. Điều mà người ta dùng ở Tây Tạng chỉ là vài động tác có mục đích tu luyện, người ta đă sắp loại và hệ thống hóa chúng. Chúng chỉ là một thứ tiếng nói cho sự tu luyện, nhưng được xem như một h́nh thức tu luyện. Mudrâ (thủ ấn) thật sự rất rắc rối.

 


TOP