Ngoài những đường lối tu luyện nội Công, c̣n có môn vơ thuật khí công. Trước khi đề cập đến vấn đề nầy, tôi cần nhấn mạnh một điều là ngày nay người ta tuyên bố nhiều h́nh thức khí công trong giới tu luyện.
Có cái gọi là mỹ thuật khí công, âm nhạc khí công, vẽ chữ khí công và vũ thuật khí công, có đủ thứ loại. Tất cả chúng có phải là khí công không? Tôi thấy kỳ lạ. Tôi nói rằng đó là làm rối loạn nền khí công. Không những chỉ làm rối loạn nền khí công, mà c̣n là một sự chà đạp khí công. Căn bản lư thuyết của nó là như thế nào? Phải chăng khi người ta vẽ, hát, múa hoặc viết trong một trạng thái mơ hồ hoặc cái gọi là trạng thái khí công đó, trạng thái đó được gọi là khí công? Khí công có phải là vậy không? Người ta không nên hiểu vấn đề như vậy. Tôi nói đó phải chăng là chà đạp khí công? Khí công là một môn học rộng lớn và sâu xa cho sự tu luyện bản thân con người. Trạng thái mơ mơ hồ hồ sao là khí công được? Như vậy đi nhà cầu với trạng thái mơ mơ hồ hồ phải gọi là ǵ? Phải chăng như vậy không phải là chà đạp khí công sao? Tôi nói rằng đó là chà đạp khí công. Cách nay hai năm, trong kỳ Đại hội Sức khỏe Đông phương, có cái gọi là khí công vẽ chữ. Có nghĩa là ǵ? Tôi đi đến đó để xem thế nào là vẽ chữ khí công. Có một người cầm một cây cọ viết ra những chữ. Sau đó, họ phát khí từ nơi ḷng bàn tay của họ trên những chữ viết từ chữ một và cái khí đó đều đen thui. Đầu óc của họ chỉ nghĩ đến tiền và danh vọng, làm sao người đó có thể có cái Công lực được? Cái Khí của họ cũng không thể là tốt lành được. Cuối cùng các chữ viết của họ được treo lên và bán với một giá rất mắc. Nhưng chỉ có những người ngoại quốc mua chúng. Tôi nói rằng ai mà mua về những chữ viết đó thật là không may. Làm sao cái khí đen có thể là tốt được? Gương diện của người đó cũng đen thui. Họ bị vây hăm bởi đồng tiền và chỉ có thể nghĩ đến đồng tiền. Làm sao họ có thể có được chút Công lực nào? Danh thiếp của họ in đầy những danh hiệu như là thầy khí công quốc tế về vẽ chữ v.v. Làm sao tṛ nghề đó có thể gọi là Khí công được?
Xin hăy suy nghĩ, từ 80 đến 90% những người có mặt trong khóa học nầy không những dứt trừ hết mọi bệnh tật, mà c̣n phát triển được Gong, cái Công lực thật sự. Những ǵ mà quí vị mang trên ḿnh đă vượt rất xa người thường. Nếu quí vị chính tự thân tu luyện cả một đời người, quí vị cũng sẽ không tu đạt được những điều đó. Nếu những người trẻ bắt đầu tu luyện ngay từ bây giờ, với trọn cuộc đời hiến dâng cho sự tu luyện, họ sẽ không thể tu đạt được những ǵ mà tôi đă cho quí vị, và họ c̣n cần phải có sự hướng dẫn của một vị minh sư chân chánh. Phải trải qua nhiều thế hệ kế tiếp nhau chúng tôi mới h́nh thành được Pháp Luân nầy và những bộ máy nầy mà chúng tôi đă gắn trên bản thân của quí vị tất cả cùng một lúc. V́ vậy tôi xin nói với quí vị rằng chớ có để mất chúng dễ dàng v́ quí vị đă nhận được chúng một cách dễ dàng. Chúng vô cùng quí báu và không thể nào định được giá trị bằng tiền. Sau khóa học nầy, điều mà quí vị mang trên ḿnh là cái Công lực thật sự, đó là một chất năng lượng ở cao tầng. Khi quí vị trở về nhà và viết ra một vài chữ, không quan trọng chữ đẹp hay chữ xấu, chúng đều có cái Công lực. Phải chăng sau lớp học nầy mọi người học viên đều phải được mang danh là thầy khí công và trở thành thầy vẽ chữ khí công? Tôi nói rằng xin đừng hiểu cách như vậy. V́ đối với một người có Công lực chân chánh và năng lượng, họ không cần phải cố ư để phát nó ra. Quí vị sẽ để lại năng lượng trên bất cứ cái ǵ mà quí vị chạm đến và nó sẽ chiếu sáng rực rỡ.
Tôi cũng có thấy một tờ báo, trên đó có một tin, người ta báo tin một khóa học vẽ chữ khí công sẽ được tổ chức. Tôi thử đọc để xem người ta dạy nó như thế nào. Họ viết rằng: Trước nhất người ta phải điều ḥa hơi thở vô ra, sau đó ngồi từ 15 đến 30 phút tập trung khí nơi Đơn điền, xong tưởng tượng nâng khí ở đơn điền lên đưa vào cánh tay và sau đó cầm cây cọ lên và nhúng nó trong mực đen. Sau đó dẫn khí đến đầu cọ. Khi tư tưởng đi đến đầu cây cọ, người ta bắt đầu viết ra chữ. Phải chăng đó là một tṛ lường gạt người? Sự dẫn khí đến một nơi nào đó phải gọi là khí công chăng? Như vậy, người ta tập ngồi thiền một chút trước bữa ăn, sau đó cầm đôi đũa lên và dẫn khí đến đầu đũa để ăn. Như vậy là bữa ăn khí công phải không? Vả lại, những ǵ người ta ăn sẽ tràn đầy năng lượng. Đó chỉ là để giải thích vấn đề. Tôi nói rằng đó là một sự nhục mạ nền Khí công, người ta xem Khí công quá hời hợt. V́ vậy không thể hiểu Khí công như vậy được.
Tuy nhiên, vơ thuật khí công có thể được xem như một môn khí công độc lập. Tại sao? V́ nó đă có một quá tŕnh nhiều ngàn năm truyền đạt, nó có một hệ thống lư thuyết tu luyện trọn vẹn và một hệ thống phương pháp tu luyện lớp lang, vậy nó có thể được xem như là một thứ hệ thống toàn bộ. Dù vậy, vơ thuật khí công vẫn ở cấp bực thấp nhất trong những đường lối tu về nội Công. Khí công Cương là một h́nh thức của khối chất liệu năng lượng nhằm chỉ để đấm đánh. Tôi xin cho ra một ví dụ. Một người học viên ở Bắc Kinh, sau khi xong khóa học Pháp Luân Đại Pháp, không c̣n có thể ép một thứ đồ vật ǵ trong tay. Khi anh ta đi mua một chiếc xe đẩy trẻ em trong tiệm bán đồ, để thử xem chiếc xe có chắc không, anh ta đè nhẹ bàn tay xuống, băng! Chiếc xe bị găy tiện, anh ta rất lấy làm lạ. Về đến nhà, anh ta ngồi vào ghế, anh ta không thể đặt tay mạnh xuống v́ nếu không, băng! Chiếc ghế sẽ bị găy thành từng mảnh. Anh ta hỏi tôi tại sao như vậy. Tôi không nói cho anh ta biết tại sao v́ tôi không muốn anh ta phát triển một sự ràng buộc. Tôi chỉ nói với anh ta là đó là một hiện tượng tự nhiên, hăy để cho nó tự nhiên, đừng để ư tới, nó là điều tốt. Nếu huyền năng siêu phàm nầy được sử dụng đúng cách, người ta có thể bóp nát một cục đá thành bột trong ḷng bàn tay. Phải chăng đó là khí công Cương? Tuy nhiên anh ta chưa bao giờ tập luyện khí công Cương. Thông thường những huyền năng siêu phàm như vậy có thể được phát triển trong môn nội công pháp. Nhưng v́ người ta khó giữ được Tâm tính, b́nh thường họ không được phép sử dụng chúng khi chúng xuất hiện. Nhất là trong giai đoạn ở cấp thấp của sự tu luyện, Tâm tính của con người chưa được lên cao, những huyền năng siêu phàm ở cấp thấp như vậy sẽ không được xuất hiện. Về sau nầy, khi cấp quí vị đă được lên cao, những thứ như vậy sẽ vô ích và không cần phô trương ra nữa.
Vơ thuật khí công tập luyện như thế nào? Môn tập luyện đó nhấn mạnh trên sự dẫn khí. Lúc đầu, khí đó không dễ ǵ mà dẫn đi. Khi quí vị muốn dẫn nó đến một nơi nào, nó không đi. Vậy th́ phải làm sao? Người ta cần phải tập luyện đôi bàn tay, hai bên hông, đôi bàn chân, hai chân, hai tay và cái đầu. Tập luyện làm sao? Có người sẽ đánh một thân cây bằng hai tay hoặc ḷng bàn tay. Có người sẽ đập một phiến đá với hai tay như thế nầy. Quí vị có thể tưởng tượng xương cốt đau như thế nào và động một chút là bàn tay bị chảy máu ra. Nhưng như vậy người ta vẫn chưa có thể dẫn khí đi. Vậy làm sao bây giờ? Họ bắt đầu quay ṿng ṿng đôi cánh tay làm cho sưng lên cho máu tụ lại nơi đó. Sự thật, người ta làm cho hai tay bị phồng lên. Sau đó, khi người ta đập đôi tay trên đá, xương được đệm lên, chúng không đụng thẳng vào đá và không c̣n bị đau nhiều nữa. Trong khi họ tập luyện, vị thầy sẽ chỉ dạy cho họ. Với thời gian, họ sẽ học biết cách dẫn khí. Nhưng có khả năng biết dẫn khí không cũng chưa đủ, v́ trong lúc đấu nhau thật, kẻ địch sẽ không chờ đợi quí vị. Dĩ nhiên, khi một người đă biết dẫn khí, họ sẽ có khả năng chống lại với những cú đánh và sẽ có thể không c̣n cảm thấy đau khi bị một cây đ̣n to đập mạnh. Sau khi họ dẫn khí đến đôi tay, đôi tay của họ sẽ trở thành phồng lên. Nhưng khí là điều thô sơ nhất trong giai đoạn đầu, với sự tập luyện liên tục, khí có thể trở thành một chất năng lượng ở cao tầng. Khi nó đă trở thành một chất năng lượng ở cao tầng, nó dần dần sẽ thành một khối khí lực có đặc lượng rất lớn. Khối năng lượng nầy có sự thông minh. Vậy nó cũng là một khối huyền năng Gong, nghĩa là một huyền năng siêu phàm. Nhưng huyền năng Gong nầy chuyên giành để đánh và đỡ đ̣n, nó không dùng được cho sự trị bệnh. V́ chất năng lượng cao tầng nầy hiện hữu trong một không gian khác và không di chuyển trong không gian của chúng ta, nó di động nhanh hơn là trong không gian của chúng ta. Khi quí vị muốn đánh ra một đ̣n, quí vị không cần dẫn khí nữa, cũng không cần suy nghĩ, cái Gong đă đi đến đó rồi. Khi người ta đánh quí vị và quí vị đỡ nó, cái Gong cũng đă đến nơi đó rồi. Cho dù quí vị đánh nhanh như thế nào, năng lượng cũng nhanh hơn quí vị v́ hai ư niệm thời gian không giống nhau ở hai nơi. Với sự tập luyện vơ thuật khí công, người ta có thể phát triển những cái gọi là bàn tay sắt, bàn tay Thần-Sa, chân kim cang và chân la-hán, đó là những tài năng của người thường. Một người thường có thể đạt được bằng những phương pháp tập luyện.
Sự khác biệt lớn nhất giữa vơ thuật khí công và nội tu công pháp là: Vơ thuật khí công đ̣i hỏi một sự tập luyện trong vận động, làm cho khí di động dưới làn da. V́ nó đ̣i hỏi tập luyện trong vận động, người ta không thể đạt được trạng thái tịnh và khí không đi vào được đơn điền. Khí của họ sẽ di chuyển dưới làn da và xuyên qua các bắp thịt. V́ vậy họ không thể tu mệnh (tu trường sanh) và cũng không thể tu luyện được những Công năng cao sâu. Nội tu công pháp của chúng ta đ̣i hỏi sự tập luyện trong tịnh. Những lối tu luyện thông thường đ̣i hỏi khí đi vào đơn điền, khí đi vào bụng dưới, đ̣i hỏi tu luyện trong tịnh, đ̣i hỏi chuyển hóa bản thể (Benti, bản thân nơi cơi nầy và các cơi khác). Họ có thể tu mệnh và có thể tu luyện lên những cấp cao hơn.
Quí vị có lẽ đă nghe qua những thứ vơ thuật kể trong tiểu thuyết như là khiên chuông vàng, áo sắt, cách trăm bước chặt đứt cây thông. Với Khinh Công, người ta có thể chạy lên chạy xuống những tầng lầu cao. Có người có thể đi vào một không gian khác. Vậy loại vơ thuật đó có thật không? Có thật, chắc chắn như vậy. Nhưng nó không hiện hữu giữa những người thường. Những người mà thật sự tập luyện những thứ vơ thuật đó không thể phô trương nó trước công chúng. V́ người như vậy không chỉ tập luyện vơ thuật, họ đă vượt xa tŕnh độ của người thường. Họ đă phải tu luyện theo nội tu công pháp. Họ sẽ phải giữ ǵn và nâng cao Tâm tính của ḿnh. Họ là người không màng những thứ lợi lộc vật chất. Dù họ đă tu luyện được vơ thuật như vậy, họ sẽ không thể tùy tiện sử dụng nó giữa những người thường. Họ chỉ được phép sử dụng nó khi không có người nh́n thấy. Trong chuyện tiểu thuyết, quí vị đọc thấy những nhân vật đánh giết lung tung v́ một tấm bản đồ báu kiếm, một kho tàng hay một người đàn bà. Họ đều có những khả năng phi phàm và bay qua bay lại như thần thánh. Xin hăy suy nghĩ, một người thật sự có khả năng như vậy, phải chăng họ đă đạt được nó qua nội tu công pháp? Chính v́ chú trọng đến Tâm tính mà họ mới có thể đạt được khả năng như vậy. Họ đă không cần đến danh vọng, tài lộc và mọi thứ tham muốn. Làm sao họ có thể đi giết người được? Làm sao họ có thể quan trọng tiền tài và thế lực đến như vậy? Đó là điều không thể nào có. Đó chỉ là những chế phẩm nghệ thuật mà thôi. Con người thường thích sự kích thích tâm lư, người ta làm tất cả để thỏa măn ư thích nầy. Những tác giả truyện cũng đă nắm được chiều hướng đó và họ đổ mực trên những ǵ có thể thỏa măn nhất sự ṭ ṃ của quí vị và làm cho quí vị hài ḷng nhất. Họ càng viết theo tưởng tượng, quí vị càng thích đọc, nhưng đều là nghệ thuật khoa trương mà thôi. Những người thật sự có khả năng nầy không hành động như vậy, nhất là họ không thể nào phô trương nó trước công chúng.