Bài giảng thứ tư

Sự mất và sự được

 

Trong giới tu luyện, người ta thường nói đến cái liên hệ giữa sự mất và sự được, trong giới người thường cũng có nói đến. Những người tu của chúng ta phải xem sự mất sự được như thế nào? Hành động của chúng ta khác với người thường. Người thường chỉ nghĩ đến đạt được nhiều quyền lợi cá nhân, làm sao để sống sung sướng và thoải mái. Chúng ta người tu chúng ta hành động cách khác, đúng là ngược lại. Chúng ta không mong cầu những ǵ người thường mong cầu, nhưng cái mà chúng ta đạt được người thường không thể nào đạt được dù muốn cho thế mấy, trừ phi họ chịu tu luyện.

 

Sự mất mà chúng ta thường nói đến cũng không phải là sự mất theo một nghĩa hạn hẹp. Khi nói đến sự mất, có người nghĩ ngay là làm việc bố thí tiền bạc, giúp đỡ người trong cơn hoạn nạn, hoặc làm phước cho chút tiền cho người ăn xin ngoài đường. Đó cũng là một thứ buông bỏ, một thứ mất, nhưng vấn đề nầy chỉ là biểu hiện một sự không luyến tiếc tiền bạc và của cải vật chất. Sự buông bỏ của cải dĩ nhiên cũng là một h́nh thức, c̣n là một h́nh thức tương đối chánh nhất. Tuy vậy, sự mất mà chúng ta nói đây không hạn chế trong một khung nhỏ như vậy. Trong cuộc hành tŕnh tu luyện, con người như chúng ta, là người tu, có quá nhiều những tinh thần cần phải buông bỏ: tinh thần khoe khoang, tinh thần ganh tỵ, tinh thần tranh đấu, tinh thần mừng vui, rất nhiều đủ loại tinh thần ham muốn ràng buộc, tất cả cần phải được buông bỏ. Sự mất mà chúng ta nói đây cần phải được hiểu theo nghĩa rộng. Trong suốt hành tŕnh tu luyện, chúng ta cần phải buông bỏ mọi tinh thần ràng buộc và mọi thứ tham muốn mà người thường có.

 

Có người có lẽ sẽ tự hỏi: chúng ta tu luyện giữa những người thường, nếu chúng ta mất tất cả, phải chăng chúng ta cũng giống như các sư tăng hoặc ni cô trong chùa sao? Mất tất cả, h́nh như điều đó khó thực hiện. Trong Pháp môn của chúng ta, những ai tu luyện giữa những người thường cần phải làm như vậy và giữ tối đa cận kề người thường. Quí vị không cần phải thật sự bỏ mất cái ǵ cả nói về phần vật chất. Không có quan hệ ǵ cho dù cấp xă hội của quí vị cao đến đâu hoặc quí vị có nhiều tiền của đến đâu, cái then chốt là ở chỗ quí vị có thể buông bỏ hay không tinh thần ràng buộc đó.

 

Pháp môn của chúng ta nhắm thẳng vào cái tâm của con người, c̣n về những vấn đề quyền lợi cá nhân và những đụng chạm giữa con người với nhau, nếu người ta có thể xem nhẹ chúng và quan trọng chúng ít hơn th́ đó là cái then chốt. Sự tu luyện trong chùa chiền hoặc trong rừng sâu hang vắng có mục đích là ép quí vị mất những ràng buộc của người thường bằng cách cắt đứt liên hệ của quí vị với xă hội người thường và bắt quí vị từ chối mọi quyền lợi cá nhân. Nhưng một người tu của chúng ta giữa những người thường không đi con đường đó. Người ta chỉ đ̣i hỏi quí vị là xem nhẹ những thứ đó giữa khung cảnh những người thường. Dĩ nhiên, điều đó rất khó. Nhưng đó cũng là một khía cạnh chánh yếu trong Pháp môn của chúng ta. Vậy những sự mất mà chúng ta nói đây là những sự mất theo ư nghĩa rộng chớ không phải ư nghĩa hẹp. Chúng ta hăy nói về làm tốt và bố thí tiền của. Quí vị hăy nh́n những người ăn xin ngoài đường ngày nay, có người là chuyên môn, họ c̣n có nhiều tiền hơn quí vị. Quí vị phải có một cái nh́n rộng lớn thay v́ chăm chú vào những điểm phụ. Sự tu luyện là phải đường đường chánh chánh nhắm tới điểm chánh của sự tu luyện. Trong khi chúng ta bị mất, điều mà chúng ta thật sự bị mất chỉ là những thứ không tốt mà thôi.

 

Người ta thường tưởng rằng tất cả những ǵ họ t́m cầu đều là tốt. Sự thật, nh́n từ những cấp cao, tất cả những điều đó đều là để thỏa măn những tham muốn quyền lợi cá nhân nhỏ nhoi của con người thường. Trong tôn giáo người ta nói: Cho dù quí vị giàu có đến đâu, quyền cao chức trọng đến đâu, điều đó chỉ kéo dài một vài chục năm, quí vị không mang nó đến lúc sơ sanh và cũng không mang nó đi lúc ĺa đời. Tại sao cái Công lực lại quí báu như vậy? Là v́ nó ghim thẳng vào trong thân Chủ-nguyên-thần của quí vị. Quí vị có thể mang nó theo lúc sơ sanh và mang nó đi khi ĺa đời. Hơn nữa, nó chỉ định trực tiếp quả vị của quí vị. V́ vậy sự tu luyện là rất khó. Nói cách khác, cái mà quí vị bỏ mất đi đó là thứ không tốt. Cách đó là làm cho quí vị phản bổn qui chân (trở về nguồn cội chân thật của ḿnh). Và quí vị đạt được điều ǵ? Nó sẽ nâng cao tŕnh độ của quí vị và cuối cùng quí vị tu luyện được đắc quả, đó là giải quyết vấn đề căn bản. Dĩ nhiên, nếu ngay tức thời chúng ta muốn mất tất cả mọi thứ tham muốn của người thường và đạt được tiêu chuẩn của một người chân tu th́ không dễ ǵ thực hiện được. Chúng ta phải làm từ từ. Khi quí vị nghe tôi nói là phải làm từ từ, quí vị có thể nghĩ rằng: Thầy đă nói phải làm nó từ từ, vậy th́ tôi sẽ từ từ làm nó. Vậy th́ không được chút nào! Quí vị phải đ̣i hỏi gắt gao với chính ḿnh, nhưng mà chúng tôi cho phép quí vị từ từ tiến lên. Nếu quí vị đạt được nó trọn vẹn ngày hôm nay, quí vị sẽ là Phật ngày hôm nay. Như vậy th́ không thực tế. Quí vị sẽ có thể từ từ đạt được nó.

 

Điều mà chúng ta bỏ mất đi, thực chất, là những thứ không tốt. Đó là ǵ? Đó là nghiệp, nó đi đôi với mọi ràng buộc của con người. Ví dụ, người thường có đủ loại tư tưởng xấu. Để đạt được những quyền lợi cá nhơn, họ làm đủ thứ điều sai quấy, vậy họ sẽ bị có cái chất đen đó, là nghiệp. Cái nghiệp nó trực tiếp liên hệ với tâm ư của chúng ta. Nếu quí vị muốn gỡ bỏ vật xấu đó đi th́ trước nhất quí vị phải chuyển đổi lại cái tâm ư của ḿnh.


[1].     Thất: mất; đắc: được.


TOP