Sau khóa học, chúng ta có nhiều người nghĩ rằng đường lối tu luyện nầy rất tốt và muốn truyền trao lại cho thân nhân và bạn bè của họ. Được, quí vị tất cả có thể đi truyền trao nó, có thể truyền nó cho bất cứ ai. Tuy nhiên, có một điểm mà chúng tôi cần phải giải thích rơ với quí vị: Chúng tôi đă ban cho mọi người nhiều điều mà giá trị không thể nào giám định được. V́ sao chúng tôi ban chúng cho quí vị? Đó là để cho quí vị tu luyện. Chỉ khi nào quí vị tu luyện th́ những điều đó có thể ban cho quí vị. Nói cách khác là khi quí vị đi trao truyền nó trong tương lai, quí vị không thể dùng nó để đi theo danh vọng và lợi lộc. Như vậy, quí vị không thể mở dạy một khóa học và thâu học phí như tôi đang làm đây. V́ chúng tôi cần phải in sách và tài liệu cũng như di chuyển đi truyền Pháp khắp nơi, chúng tôi có những phí tổn. Học phí mà chúng tôi thâu đây là ít nhất trong nước nhưng điều mà chúng tôi ban cho là nhiều nhất. Chúng tôi thật sự hướng dẫn con người lên cao tầng và mọi người đă tự ư thức điều đó. Với tư cách là một học viên của Pháp Luân Đại Pháp khi quí vị đi trao truyền nó trong tương lai, chúng tôi đ̣i hỏi nơi quí vị hai điểm:
Đ̣i hỏi thứ nhất là quí vị không được thâu học phí. Chúng tôi đă ban cho quí vị nhiều điều như vậy, đó không phải để cho quí vị làm giàu hoặc chạy theo danh vọng, nhưng là để cứu độ quí vị và giúp quí vị tu luyện. Nếu quí vị thâu học phí, Pháp-thân tôi sẽ lấy lại tất cả những ǵ đă ban cho quí vị và quí vị cũng sẽ không c̣n là một người tu của Pháp Luân Đại Pháp nữa. Những điều mà quí vị truyền bá cũng sẽ không phải là Pháp Luân Đại Pháp của chúng tôi. Khi quí vị truyền bá Đại Pháp, quí vị không được t́m cầu danh tiếng hoặc lợi lộc, quí vị sẽ phụng sự mọi người một cách tự nguyện. Người tu của chúng tôi ở khắp mọi nơi đều làm như vậy và những người hướng dẫn khắp mọi nơi cũng làm gương như vậy bằng hành động của họ. Nếu quí vị muốn đến học đường lối tu luyện của chúng tôi th́ quí vị cứ đến học bao nhiêu lâu cũng được. Chúng tôi có thể lấy trách nhiệm đối với quí vị và không bắt quí vị trả một đồng xu nào.
Điểm thứ nh́ là quí vị không được thêm bất cứ điều ǵ cá nhân trong Đại Pháp. Nghĩa là trong lúc truyền bá Đại Pháp, quí vị không được giải thích Pháp Luân Đại Pháp của chúng tôi theo như những ǵ quí vị đă thấy, cả khi Thiên nhăn của quí vị đă được mở và quí vị đă thấy những điều ǵ hoặc quí vị phát triển một thứ huyền năng Gong nào. Một chút điều mà quí vị đă thấy ở tŕnh độ của quí vị là không có ǵ cả, nó c̣n rất xa ư nghĩa thật của Pháp mà chúng tôi dạy đây. Vậy khi quí vị truyền bá Đại Pháp trong tương lai, quí vị cần phải hết sức thận trọng điểm nầy. Chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể giữ bất biến những điều nguyên thủy của Pháp Luân Đại Pháp của chúng ta.
Hơn nữa không ai được phép truyền công như tôi và cũng không ai được phép dạy Pháp dưới h́nh thức tuyên thuyết đại qui mô như tôi sử dụng đây. Quí vị không có khả năng nói Pháp. Đó là v́ những đ́ều tôi nói ư nghĩa rất sâu xa, liên kết những thứ ở cao cấp. Quí vị đang tu luyện ở những cấp khác nhau. Trong tương lai, sau khi quí vị đă tiến bộ, quí vị sẽ tiếp tục tiến bộ khi quí vị nghe lại băng thâu nầy. Quí vị không ngừng nghe nó, quí vị luôn có những sự hiểu biết mới và những sở đắc mới. Và cũng như thế đối với sự xem đọc quyển sách nầy. Tất cả những lời của tôi nói ra đây được liên kết với những điều rất cao và rất sâu, v́ lư do đó, quí vị không có khả năng để nói Pháp nầy. Quí vị không được phép dùng những lời nguyên thủy của tôi nói ra như là lời của chính quí vị, nếu không, đó là một hành vi ăn cắp Pháp. Quí vị chỉ có thể nhắc lại nguyên văn những câu tôi nói và thêm rằng đó như vậy Sư Phụ đă nói và đó như vậy đă viết trong quyển sách của Sư Phụ. Quí vị chỉ có thể nói nó như vậy. V́ sao như vậy? V́ khi quí vị nói như vậy, nó sẽ mang sức mạnh của Đại Pháp. Quí vị không thể truyền bá những điều mà quí vị hiểu như là chính Pháp Luân Đại Pháp. Nếu không, những điều mà quí vị truyền sẽ không phải là Pháp Luân Đại Pháp, và việc quí vị làm cũng bằng là phá hoại Pháp Luân Đại Pháp của chúng ta. Khi quí vị nói điều ǵ theo ư kiến và ư tưởng của quí vị, đó không phải là Pháp, nó không thể cứu độ người và cũng sẽ không có hiệu lực. V́ vậy không ai khác có thể nói Pháp nầy.
Phương pháp mà quí vị truyền bá đường lối tu luyện nầy là để cho người ta nghe băng thâu, xem băng chiếu h́nh ở những nơi tập học Công và Pháp, sau đó những người hướng dẫn sẽ chỉ cách tập. Quí vị có thể dùng h́nh thức đàm luận hoặc trao đổi ư kiến, quí vị có thể học với nhau qua sự bàn luận và chia xẻ tư tưởng. Chúng tôi xin quí vị làm như vậy. Đồng thời quí vị không thể gọi những đệ tử truyền bá Pháp Luân Đại Pháp là giáo sư hoặc đại sư v.v. Chỉ có một Thầy duy nhất trong Đại Pháp. Tất cả những người tu luyện đều là đệ tử không kể đến trước hoặc sau.
Khi quí vị truyền bá đường lối tu luyện nầy, có người có thể nghĩ rằng: Thầy có khả năng ban cho Pháp Luân và điều chỉnh cơ thể của người ta. Chúng ta không thể làm được điều đó. Quí vị đừng lo điều đó. Tôi đă nói với quí vị rằng tất cả các học viên đều có Pháp-thân của tôi theo sau, và không chỉ có một. Vậy những Pháp-thân của tôi sẽ làm những điều đó. Khi quí vị chỉ dẫn cho một người phương pháp tập, nếu người nầy có duyên phần, họ sẽ nhận được ngay tức thời Pháp Luân. Nếu duyên phần của người nầy kém, họ sẽ nhận được dần dần sau khi cơ thể của họ đă được điều chỉnh và sau một thời gian tu tập. Pháp thân của tôi sẽ giúp họ điều chỉnh cơ thể của họ. Ngoài điều đó ra, tôi có thể nói với quí vị, những người học Pháp và Công (cách tập) qua sự đọc quyển sách của tôi, nh́n xem băng thâu h́nh của tôi hoặc nghe băng thâu âm của tôi và tự xem thật sự như một người tu, họ cũng sẽ có thể đạt được những điều mà họ xứng đáng được.
Chúng tôi không cho phép các học viên đi trị bệnh cho người ta. Các người tu của Pháp Luân Đại Pháp nhất định không được phép đi trị bệnh cho người khác. Chúng tôi dạy cho quí vị để cho quí vị tu luyện về được bên trên và không để cho quí vị có một chút ràng buộc nào hoặc cho quí vị tự hủy hoại sức khỏe của ḿnh. Nơi chốn tu tập cộng đồng là nơi tốt hơn hết mọi chốn tu tập khí công. Quí vị càng đi đến đó để tập luyện th́ càng tốt hơn mọi cách trị bệnh của quí vị. Pháp thân của tôi sẽ ngồi ṿng tṛn, nơi chốn tập công trên trời c̣n có một cái che, trên đấy có một đại Pháp Luân, (và) một đại Pháp thân trông coi trường này. Khung trường nầy không là một khung trường thường, không là một nơi tu công thường, đó là khung trường tu luyện. Chúng ta nhiều người có huyền năng (Công năng) đă nh́n thấy rằng khung trường Pháp Luân Đại Pháp của chúng ta được che chở bằng hồng quang, một màu đỏ chói rực rỡ.
Pháp-thân của tôi cũng có thể ban thẳng Pháp Luân cho một người tu. Nhưng chúng tôi không khuyến khích cái tinh thần ràng buộc. Khi quí vị chỉ dẫn cho một người những động tác của Pháp môn, nếu họ nói rằng: À, bây giờ tôi đă có Pháp Luân. Quí vị có thể nghĩ rằng chính quí vị đă ban nó cho họ. Nhưng không đúng vậy. Tôi nói điều đó với quí vị là để ngăn cản quí vị có tinh thần ràng buộc đó. Tất cả đều được làm bởi Pháp thân của tôi. Những người tu của Pháp Luân Đại Pháp chỉ phải truyền bá Đại Pháp như vậy.
Bất cứ ai muốn thay đổi các động tác tập luyện của Pháp Luân Đại Pháp, tức là phá hoại Đại Pháp và phá hoại Pháp môn nầy. Có người muốn đổi những lời chỉ dẫn cách tập thành câu văn vần, điều đó nhất định không được phép. Một Pháp môn tu luyện chân chánh luôn được truyền xuống hậu đại từ thời tiền sử và được giữ ǵn sau một thời gian lâu dài trong đó đă sanh ra vô lượng những đấng giác ngộ. Không ai dám thay đổi một tỉ ti ǵ. Chỉ có trong thời đại mạt Pháp nầy mà hiện tượng đó mới thấy xuất hiện. Trong lịch sử, chưa bao giờ có chuyện như vậy. Mọi người cần phải hết sức thận trọng vấn đề nầy.