Kỳ Môn công pháp

 

Ngoài hai trường phái Phật và Đạo (Lăo), c̣n có một đường lối tu luyện đặc biệt, họ tự gọi là Kỳ Môn tu luyện. Đối với những đường lối tu luyện, người ta thường tin như thế nầy: Từ thời thượng cổ Trung quốc đến ngày nay, người ta xem những trường phái Phật và Đạo là những đường lối tu luyện chánh phái, và người ta gọi chúng là Chánh Pháp môn. Phương pháp của Kỳ Môn chưa bao giờ được phổ biến trong nhân gian và rất ít người biết đến nó, chỉ trừ trong sách vở.

 

Thật có một trường phái Kỳ Môn chăng? Có! Trong lúc tôi tu luyện, nhất là trong những năm cuối cùng, tôi có gặp được ba vị thầy lớn của Kỳ Môn. Họ chia xẻ với tôi những điều quí nhất của họ, những thứ rất đặc biệt, rất tốt. Chỉ v́ những thứ của họ rất đặc biệt, nên kết quả của sự tu luyện của họ rất kỳ lạ và khó hiểu đối với những người thường. Hơn nữa, họ tự nhận rằng không thuộc về Phật hay Đạo gia, cũng không tu luyện để thành Phật hay Đạo (Thần Tiên). Khi người ta nghe nói rằng họ không tu để thành Phật hay Đạo, người ta gọi họ là bàng môn tả đạo. Họ tự gọi họ là Kỳ Môn. Tên gọi Bàng Môn Tả Đạo có một ẩn ư không hay nhưng nó không có nghĩa là xấu v́ đó không có nghĩa là tà môn. Điều nầy chắc chắn như vậy. Chữ nầy theo định nghĩa cũng không có ư nghĩa là tà đạo. Từ bấy lâu, người ta vẫn xem sự tu luyện theo pháp môn Phật và Đạo là trường Chánh Pháp, trong khi đó th́ pháp môn nầy không được hiểu bởi dân chúng nên họ gọi đó là bàng môn, có nghĩa là cửa bên hông không phải cửa chánh. C̣n Tả đạo có nghĩa là ǵ? Chữ Tả có nghĩa là nghiêng lệch, một đường lối không khéo léo. Chữ Tả trong tiếng Tàu cổ thường có nghĩa là sự không khéo léo. Bàng môn tả đạo có một loại ư nghĩa như vậy.

 

Tại sao đó không phải là một tà đạo? Bởi v́ nó cũng đ̣i hỏi nghiêm khắc về Tâm tánh. Sự tu luyện của nó cũng dựa vào bản chất của vũ trụ. Nó không đi ngược lại bản chất cùng qui luật của vũ trụ, nó cũng không làm những điều xấu. V́ vậy người ta không thể nói đó là một tà đạo. Không phải v́ bản chất của vũ trụ phù hợp với phương pháp tu luyện của các trường phái Phật và Đạo, nhưng mà chính là các trường phái Phật và Đạo đă phù hợp với bản chất của vũ trụ mà chúng đă trở thành Chánh Pháp. Nếu sự tu luyện của Kỳ Môn cũng phù hợp với bản chất của vũ trụ, vậy nó không phải là một tà đạo mà phải được kể là một chánh đạo, v́ tiêu chuẩn để đo lường cái tốt và cái xấu, cái thiện và cái ác, đó là bản chất của vũ trụ. Trường phái nầy thực hiện sự tu luyện của họ theo bản chất của vũ trụ, như vậy họ đă đi vào con đường chánh, chỉ là nó có những đ̣i hỏi và những đặc điểm khác biệt với Phật gia và Đạo gia. Nó không truyền bá pháp môn một cách rộng răi trong nhân gian, mà chỉ truyền cho một số nhỏ người. Đạo (Lăo) gia nhận một số đông học tṛ, nhưng chỉ một người trong số đó là nhận được sự chân truyền. Phật gia th́ tin nơi sự cứu độ tất cả chúng sanh, vậy ai muốn tu th́ có thể tu.

 

Kỳ Môn c̣n không đi t́m đến hai người để mà truyền pháp, họ chọn trong một thời gian thật lâu một người duy nhất để trao truyền pháp của họ. V́ lư do đó, trong lịch sử, đường lối tu luyện của họ không được người đời nh́n thấy. Dĩ nhiên, trong giai đoạn khí công lan tràn, tôi nhận thấy có một số ít người của pháp môn đó cũng ra để truyền dạy. Tuy nhiên, sau một vài khóa dạy công cộng, họ nhận thấy rằng điều đó không thể thực hiện được, v́ thầy của họ nhất định không cho phép một vài điều của nó được tiết lộ trong công chúng. Nếu quí vị muốn rộng truyền bá nó trong công chúng, quí vị không thể chọn lọc học viên, và một mặt khác họ đến với mọi tŕnh độ Tâm tính khác nhau. Người ta đến với đủ thứ tâm lư và có đủ loại người. Quí vị sẽ không thể chọn lọc đệ tử. V́ vậy sự phổ truyền phương pháp Kỳ Môn không thể thực hiện được. Nó sẽ đưa đến nguy hiểm v́ nó là một thứ rất đặc biệt.

 

Có người thắc mắc rằng, trong khi trường phái Phật tu luyện để thành Phật, trường phái Đạo tu luyện để thành Chân Nhân, vậy người tu sẽ thành ǵ trong trường phái Kỳ Môn? Họ sẽ thành một vị Thần Tiên tự do, không có bến bờ an định trong vũ trụ. Mọi người đều biết, Phật Thích Ca Mâu Ni có thế giới Đại Hùng của Ngài, Phật A-di-đà có thế giới Cực Lạc của Ngài, Phật Dược Sư có thế giới Lưu Ly Quang của Ngài. Mỗi một vị Như Lai hoặc Đại Phật đều có thế giới thiên đàng riêng của họ. Mỗi đấng Đại Giác đều tạo dựng một thiên đàng riêng của họ nơi đó sanh sống đông đầy các đệ tử của họ. C̣n về Kỳ Môn th́ không có một khung trời cố định của họ trong vũ trụ, họ sẽ giống như một vị Thần Tiên đơn độc lang thang trên trời.

 


 


[1].     Về các chữ Hán trong đoạn này. Có chữ môn, nghĩa là cửa, cũng có nghĩa môn phái; tương tự với chữ đạo, nghĩa là con đường, cũng có nghĩa là đạo, hay một môn phái nào đó. Bàng môn → cái cửa bên cạnh, không phải là chính pháp môn. Tả đạo, hay bổn đạo → con đường vụng về dốt nát, không phải là chính đạo. Hiểu trên nghĩa bề mặt là như vậy.

 


TOP