Nâng cao Tâm tính

 

V́ không giữ được Tâm tính, nhiều người trong quá khứ đă thấy xảy ra nhiều vấn đề và họ không thể tiến lên cao hơn nữa sau khi đă đạt đến một mức độ nào trong sự tu luyện của họ. Có người có một căn bản Tâm tính khá cao từ lúc mới chào đời, Thiên nhăn của họ được mở ra ngay trong lúc tập luyện và đạt đến một cấp nào nó. V́ người đó có một căn cơ tương đối tốt và thêm một Tâm tính khá cao, cái Công lực của họ được tăng trưởng rất mau. Khi Công lực của họ đạt đến một cấp tương xứng với Tâm tính của họ, họ cần phải tiếp tục nâng tŕnh độ Tâm tính của họ lên để tiếp tục thăng tiến Công lực của họ. Vậy, những thử thách cũng thành khó khăn hơn và họ phải tiếp tục nâng lên Tâm tính của họ. Nhất là đối với những người đă có một căn cơ tốt, họ có cảm tưởng rằng họ tu luyện khá và làm gia tăng Gong rất tốt. Họ tập luyện rất giỏi, nhưng sao th́nh ĺnh xảy đến nhiều vấn đề như vậy? Mọi việc đều thành khó khăn. Người ta bắt đầu xử sự không tốt với họ, người giám đốc tỏ vẻ khinh thị họ, cả bầu không khí trong gia đ́nh cũng thành căng thẳng. Tại sao xuất hiện th́nh ĺnh nhiều vấn đề như vậy? Họ có thể không hiểu được. V́ họ có một căn cơ tốt nên đă đạt được một tŕnh độ nào đó và hiện tượng nầy xuất hiện cho họ. Nhưng làm sao điều đó có thể là tiêu chuẩn của sự thành đạo của một người tu? Con đường tu luyện c̣n rất xa! Quí vị phải tiếp tục nâng tŕnh độ lên. Quí vị đă đạt được mức đó v́ một chút căn cơ sẵn có của quí vị. Để có thể thăngtiến hơn nữa, tiêu chuẩn đă được nâng lên.

Có người nói rằng: Tôi sẽ kiếm được nhiều tiền hơn để sắp đặt tốt đẹp những chuyện gia đ́nh, chừng đó tôi sẽ không bận rộn ǵ nữa và tôi sẽ đi tu luyện. Tôi nói rằng đó là quí vị đang mơ tưởng. Quí vị không thể nào xen vào cuộc đời của người khác, cũng không thể sắp đặt vận mạng cho người khác, kể cả vợ, con trai, con gái của quí vị, cha mẹ anh em của quí vị. Quí vị có thể quyết định những việc đó chăng? Hơn nữa, nếu quí vị không có những lo âu khó khăn, làm sao quí vị có thể tu luyện được? Làm sao quí vị có thể tu luyện trong sự thoải mái và yên ổn được? Làm sao có chuyện như vậy? Đó là điều quí vị mơ tưởng bằng trí óc con người thường.

Sự tu luyện phải được thực hiện trong sự khổ khảo, như vậy quí vị sẽ được thử thách xem quí vị có thể buông bỏ và không quan trọng những thứ t́nh cảm và ước muốn của con người thường hay không. Nếu quí vị bị ràng buộc nơi đó, quí vị sẽ không thể thành công sự tu luyện của ḿnh. Mọi sự đều có cái liên hệ nhân quả của nó. Tại sao con người có thể là con người? Đó chính v́ con người có cái t́nh cảm. Họ chỉ sống cho t́nh cảm nầy. T́nh ruột thịt, thương mến giữa nam nữ, t́nh yêu thương cha mẹ, cảm t́nh bạn bè, những mối giây liên hệ trong mọi t́nh cảnh, tất cả đều không ngoài cái t́nh cảm nầy. Một người thích hay không thích, sướng hay khổ, thương hay ghét, và mọi thứ trong cả xă hội loài người đều đến từ chữ t́nh nầy, không có ngoại lệ. Nếu quí vị không dứt với chữ t́nh nầy, quí vị không thể tu luyện được. Người thoát khỏi được chữ t́nh nầy, không ai có thể động đến quí vị được. Tâm người thường không thể lôi cuốn quí vị được. Điều ǵ thay thế cho chữ t́nh nầy, đó là t́nh thương lớn rộng, ḷng từ bi là một thứ cao thượng hơn nhiều. Dĩ nhiên, không dễ ǵ mà dứt ĺa những thứ ấy ngay một lúc. Sự tu luyện là một hành tŕnh lâu dài, một công cuộc tiêu trừ dần chính cái tâm trí ràng buộc của một con người. Dĩ nhiên, quí vị cần phải đ̣i hỏi nghiêm khắc với chính ḿnh.

Là người tu, chúng ta gặp phải những sự đụng chạm bất ngờ. Chúng ta phải làm sao? Quí vị lúc nào cũng phải giữ một cái tâm từ bi và hiền lành. Khi gặp một vấn đề khó khăn, quí vị sẽ có thể hành động tốt v́ quí vị đă có một quăng cách để chậm lại. Quí vị phải luôn chứng tỏ sự từ bi và hảo ư đối với mọi người và nghĩ đến người khác trước khi làm một điều ǵ. Nó sẽ không có vấn đề ǵ nếu việc đầu tiên mà quí vị nghĩ đến, khi gặp phải một vấn đề khó khăn, là xem người khác có chịu đựng được không và nó có làm hại người ta không. Như vậy, quí vị sẽ đi theo một tiêu chuẩn càng ngày càng cao cho sự tu luyện của quí vị.

Có nhiều người thường không hiểu những vấn đề nầy. Khi Thiên nhăn của họ được mở, họ thấy được một vị Phật, họ liền về nhà và cầu nguyện với vị Phật đó trong tâm: Tại sao Phật không giúp cho tôi? Xin hăy giúp tôi giải quyết vấn đề nầy. Dĩ nhiên vị Phật đó không xen vào v́ chính Ngài đă an bày thử thách đó để nâng Tâm tính của quí vị lên và nâng quí vị lên trong sự đụng chạm. Làm sao Ngài có thể giúp cho quí vị? Nhất thiết Ngài không giải quyết vấn đề đó cho quí vị. Nếu giải quyết nó cho quí vị, làm sao quí vị có thể gia tăng Công lực của quí vị và nâng Tâm tính đồng thời với tŕnh độ của quí vị lên? Cái then chốt là ở nơi làm tăng Công lực của quí vị. Dưới mắt các đấng Đại Giác, mục đích của con người không phải là để làm người. Đời sống của một người không có ư nghĩa là sống để làm một người thường. Đó chính là để cho quí vị được trở về nguồn cội. Các đấng đó cho rằng một người càng chịu khổ nhiều càng tốt, như vậy họ càng gia tăng tốc độ trả nợ của họ. Đó là ư của các Ngài. Một người không tự thức giác điều đó và họ bắt đầu than phiền với Phật nếu lời cầu xin của họ không có kết quả: Tại sao Ngài không giúp tôi? Tôi đốt nhang đèn trước Ngài và qú gối trước Ngài hằng ngày. V́ vậy, có người liệng tượng Phật xuống đất và bắt đầu chửi mắng Phật từ đó. V́ những lời chửi mắng đó, Tâm tính của họ bị rớt xuống và Gong của họ bị biến mất. Họ càng ghét Phật hơn khi họ biết rằng mọi sự họ đă mất hết. Họ nghĩ rằng chính Phật đă làm hại họ. Họ đo lường Tâm tính của Phật với cái tâm người thường của họ. Làm sao họ có thể đo lường như vậy được? Với tiêu chuẩn người thường, họ phán đoán những sự việc ở cấp cao, làm sao có thể được? V́ thế những vấn đề như vậy thường thấy xảy ra khi người ta cho rằng những thử thách trong cuộc đời của họ là điều bất công từ trời giáng xuống. Nhiều người bị rơi xuống rất mau.

Nhiều thầy khí công lớn, rất nổi tiếng, trong những năm gần đây cũng đă bị rơi xuống rất mau. Dĩ nhiên, những vị thầy khí công chơn chánh đều đă rời đi sau khi hoàn thành nhiệm vụ lịch sử của họ. Chỉ c̣n lại một số ít, họ đă bị mê lạc giữa những người thường. Họ vẫn c̣n hoạt động với cái tŕnh độ Tâm tính xuống thấp của họ. Những người như vậy không c̣n Công lực ǵ cả. Một số thầy khí công khá nổi tiếng trước kia vẫn c̣n tiếp tục hoạt động trong xă hội. Các vị thầy của họ nh́n thấy họ bị mê lạc giữa người thường và thành vô vọng, v́ họ ham mê danh lợi và không tự thoát ra khỏi được cái bẫy, các vị thầy đó sẽ mang Phụ-nguyên-thần của họ đi với tất cả những Công lực của họ trên ḿnh Phụ-nguyên-thần. Những ví dụ điển h́nh cho trường hợp nầy có rất nhiều.

Trong Pháp môn của chúng ta, những trường hợp như vậy rất hiếm, nếu có th́ cũng không đến nỗi nào. Ngược lại có rất nhiều những ví dụ đặc biệt về sự thăng tiến Tâm tính. Có một người tu của chúng tôi làm việc trong một xưởng dệt tại thành phố X tỉnh Sơn Đông (Shandong). Sau khi thọ học Pháp Luân Đại Pháp, anh ta chỉ dạy lại cho những người thợ khác. Kết quả là toàn xưởng có một bộ mặt mới. Trước kia, người ta thường mang về nhà những tấm khăn lông của xưởng, mọi người đều làm như vậy. Từ khi được học Pháp, người học viên nầy chẳng những không lấy khăn lông nữa, mà c̣n mang trả lại xưởng tất cả những tấm khăn lông mà anh ta đă lấy. Khi thấy anh ta hành động như vậy, những người khác cũng không lấy nữa, có người c̣n đem trả lại xưởng tất cả những ǵ họ đă lấy trước kia. Trường hợp như vậy được nh́n thấy khắp trong xưởng.  

Một người trưởng trung tâm tập luyện nơi một thành phố nọ đă đến một hăng xưởng để xem những học viên của Pháp Luân Đại Pháp tập luyện như thế nào. Người giám đốc xưởng đích thân tiếp anh ta và cho biết rằng: Sau khi học Pháp Luân Đại Pháp của quí ông, những người thợ nầy đến sở làm sớm và rời sở trễ. Họ làm việc chăm chỉ và nhận mọi công tác cấp trên giao phó mà không căi vă. Họ không c̣n căi nhau v́ những quyền lợi cá nhân. Hành động của họ đă đem đến một bộ mặt mới cho toàn xưởng và mức thu hoạch kinh tế của xưởng đă tiến bộ hơn trước. Phương pháp của quí ông thật là mạnh, khi nào vị Thầy của quí ông đến, tôi cũng sẽ xin tham gia khóa học của ông ta. Mục đích chánh của sự tu luyện Pháp Luân Đại Pháp của chúng ta là đưa con người lên cao tầng chớ không phải để làm những việc như vậy. Tuy nhiên nó cũng có thể giữ một vai tṛ xây dựng lớn lao là dẫn đường cho một nền văn minh đạo đức tinh thần cho toàn xă hội. Nếu mọi người đều đi t́m chơn Tâm của ḿnh và nghĩ làm sao để biết tự hướng dẫn một cách tốt lành, tôi nói rằng xă hội sẽ trở nên b́nh yên và tiêu chuẩn đạo đức nhân loại sẽ được nâng cao trở lại.  

Trong lúc tôi đi truyền dạy Pháp môn ở Thái Nguyên (Taiyuan), có một bà trên 50 tuổi đến khóa học với người chồng. Lúc họ băng qua đường, một chiếc xe hơi chạy trờ tới rất nhanh, cái kiếng chiếu hậu của nó móc vào áo ngoài của bà ta. Chiếc xe hơi đă kéo bà ta trên mười thước đường và vất mạnh bà ta xuống đất, nó c̣n chạy hơn hai mươi thước trước khi ngừng lại. Người tài xế nhảy phóc ra khỏi xe, nói với một vẻ giận dữ: À, bà qua đường mà không coi chừng! Người ngày nay như vậy đó, khi gặp việc ǵ, người ta nghĩ ngay đến chạy trách nhiệm và đổ tội cho người khác, cho dù là phần lỗi về ai. Những người ngồi trong xe liền nói: Hăy đi xem bà ta có sao không và chở bà ta đi nhà thương. Người tài xế đă hiểu và liền nói: Bà d́ ơi, có sao không? Bà có bị thương không? Chúng ta hăy đi nhà thương khám nhé? Người học viên nầy từ từ đứng dậy và nói: Không có sao, ông có thể đi. Bà ta phủi một ít bụi trên áo và bước đi vịn vào ông chồng.  

Đến khóa học, bà ta kể cho tôi nghe câu chuyện, tôi cũng hài ḷng lắm. Tâm tính các học viên của chúng tôi quả đă tiến bộ nhiều. Bà ta nói với tôi: Thưa Thầy, ngày hôm nay con đă học Pháp Luân Đại Pháp nếu không con đă không xử sự như vậy. Xin hăy suy nghĩ, một bà già đă về hưu, đời sống ngày nay mắc mỏ, bà ta không có ǵ ngoài tiền hưu trí. Một người đàn bà bị kéo lê xa như vậy bởi một chiếc xe hơi, và quăng xuống đất. Trong trường hợp đó, nếu hỏi bị thương nơi nào? Th́ khắp cả châu thân! người ta sẽ nằm vạ tại đất và không chịu đứng dậy. Đi nhà thương? Th́ đi! và người ta sẽ nằm vạ trong nhà thương không bao giờ xuất viện nữa. Nếu là một người thường, có lẽ đă hành động như vậy. Nhưng bà ta là một người tu, bà không hành động như vậy. Chúng tôi nói rằng cái tốt và cái xấu chỉ quyết định trong một tư tưởng cấp thời nơi con người, khi tư tưởng khác th́ kết quả đưa đến cũng khác. Một người già như vậy, nếu là người thường, có thể nào té xuống đất mà không sao cả? Nhưng bà ta cho đến một vết trầy trụa cũng không. Cái tốt và cái xấu chỉ quyết định trong một tư tưởng thôi. Nếu bà ta đă nói khi nằm vạ tại đất: Ối cha! hết rồi, không c̣n được nữa, chỗ nầy chỗ kia. Vậy, bà ta có lẽ đă có những bắp thịt bị cắt đứt và những xương bị găy, và sẽ bị liệt luôn. Cho dù bao nhiêu số tiền mà người ta cho quí vị, nằm trên giường trong nhà thương cho đến hết đời, quí vị có thể sống thoải mái được chăng? Cả đến những người mục kích tai nạn cũng thấy điều đó là lạ, tại sao bà già nầy không t́m cách rút tỉa tiền bồi thường? Phải đ̣i tiền họ! Người đời nay có tiêu chuẩn đạo đức bị sai lạc. Đúng là người tài xế đă chạy quá mau, nhưng phải chăng anh ta đă cố ư? Hay là anh ta đă vô t́nh mà phạm lỗi? Nhưng người đời nay hành động như vậy, nếu không t́m cách rút tỉa tiền th́ cả những người mục kích sẽ không hả dạ. Tôi nói rằng ngày nay người ta không c̣n có thể phân biệt cái tốt với cái xấu. Có nhiều người, cho dù quí vị nói với họ rằng họ đă làm điều xấu, họ sẽ không tin quí vị. V́ tiêu chuẩn đạo đức của con người đă thay đổi, có người tham lợi đến độ họ có thể làm bất cứ điều ǵ để có được tiền. Nếu không v́ ḿnh, trời tru đất diệt, câu đó đă trở thành châm ngôn.  

Ở Bắc Kinh, một người học viên mang con đi dạo phố một buổi chiều sau giờ cơm. Khi đi đến cửa Thiên Môn, họ nh́n thấy một chiếc xe buưt gọi bằng loa phóng thanh mời mua vé xổ số. Đứa trẻ, hấp dẫn bởi không khí nhộn nhịp, muốn thử dịp may. Thôi th́ tốt hơn chiều ḷng nó một chút, người cha bèn cho con một đồng tiền, và chỉ một cái thôi, đứa trẻ đă thắng giải nh́, một chiếc xe đạp trẻ con thượng hạng. Đứa trẻ quá mừng vui. Nhưng anh ta lúc bấy giờ th́ như ù trong đầu: Ta là một người tu, tại sao ta lại đi t́m chuyện đó? Nếu ta lấy của phi nghĩa nầy, ta phải mất bao nhiêu Đức để đổi lại? Anh ta liền nói với đứa trẻ: Chúng ta đừng lấy nó con, chúng ta sẽ tự mua một chiếc khi nào chúng ta muốn. Nhưng đứa trẻ không hài ḷng: Con đă xin ba mua cho con một chiếc nhưng ba không chịu, bây giờ con có một chiếc tự nơi con mà ba muốn cản không cho con lấy. Đứa trẻ khóc la đ̣i nằng nặc. Không có cách nào hơn, họ đă mang chiếc xe đạp về nhà. Về tới nhà, người cha càng nghĩ, anh ta càng có một cảm giác khó chịu nơi tâm: Giản dị nhất, ta hăy cho họ tiền. Nhưng một ư khác lại đến: Họ đă bán hết giấy số, nếu ta đưa tiền bây giờ chắc là họ sẽ chia nhau. Vậy, ta nên đem số tiền nầy cho vào quỹ tùy hỉ của sở.  

May thay trong sở anh ta làm việc có không ít những người học viên của Pháp Luân Đại Pháp, vị giám đốc cũng hiểu được. Nếu chuyện đó xảy ra trong một khung cảnh thông thường, trong một sở làm thông thường, quí vị nói rằng quí vị là người tu, quí vị đă trúng số một chiếc xe đạp nhưng không muốn nhận nó nên cho lại tiền cho sở. Cả vị giám đốc cũng sẽ nghĩ là quí vị bị bệnh thần kinh. Người khác cũng sẽ làm ầm lên: Người nầy chắc là bị tẩu hỏa nhập ma v́ tu luyện? Như tôi đă nói, tiêu chuẩn đạo đức đă bị lệch lạc. Trong những năm 50-60, chuyện như vậy không có ǵ đáng nói, đó rất là b́nh thường, không ai ngạc nhiên cả.  

Chúng ta nói rằng, cho dù tiêu chuẩn đạo đức của nhân loại đă thay đổi thế nào, bản chất của vũ trụ - Chân-Thiện-Nhẫn - vẫn đời đời không đổi thay. Khi có người nói rằng quí vị là người tốt, có thể quí vị không thật sự là tốt; khi có người nói rằng quí vị là người xấu, có thể quí vị không thật sự là xấu, v́ tiêu chuẩn để đo lường tốt xấu đă bị lệch lạc. Chỉ khi nào con người thuận theo bản chất của vũ trụ mà họ có thể làm người tốt. Đó là tiêu chuẩn duy nhất để quyết định một người tốt hay xấu. Đó là điều được nh́n nhận bởi vũ trụ. Cho dù những sự thay đổi lớn đă xảy ra trong xă hội loài người, tiêu chuẩn đạo đức đă suy đồi, những thuần phong mỹ tục của con người đă xuống dốc ngày một, và lợi lộc đă trở thành động cơ duy nhất, tuy vậy sự thay đổi của vũ trụ không đi theo sự thay đổi của con người. Là một người tu, người ta không thể hành động dựa trên tiêu chuẩn của người thường. Điều đó không được phép nếu quí vị làm một điều ǵ v́ người thường nghĩ rằng đó là đúng. Khi một người thường cho rằng điều đó là tốt, nó không chắc ǵ là tốt. Khi một người thường cho rằng điều đó là xấu, nó cũng không chắc ǵ là xấu. Vào thời đại mà tiêu chuẩn đạo đức đă bị méo mó, khi một người làm một hành động xấu, quí vị nói với họ rằng họ đă phạm điều xấu, họ sẽ không tin như vậy. Là một người tu, quí vị phải đo lường tất cả theo những bản chất của vũ trụ Chân-Thiện-Nhẫn, chỉ có như vậy quí vị mới có thể phân biệt được điều tốt và điều xấu thật sự.

 


TOP