Huyền năng siêu phàm và Công lực

 

 

Nhiều người tu trong chúng ta không hiểu rơ về các từ ngữ của khí công và có người cũng thường bị nhầm lẫn bởi chúng. Họ cho huyền năng siêu phàm (Công năng) cũng là lực của Gong (Công lực) và ngược lại. Cái Công lực mà chúng ta đạt được qua sự tu luyện Tâm tính và sự đồng hóa với bản chất của vũ trụ, nó được chuyển hóa từ Đức của chúng ta. Nó quyết định cấp bực cao thấp của một người và sức lực Công lớn nhỏ của họ, đồng thời đó cũng là cấp bực Quả vị của họ. Đó là cái Gong then chốt. Điều ǵ xảy ra cho một người trong lúc họ tu luyện? Họ có thể phát triển vài huyền năng siêu phàm mà chúng ta gọi tắt là Công năng. Cái lực mà chỉ định tŕnh độ của một người mà tôi vừa nói đó được gọi là Công lực. Cấp bực của một người càng cao, Công lực của họ càng lớn và huyền năng siêu phàm của họ càng mạnh.

 

Huyền năng siêu phàm (Công năng) chỉ là sản phẩm phụ trong lúc tu luyện. Nó không tượng trưng cho cấp bực hoặc mức cao cũng như cái Công lực của một người. Có người có thể phát triển chúng nhiều hơn người khác, có người phát triển chúng ít hơn. Hơn nữa huyền năng Công không phải là một thứ mà người ta có thể cầu được qua sự tu luyện. Chỉ khi nào một người cương quyết chân chánh tu luyện mà chúng có thể phát hiện ra chớ người ta không thể lấy chúng làm một mục đích chánh cho sự tu luyện. Tại sao quí vị muốn tu luyện chúng? Phải chăng quí vị muốn sử dụng chúng trong giới người thường? Quí vị nhất định không được phép sử dụng chúng một cách vô ư thức như vậy trong giới người thường. Quí vị càng chạy theo chúng, quí vị càng khó có thể đạt được chúng, v́ quí vị đang chạy theo một điều mà sự chạy theo đó chính là một sự ràng buộc. Tu luyện là nhằm mục đích buông bỏ mọi ràng buộc.

 

Nhiều người không có huyền năng siêu phàm dù họ đă tu luyện đạt đến một cấp rất cao. Vị Thầy đă khóa chúng lại v́ lo cho họ không thể tự chủ và làm những điều sái quấy. Vậy họ không thể sử dụng những huyền năng siêu phàm của họ. Cũng có khá nhiều người như vậy. Huyền năng siêu phàm là do tinh thần chi phối. Một người có thể không có khả năng tự chủ trong khi họ ngủ, trong một giấc mơ họ có thể làm đảo lộn trời đất ngày hôm sau đó. Điều nầy sẽ không được phép. V́ người ta tu giữa những người thường, những người với huyền năng siêu phàm phần nhiều sẽ không được phép sử dụng chúng. Phần đông chúng đă bị khóa lại nhưng cũng không tuyệt đối là như vậy. Có nhiều người tu luyện rất giỏi và họ có thể tự kềm chế được. Họ được phép có vài huyền năng. Nếu quí vị hỏi những người như vậy để phô trương huyền năng, họ nhất định sẽ không làm và họ có thể tự chủ lấy họ.

Tu ngược và mượn Công

 

Có người chưa bao giờ tập khí công hoặc chỉ học qua loa một vài động tác trong một khóa học khí công, nhưng những động tác đó đều là nhằm để trị bệnh và giữ ǵn sức khỏe, cũng không phải để tu luyện. Nghĩa là những người đó chưa bao giờ nhận được một sự dạy dỗ chân chánh, nhưng th́nh ĺnh qua một đêm, họ bỗng nhiên có được Công lực. Chúng ta sẽ nói về thứ Công lực đó, chúng đến từ đâu và những h́nh thức của chúng như thế nào.

 

Một trong những trường hợp nầy là sự tu ngược. Tu ngược là ǵ? Có người đă khá lớn tuổi mà muốn tu luyện. Đối với họ đă quá trễ để khởi sự từ đầu. Khi trào lưu khí công lên đến cao độ, họ cũng muốn tham gia tu luyện. Họ biết rằng Khí công có thể dùng để làm việc tốt giúp người đồng thời tự ḿnh cũng được thăng tiến. Họ có một ước muốn như vậy, muốn được tiến lên cao và được tu luyện. Khi nền Khí công lên đến cao độ cách đây vài năm, các thầy khí công ra truyền bá khí công nhưng không ai thật sự truyền bá những điều ở cấp cao. Cả cho đến ngày nay, chân chánh truyền bá công khai công pháp ở cấp cao, chỉ có tôi là người duy nhất làm công việc đó. Không có ai khác. Tất cả những người tu ngược đó đều là những người trên 50 tuổi. Họ khá lớn tuổi và có một căn cơ thường rất tốt. Trên ḿnh họ có mang những điều rất tốt và gần như ai cũng muốn dạy họ làm đệ tử, chọn họ làm đối tượng để thừa kế. Nhưng những người nầy đă khá già mà muốn tu luyện. Đây không phải là một chuyện dễ. Họ đi đâu t́m một vị Thầy? Nhưng một khi họ phát ra ư muốn tu luyện, ư muốn nầy vừa nháng lên trong đầu th́ nó chói sáng như vàng và làm rúng động thế giới mười phương. Người ta nói đến Phật tánh, đó là Phật tánh được phát hiện.

 

Dưới nhăn quang của những cấp cao, sanh mạng của một con người không có mục đích chỉ là để làm người. V́ sanh mạng của một con người là từ không gian vũ trụ sanh ra, nó cùng với vũ trụ chung một bản chất Chân-Thiện-Nhẫn, bản chất của nó là từ bi, thiện lành. Nhưng sau đó v́ các sanh mạng thành đông đảo, chúng phát sanh một thứ liên hệ xă hội. Kết quả là có một số trong chúng trở thành ích kỷ hoặc xấu đi và chúng không thể ở lại nơi những cấp rất cao. Chúng rơi xuống lúc bấy giờ ở một cấp thấp hơn, nơi đây chúng lại trở nên xấu hơn nữa và tiếp tục rơi xuống, rơi xuống, cuối cùng chúng rơi xuống đến cấp người thường nầy. Rơi đến cấp nầy, chúng lẽ ra phải bị hủy diệt hoàn toàn. Nhưng, v́ ḷng từ bi, các đấng Đại Giác đă quyết định cho con người thêm một cơ hội nữa trong một khung cảnh khó khăn nhất, v́ vậy một không gian như thế nầy đă được tạo ra.

 

Con người trong những không gian khác không có một cơ thể như vầy. Họ có thể bay lên không trung và trở thành lớn nhỏ tùy ư. Trái lại, trong không gian nầy con người mang một cơ thể như vầy, cơ thể bằng thịt của chúng ta đây. Với một cơ thể nầy, con người không chịu được lạnh, nóng, mệt hoặc đói. Dù cách nào con người cũng luôn phải chịu khổ. Quí vị đau đớn khi bị bệnh hoạn. Quí vị phải trải qua sanh, lăo, bệnh và tử như vậy quí vị có thể trả những tội nghiệp qua sự đau khổ. Người ta cho quí vị thêm một cơ hội nữa để xem quí vị có thể trở về nguồn cội hay không. Như vậy con người đă bị rơi vào trong cơi mê. Sau khi rơi xuống đến nơi nầy, người ta tạo cho quí vị một cặp mắt nầy mà không cho phép quí vị nh́n thấy những không gian khác cũng như cái chân tướng của vật chất. Nếu quí vị có thể trở về th́ sự đau khổ lớn nhất sẽ là quí nhất. Có nhiều khổ đau trong sự tu luyện khi một con người cố gắng để trở về nguồn cội từ nơi cơi mê qua khả năng thức giác của họ, và như vậy, con người có thể sẽ được trở về sớm. Nếu quí vị trở thành tệ hơn, sanh mạng của quí vị sẽ bị hủy diệt. V́ vậy, trước mắt những đấng Đại Giác, sanh mạng của một người không phải để làm một người thường. Nó có mục đích là trở về bản lai nguyên thủy. Một người thường không thể nào hiểu được điểm nầy. Một người thường chỉ là một người thường trong xă hội người thường, họ nghĩ làm sao để tự phát triển và sống sung sướng. Họ càng sống sung sướng, họ càng trở thành ích kỷ và càng muốn chiếm đoạt. Họ càng đi xa hơn trong chiều hướng nghịch lại với bản chất của vũ trụ, và họ càng đi theo chiều hướng tự hủy diệt.

 

Người ta nh́n thấy như thế đó từ cơi bên trên, quí vị có thể cảm thấy là quí vị đang tiến hóa nhưng sự thật quí vị đang thoái hóa. Nhân loại nghĩ rằng họ đang phát triển và khoa học đang tiến bộ. Sự thật đó chỉ là đi theo luật tự nhiên của vũ trụ. Trong tám vị Tiên, Trang Quốc Lăo ngồi trên lưng lừa, mặt luôn hướng về phía sau, ít người hiểu được tại sao. Ngài thấy rằng đi tới tức là đi lùi, v́ vậy Ngài cỡi lừa ngược lại. V́ lư do đó, khi có người có ư muốn tu luyện, các đấng Đại Giác cho rằng một cái tâm như vậy là vô cùng quí báu và các Ngài sẽ dang tay giúp đỡ một cách không điều kiện. Cũng giống như các người tu ngồi tại nơi đây hôm nay. Nếu quí vị muốn tu luyện, tôi có thể giúp quí vị không một chút điều kiện. Tuy nhiên sẽ không được nếu quí vị muốn được chữa bệnh và t́m điều nầy điều nọ với tâm lư một người thường, tôi sẽ không thể giúp quí vị. Tại sao vậy? V́ quí vị muốn làm một người thường, một người thường phải chịu sự sanh, lăo, bệnh và tử. Họ chính phải chịu như vậy. Mọi sự đều có cái quan hệ nhân duyên mà không thể bị xáo trộn. Cuộc đời của quí vị nguyên thủy không có sự tu luyện, và ngày nay quí vị muốn tu luyện, vậy th́ cuộc đời tương lai của quí vị sẽ được an bày trở lại và cơ thể của quí vị có thể được điều chỉnh lại.

 

Khi một người muốn tu luyện và có cái ước nguyện nầy phát ra, các đấng Đại Giác nh́n thấy và xem đó rất quí báu. Nhưng làm sao giúp đỡ được người đó? Làm sao t́m đâu được một vị thầy trong cơi thế gian nầy để chỉ dạy cho họ? Hơn nữa, người đó đă hơn 50 tuổi. Các đấng Đại Giác không thể đích thân dạy họ. Đó là v́ nếu các Ngài xuất hiện để chỉ dạy và ban phát cho họ Pháp và các cách tập, th́ đó là tiết lộ những bí mật của thiên đ́nh, chính các Ngài cũng sẽ bị rơi xuống. Con người đă bị rơi vào cơi mê v́ họ đă làm những điều tội lỗi và họ phải tu luyện trong tăm tối để trở nên sáng suốt. V́ vậy các đấng Đại Giác không thể dạy cho họ. Nếu một vị Phật cho mọi người được nh́n thấy và truyền dạy Pháp với các cách tập th́ những người, với những tội lỗi không thể nào tha thứ được, cũng sẽ đến để học và tin nơi Ngài. Vậy c̣n có ǵ để cho con người được thức giác nữa? Sẽ không c̣n có vấn đề thức giác nữa. Nhân v́ con người đă tự rơi vào cơi mê, lẽ ra họ phải bị hủy diệt. Quí vị được cho thêm một cơ hội để cho quí vị được trở về từ nơi cơi mê. Nếu quí vị có thể trở về nguồn cội th́ quí vị trở về; nếu quí vị không thể th́ quí vị sẽ tiếp tục luân hồi và bị hủy diệt.

 

Mọi người phải tự đi con đường của ḿnh. Phải làm sao nếu người đó muốn tu luyện? Bấy giờ các đấng ấy đă t́m ra một phương cách. Vào thời khí công rất được thạnh hành, đó cũng là sự thay đổi từ nơi thiên tượng, nhằm để phối hợp với thiên tượng như vậy, các đấng Đại Giác liền ban một sức năng lượng tùy theo tŕnh độ Tâm tính của người đó, bằng cách gắn vào thân họ một ống mềm giống như một ống khóa mở nước, khi mở ra th́ có năng lượng đến. Khi họ muốn phát ra năng lượng th́ có năng lượng đến. Chính bản thân họ không phát được năng lượng v́ họ không có nó. Đó là t́nh trạng như vậy. Đó gọi là sự tu ngược, nghĩa là hoàn toàn tu từ trên cao xuống thấp.

 

Sự tu luyện của chúng ta nói chung là từ thấp lên cao cho đến khi đạt được khai Công và đắc đạo. Sự tu ngược là nói về những người đă lớn tuổi mà không c̣n kịp sự tu luyện từ thấp lên cao. Như vậy sẽ nhanh hơn khi họ tu từ cao xuống thấp. Đó cũng là một hiện tượng tùy vào thời thế lúc bấy giờ. Người như vậy phải có một Tâm tính rất cao và họ sẽ được ban cho sức năng lượng tùy tŕnh độ Tâm tính của họ. Việc như vậy có mục đích ǵ? Một là để phối hợp với thiên tượng lúc bấy giờ. Khi người đó làm những điều thiện, đồng thời họ có thể phải chịu những đau khổ. Đó là v́, trong lúc đối diện với người thường, mọi thứ tâm lư của người thường có thể làm xáo trộn tấm ḷng của họ. Khi họ trị bệnh cho một người, người đó có thể không hiểu được. Khi họ trị cho một người bệnh, họ có thể đă lấy bỏ đi rất nhiều những điều xấu trên ḿnh của người bệnh. Dù rằng họ đă chữa trị cho người bệnh như vậy, có thể là lúc bấy giờ trên thân người bệnh chưa có sự thay đổi rơ rệt. Người bệnh trong tâm không hài ḷng và có thể gọi họ là lường gạt thay v́ cám ơn chân thành. Với những vấn đề như vậy, tâm của người đó sẽ bị thử thách trong hoàn cảnh như vậy. Mục đích cho họ năng lượng là để giúp cho họ tu luyện và thăng tiến lên bên trên. Trong khi làm các điều tốt, họ có thể tự khai thác những huyền năng siêu phàm và gia tăng năng lượng của họ. Nhưng nhiều người không biết cái nguyên do đó. Phải chăng tôi đă nói là những người đó chưa được ai dạy cho Pháp lư? Nếu họ hiểu được th́ tốt, đó là vấn đề cái tâm thức giác của họ, nếu họ không hiểu th́ đành chịu vậy.

 

Khi có người nhận được năng lượng, họ sẽ th́nh ĺnh cảm thấy rất nóng qua một đêm ngủ và đắp mền làm họ khó chịu. Sáng hôm sau, khi thức dậy, họ cảm thấy có điện giựt khi họ chạm tay vào một đồ vật ǵ. Họ biết rằng họ đă có năng lượng. Khi có người bị đau một nơi nào trên thân, họ có thể trị hết đau với đôi bàn tay của họ và kết quả khá hay. Họ biết rằng họ đă có năng lượng kể từ nay. Họ trở thành thầy khí công và họ trưng lên bảng hiệu như vậy. Họ tự cho danh hiệu là thầy khí công và bắt đầu làm việc. Lúc đầu họ cũng khá. Khi họ trị lành được cho những người bị bệnh, người ta trả tiền cho họ hoặc biếu quà cho họ, có thể họ từ chối và không nhận. Nhưng họ không chống lại được sự ô nhiễm của thế giới người thường, v́ người như vậy, hưởng sự tu ngược, không có qua một sự tu luyện Tâm tính chân chánh, họ rất khó mà giữ vững tâm hạnh của ḿnh. Dần dần họ sẽ chấp nhận những món quà nho nhỏ, rồi đến những món quà giá trị lớn, và sau cùng họ có thể cảm thấy phật ḷng khi quà quá ít. Cuối cùng, họ nói rằng: Ích lợi ǵ nhiều tặng vật như vậy, hăy đưa cho tôi tiền tốt hơn! Họ sẽ không hài ḷng nếu tiền đưa không đủ. Họ cũng không c̣n tôn trọng những vị thầy khí công chân chánh. Họ thích nghe những lời tán tụng của người ta về tài năng của họ. Nếu có người nói điều ǵ xấu về họ, họ sẽ cảm thấy rất buồn phiền. Sự ràng buộc của họ đối với danh và lợi tất cả đều phát triển. Họ tưởng rằng họ giỏi hơn mọi người và rất là đặc biệt. Họ tưởng rằng người ta cho họ cái năng lượng đó là để cho họ trở thành thầy khí công và làm giàu. Nhưng trên thực tế, đó là để giúp cho họ tu luyện. Một khi sự ràng buộc về danh và lợi phát sanh, Tâm tính của họ thật sự bị rơi xuống thấp.

 

Tôi đă nói rằng Tâm tính ở mức độ nào, Công lực ở mức độ đó. Khi tŕnh độ Tâm tính của một người bị rớt xuống, họ sẽ không được ban cho một sức Gong nhiều như trước nữa v́ phải cho vừa tầm với mứcTâm tính của họ. Tâm tính cao cỡ nào th́ Công cao cỡ đó. Sự ràng buộc của một người đối với danh lợi càng mạnh th́ tŕnh độ của họ càng bị rớt xuống thấp giữa những người thường và Công lực của họ cũng sẽ bị sa sút theo đó. Khi họ bị rớt xuống đến tận cùng, họ không c̣n được cho Gong nữa và họ hoàn toàn không c̣n có nó nữa. Vài năm gần đây, người ta thấy có một số rất ít người như vậy. Tương đối có nhiều người đàn bà hơn, họ ngoài 50 tuổi. Nhưng cho dù quí vị nh́n thấy một người đàn bà lớn tuổi như vậy đang tập luyện Khí công, sự thật họ chưa bao giờ nhận được một sự truyền dạy chân chánh. Có thể là họ đă được học một vài động tác để trị bệnh và giữ ǵn sức khỏe trong một lớp khí công nào đó, rồi một ngày kia, họ th́nh ĺnh có được Công lực. Một khi Tâm tính của họ giảm đi và sự ràng buộc vào danh lợi của họ nảy nở ra, họ sẽ bị rớt xuống tận cùng. Kết cuộc là ngày nay họ không c̣n ǵ nữa cả và Công lực của họ cũng bị mất tiêu luôn. Ngày nay, có một số rất nhiều người tu ngược đă bị rớt xuống tận cùng và chỉ c̣n lại một số rất ít. V́ sao? V́ họ không hiểu rằng điều đó được ban cho họ là để giúp họ tu luyện, họ tưởng rằng là để cho họ làm giàu, được nổi danh và trở thành thầy khí công. Sự thật, đó là người ta muốn họ thực hành sự tu luyện.

 

 

C̣n Mượn Công là ǵ? Nó không hạn chế mức tuổi nhưng nó đ̣i hỏi một con người đó phải có một Tâm tính vô cùng là tốt. Người nầy biết rằng Khí công có thể dùng để tu luyện và họ cũng muốn tu luyện. Họ có tâm muốn tu luyện nhưng t́m đâu ra được một vị thầy? Vài năm gần đây, quả thật có nhiều vị thầy khí công chân chánh đi ra truyền dạy khí công. Nhưng những ǵ họ truyền dạy chỉ là những điều để trị bệnh và tự tăng cường sức khoẻ. Không ai truyền dạy Khí công ở cấp cao, vả lại cũng không ai sẽ làm công việc nầy.

 

Nói về Mượn Công, tôi phải nói qua về một đề tài. Ngoài Chủ-nguyên-thần, Chủ-ư-thức (Zhuyuanshen, Zhuyishi), con người c̣n có Phụ-nguyên-thần, Phụ-ư-thức (Fuyuanshen, Fuyishi). Có người có một, hai, ba, bốn, hoặc năm Phụ-nguyên-thần. Những Phụ-nguyên-thần nầy không nhất thiết là cùng một giống nam nữ như cơ thể. Một số là nam, một số là nữ. Tất cả chúng khác nhau. Sự thật giống nam-nữ của Chủ-nguyên-thần cũng không bắt buộc là một thứ với thể xác v́ chúng tôi nhận thấy ngày nay có nhiều người đàn ông có Chủ-nguyên-thần là giống nữ, trong khi đó nhiều người đàn bà có Chủ-nguyên-thần là giống nam. Điều nầy phù hợp đúng theo thiên tượng mà Lăo giáo đă diễn tả: Âm và Dương nghịch đảo, Âm thịnh Dương suy.

 

Phụ-nguyên-thần của một người thường đến từ một cấp bực cao hơn cấp bực của Chủ-nguyên-thần. Nhất là đối với một số người, Phụ-nguyên-thần của họ đến từ một cấp rất cao. Nhưng Phụ-nguyên-thần không phải là Phụ thể (thân thêm vào, bị ám), nó được sanh cùng thời với quí vị từ nơi bụng mẹ. Nó mang cùng tên và là một thành phần của cơ thể của quí vị. B́nh thường chính là Chủ-nguyên-thần quyết định khi người ta nghĩ một điều ǵ hoặc làm một điều ǵ. Phụ-nguyên-thần thường cố gắng tránh cho Chủ-nguyên-thần đừng làm những điều sai. Tuy vậy khi Chủ-nguyên-thần quá cứng đầu, Phụ-nguyên-thần cũng đành chịu. Phụ-nguyên-thần không bị làm đảo điên bởi xă hội người thường, trong khi Chủ-nguyên-thần th́ dễ bị gạt bởi nó.

 

Nhiều Phụ-nguyên-thần đến từ một cấp rất cao và có thể sắp đạt thành Chánh quả. Nếu Phụ-nguyên-thần muốn tu luyện nhưng Chủ-nguyên-thần không muốn th́ nó cũng không làm ǵ được. Lúc Khí công đang thạnh hành, Chủ-nguyên-thần một ngày kia cũng muốn tu luyện lên cao tầng. B́nh thường cái ư tưởng tu luyện đó rất là đơn giản, không có sự tham muốn những thứ như là danh và lợi. Phụ-nguyên-thần rất mừng: Tôi đă muốn tu luyện từ lâu nhưng tôi không lấy quyết định được, bây giờ Ông muốn tu luyện, thật là rất phù hợp với ư tôi. Nhưng t́m đâu ra một vị thầy? Phụ-nguyên-thần rất có tài, nó bèn rời cơ thể để đi t́m một đấng Đại Giác mà nó biết được trong một tiền kiếp của nó. V́ một số Phụ-nguyên-thần đến từ những cấp rất cao, chúng có thể rời khỏi cơ thể. Khi đă đến nơi, nó bèn nói ư muốn tu luyện của nó và xin mượn Công lực. Các đấng đó nh́n qua thấy nó khá tốt, họ đương nhiên sẽ giúp đỡ nó cho nó mượn Công lực. Như vậy Phụ-nguyên-thần mượn được một phần Công lực. B́nh thường Công lực nầy phát ra một năng lượng xuyên qua một ống ṿi. Cũng có những Công lực mượn được đă hoàn tất với đầy đủ huyền năng siêu phàm.

 

Như vậy người đó có thể đồng thời có cả những huyền năng siêu phàm. Người như vậy cũng sẽ cảm thấy thật nóng qua một đêm ngủ như tôi đă nói. Khi họ thức giấc sáng ngày hôm sau, họ nhận thấy rằng họ có cái Công lực. Họ bị xẹt điện những nơi mà họ chạm tay vào. Họ có thể trị cho người ta hết đau và họ ư thức rằng họ đă đạt được Công lực. Cái Công lực đó có từ đâu? Họ cũng không được rơ lắm. Họ chỉ biết đại khái nó đến từ nơi không gian vũ trụ, nhưng họ không biết cụ thể nó đến với họ bằng cách nào. Phụ-nguyên-thần của họ sẽ không nói cho họ biết là chính nhờ nó đă tu luyện mà được. Họ chỉ biết là họ có được Công lực.

 

Nói chung là không có hạn chế mức tuổi đối với những người Mượn Công, tương đối có nhiều người trẻ tuổi hơn. V́ vậy những năm gần đây, người ta thấy những người trẻ tuổi khoảng 20, 30 và 40 xuất hiện trước công chúng. Cũng có những người lớn tuổi hơn. Những người trẻ tuổi có nhiều khó khăn hơn để tự chủ. Quí vị có thể thấy b́nh thường họ là người khá tốt và họ xem thường danh lợi khi họ chưa có tài năng ǵ trong xă hội người thường. Một khi họ được nổi danh, họ rất dễ bị đảo lộn bởi danh lợi. Họ cảm thấy rằng họ c̣n một con đường dài trước mắt trong cuộc đời, họ c̣n muốn cố gắng bằng mọi cách để đạt được những điều của người thường. V́ vậy, một khi họ có được những huyền năng siêu phàm cũng như một số khả năng, họ sẽ dùng chúng như là những phương tiện cho họ đạt được những mục tiêu cá nhân của họ trong xă hội người thường. Như vậy th́ không được nữa, người ta không cho phép họ sử dụng cái Công lực đó như thế. Họ càng sử dụng nó th́ nó càng có ít hơn. Cuối cùng, họ không c̣n ǵ nữa cả. Những người thuộc loại như vậy đă rơi rớt rất nhiều. Tôi nh́n thấy đến nay không c̣n một ai nữa.

 

Hai trường hợp mà tôi vừa nói đó cả hai đều là Công lực đạt được bởi những người có một Tâm tính tương đối tốt. Cái Công lực đó không đến từ sự tu luyện của chính họ mà là từ những đấng Đại Giác, nên đó là một thứ Công lực tự nó là tốt.

 


TOP