Sự tu luyện thu hút ma quỉ có nghĩa là gì? Đó là nói, trong lúc tu luyện, chúng ta thường gặp những sự quấy nhiễu. Tại sao sự tu luyện có thể thu hút ma quỉ? Nhân vì một người muốn tu luyện thật là rất khó, chân thật tu luyện nếu không có Pháp-thân tôi che chở, quí vị nhất định sẽ tu không được, quí vị vừa bước chân ra khỏi cửa nhà thì mạng sống của quí vị sẽ bị nguy hiểm ngay. Nguyên thần của một người là bất diệt. Vậy trong những hoạt động xã hội trong tiền kiếp, quí vị hẳn đã có nợ nần người khác, hoặc làm hại người khác, hoặc phạm những điều xấu khác. Các chủ nợ sẽ đến tìm quí vị. Trong Phật giáo người ta nói rằng: Con người chỉ sống trong vòng vay trả của nghiệp lực. Nếu quí vị nợ người đó một điều gì, người đó sẽ đến đòi nợ quí vị. Nếu họ đòi quá nhiều kỳ nầy, kỳ tới họ sẽ phải trả lại cho quí vị. Nếu một người con không kính trọng cha mẹ, kiếp tới vai trò sẽ đổi ngược lại. Con người sẽ đi mãi trong vòng qua lại như vậy. Nhưng chúng tôi quả thật có nhìn thấy ma quỉ đến quấy nhiễu cản ngăn không cho quí vị tu luyện. Tất cả những điều đó đều có liên hệ về nhân quả, chúng không đến mà không có nguyên do. Sự quấy nhiễu vô cớ là không được cho phép.
Hình thức quấy nhiễu thông thường nhất của ma quỉ là, khi quí vị không tu luyện, quang cảnh chung quanh quí vị đều tương đối yên tịnh. Vì quí vị học được Pháp tu, quí vị rất thích tu tập. Tuy nhiên, khi quí vị vừa ngồi xuống để tu tập, thình lình mọi sự đều trở thành ồn ào chung quanh quí vị. Xe hơi bóp kèn, tiếng chân người đi nơi hành lang, tiếng người nói, cánh cửa đóng ầm, máy truyền thanh cũng mở lên. Ngay tức thời, sự yên tịnh bị quấy động. Khi quí vị không tu tập thì chung quanh khá yên tịnh. Nhưng một khi mà quí vị bắt đầu tập, tình trạng thay đổi ngay. Nhiều người trong chúng ta không tìm hiểu thêm tại sao có chuyện như vậy, họ chỉ cảm thấy là lạ và buồn phiền vì không thể tu luyện được. Họ bị cản trở bởi sự kỳ cục đó. Đó chính là ma quỉ xen vào thúc đẩy người ta quấy rầy quí vị. Đó là hình thức giản dị nhất của sự quấy nhiễu, nó có mục đích là ngăn cản quí vị tu luyện. Nếu quí vị tu luyện và đắc Đạo, vậy còn những nợ nần của quí vị đối với những người khác thì sao? Chúng không chịu như vậy và không để cho quí vị tu luyện. Nhưng hiện tượng đó chỉ xảy đến một mức độ nào đó thôi, sau một thời gian, nó không còn được phép tồn tại nữa. Nói một cách khác, sau khi nợ đã trả xong, nó không còn được phép đến quấy nhiễu nữa. Vì phương pháp tu luyện của chúng ta tiến bộ khá nhanh, chúng ta vượt thoát các tầng cũng khá nhanh.
Có một hình thức khác của ma quỉ quấy nhiễu. Mọi người đều biết trong lúc tu luyện, chúng ta có thể mở Thiên nhãn. Với Thiên nhãn mở, có người có thể nhìn thấy vài cảnh tượng dễ sợ hoặc những gương mặt ghê gớm trong lúc họ tu luyện tại nhà. Có con đầu tóc dài bờm xờm, có con muốn đánh nhau với quí vị, hoặc có khi làm những cử chỉ đủ loại, cũng đáng sợ thật. Đôi lúc, người ta nhìn thấy chúng đeo bên ngoài cửa sổ và chúng thật đáng sợ. Tại sao có trường hợp như vậy? Tất cả đều là hình thức của ma quỉ quấy nhiễu. Tuy nhiên, trong Pháp Luân Đại Pháp của chúng ta, trường hợp như vậy rất hiếm có. Có lẽ một phần trăm người tu mới gặp như vậy. Phần đông những người tu của chúng ta không gặp trường hợp như vậy. Vì những quấy nhiễu như vậy không giúp ích gì cho sự tu luyện của chúng ta nên người ta không cho phép nó làm phiền quí vị dưới hình thức đó. Những loại quấy nhiễu như vậy rất thông thường trong những đường lối tu luyện khác và nó kéo dài rất lâu. Có người không thể tu luyện được vì quá sợ hãi. Thường người ta thích chọn một nơi yên tịnh về đêm để tu luyện. Nếu thình lình họ nhìn thấy một người đứng trước mặt, dáng vẻ nửa người nửa ma, người ta sẽ quá sợ hãi và không dám tiếp tục tu luyện. Nói chung hiện tượng nầy không có xuất hiện trong Pháp Luân Đại pháp của chúng ta. Nhưng cũng có những ngoại lệ vô cùng đặc biệt. Có người có những trường hợp rất đặc biệt.
Có một đường lối tu luyện gọi là nội ngoại công. Nó đòi hỏi sự tu luyện bên ngoài võ thuật và bên trong tâm tính. Đó là loại tu luyện thường thấy trong Lão giáo. Khi một người học tập tu luyện trong đường lối đó, họ thường gặp phải những sự quấy phá mà những đường lối tu luyện khác không gặp phải chỉ trừ lối tu nội ngoại công và các môn võ thuật. Lúc bấy giờ họ thấy có những người tìm đến để đọ sức với họ. Vì trên thế giới có nhiều người tu Đạo, trong số đó có nhiều người là võ thuật gia cũng như người nội ngoại tu công. Một người tu tập võ thuật cũng có thể gia tăng Công lực của họ. Tại sao như vậy? Nếu họ buông bỏ lòng tham muốn danh vọng và lợi lộc, họ cũng có thể làm gia tăng Công lực của họ. Dĩ nhiên tinh thần đấu tranh của họ buông bỏ từ từ và được gạt bỏ đi một cách chậm trễ. Vì vậy, họ dễ bị lôi cuốn vào những chuyện như sau, cả sau khi đã đạt được một trình độ nào đó. Trong lúc ngồi tịnh định, họ biết được có người nào đó đang tập luyện. Nguyên thần của họ liền rời cơ thể đi tìm người đó để đọ sức, xem ai tài giỏi hơn ai. Như vậy một cuộc tranh tài sẽ xảy ra. Trường hợp như vậy cũng có thể xảy ra trong một không gian khác. Có người đến thách thức họ đấu võ, nếu họ từ chối, họ có thể bị giết thật sự. Vì vậy hai người đấu với nhau. Mỗi khi người nầy vừa chợp mắt thì có người tìm đến đấu với họ, làm cho họ suốt đêm không ngủ nghỉ được. Sự thật, đó là lúc người ta giúp cho họ buông bỏ tinh thần tranh đấu, nếu họ không thể buông bỏ nó, họ sẽ ở mãi trong tình trạng đó. Thời gian có thể kéo dài nhiều năm và họ sẽ ở mãi trong một cấp đó. Như vậy người đó sẽ không thể nào tiếp tục tu luyện được. Cơ thể vật chất của họ không thể nào chịu đựng được như vậy và họ có thể trở thành tàn phế vì quá nhiều năng lực đã bị mất. Như vậy, trường hợp nầy thường thấy trong những đường lối tu luyện nội ngoại công, điều đó rất thường. Đường lối tu luyện nội tu công pháp của chúng ta không có trường hợp đó. Nó không được phép xảy ra. Tôi vừa kể một vài hình thức thông thường của ma quỉ quấy nhiễu.
Còn có một hình thức khác nữa của ma quỉ quấy nhiễu mà mọi người tu, kể cả mỗi người học viên của chúng ta, sẽ gặp phải. Đó là quỉ dâm dục. Việc nầy rất nghiêm trọng. Trong xã hội người thường, chính đời sống vợ chồng khiến cho nhân loại có thể sanh con đẻ cái tiếp nối thế hệ nhau. Nhân loại tiến hóa chính bằng cách như vậy. Trong xã hội loài người, người ta có cái ràng buộc về chữ Tình. Như vậy, vấn đề nầy được xem như là một việc tự nhiên trong thế giới người thường. Con người có bản chất tình cảm, sự giận cũng là một tình cảm, sự vui cũng là một tình cảm, sự thương cũng là một tình cảm, sự hận cũng là một tình cảm. Thích bận rộn cũng là một tình cảm, không thích bận rộn cũng là một tình cảm. Phán đoán người nầy là tốt, người kia là xấu, thích làm việc nầy không thích làm việc kia, tất cả đều là tình cảm. Một người thường chỉ sống vì một chữ Tình nầy mà thôi. Là người tu và là người siêu phàm, chúng ta không nên đi theo nguyên lý như vậy mà phải vượt qua điều đó. Vì vậy, nhiều sự ràng buộc đến từ chữ Tình của nhân loại. Chúng ta xem nhẹ nó và cuối cùng phải dứt bỏ nó hoàn toàn. Sắc và dục là những thứ thuộc về tâm ràng buộc của con người, những thứ đó cần phải bỏ đi.
Đối với những người tu của chúng ta sống giữa những người thường, đường lối tu của chúng ta không đòi hỏi quí vị trở thành tăng hoặc ni. Những người trẻ của chúng ta còn phải lập gia đình. Vậy phải giải quyết vấn đề nầy như thế nào? Tôi đã nói, pháp môn của chúng ta nhắm thẳng vào cái tâm của con người, nó không làm cho quí vị thật sự mất những điều vật chất của quí vị. Trái lại, nó tu luyện Tâm tính của quí vị trước những lợi lộc vật chất giữa những người thường, nó nhắm một sự thăng hoa thật sự cái Tâm tính của quí vị. Nếu cái tâm đó của quí vị có thể buông bỏ, quí vị sẽ có thể buông bỏ tất cả mọi thứ. Đến lúc được kêu gọi buông bỏ những quyền lợi vật chất, quí vị chắc chắn có thể làm được điều đó. Nếu cái tâm của quí vị bị ràng buộc, quí vị sẽ không thể buông bỏ điều gì cả. Vì lý do đó, mục đích thật sự của sự tu luyện là tu luyện cái Tâm của quí vị. Nếu sự tu luyện ở trong chùa bắt quí vị phải rời bỏ tất cả mọi điều, chính cũng là để cho quí vị buông bỏ cái tâm ràng buộc đó. Người ta ép quí vị phải cắt đứt với tất cả và không suy nghĩ tới nữa. Đó là cách mà người ta sử dụng. Nhưng chúng tôi không đòi hỏi quí vị làm như vậy. Chúng tôi kêu quí vị quan tâm ít thôi những lợi lộc vật chất trước mắt quí vị. Vì vậy đường lối tu luyện của chúng ta là vững chắc nhất. Chúng tôi không muốn quí vị trở thành tăng hoặc ni. Với phương pháp tu luyện của chúng ta càng ngày càng mở rộng trong tương lai, những người tu của chúng ta tu luyện giữa những người thường không thể trở thành tăng ni người nầy kế tiếp người kia. Mỗi người tu Pháp Luân Đại Pháp không được phép trở thành như vậy. Chúng tôi đòi hỏi quí vị: Trong lúc quí vị tu luyện, người hôn phối của quí vị có thể không tu, quí vị không thể đi đến ly dị vì sự tu luyện. Nghĩa là chúng ta phải quan trọng ít thôi đối với vấn đề đó, quí vị không được quan trọng nó quá như những người thường. Nhất là ngày hôm nay cái điều gọi là tự do luyến ái trong xã hội người thường, những thứ dâm đãng đang ảnh hưởng đến mọi người. Có người cho những điều đó là hết sức quan trọng. Là người tu, chúng ta phải xem những điều đó rất nhẹ.
Nhìn từ cấp trên cao, người ta nói rằng con người thường trong xã hội đang đùa bỡn với đất bùn dơ bẩn mà không biết đến sự dơ bẩn. Chúng tôi nói rằng quí vị không nên làm cho gia đình bất hòa vì chuyện đó. Vậy thì, trong giai đoạn hiện tại của quí vị, chỉ cần là quí vị xem nhẹ nó và giữ một nếp sống gia đình bình thường êm ái. Khi quí vị đạt đến một trình độ nào đó trong tương lai, sẽ có một tình trạng khác của cấp bực đó. Trong hiện tại, mọi sự phải như vậy, chúng tôi đòi hỏi quí vị xử sự như vậy là đủ. Dĩ nhiên, quí vị không thể nào đi theo tình trạng của xã hội hiện tại. Làm sao có thể được cho phép như vậy?
Còn một điểm nữa về vấn đề nầy. Mọi người đều biết, cơ thể của người tu chúng ta có năng lượng. Khi quí vị hoàn tất khóa học, từ 80 đến 90% những người ngồi tại nơi đây không những sẽ hết mọi bệnh tật, hơn nữa còn phát triển được Công lực. Vậy cơ thể của quí vị mang một năng lượng rất lớn mạnh. Cái Gong mà quí vị mang trong mình và cái trình độ Tâm tính của quí vị hiện tại không tương xứng. Hiện tại tạm thời quí vị có cái Gong cao hơn, nó được bồi đắp ngay một lúc cho quí vị. Hiện tại, Tâm tính của quí vị tạm thời được nâng lên. Dần dần quí vị sẽ bắt kịp, chắc chắn trong một thời gian quí vị có thể bắt kịp được. Vì vậy chúng tôi đã đi trước một bước làm cái việc đó, nghĩa là quí vị đã được bồi đắp cho một khối năng lượng. Vì cái năng lượng đạt được do nơi sự tu luyện chánh pháp, nó là thanh chánh từ bi, vì vậy mọi người ngồi nơi đây cảm giác được một bầu không khí an vui và từ bi. Tôi đã tu luyện tự tôi như vậy và mang trong tôi những thứ như vậy. Quí vị ngồi nơi đây cũng cảm thấy an hòa, trong tư tưởng không có ý xấu, cũng không nghĩ cả đến hút thuốc. Trong tương lai, quí vị cũng dựa theo những đòi hỏi của Đại Pháp chúng tôi mà làm. Quí vị trong tương lai tu luyện cũng sẽ có được cái Gong như vậy. Với thời gian Gong của quí vị không ngừng tăng trưởng, cơ thể của quí vị cũng sẽ mang cái Gong đó, nó thường phát ra năng lượng cũng khá mạnh. Cho dù nó không mạnh đến như vầy, quí vị vẫn có thể tác động một sự hạn chế trên những người thường đang ở trong bầu khí lực của quí vị hoặc đang ở trong nhà. Trong nhà những người thân của quí vị tất cả có thể đều chịu sự hạn chế của quí vị. Tại sao như vậy? Quí vị không cần nghĩ đến điều đó. Vì trong đó là thanh chánh an vui từ bi, là nơi chánh niệm khiến cho người ta không dễ gì nghĩ đến những điều xấu, không dễ gì làm những sự việc không tốt. Nó có thể giữ một vai trò như vậy.
Hôm trước, tôi có nói rằng Phật quang phổ chiếu, lễ nghĩa viên minh, nghĩa là năng lượng phát xuất từ cơ thể của chúng ta có thể điều chỉnh tất cả mọi trạng thái bất chánh. Vậy, dưới hiệu năng của lớp năng lượng đó, khi quí vị không nghĩ đến những điều đó, quí vị sẽ có vô hình trung kềm chế người hôn phối của mình. Nếu quí vị không nghĩ đến điều đó, quí vị sẽ không còn nghĩ đến nó nữa, vậy người hôn phối của quí vị cũng sẽ không có thể nghĩ đến nó nữa. Nhưng điều nầy cũng không thể tuyệt đối được, vì trong khung cảnh hiện nay, khi người ta mở máy truyền hình ra, người ta thấy đủ loại chuyện, nhằm thúc đẩy những sự ham muốn của con người. Tuy nhiên, bình thường nói chung, quí vị có thể gây sự kềm chế đó. Khi quí vị đạt đến những cấp cao trong tương lai, quí vị sẽ tự biết phải làm sao không cần tôi phải chỉ dẫn. Lúc bấy giờ, một trạng thái khác sẽ xuất hiện để giữ một đời sống hòa ái. Vì vậy quí vị không nên xem trọng quá những điều đó, một sự lo lắng thái quá cũng là một sự ràng buộc. Không có vấn đề dâm dục giữa vợ chồng, nhưng cũng có sự ham muốn. Quí vị chỉ cần quan trọng vấn đề ít thôi là được và giữ sự quân bình cho tâm lý.
Vậy, quỉ dâm dục mà người ta sẽ gặp là sao? Nếu quí vị định lực không đủ, quí vị thấy xuất hiện trong giấc mơ của quí vị, quí vị đang ngủ hoặc đang ngồi tịnh, sự kiện sau đây có thể thình lình xuất hiện: một người đàn bà đẹp nếu quí vị là đàn ông, hoặc một người đàn ông mà quí vị tha thiết trong lòng nếu quí vị là đàn bà, nhưng họ đều trần truồng. Nếu ý dục của quí vị bị động, quí vị sẽ bị xuất tinh, chuyện đó trở thành một sự thật. Xin hãy suy nghĩ, chúng ta là người tu, tinh khí trong cơ thể là dùng để tu luyện bản thân, quí vị không thể thường bị mất tinh như vậy. Đồng thời, quí vị không qua được cửa ải sắc dục, làm sao như vậy được? Vậy, về vấn đề nầy, tôi nói với quí vị là tất cả sẽ phải gặp nó, chắc chắn sẽ phải gặp. Trong khi tôi thuyết Pháp, tôi đã dùng một năng lượng rất mạnh để nhét nó vào bộ óc của quí vị. Có thể quí vị không nhớ rõ ràng điều gì tôi đã nói sau khi rời khỏi nơi đây, nhưng khi gặp thật sự vấn đề, quí vị sẽ có thể nhớ lại những lời của tôi nói. Miễn quí vị còn xem mình là người tu, quí vị sẽ ngay tức khắc nhớ lại những lời tôi đã nói và có thể tự chủ được. Như vậy quí vị sẽ có thể vượt qua được cửa ải. Nếu lần đầu không qua được, quí vị sẽ khó khăn mà tự chủ trong lần thứ hai. Nhưng cũng có trường hợp, lần đầu không qua được, khi thức giấc, người ta rất buồn. Cái tâm lý đó và tình trạng đó có thể làm tăng cường sự khắc in trong bộ óc của quí vị, trong kỳ sau quí vị sẽ có thể tự chủ và cuối cùng qua được cửa ải. Nếu có người không qua được nó và mặc kệ thì họ sẽ càng khó khăn hơn để tự chủ sau đó, chắc chắn là như vậy.
Hình thức quấy nhiễu nầy có thể đến từ ma quỉ mà cũng có thể do thầy biến hóa ra để thử thách quí vị. Cả hai hình thức đều có vì mọi người đều phải qua được thử thách nầy. Chúng ta tu luyện từ nơi cấp con người thường và bước đầu tiên mà chúng ta phải vượt qua được là cuộc thử thách nầy. Tôi xin kể ra một ví dụ. Khi tôi cho khóa học ở Vũ Hán (Wuhan), có một thanh niên quãng ba mươi tuổi. Khi vừa học xong bài nầy, anh ta trở về nhà ngồi tu và anh ta nhập định ngay. Trong lúc định, anh ta thình lình thấy xuất hiện một bên là đức A-di-Đà và một bên là đức Lão tử. Đó là điều mà anh ta kể lại trong tài liệu ghi chép về sự học hiểu và kinh nghiệm. Sau khi xuất hiện, hai vị đó nhìn anh ta một cái và không nói lời nào xong họ biến mất. Kế đức Quan Thế Âm Bồ tát xuất hiện, trong tay cầm bình tịnh thủy, từ nơi đó phát ra một làn khói trắng. Anh chàng ngồi thiền định và nhìn thấy rất rõ rệt. Anh ta rất vui. Làn khói bỗng hóa thành những cô gái rất đẹp, đẹp như tiên nữ trên trời. Họ nhảy múa trước anh ta, các động tác rất mỹ miều. Anh ta tự nói: Ta tu luyện nơi đây, đức Quan Thế Âm Bồ tát muốn thưởng cho ta, Ngài đã gửi các cô tiên đến múa nhảy cho ta xem. Khi anh ta đang vui trong ý tưởng đó, các cô tiên bỗng trở thành trần truồng và làm đủ loại cử chỉ. Họ nhảy vào lòng anh ta, người thì ôm cổ, kẻ thì bá vai. Vì những người học trò của chúng tôi tiến bộ rất nhanh trong Tâm tính, người thanh niên nầy cảnh giác ngay, tư tưởng đầu tiên anh ta có là: Tôi không phải là người thường, tôi là người tu, các người không được đối xử với tôi như vậy, tôi là một người tu của Pháp Luân Đại Pháp. Khi anh ta vừa có tư tưởng đó, xòa tất cả đều biến mất trong nháy mắt. Sự thật đó là một ảo ảnh. Sau đó, đức A-di-Đà và đức Lão tử xuất hiện trở lại. Đức Lão tử chỉ ngón tay người thanh niên và nói cùng đức A-di-Đà với một nụ cười: Người nầy có thể dạy được. Câu nói nầy có nghĩa là đây là một chàng thanh niên có tương lai, có thể chỉ dạy được.
Trong lịch sử hay nhìn từ những cấp không gian cao, vấn đề sắc dục là một yếu tố rất quan trọng để quyết định xem một người có thể tu được hay không. Vậy chúng ta phải thật sự đối với điều nầy quan trọng ít thôi. Tuy nhiên, chúng ta đang tu luyện giữa những người thường, chúng tôi không đòi hỏi quí vị dứt bỏ nó hẳn. Ít nhất trong giai đoạn nầy, quí vị cần phải quan trọng nó ít thôi và không hành sự như trước nữa. Là người tu, chúng ta cần phải như vậy. Khi có sự quấy nhiễu bằng cách nầy hay cách khác, quí vị cần phải xét lại xem điều gì quí vị còn chưa buông bỏ được.
[1]. Bất thị hoà thượng đích hoà thượng: hoà thượng không ra hoà thượng, hoà thượng nửa mùa.