Có một huyền năng Gong trực tiếp liên hệ với Thiên nhăn được gọi là Công năng nh́n thấy xa (Thiên lư nhăn). Có người nói: Khi đang ngồi tại đây, tôi có thể nh́n thấy cảnh tượng ở Bắc Kinh, ở Mỹ quốc và ở bên kia quả địa cầu. Có người cho điều đó thật khó hiểu. Người ta không thể hiểu được nó trên b́nh diện khoa học, làm sao việc đó có thể như vậy? Có người giải thích sự kiện nầy bằng cách nầy hay cách nọ, cuối cùng họ không giải thích được ǵ. Người ta tự hỏi: Làm sao con người có thể có được một khả năng đặc biệt như vậy? Sự thật không phải vậy. Một người tu khi c̣n trong tŕnh độ Thế-Gian-Pháp, họ không có được khả năng đó. Điều ǵ họ nh́n thấy được, kể cả Thiên-Lư-Nhăn và một số lớn những huyền năng siêu phàm khác, chỉ là được thực hiện trong một không gian nhất định, tầm mức tối đa là không quá cơi không gian vật chất nầy trong đó loài người đang cư ngụ. Nói chung là nó không vượt quá lớp không gian của chính nó.
Cơ thể của chúng ta có một lớp khung trong một không gian nhất định, lớp khung đó không phải một thứ với lớp khung của Đức, chúng không ở cùng chung trong một không gian, nhưng sự to lớn cũng bằng nhau. Lớp khung nầy có một sự liên hệ với vũ trụ, tất cả những ǵ có trong vũ trụ đều phản chiếu trong lớp khung nầy. Tất cả những ǵ có ngoài kia có thể phản chiếu trong lớp khung nầy. Đó chỉ là một h́nh bóng phản chiếu mà thôi, không phải sự thật. Ví dụ trên quả địa cầu có những nơi là nước Mỹ và Hoa-Thịnh-Đốn, trong lớp khung nầy cũng phản chiếu những nước Mỹ và Hoa-Thịnh-Đốn mà chỉ là một h́nh bóng. Nhưng h́nh bóng nầy cũng có một sự hiện hữu vật chất, nó có một sự liên hệ và thay đổi theo sự thay đổi ngoài kia. Như vậy điều mà nhiều người nói như khả năng Thiên-Lư-Nhăn đó chính là nh́n thấy những sự việc nằm trong lớp khung không gian của chính họ. Khi họ vượt qua khỏi cấp tu luyện Thế-Gian-Pháp, họ sẽ không c̣n nh́n thấy bằng cách như vậy, họ sẽ nh́n thấy trực tiếp; người ta gọi đó là huyền năng của Phật Pháp, đó là một điều có sức mạnh vô biên.
Vậy khả năng Thiên-Lư-Nhăn là ǵ trong khi tu luyện Thế-Gian-Pháp? Tôi sẽ phân tách nó ra cho quí vị được rơ: Trong không gian của lớp khung nầy, con người có mang trước trán một tấm kính. Một người không tu th́ nó xoay mặt vào bên trong, c̣n đối với một người tu th́ nó xoay ra ngoài. Khi huyền năng Thiên-Lư-Nhăn bắt đầu xuất hiện, tấm kính nầy sẽ xoay vào ra không ngừng. Như quí vị đă biết, phim chiếu bóng phải phát ra 24 h́nh ảnh mỗi giây đồng hồ th́ các động tác mới được liên tục. Nếu có ít hơn 24 h́nh ảnh mỗi giây th́ động tác sẽ bị nhảy giựt. Tấm kính nầy xoay vào ra với một tốc độ hơn 24 h́nh ảnh mỗi giây. Nó xoay ra để phản chiếu các h́nh ảnh và xoay vào để cho quí vị nh́n thấy, sau đó h́nh ảnh sẽ bị xóa đi khi nó xoay trở ra ngoài. Nó phản chiếu, xoay vào rồi lại xóa đi. Sự xoay vào ra như vậy tiếp tục không ngừng. Chính v́ vậy mà những ǵ quí vị được thấy là đang di động. Đó là nó để cho quí vị được nh́n thấy những ǵ phản chiếu nơi không gian của chính quí vị, và hơn nữa, những ǵ trong ṿng khung không gian của quí vị chúng có liên hệ với những ǵ đang hiện có trong đại vũ trụ.
Nhưng làm sao người ta có thể nh́n thấy những ǵ sau lưng của họ? Làm sao một tấm kính nhỏ như vậy có thể phản chiếu tất cả những ǵ chung quanh cơ thể? Như mọi người đều biết, khi con mắt Thiên nhăn được mở ra ở cấp cao hơn cấp mắt trời và sắp đạt đến cấp mắt huệ, nó sẽ vượt khỏi không gian của chúng ta. Đến điểm nầy khi sự vượt cấp sắp được thực hiện th́ mắt Thiên nhăn sẽ thay đổi: Khi nó nh́n các vật thể, tất cả đều biến mất. Người cũng không, vách tường cũng không, tất cả đều không, mọi vật chất đều không c̣n hiện hữu nữa. Nghĩa là trong không gian đặc biệt đó, quí vị sẽ thấy khi nh́n vào thâm sâu rằng người ta không có nữa mà chỉ có một tấm kính đứng thẳng tại nơi chốn không gian nầy của quí vị. Hơn nữa, nó cũng to lớn bằng cả lớp khung của quí vị nơi không gian đó. Như vậy khi nó xoay vào ra, nó sẽ có thể phản chiếu mọi điều. Trong lớp khung nơi không gian đó của quí vị, nó có thể phản chiếu tất cả mọi điều miễn là những điều đó đang hiện có trong đại vũ trụ. Đó là cái mà chúng ta thường gọi là công năng nh́n thấy xa.
Nhưng trong ngành nghiên cứu về cơ thể học con người, khi người ta muốn thí nghiệm khả năng nầy, người ta thường phủ nhận nó một cách dễ dàng. Đây là lư do tại sao. Ví dụ người ta muốn biết một người thân đang làm ǵ ở trong nhà họ ở Bắc Kinh. Khi người ta cho biết tên và những chi tiết chung về người ấy, người có khả năng Thiên-Lư-Nhăn liền nh́n thấy được họ. Người đó kể lại h́nh dáng của ngôi nhà, làm sao đi vào trong pḥng và trong pḥng trang trí như thế nào. Tất cả những ǵ họ nói đều đúng cả. Và người thân đó đang làm ǵ? Họ trả lời rằng người đó đang ngồi viết lách. Để xác nhận điều nầy, người ta bắt máy điện thoại lên và hỏi người đó: Anh đang làm ǵ bây giờ? Tôi đang dùng bữa. Điều nầy không c̣n đúng với những ǵ đă được thấy, phải không? Đó là lư do tại sao trước kia người ta phủ nhận huyền năng nầy. Nhưng thật là không có điều ǵ sai trật trong sự nh́n thấy của họ về khung cảnh. Lư do tại v́ có một sự so le thời gian giữa hai không gian và thời gian, nơi chốn không gian và thời gian của chúng ta và nơi chốn không gian và thời gian mà nơi đó thể hiện những huyền năng Gong. Ư niệm thời gian nơi hai chốn khác nhau. Lúc năy, người thân này thật sự đang ngồi viết, và bây giờ anh ta đang ăn, có một sự khác biệt về thời gian. V́ vậy nếu những người nghiên cứu cơ thể con người đó mà chỉ sử dụng lư thuyết cổ truyền, kết luận và nghiên cứu theo cách những ngành khoa học hiện tại, họ sẽ không đi đến đâu cả trong mười ngàn năm. V́ những điều căn bản nầy vượt quá tầm hiểu biết của người thường, trí óc con người v́ vậy phải thay đổi, người ta không có thể hiểu bằng cách như vậy.